Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 117: Vật đổi sao dời

Tokyo, ba năm sau.

Nữ nhân đang đàn dương cầm, dáng người tinh tế như thanh trúc (trúc xanh), tóc dài thẳng tắp xõa tung phía sau, mang theo một cảm giác linh hoạt kỳ ảo, giống như thanh thủy (nước trong) từ khe núi chảy ra, tĩnh lặng pha chút thấu triệt.

“Tỷ tỷ đàn càng ngày càng hay.” Bắc Dã Thanh Diệp giống như đa số nữ tử Nhật Bản, khi nói chuyện giọng điệu nhỏ nhẹ, mềm mại giống như kẹo bông đường.

“Khiến em chê cười.” Tả Khinh Hoan đập nắp đàn dương cầm lại, cầm nghệ của Thanh Diệp so với Tần Vãn Thư càng giỏi hơn, thiên phú của Thanh Diệp ở lĩnh vực âm nhạc cực kỳ tốt, mình chỉ là ở trước mặt Lỗ Ban múa rìu qua mắt thợ mà thôi (tham khảo thêm ở đây). Nàng tự mình chọn học đàn dương cầm, bởi vì nghĩ có một ngày tự tay đàn cho Tần Vãn Thư nghe. Thanh Diệp nói mình đàn nghe hay lắm, nàng nghĩ có thể Tần Vãn Thư nghe được cũng cảm thấy hay thì sao.

“Ba năm qua rồi, tỷ tỷ rốt cuộc có thể trở về gặp nàng.” Bắc Dã Thanh Diệp hài lòng thay nàng, ba năm khổ cực của tỷ tỷ nàng là người rõ ràng nhất. Sau khi trải qua sự thống khổ của lột xác, vẻ đẹp mỹ lệ kinh hồng chỉ vì một người nở rộ, người kia rất hạnh phúc, rất may mắn. Tả Khinh Hoan không e dè Bắc Dã Thanh Diệp, nàng rất sớm đã nói cho Bắc Dã Thanh Diệp mục tiêu chính trong tương lai, chỉ cần những lúc Tả Khinh Hoan tưởng niệm Tần Vãn Thư đến cực điểm, nàng sẽ miêu tả Tần Vãn Thư cho Bắc Dã Thanh Diệp. Miêu tả bộ dáng, tính nết, tất cả của Tần Vãn Thư, cho nên Bắc Dã Thanh Diệp một chút cũng không thấy nữ nhân đó xa lạ, trong những lần kể lại của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư là một nữ nhân cực kỳ hoàn mỹ. Nàng thích bộ dạng khi nói về Tần Vãn Thư của Tả Khinh Hoan, nàng có thể cảm nhận được sự si mê của Tả Khinh Hoan với người đó. Đây là một mối tình đẹp, nàng thưởng thức tình yêu và sự kiên trì nỗ lực của Tả Khinh Hoan, nàng chân thành mong muốn hai người có thể đạt được ước nguyện “người có tình sẽ thành thân thuộc”. Cảm giác của Bắc Dã Thanh Diệp với Tả Khinh Hoan mà nói giống như cảm giác của Quách Tương đối với Dương Quá, mà sự tồn tại của Tần Vãn Thư lại giống như Tiểu Long Nữ.

“Ba năm này thực sự ngắn quá, chị luôn cảm thấy những thứ học được vẫn còn thiếu.” Nghĩ đến chuyện về nước, từng tế bào trong cơ thể Tả Khinh Hoan đang run rẩy cùng nhau, cảm giác khát vọng trở về này chưa bao giờ mãnh liệt như giờ khắc này.

“Thời gian hữu hạn mà học vấn lại vô hạn, chúng ta luôn có những thứ không thể học được.” Bắc Dã Thanh Diệp vừa cười vừa nói. Thứ cần học nhất là tôi luyện tâm linh, tâm linh của tỷ tỷ thời gian gần đây đã kiên cố rất nhiều, có được một tấm lòng bền bỉ mới là quan trọng nhất.

“Bây giờ chị thay y phục một chút, sau đó đến từ biệt phụ thân.” Một năm trước Bắc Dã Phong đã nhận Tả Khinh Hoan làm con gái nuôi, đối đãi với nàng như con ruột. Trong ba năm này Bắc Dã Phong và Bắc Dã Thanh Diệp đã dạy nàng rất nhiều, sự cảm kích của nàng vĩnh viễn không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả.

Bắc Dã Thanh Diệp sớm đã chuẩn bị tốt một bộ kimono màu trắng thêu hình hoa anh đào, chăm chú giúp Tả Khinh Hoan mặc vào. Tuy Tả Khinh Hoan ở Nhật Bản ba năm, nhưng vẫn không thể tự mình mặc kimono, mỗi lần đều cần sự trợ giúp của Bắc Dã Thanh Diệp. Tả Khinh Hoan nghĩ đôi tay của Bắc Dã Thanh Diệp khéo léo thần kỳ, quả nhiên không gì làm không được, nàng có đầy đủ đặc tính của một nữ tử hiền huệ.

