Nhất Chỉ Hoang Đường Mộng

Chương 38

Kia cũng không phải là tiểu thụ tinh, nếu không thì tại sao lại tự hái quả của cây mình để ăn a? Thù Nam nhìn thấy bé trên cây ngay cả hái quả cũng có thể chuyên tâm như thế, ngay cả khi tay áo trượt xuống, lộ ra cánh tay trắng nõn cũng không để ý, bất giác có chút buồn cười. Nhìn trái phải, không phát hiện ra có công cụ gì, cũng không hiểu tại sao bé có thể trèo lên lệ chi thụ lớn như vậy.

Năm đó Thù Nam còn nhỏ, cũng rất nghịch ngợm, vì vậy xấu tính đến gần, hô to một tiếng: “Này!”

Bé trên cây hoảng sợ, một cước giẫm vào khoảng không liền ngã xuống dưới, Thù Nam cũng hoảng sợ, thân thủ đỡ lấy người.

Lọt vào trong lòng mình là một khối thân hình nhẹ nhàng. Đây là cảm giác đầu tiên của Thù Nam. Sau đó Thù Nam mới nhìn rõ diện mạo của thiên hạ trong lòng, mi thanh mục tú, hai gò má vì phơi nắng mà đỏ bừng. Cho đến tận khi bé mở mắt ra, Thù Nam mới phát hiện bé có một đôi mắt hạnh xinh đẹp, hai con ngươi giống như ngọc lưu ly phiên bang tiến cống, sáng ngời trong suốt, còn mang theo ánh mắt kinh hách khiến kẻ khác tâm sinh thương tiếc. Chỉ liếc mắt một cái đã làm cho Thù Nam hoàn toàn say đắm vào trong đó.

Thiên hạ trong lòng dù bộ dạng hảo, nhưng dù sao cũng là nam hài, tuổi lại quá nhỏ, tự nhiên không có khả năng làm phế phi, không làm phế phi, đương nhiên là làm thị đồng. Chỉ là thị đồng ưa nhìn như vậy, e là phải bị tranh cướp mới phải, sao lại có thể bị biếm đến loại địa phương như lãnh cung như thế này đâu?

Phế phi: Phi tử bị biếm vào lãnh cung.

Liền muốn hỏi bé là ở cung nào, thị đồng của ai, có phải là bị người ta khi dễ? Nếu không như thế nào lại bị biếm đếm nơi này? Bé kia liền xoay người tránh khỏi vòng tay của Thù Nam, Thù Nam không muốn làm bé bị thương liền thả xuống, nào ngờ bé lại trốn mất. Thù Nam quen ra lệnh, liền hô: “Này! Đứng lại!” Đứa bé kia ngừng một chút, chậm rãi quay đầu lại, dùng một loại ánh mắt phòng bị sợ hãi mà nhìn hắn, Thù Nam chỉ cảm thấy đáng yêu.


Sau đó bé vọt lại, cầm túm lệ chi mà trong lúc ngã từ trên cây xuống cũng chưa từng buông ra kia, chia cho hắn một nửa, sau đó cũng không quay đầu lại mà chạy mất.

Thù Nam nhìn quả lệ chi trong tay, vừa bực mình vừa buồn cười, sau khi bóc vỏ ăn một quả, chỉ cảm thấy chua đến run cả răng, cũng không biết là bé kia cho hắn vải ăn, đến tột cùng là báo ân hay là báo thù đây?

Sau đó, chuyện Thù Nam trốn học bị phát hiện, đành ngoan ngoãn một thời gian, cho đến ba tháng sau mới nhớ ra đứa bé gặp ngày đó, lúc này mới phái người đến tìm.

Tuy rằng hiện giờ người trong lòng của hắn là người khiến hắn vừa hận vừa yêu – Sương, nhưng Thù Nam vẫn thương Tuyết, thương những mười năm, lại như thế nào đột nhiên mà không thương nữa đâu?

“Vậy vì sao biểu ca… cùng Sương…”

“Tuyết, biểu ca vẫn thích Tuyết, chỉ là… thích cũng yêu chung quy… bất đồng.”

“Vậy vì sao lại là Sương? Không phải biểu ca vẫn chán ghét Sương hay sao?”


