Người Vợ Bí Mật

Chương 89

Mễ Giai xấu hổ đỏ mặt chạy lên nhà, lúc mở cửa vào thì La Lệ đã về, đang ngồi trên sô pha nhàn nhã ăn vặt xem ti vi, thấy Mễ Giai bèn nói, “Về rồi đấy à. Á! Sao mặt cậu đỏ thế kia?”

“Hả… Thật, thật sao?” Mễ Giai cảm giác mặt mình càng nóng hơn, trong lòng thầm mắng Mạc Chấn Huân vài lần, đang yên đang lành lại nói với cô chuyện này.

“Cậu thấy khó chịu à?” Buông đồ ăn trong tay, đi tới sờ trán Mễ Giai, sửng sốt kêu lên, “Sao nóng vậy? Không phải cậu bị sốt chứ?”

“Không… Không phải, vì trời nóng, nóng quá, không có việc gì đâu, tớ khỏe lắm” Mễ Giai tránh tay cô ấy, để túi lên sô pha, ánh mắt có phần né tránh. Vội đổi đề tài, “Đúng, đúng rồi, hôm nay cậu không đi chơi với Tiểu Thôi à?”. Ngày nào La Lệ cũng ăn cơm cùng Tiểu Thôi xong mới về nhà, hôm nay lại về sớm như vậy nên có chút không quen.

“Hôm nay anh ấy phải tăng ca, nên tớ về sớm, mà kể cả hôm nay Tiểu Thôi không tăng ca thì tớ cũng muốn về sớm với cậu để vun đắp tình bạn của chúng ta” La Lệ cười hi hi nói.

“Thôi đi, bản chất thấy sắc quên bạn của cậu tớ còn không rõ sao, không cần phải nịnh” Mễ Giai tức giận lườm La Lệ.

La Lệ vụng trộm lè lưỡi, vừa suy nghĩ mắt chợt sáng lên, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, cười gian hỏi, “Vậy sao hôm nay cậu không hẹn dùng cơm với chàng Mạc đẹp trai, tớ nghĩ anh ta sẽ đi ngay đấy” Nói xong còn cố ý huých vai vào người Mễ Giai.

Mặt Mễ Giai bỗng đỏ lên, có vẻ bắt đầu mất tự nhiên, nói chuyện cũng líu hết cả lưỡi, “Tớ… Sao tớ phải ăn cơm cùng anh ta chứ”

“Tớ có thể nhìn ra, Mạc tổng của chúng tớ thích cậu, đừng có nói là cậu không biết?” La Lệ nghi ngờ hỏi.

Mặt Mễ Giai càng đỏ thêm vài phần, lúc trước cô thật sự là không biết. Khuôn mặt nhỏ nhắn trầm xuống, nói nghiêm túc, “Tớ và anh ta vốn không phải như cậu nghĩ, sau này đừng đùa như vậy”

La Lệ không thèm để ý, ném một quả hạnh nhân vào mồm, nói, “Tớ cảm thấy Mạc Chấn Huân rất tốt, cậu với anh ta ở bên nhau cũng không có gì là không ổn, tớ thấy anh ta kiên định hơn cái tên Nghiêm Hạo kia nhiều, tớ làm ở Tân Nhã 3 năm cũng chưa từng thấy anh ta thân mật với người phụ nữ nào, đã từng làm chung, tớ thấy cậu với anh ta khá hợp đấy”


“La Lệ” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mễ Giai có vẻ tức giận, “Tớ chỉ coi Mạc Chấn Huân là bạn, hơn nữa cậu thấy tình hình hiện tại của tớ thích hợp để nói chuyện đó sao? Về sau đừng lấy chuyện này ra để đùa nữa” Dứt lời cầm lấy túi xách đi về phòng.

La Lệ bĩu môi, không đả động đến đề tài này nữa. Dẫu sao chuyện tình cảm của cô ấy cũng vừa gặp phải một cú sốc mạnh, cần có thời gian để hồi phục. Bầu không khí có phần xấu hổ, trước khi Mễ Giai vào phòng, La Lệ cất giọng hỏi, “Tối nay muốn ăn gì, tớ nấu”

Mễ Giai quay lại, mỉm cười với cô ấy, “Cậu nấu cái gì tớ ăn cái đó”

Hai người nhìn nhau cười, bầu không khí ngượng ngập vừa rồi đã bị xua tan.

