Nha! Có Bầu Rồi!

Chương 38: Nữ vương đại nhân khí phách uy vũ

Lôi Nghị vừa nói vừa ôm chầm Cố Dương, chìa tay kéo kéo quần áo Cố Dương, xõa tung quần áo dán chặt ở trên người, bụng Cố Dương liền lộ ra hình dáng thật.

Mẹ Lôi trợn to hai mắt, khó tin nhìn chằm chằm bụng Cố Dương, kỳ thực từ lúc mới vừa nhìn thấy Cố Dương bà vẫn cảm thấy có điểm không đúng, cụ thể là lạ ở chỗ nào lại không nói ra được, bây giờ xem ra, là hình thể Cố Dương có chút không được tự nhiên, chính vì mặc rộng thùng thình, mới khiến người ta xem nhẹ chi tiết.

Bây giờ thấy bụng Cố Dương gồ lên một khối, mới giật mình cảm thấy cái loại cảm giác theo bản năng này là do cảm thấy chuyện gì.

Nhưng chuyện này… Cũng thật là quỷ dị đi?

Lôi Nghị thấy những lời này quả thực dọa sợ mẹ, cũng không dám lại thêm mắm thêm muối, vội vàng giải thích: “Mẹ, thể chất Cố Dương đặc thù, dù sao trong vạn người cũng bất quá mới có một người như vậy, người đừng đem em ấy làm yêu quái là được.”

“Thế nào, chuyện gì xảy ra…” Mẹ Lôi còn đang trong khiếp sợ.

Kỳ thực bà vốn nghĩ có lẽ đây là Lôi Nghị cố ý nói như vậy hù dọa bà, nhưng khi bà nhìn thấy Cố Dương cũng cúi đầu, hai tay yếu ớt đỡ bụng dưới, khẩn trương mà run tay, mới biết được việc này không phải con trai thuận miệng nói đến dọa người, mà là thật!!!

Thực sự!!!

Con trai… Mang thai?!

“Mẹ, thể chất này của Cố Dương nghe nói là thể chất song tính ẩn, con đã dẫn em ấy khám qua bác sĩ, bác sĩ là nói như vậy, trong bụng của em ấy có cùng một loại bộ phận tử cung của phái nữ, cho nên mới mang thai…” Lôi Nghị tiếp tục giải thích.

Mẹ Lôi đứng dậy, hướng Cố Dương đi tới.

Cố Dương còn bị cảm ni, thỉnh thoảng quay đầu ho khan vài tiếng, trong lòng khẩn trương hơn.

Cảm giác này, không phải là không được tự nhiên thông thường…


“Đây là mấy tháng?” Mẹ Lôi đánh giá bụng Cố Dương, xem bộ dạng như vậy cũng phải năm sáu tháng rồi, bởi vì Cố Dương lớn lên cao, lại phải che giấu, cho nên ban đầu bà thật đúng là không nhìn ra.

“Sắp sáu tháng rồi.” Lôi Nghị đáp.

Sắp sáu tháng, như vậy nói cách khác, còn có bốn tháng bà có thể làm bà nội rồi?

Mẹ Lôi đưa tay muốn sờ một cái, nhưng lo lắng đến cảm thụ của Cố Dương, vẫn là cẩn thận hỏi một câu: “Dương Dương, có thể để cho ta sờ một chút không?”

Cố Dương dở khóc dở cười, nhưng vẫn gật đầu một cái.

Lôi Nghị ở bên cạnh nói lầm bầm: “Này có cái gì để hiếu kỳ nha, mẹ à người cũng không phải là chưa từng mang thai qua…”

Mẹ Lôi đang cẩn thận dè dặt đưa tay sờ bụng Cố Dương, dự định cùng cháu trai ruột tương lai chào hỏi thật tốt, nghe thấy Lôi Nghị nói nhịn không được hung hăng trừng mắt liếc y: “Con còn nói! Con cái thằng nhóc thúi này, chuyện lớn như vậy còn gạt ta với ba ba con, con thực sự là… Thực sự là tức chết người!”