“Đúng vậy, đến bây giờ vẫn thường bị y làm cho tức gần chết.” nghĩ đến cặp mắt hạnh xinh đẹp mà quật cường kia, trong nụ cười của Thù Nam có nhè nhẹ chua sót, nhưng Tuyết lại nhìn ra được trong lòng hắn đang tràn đầy vui mừng, giống như mỗi lần nó làm nũng, hắn bất đắc dĩ lại sủng nịch…

“Nhưng… nếu như một ngày nào đó Tuyết thích một người, ngươi sẽ hiểu, cảm giác khi gặp người ấy, là hoàn toàn bất đồng.”

Tuyết quay lưng đi, hít thở một cái, đột nhiên đè thấp âm thanh: “… Như vậy hiện tại biểu ca có thể phân biệt được ta và Sương không?” Ngữ khí đã không hề mềm mỏng.

“…” trong nháy mắt Thù Nam có chút ngạc nhiên, lúc này mới khẳng định nói: “Có thể!” hắn có thể chắc chắn, mặc dù hai người không nói không cười, mặc dù ăn mặc giống nhau, hắn cũng có thể phân biệt được bọn họ.

“Thật sao…” Tuyết vẫn quay lưng lại phía Thù Nam, ngữ điệu lại càng giống Sương, “Có một thời gian biểu ca chẳng phải vì đương hoan mà bận tối tăm mặt mũi sao?”

“…Tuyết”


“Còn có tàn đảng của tiền triều, biểu ca cũng thật đau đầu đi?” khi Tuyết nói những lời nà, ngữ điệu nhẹ nhàng mà châm chọc đó đã hoàn toàn giống Sương.

“Ngươi đã làm gì!” Thù Nam không ngu ngốc, biết Tuyết nhất định là đã có chuyện gì thì mới nhắc đến vẫn đề này.

“Tuyết tặng biểu ca đại lễ hạng nhất.” nói xong chậm rãi xoay người, ánh mắt xinh đẹp mà quật cường kia, vẻ mặt đoan chính lại oán độc… không khác gì Sương.

“Ngươi rốt cục đã làm gì?!” cuối cùng Thù Nam cũng bùng nổ, ngực như là bị nắm lấy gắt gao, phân không rõ là tức giận hay lo lắng.

“Tàn đảng tiền triều một mạch tấn công vào kinh thành, bốn phương tám hướng. Theo như hộ vệ quân trong kinh thì ước chừng chỉ có thể cầm cự ba ngày.”

Tuyết nói xong, bên môi gợi lên một mạt cười âm độc: “Sáng nay, Tuyết biết được căn cứ chính xác của đầu sỏ buôn bán đương hoan, hiện nay, Lâm phó quan hẳn là mang theo quân bao vây chỗ ở của đầu sỏ… Không! Bên kia ngoài ý muốn không hề phòng bị, hiện này nói không chừng đầu người đã rơi xuống đất.’

Đông! Một tiếng, bao nặng trịch trong tay Thù Nam rơi xuống đất, bóng người đã lao ra khỏi biệt cung.

“Thiên Lý!”


“Ngươi hiện tại đi cũng vô ích! Nếu Tào Ẩn Bạch chưa mang người đi, thì Lâm phó quan cũng đã chém đầu người đó! Hắn sẽ không chờ ngươi!” Tuyết cũng xông ra ngoài theo.

Thù Nam như không nghe thấy, một phen giữ yên ngựa, một bên xoay người lên ngựa không hê ngừng lại, thân thủ cực cao.

“Thánh thượng còn đang ở kinh thành chờ ngươi đến cứu, chỉ cần ngươi đi ngôi vị hoàng đế liền ở trong tay ngươi!” Tuyết không chút nào giữ gìn nữa mà rống to lên, cuối cùng, trong gió chỉ còn loáng thoáng dư âm nức nở.

Một bên là giang sơn đoạt được dễ như trở bàn tay, một bên là người mình thương nhưng lại không thương mình, chỉ cần có chút lý trí liền biết nên chọn bên nào đi? Nhưng mà giờ phút này Thù Nam lại một mình một ngựa chạy như điên.

“Nàng tựa như sợi dây dẫn dắt thất tình lục dục của ta, chỉ cần nàng động một chút, lòng ta sẽ liền đi theo…”

Hóa ra chính là như vậy.

Hỗn loạn trong lòng không thể nói lên lời, trong đời lần đầu tiên nếm được tư vị run rẩy như thế. Thù Nam rốt cục không thể nào bảo trì bình tĩnh, một lòng thầm nghĩ muốn ngay lập tức chạy đến bên cạnh Sương, mà giờ này hiện lên không chỉ là gương mặt của Sương, mà còn là tấu chương ngày ấy, phía trên có một chữ màu đỏ tươi…

“Sát”!