Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 101: Ly biệt

Tả Khinh Hoan hít sâu một hơi, áp chế cảm xúc hỗn loạn trong lòng, mới lấy chìa khóa ra mở cửa.

“Lại đây.” Tần Vãn Thư hướng Tả Khinh Hoan ngoắc tay, nàng nghĩ Tả Khinh Hoan ngày hôm nay ngây người ở bên ngoài lâu lắm, làm cho bản thân có chút nhớ nàng.

Tả Khinh Hoan nghe lời đi tới, Tần Vãn Thư đưa tay ôm thắt lưng Tả Khinh Hoan, làm cho nàng ngồi ở trên đùi mình. Tần Vãn Thư chủ động như vậy vẫn là rất hiếm, nhưng Tả Khinh Hoan hôm nay cũng không phát hiện được, bởi vì có nhiều sự tình lẩn quẩn ở trong lòng, nàng chính là dựa vào bản năng ôm lại Tần Vãn Thư, tham lam hô hấp hương thơm trên người Tần Vãn Thư.

“Ánh mắt có chút sưng, đã khóc sao?” Tần Vãn Thư cảm thấy đôi mắt của Tả Khinh Hoan có chút đỏ nhưng không quá rõ ràng.

Tả Khinh Hoan lắc đầu, nàng cố ý ở bên ngoài nhiều ngây người một hồi mới dám về, chính là sợ bị Tần Vãn Thư nhìn ra bản thân đã khóc.

“Có phải gia gia của ta tìm người gây khó dễ cho ngươi?” Tần Vãn Thư mẫn cảm hỏi.

“Không có, hôm nay chỉ là có chút mệt mỏi.” Tả Khinh Hoan không muốn nói cho Tần Vãn Thư biết lão gia tử đã tìm mình.

“Đi tắm một cái, đêm nay nghỉ ngơi sớm chút.” Tần Vãn Thư ôm Tả Khinh Hoan, yêu thương nói.

“Ta có thể chỉ dùng tình yêu tư hữu ngươi không?” Tả Khinh Hoan đột nhiên ngẩng đầu, vừa cười vừa nhìn Tần Vãn Thư hỏi.

“Có thể.” Tần Vãn Thư hướng Tả Khinh Hoan nuông chiều gật đầu, nàng không ngại bị Tả Khinh Hoan tư hữu, trên thực tế, Tả Khinh Hoan không phải chỉ thuộc về riêng mình sao?

Tả Khinh Hoan vui vẻ nở nụ cười, Tần Vãn Thư chính là một nữ nhân tốt nhất, độc chiếm một nữ nhân như vậy, đại khái ngay cả nằm mơ cũng đều cười đến tỉnh lại.

“Tần Vãn Thư, nếu ta nghĩ ra ngoài học tập ba năm, ngươi sẽ chờ ta phải không?” Tả Khinh Hoan thử hỏi.

Tần Vãn Thư khẽ nhíu mày, Tả Khinh Hoan như thế nào đột nhiên muốn đi học? Tả Khinh Hoan hôm nay có chút không bình thường.

“Ngươi muốn học cái gì, ta có thể dạy cho ngươi.” Tần Vãn Thư hỏi, nàng không nỡ để Tả Khinh Hoan ly khai ba năm, ba năm rất dài.

“Thế nhưng, ta muốn ưu tú hơn ngươi.” Tả Khinh Hoan làm nũng nói, nàng muốn trưởng thành bên ngoài đôi cánh của Tần Vãn Thư, không phải vĩnh viễn đều trốn dưới sự bảo hộ của nàng.

“Thế nhưng ngươi cam lòng cùng ta tách ra ba năm sao?” Trong lòng Tần Vãn Thư đại khái đã hiểu, Tả Khinh Hoan có lẽ là tự ti, tuy rằng nữ nhân của mình muốn học tập tiến bộ là một chuyện tốt, nhưng ba năm quả thật quá dài, Tần Vãn Thư luyến tiếc.