Nói, mẹ Lôi liền quay đầu hướng Cố Dương cười nói, “Dương Dương a, con đừng khẩn trương, nếu như Lôi Nghị khi dễ con con nói với ta, ta giúp con dạy dỗ nó! Con cũng mang thai thời gian dài như vậy rồi, nó còn không dẫn con về gặp phụ huynh, cũng không cùng con làm giấy chứng nhận kết hôn, khẳng định làm cho con chịu không ít ủy khuất đi? Con yên tâm, mọi thứ có mẹ ở đây a, mẹ làm chủ cho con!” (Nữ vương đại nhân vạn tuế ♥(✪//ω//✪)♥)

Bà là người từng trải, vừa nhìn sơ một cái cũng biết Lôi Nghị không có gạt người, Cố Dương quả thực là mang thai, vừa rồi đứa bé kia còn giống như chào hỏi bà ni.

Thật tốt! Có thể làm bà nội rồi! Còn là ruột thịt!

Vốn bà đều chuẩn bị sau này làm tốt chức bà nội, đương nhiên càng nhiều hơn có thể là tạm thời sau này ngay cả bà nội đều không làm được, nếu như Lôi Nghị không suy xét tìm người mang thai hộ cũng không suy xét nhận, nuôi, đứa, trẻ, kia bà nhất định là không được trải nghiệm làm bà nội.

Hiện tại tốt rồi, bà vẫn là có thể làm bà nội! Ruột thịt!

Tuy rằng chuyện có chút quỷ dị, nhưng niềm vui được làm bà nội rất nhanh chiếm lợi thế, đầu năm nay người nào còn có thể lợi hại hơn bà, cháu trai là từ trong bụng đàn ông đi ra ngoài nha! 

Thật sự là không thể hạnh phúc hơn!

Ai nha có thể làm bà nội rồi, không được, trở về bà phải nhanh nói cho lão Lôi, lão kia so với bà càng muốn ôm cháu trai hơn!

Mẹ Lôi đắm chìm trong kinh ngạc và vui sướng đồng thời dày vò, Cố Dương lại là trợn to hai mắt.


Ách…

‘Mẹ’ cũng kêu ra rồi?!

Hắn có chút kinh ngạc nhìn thoáng qua mẹ Lôi, thấy bà đối với mình cười đến chân thành, biết bà không phải cái loại người thêu dệt chuyện, cũng tiếp nhận chính mình một cách tự nhiên như vậy, ngược lại làm hắn trong khoảng thời gian ngắn không từ chối được.

Đặc biệt là tiếng mẹ… Làm cho hắn rất kinh ngạc, sau khi kinh ngạc chính là cảm động.

Không đem hắn làm quái vật, cũng không có bài xích hắn, ngược lại thật nhanh cùng hắn đứng trên cùng một trận tuyến thống nhất lên án công khai con trai của mình. (há há:v)

Xem ra người mẹ nay là một người mẹ lí lẽ sáng suốt, cũng là một người mẹ có trách nhiệm.

Cho nên mới sinh ra con trai Lôi Nghị này bằng lòng phụ trách có trách nhiệm…

Cố Dương nhìn Lôi Nghị, trong ánh mắt đều là các loại ý tứ như — có nghe thấy không, mẹ là đang đứng về bên tôi, anh cũng đừng nghĩ khi dễ tôi.

Lôi Nghị ở bên cạnh cũng rất khiếp sợ, trong lòng nói nữ vương đại nhân người quả nhiên uy vũ, con trai người con đối phó với Cố Dương còn phải dùng mấy ngày ni, trái lại người a, đây là vừa thấy mặt đã muốn bắt kịp tiết tấu a!

“Con nhìn cái gì vậy? Không phục a? Không phải là ta nói con, người bao nhiêu tuổi rồi làm sao lại không phân rõ nặng nhẹ ni? Dương Dương người ta đều gánh vác áp lực lớn như vậy mang thai đứa nhỏ của con, ngược lại con đó, im hơi lặng tiếng, cũng không kêu một tiếng, con là dự định giấu diếm đến khi đứa nhỏ được sinh ra sao?” Mẹ Lôi quở trách Lôi Nghị, “Con bình thường phải đi làm, cậu ấy ở nhà một mình ai chăm sóc a? Con phải nói cho ta biết sớm một chút, ta còn có thể đi qua chỗ các con làm chút việc như nấu cơm, giặt quần áo, vân vân, thực sự là…” Mất mặt a! (Yeah! Idol của mị a ♥(✪//ω//✪)♥)

Nữ vương đại nhân đều hận không thể đạp con mình hai phát, làm sao cứ đần như vậy ni!

“Mẹ, con cũng mới biết được việc này mấy ngày à… Này không phải là đang cố gắng cùng em ấy bồi dưỡng tình cảm sao?” Lôi Nghị cố ý lầm bầm, bất quá trong lòng cũng đã nở hoa rồi, mẹ ra trận, một phát được hai a!