Bắc Dã Thanh Diệp đã giúp Tả Khinh Hoan mặc xong kimono, bản thân sợ là không còn cơ hội giúp nàng mặc kimono nữa. Nghĩ đến nàng nhanh phải quay về, trong lòng Bắc Dã Thanh Diệp có chút thất lạc, nhưng nàng nhanh chóng đè nén sự xung động của bản thân, nàng nên vui vẻ vì tỷ tỷ mới phải.

Tả Khinh Hoan cùng Bắc Dã Thanh Diệp đi qua hậu viện (sân sau) trồng các loại cây anh đào, vào giữa tháng ba, anh đào nở rộ, cực kỳ mỹ lệ, có người nói do mỗi đời nữ chủ nhân của Bắc Dã gia đều thích anh đào, nam chủ nhân đã mệnh lệnh cho gia nhân ở trong vườn trồng đủ các loại cây anh đào, Tả Khinh Hoan mặc bộ kimono thêu đồ án hoa anh đào, hòa hợp với khu vườn, xinh đẹp như hoa tiên.

“Phụ thân.” Bắc Dã Thanh Diệp và Tả Khinh Hoan đồng thời lên tiếng.

Bắc Dã Phong bất quá hơn năm mươi tuổi, tóc có chút hoa râm, so với tuổi thật thoạt nhìn già hơn một chút, ngũ quan đoan chính có thể nhìn ra thời niên thiếu hẳn là một nam nhân anh tuấn. Hắn đã từng vì tình yêu đấu tranh kịch liệt với gia tộc, tuy thất bại, theo tuổi đời tăng trưởng, toàn bộ cảm tình xung động thời trẻ cũng đều lắng đọng càng thêm thành thục ổn trọng. Ban đầu hắn giúp đỡ Tả Khinh Hoan không cầu lợi, là xuất phát từ tình yêu còn lại với ái nhân ở Trung Quốc xa xôi, đến sau này, hắn thật tâm thích nữ hài tử này.

“Phải trở về rồi sao?” Trong lòng Bắc Dã Phong có chút không nỡ.

“Vâng, cảm tạ phụ thân chiếu cố con ba năm qua.” Tả Khinh Hoan quỳ trên đệm, nhẹ nhàng cúi đầu với Bắc Dã Phong, biểu đạt sự cảm kích của mình.

“Có thời gian nhớ đến Nhật thăm ta và Thanh Diệp, con và Thanh Diệp nhiều tâm sự, có lẽ nàng là người luyến tiếc con nhất.” Bắc Dã Phong không phải là một người khéo ăn nói, trên thực tế hắn là một người không thích đối diện với ly biệt. Mỗi lần chia tay luôn khiến hắn nghĩ đến sự ly khai của nữ nhân mà mình yêu nhất, hắn bất lực nhìn nàng ra đi, dưới áp lực bức bách của gia tộc cưới một vị phu nhân khác, tuy phu nhân hiện tại cũng rất hiền lành, nhưng không phải người mà hắn yêu nhất.

“Phụ thân, con muốn đến Trung Quốc tham quan một chuyến.” Bắc Dã Thanh Diệp bỗng nhiên mở miệng yêu cầu.

Không chỉ có Bắc Dã Phong vô cùng kinh ngạc, ngay cả Tả Khinh Hoan đều không tin được nhìn chằm chằm Bắc Dã Thanh Diệp.

“Con muốn đi thăm mẫu thân, con rất nhớ mẹ, con biết phụ thân cũng nhớ mẹ, phụ thân để cho con đi gặp mẫu thân được không.” Bắc Dã Thanh Diệp tha thiết thỉnh cầu, trước đây thật lâu, nàng đã nghĩ muốn đến Trung Quốc, địa phương của mẫu thân.

Bắc Dã Phong do dự một lúc mới khẽ gật đầu, hắn cũng muốn biết nàng những năm này sống có tốt không.

Tả Khinh Hoan không kêu một tiếng đã chạy đến Nhật Bản, ngay cả một cuộc điện thoại cũng chưa có, Lý Hâm rất tức giận,.Tả Khinh Hoan gọi điện về xin lỗi rất nhiều lần, nàng mới miễn cưỡng tha thứ cho Tả Khinh Hoan. Ba năm sau nàng nhận được điện thoại của Tả Khinh Hoan chính là sửng sốt một chút, thân hình đang đè trên Nghiêm Nhược Vấn hơi nâng lên, dục cầu bất mãn chửi Tả Khinh Hoan một câu, sau đó mới lái xe đến sân bay đón người.

Máy bay từ Tokyo rốt cuộc hạ cánh, trong lòng Tả Khinh Hoan có cảm giác sợ hãi khi quay về, trong đầu sóng to cuộn trào mãnh liệt, nhưng cố gắng duy trì sự bình tĩnh. Tần Vãn Thư, ta đã trở về, trong lòng Tả Khinh Hoan yên lặng kêu gào.