“Không muốn, nhưng ta thực sự rất muốn trở nên ưu tú hơn.” Tả Khinh Hoan trong lòng không muốn xa cách Tần Vãn Thư, nhưng dù lưu luyến nhiều bao nhiêu nàng cũng phải dằn lòng.

Tần Vãn Thư nghe vậy, trái tim có chút thắt chặt.

“Yêu cầu của ngươi rất đột ngột, có phải gia gia của ta gây khó dễ ngươi không?” Tần Vãn Thư hỏi, đây không phải phong cách của Tả Khinh Hoan, nàng không phải đã nói mình chính là toàn bộ bầu trời của nàng sao? Thế nào trong một thời gian ngắn lại thay đổi, hiển nhiên nhất định đã có chuyện gì đó xảy ra.

“Hắn không có làm khó dễ ta, chỉ là ta nghĩ thông rất nhiều chuyện, ngươi đã nói, ta có thể làm cho bầu trời của mình càng trở nên rộng lớn.” Tả Khinh Hoan đem mặt vùi vào hõm vai Tần Vãn Thư, nhẹ nhàng dùng mặt mình cọ cọ vào cổ nàng.

“Tả Khinh Hoan, ta thực sự không cần ngươi trưởng thành, ta thậm chí sợ ngươi bay quá cao, thời gian ba năm, có rất nhiều biến số, ta không biết bản thân có kiên nhẫn chờ đợi hay không, đáp ứng ta, không cần dễ dàng rời ta.” Tần Vãn Thư ôm chặt Tả Khinh Hoan, lần đầu tiên có cảm giác sợ hãi mất đi, chính mình không còn trẻ nữa, bản thân muốn mẫu người gì sớm đã có thể xác định, nàng không hy vọng Tả Khinh Hoan chỉ vì trong lòng tồn tại tự ti mà ly khai, nhân sinh không có bao nhiêu cái ba năm để lãng phí.

Tả Khinh Hoan gật đầu, chăm chú ôm chặt Tần Vãn Thư, nếu như có thể cái gì cũng không lo, đơn thuần cùng một chỗ với Tần Vãn Thư thật là tốt biết bao.

“Tần Vãn Thư, ta thực sự rất yêu ngươi, rất yêu rất yêu.” Yêu đến trình độ sợ hãi, có những buổi tối nàng giật mình tỉnh giấc nửa đêm, sau đó tìm kiếm nữ nhân bên cạnh, tổng cảm thấy nữ nhân ngủ bên người có chút không có cảm giác chân thật, chỉ sợ là một giấc mộng, sau khi tỉnh lại, bản thân mình cái gì cũng không có.

“Yêu ta, sẽ không cần rời ta, nếu như muốn phát triển, ta có thể giúp ngươi.” Tần Vãn Thư ích kỷ đến mức nghĩ trói lại Tả Khinh Hoan, nếu như Tả Khinh Hoan muốn trở nên ưu tú, mình có thể chậm rãi dạy nàng, thế nhưng nàng không thể ly khai.

Tả Khinh Hoan mỉm cười gật đầu.

Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan gật đầu, mới hơi hơi yên tâm, nàng tin tưởng Tả Khinh Hoan sẽ vì mình khắc phục sự tự ti trong tâm lý, nàng cũng tin tưởng Tả Khinh Hoan không dễ dàng bỏ đi.

Màn đêm buông xuống, sau một phen *hâm nóng tình cảm*, hai người đối diện mà nằm, ngón tay của Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng phác họa gương mặt Tần Vãn Thư, giống như muốn đem gương mặt nàng một lần lại một lần khắc ở trong lòng.

“Tại sao thích sờ mặt của ta như vậy?” Tần Vãn Thư sau khi ôn tồn, còn mang theo giọng điệu mềm mại đáng yêu, nhẹ nhàng hỏi Tả Khinh Hoan.

“Ta đang suy nghĩ trên đời như thế nào sẽ có nữ nhân xinh đẹp như thế? Vô luận ta nhìn bao nhiêu lần đều cảm thấy không đủ.” Tả Khinh Hoan vừa cười vừa trả lời.