Có những lời này của nữ vương đại nhân, lòng Cố Dương khẳng định thoải mái hơn, lo lắng a, do dự a vân vân đều không quan hệ.

Cũng đúng lúc, nhân cơ hội này có thể dẫn em ấy về nhà qua trung thu rồi.

Mẹ Lôi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép trừng con trai một cái, tiến triển chậm thì chậm, cư nhiên còn không thừa nhận, còn có mặt mũi nói bồi dưỡng tình cảm, thực sự là mất mặt.

Vì vậy nữ vương đại nhân chuẩn bị không để ý tới y, mà ngược lại yêu thương chăm sóc Cố Dương mà nhanh chóng ngồi xuống: “Dương Dương đến, nhanh một chút ngồi xuống đi, mẹ tới con lại khẩn trương đứng thời gian dài như vậy. Có mệt hay không?”


“Không có việc gì…” Cố Dương hướng nữ vương đại nhân ôn hòa cười cười, nghe lời mà ngồi xuống bên cạnh bà. Trong đầu nghĩ, đã đi tới bước này, liền tiếp tục đi thôi, xem mẹ Lôi lý lẽ sáng suốt như vậy, tiếp nhận hắn cùng bé con dễ dàng như vậy, trong lòng hắn quả thực thở phào nhẹ nhõm.

“Con như thế nào bị cảm nha? Không có phát sốt đi?” Mẹ Lôi thấy Cố Dương thường ho khan, nhớ tới câu kia khi Lôi Nghị vào cửa có nói, biết Lôi Nghị đi siêu thị mua tuyết lê, thật tốt, con trai cũng không quá kém cỏi, coi như biết xót người ta….

“Đã không còn sốt rồi.”

“A? Vậy chính là đã từng sốt? Có tìm bác sĩ khám qua không? Tình huống bây giờ của con đặc thù, tuy rằng không thể dùng thuốc, thế nhưng cũng phải khám bác sĩ có biết không?”

“Dạ, biết, đã khám rồi, hiện tại tốt hơn rồi.” Cố Dương một hỏi một đáp, thập phần nhu thuận.

“Vậy là tốt rồi.” Mẹ Lôi quay đầu nhìn Lôi Nghị vẫn ngây ngẩn ở phòng khách, không khỏi nhắc nhở, “Người nào đó không phải nói muốn làm tuyết lê chưng đường phèn sao? Thế nào còn không đi? Đứng ngốc ở trong này làm cái gì?”

Cố Dương: “…”

Lôi Nghị: “…”

Nữ vương đại nhân ngài thực sự là khí phách uy vũ, xin quỳ. ( Onz)( Onz)

Lôi Nghị ngược lại cầm đồ ăn mua về đi vào phòng bếp làm tuyết lê Tứ Xuyên chưng đường phèn, sau đó cũng bắt đầu chuẩn bị làm cơm tối.

Sáng sớm và buổi trưa Cố Dương không có ăn nhiều lắm, cơm tối y chuẩn bị nấu chút cháo, bị cảm không có khẩu vị nhưng thế nào cũng có thể uống chút cháo, nếu không cả một ngày không ăn cơm cũng không thể được.

Mà bây giờ mẹ cũng tới, xem thế này một chốc là không đi được, cho nên y cũng phải làm ngon chút để lôi kéo nữ vương đại nhân một tý. Tuy rằng sau khi mẹ đến chính mình đã bị dạy dỗ, nhưng mỗi một hành động của mẹ trong lúc đó, nhất định là giúp đỡ mình tăng điểm ở trước mặt Cố Dương.

Xem ra… Khoảng cách thời điểm mang Cố Dương về nhà ra mắt cha mẹ… Đã không xa.

Lúc mẹ Lôi đối mặt với Cố Dương cùng lúc đối mặt với con trai nhà mình, thái độ quả thực là một cái trên trời một cái dưới đất.

Bà ngồi ở trên ghế sô pha, hòa ái dễ gần cùng Cố Dương chia sẻ không ít kinh nghiệm mang thai cùng với các thứ cần chú ý, ban đầu Cố Dương có chút xấu hổ, nhưng sau lại thấy mẹ Lôi cũng là thập phần thành khẩn, để tốt cho hắn cùng bé con, hắn cũng liền rất nghiêm túc mà lắng nghe.