Từ trong đám người, Tả Khinh Hoan nhanh chóng nhận ra Lý Hâm, cùng ba năm trước Lý Hâm không có thay đổi đáng kể, vẫn là một bộ yêu nghiệt, xinh đẹp nổi bật, khiến vô số người liếc mắt không chớp.

“Lý Hâm!” Tả Khinh Hoan hướng Lý Hâm gọi to.

Lý Hâm dựa theo âm thanh tìm đến, quả nhiên thấy được bạn cũ ba năm không gặp Tả Khinh Hoan. Con nhóc này mái tóc so với trước đây dài ra, tóc được nuôi dưỡng tốt như vậy, quả nhiên vẫn là gương mặt lừa gạt thiên hạ, bất quá từ tiểu tiên nữ biến thành đại tiên nữ, nâng lên một cấp, đây là thành quả tu luyện của ba năm sao?

“Ngươi rốt cuộc cam lòng trở về, nghĩ đến ngươi bỏ chạy đi tìm em gái Nhật Bản nào đó rồi, không cần Tần Vãn Thư nữa!” Lý Hâm nhìn thấy Tả Khinh Hoan, nhanh chóng cho nàng một cái hùng ôm (bear hug), còn không khách khí quở trách Tả Khinh Hoan. Vốn định năm nay cùng Vấn Vấn xin nghỉ phép tới Nhật Bản chơi một chuyến, sẵn tiện đi thăm nữ nhân vô tâm vô phế này, không ngờ con nhóc này tự mình chịu trở về, vậy không đi Nhật Bản nữa.

Tả Khinh Hoan không khỏi nở nụ cười, cảm giác trở về thật tốt, thấy được Lý Hâm không chút thay đổi cũng thật tốt.

“Đây là Bắc Dã Thanh Diệp, em gái nuôi của ta, đây là Lý Hâm, bằng hữu tốt nhất của chị.” Tả Khinh Hoan giới thiệu hai người với nhau.

“Xin chào, tôi là Bắc Dã Thanh Diệp, xin nhiều hơn chiếu cố.” Bắc Dã Thanh Diệp mỉm cười với Lý Hâm. Tướng mạo của Lý Hâm và tỷ tỷ đúng là hai cực hoàn toàn trái ngược, mà lại có thể là bằng hữu tốt, thực sự là một tổ hợp kỳ lạ.

Thực sự đưa em gái Nhật Bản cùng về a? Lý Hâm lúc này mới chú ý đến Bắc Dã Thanh Diệp đứng bên cạnh, tiểu mỹ nhân này còn non nớt quá, hơn nữa thoạt nhìn dịu dàng nhu thuận dễ khi dễ, chẳng lẽ Tả Khinh Hoan di tình biệt luyến (yêu một người rồi, sau đó lại ko yêu người đó nữa mà có tình yêu mới). Nghĩ đến Tần Vãn Thư, Lý Hâm mới phát hiện trên người Bắc Dã Thanh Diệp có chút tương tự với Tần Vãn Thư, thế nhưng lại không thể chỉ rõ là ở địa phương nào.

“Tôi là Lý Hâm, cô chờ một chút, tôi có vài câu muốn nói riêng với Tả Khinh Hoan.” Lý Hâm nở một nụ cười quyến rũ với Bắc Dã Thanh Diệp, liền kéo Tả Khinh Hoan sang một bên, khe khẽ hỏi nhỏ: “Tả Khinh Hoan, em gái nuôi, ngươi phải hiểu được đây là một từ gian ác như thế nào nha, chẳng qua muội muội của ngươi thoạt nhìn thực sự sẽ làm cho người ta sinh ra cảm giác muốn áp đảo…” Với bộ dáng thục nữ của ngày hôm nay Lý Hâm càng tỏa ra khí chất của một đại thúc hèn hạ.

“Ta nhược thủy tam thiên chích thủ nhất biều (ba ngàn dòng chảy, chỉ múc một gáo nước, ý nói chỉ chung thủy với một người).” Tả Khinh Hoan cắt đứt những lời càng lúc càng gian manh của Lý Hâm, Thanh Diệp chỉ là muội muội.

“Chính là Tần Vãn Thư?” Lý Hâm ngoài ý muốn hỏi.

“Ân.” Tả Khinh Hoan gật đầu.

“Ngươi xác định ngươi bỏ đi ba năm, nàng còn yêu ngươi sao?” Lý Hâm hỏi.

Tả Khinh Hoan im lặng.

Thấy Tả Khinh Hoan như vậy, Lý Hâm khẽ nhíu mày, bởi vì Vấn Vấn làm việc ở Tần thị, cho nên nàng ít nhiều có biết tình hình gần đây của Tần Vãn Thư. Tâm tư của nữ nhân kia bây giờ trở nên mênh mông khó dò, đã không giống một nữ nhân bình thường, mà chân chính là nữ thần, tình yêu cái gì trong cuộc đời nàng chỉ sợ không còn là thứ quan trọng nữa.

_________________