“Lời ngon tiếng ngọt.” Thiên tính của nữ nhân chính là thích nghe những lời đường mật, mặc dù là Tần Vãn Thư, nghe Tả Khinh Hoan dỗ ngọt, cũng là sung sướng.

“Tần Vãn Thư.” Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng gọi tên Tần Vãn Thư.

“Ân?”

“Ngươi cũng ngắm ta nhiều một chút, ta cũng là một mỹ nhân.” Cũng nhớ kỹ gương mặt của ta, trăm ngàn lần không cần quên mất.

Tần Vãn Thư nghe vậy không khỏi mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mi tâm của Tả Khinh Hoan, ân, quả thật cũng là một mỹ nhân.

“Tiêu di, con quyết định đi Nhật Bản.” Tả Khinh Hoan ở trong tiệm cà phê gọi điện thoại cho Tiêu Khởi Nam.

“Ta thay con an bày không sai biệt lắm, con đi lúc nào cũng được.” Tiêu Khởi Nam sớm đã biết Tả Khinh Hoan sẽ chọn như thế nào, nàng là một nữ hài thông minh, hiểu rõ nhất thời bỏ qua chỉ vì đạt được lâu dài ngày sau.

“Cảm tạ ngài, Tiêu di.” Tả Khinh Hoan cảm kích phát từ nội tâm.

“Con là hài tử ta nhìn từ nhỏ đến lớn, ta cũng mong muốn con có thể giống như đại bàng giương cánh, thời gian ba năm, đối với những thứ muốn học quả thật quá ngắn, cho nên rèn luyện tiếp theo sẽ theo tạo hóa của con đi.” Thời gian ba năm đối với học tập mà nói, cũng không dài, người phải chờ đợi càng vất vả hơn.

Tả Khinh Hoan cúp máy xong, nhanh chóng rời khỏi quán cà phê, chạy đến chợ mua đồ ăn, mua rất nhiều những món mà Tần Vãn Thư thích ăn.

“Ngươi làm nhiều đồ như vậy, chúng ta như thế nào ăn cho hết?” Tần Vãn Thư nhìn một bàn đầy ắp đồ ăn, dựa vào sức hai người chắc chắn ăn không xong.

“Ăn không hết có thể bỏ vào trong tủ lạnh.” Tả Khinh Hoan nhìn đầy bàn đồ ăn không còn chỗ chứa, mới thỏa mãn cởi tạp dề xuống.

“Rượu đỏ?” Tần Vãn Thư chỉ vào chai rượu nằm trên bàn, Tả Khinh Hoan có âm mưu, không phải thế nào ngay cả rượu cũng bày ra, nàng biết rõ mình có bao nhiêu mẫn cảm với rượu, chỉ cần một ly lập tức say.

“Rượu đương nhiên có tác dụng tốt.” Tả Khinh Hoan cười mang theo vẻ thần bí mà nói.

“Tổng nghĩ ngươi đêm nay không có ý tốt.” Tần Vãn Thư nhưng còn nhớ rõ tình cảnh lần đầu tiên Tả Khinh Hoan dụ mình uống rượu.

Tả Khinh Hoan nhìn đang ngủ say Tần Vãn Thư, không biết là bởi vì do mình tác cầu vô độ làm nàng mệt mỏi, hay là uống vào một ít rượu, tác dụng phát huy, nói chung hiện tại Tần Vãn Thư ngủ rất say, say đến mức không có cảm giác đến hoàn cảnh xung quanh.

Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư ngủ say cảm giác trái tim giống như bị xẻ làm đôi, đau đến nỗi hô hấp không thông, nàng thực sự luyến tiếc nữ nhân này, vừa nghĩ đến ba năm không thể nhìn thấy nữ nhân này, trong lòng sẽ chịu không nổi.

“Ta nhất định sẽ trở về, ngươi phải chờ ta.” Tả Khinh Hoan cúi đầu, hôn trán Tần Vãn Thư một lần cuối, Tần Vãn Thư, ngươi nhất định phải chờ ta trở lại.