Đại khái là nhớ lại chuyện lúc mang thai Lôi Nghị, trên mặt mẹ Lôi biểu tình thập phần hạnh phúc.


Trò chuyện một chút, trọng tâm câu chuyện liền chếch đi đến tám chuyện thú vị rồi.

Mẹ Lôi cùng Cố Dương chia sẻ không ít chuyện thú vị khi Lôi Nghị còn bé, nghe được Cố Dương còn buồn cười.

Lôi Nghị trong phòng bếp thò đầu ra, u oán hô: “Mẹ –“

Có thể hay không đừng luôn đem chuyện con còn nhỏ ra mà nói a mẹ ruột!

Tốt xấu gì cũng nên nói sự tích anh dũng của con trai người a!

Mẹ Lôi liếc xéo y một cái: “Làm gì?”

“Mỹ nữ người tới đây một chút đi, món này làm như thế nào a con không biết..” Lôi Nghị quyết định tỏ ra yếu kém, đem mẹ dụ dỗ qua, chính mình đi bồi Cố Dương mới là thượng sách nha!

Mẹ Lôi trái lại không có cự tuyệt, đứng dậy đi bộ đến phòng bếp, Lôi Nghị vội vàng nhường chỗ cho bà: “Mỹ nữ, lần này toàn bộ nhờ vào người a, mau giúp con làm ra chút món ăn đa dạng. Cố Dương sinh bệnh không có khẩu vị, ngày hôm qua con uống say để em ấy chăm sóc con mới cảm mạo phát sốt… Cho nên… kính nhờ mẹ ruột!”

Mẹ Lôi nhận lấy cái muôi, làm bộ đi gõ đầu Lôi Nghị, Lôi Nghị vội vàng tránh né, đưa tay che đầu, cũng may mẹ chính là làm dáng một chút, sẽ không thật sự đánh y.

Y đều là người ba mươi rồi, aiz…..

Đáng tiếc ở trong mắt mẹ thì vẫn là đứa con nít….

“Còn dám say rượu? Thực sự là chẳng biết nặng nhẹ!” Mẹ Lôi trách mắng một tiếng, ngược lại bắt đầu chuẩn bị cơm nước, “Con khẳng định chơi đùa với rượu đến điên rồi phải không? Cậu ấy không có đem con ném ra khỏi nhà còn chăm sóc con? Chính là đối với con thật quá tốt, con người này không biết quý trọng!”

“Nào có, con rất quý trọng! Lại nói con cũng là vì nuôi gia đình sống qua ngày nha, đêm qua cái quảng cáo thương nghiệp kia quá khó đối phó, ai biết uống say như vậy… Sau này con cũng sẽ không tái phạm….” Lôi Nghị ở đây cùng mẹ y tỏ ra yếu kém xong, sau đó bắt đầu chuồn ra bên ngoài, “Mẹ người từ từ làm ha, con đi ra ngoài bồi em ấy, ngày hôm nay người đột nhiên giết đến phỏng chừng em ấy bị sợ hãi, con phải an ủi em ấy một chút…”

Mẹ Lôi lườm y một cái, giơ giơ cái muôi, Lôi Nghị vội vàng chắp hai tay lại không ngừng thở dài, từ phòng bếp trốn thoát.

Đóng kỹ cửa phòng bếp, Lôi Nghị vỗ ngực một cái, thở phào một hơi.

Cố Dương dựa vào sô pha trong phòng khách, khóe miệng mỉm cười mà nhìn Lôi Nghị.


Hiển nhiên vẫn còn đắm chìm trong chuyện thú vị lúc Lôi Nghị còn bé mà mẹ Lôi kể ra.

Lôi Nghị mặt dày đi qua ngồi, quyết định coi nhẹ việc chuyện ngu ngốc hồi nhỏ của mình bị Cố Dương biết, ngược lại khoe khoang mẹ nhà mình: “Thế nào? Tôi không có lừa gạt em chứ? Tôi nói ba mẹ tôi rất dễ thân cận, hơn nữa họ cũng đều biết chuyện của tôi, cho nên không cần lo lắng cũng không cần khẩn trương.”

“Ừ.” Cố Dương gật đầu, ngược lại thừa nhận điểm ấy, “Dì là người tốt vô cùng.”

“Còn gọi dì a?” Lôi Nghị cố tình như ăn phải ngũ vị, “Mẹ tôi chính là đã đem em yêu thương như con ruột rồi đó!”