Tả Khinh Hoan không dám nhìn Tần Vãn Thư nữa, chỉ sợ liếc mắt lại một lần, bản thân sẽ không nỡ rời đi.

“Rất khó chịu sao?” Tiêu Khởi Nam hỏi vẫn luôn im lặng không mở miệng Tả Khinh Hoan.

Tả Khinh Hoan không trả lời, chỉ là gật đầu, trong đầu nàng ngập tràn đều là Tần Vãn Thư, vài lần xung động muốn quay lại bên cạnh Tần Vãn Thư.

Tiêu Khởi Nam có thể lý giải tình cảm lúc này của Tả Khinh Hoan, nàng đã từng trải qua, cảm giác đau đớn và không nỡ giống như trái tim bị xé nát, đó là lựa chọn khi không còn đường lựa chọn.

“Nếu như thực sự không muốn, hay là trở về đi, không có một tấm lòng kiên định không thể thành công được.” Tiêu Khởi Nam có chút không đành lòng nói.

“Không, con muốn đi Nhật Bản.” Sự tình đã đến mức này, Tả Khinh Hoan không cho phép mình mềm yếu.

“Ta chỉ có thể đưa con đến đây, con đường sau này cần dựa vào bản thân con tiếp tục phấn đấu.” Tiêu Khởi Nam đưa Tả Khinh Hoan đến cửa kiểm soát an ninh.

“Tiêu di…” Tả Khinh Hoan không biết làm sao biểu đạt được sự cảm kích của mình dành cho Tiêu Khởi Nam.

“Cái gì cũng không cần nói, nếu muốn cảm tạ ta, làm cho ta nhìn đến một Tả Khinh Hoan hoàn toàn mới mẻ của ba năm sau.” Tiêu Khởi Nam vừa cười vừa nói.

Tả Khinh Hoan gật đầu, ngày này của ba năm sau, nàng nhất định sẽ trở về.

Tần Vãn Thư mơ một giấc mộng, mơ là Tả Khinh Hoan nói phải đi, Tần Vãn Thư giật mình tỉnh giấc, lập tức nhìn trái nhìn phải, chung quanh vắng vẻ, điều này làm cho Tần Vãn Thư bất an.

“Tả Khinh Hoan…” Tần Vãn Thư lên tiếng gọi Tả Khinh Hoan, nhưng không có ai đáp lại, điều này làm cho Tần Vãn Thư đột nhiên có chút sợ hãi, Tần Vãn Thư cầm di động ở đầu giường chuẩn bị gọi điện thoại cho Tả Khinh Hoan hỏi nàng ở đâu, lại phát hiện một tờ giấy nằm bên dưới di động.

“Chờ ta ba năm, ta sẽ trở về.” Tần Vãn Thư không thể tin nhìn nội dung trong giấy, nàng cho tới bây giờ đều nghĩ Tả Khinh Hoan sẽ không rời xa mình, giống như bản thân cũng không rời nàng, thế nhưng nàng thực ly khai, Tần Vãn Thư cảm giác trên ngực như bị vật nặng đập trúng, buồn bực xen lẫn đau nhức kéo tới, thì ra trong lòng có thể đau như thế.

Tả Khinh Hoan dựa vào cái gì cho rằng mình nhất định cần nàng trưởng thành, cho dù nàng muốn phát triển, mình có thể giúp nàng, dựa vào cái gì nàng có thể tự cho là đúng quyết định tất cả, lại dựa vào cái gì cho rằng mình nhất định sẽ chờ nàng ba năm? Tần Vãn Thư vo tròn mảnh giấy, Tả Khinh Hoan, ta có thể lý giải lựa chọn của ngươi, nhưng ta không tha thứ cho sự lựa chọn đó!

Máy bay đã cất cánh, đã ly khai mảnh đất này, lúc này, nàng đã tỉnh, nàng có hay không đang tìm kiếm mình, nàng có thể lý giải cho sự lựa chọn của mình không? Tả Khinh Hoan nhớ tới Tần Vãn Thư, nước mắt rơi xuống như mưa.

_________________