Nghiêm Hạo hơi say nhưng vẫn tỉnh táo, lảo đảo ra khỏi thang máy, đi đến cửa, sờ soạng lấy chìa khóa trong túi ra, tra vào ổ, một lúc lâu sau mới mở được cửa. Mở cửa ra, bên trong là một mảnh tối đen, không có người trước kia vì anh mà để đèn, cũng không có người mỉm cười ngọt ngào ra đón, hỏi anh có đói bụng không, có muốn ăn khuya không khi anh về nhà. Căn nhà bây giờ không có Mễ Giai, dường như cũng không còn hơi ấm, rất hoang vắng, rất lạnh lẽo.

Đóng cửa lại, loạng choạng ngã ngồi xuống đất, Nghiêm Hạo nhìn căn phòng tối đen, thở dài, ngửa đầu dựa vào cánh cửa phía sau. Đêm nay anh uống rất nhiều rượu, nhiều đến nỗi ngay cả anh cũng không nhớ rõ mình đã uống bao nhiêu chén, cơ thể say nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ kì, thậm chí còn minh mẫn hơn so với bình thường. Cảnh tượng Mạc Chấn Huân ôm Mễ Giai rời đi lúc chiều cứ lởn vởn trong đầu anh, giống như một thước phim quay chậm trước mắt, không thể xua đi được.

Tiếng chuông điện thoại vang lên trong không gian yên tĩnh, rất rõ ràng nhưng vào tai Nghiêm Hạo lại không dễ nghe chút nào, không cần nhìn anh cũng biết là ai gọi tới, cả ngày nay Tô Tuyết gọi điện cho anh không ngừng, anh không muốn nghe, một chút cũng không muốn, anh mệt mỏi, rất mệt. Lấy di động ra ném xuống đất, tạo thành một tiếng động lớn, trong không gian tối đen chợt lóe lên tia sáng màu lam nhạt. Nghiêm Hạo không thèm để ý, nghiêng ngả đứng dậy đi về phòng ngủ, đóng sầm cửa lại, ngăn cách âm thanh đáng ghét kia ở bên ngoài.

Bên này Bạch Lâm cầm điện thoại gọi cho Nghiêm Hạo hết lần này đến lần khác nhưng cuối cùng vẫn không có ai nghe máy. Chau mày nhìn Tô Tuyết mang vẻ mặt chờ mong ngồi trên sô pha ôm Nghiêm Nhiên, đành cắn răng tiếp tục kiên trì gọi lại.

Mặc cho Bạch Lâm gọi cả đêm, vẫn chỉ có một giọng nói lạnh lùng đáp lại ‘Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau’. Buông điện thoại, nhìn Tô Tuyết, Bạch Lâm bất đắc dĩ lắc đầu.

“Sao anh ấy không nghe điện thoại chứ, cũng không đến gặp chị… Vì sao…” Tô Tuyết ôm Nghiêm Nhiên lẩm bẩm một mình, nói xong nghiêng đầu, ánh mắt tràn đầy khó hiểu và nghi hoặc.

“Chị, đừng nghĩ nữa, đã muộn rồi, chúng ta đi ngủ trước nhé, nói không chừng ngày mai Nghiêm Hạo sẽ đến thăm chị” Bạch Lâm ngồi xổm xuống trước mặt Tô Tuyết, dịu dàng an ủi chị mình, chỉ sợ cô ấy nghĩ ngợi lung tung rồi lại phát bệnh.


“Nhưng vì sao Hạo lại không đến, lâu rồi chị không gặp anh ấy, hay là anh ấy không cần chị nữa?”. Trái lại Tô Tuyết vẫn cứ lẩm bẩm, hoàn toàn không để tâm đến những lời của Bạch Lâm, đột nhiên ngẩng đầu cầm lấy tay Bạch Lâm, kích động nói, “Không cần, anh ấy không thể không cần chị, chị thương anh ấy như vậy, sao anh ấy có thể không cần chị chứ? Chị muốn gặp anh ấy, chị muốn gặp, chị sẽ nói với anh ấy là chị rất yêu anh ấy, rất yêu, rất yêu, em nói với anh ấy được không, em nói với anh ấy để anh ấy đến gặp chị được không? Chị thật sự không thể không có anh ấy… Không thể…”

“Không đâu, Nghiêm Hạo không nói anh ấy không cần chị, chỉ là anh ấy bận công việc, anh ấy phải quản lý một công ty lớn như vậy, nên bây giờ anh ấy không thể phân thân để đến đây được, không phải anh ấy không cần chị đâu, ngày mai, ngày mai anh ấy sẽ tới thăm chị, ngoan, chúng ta đi ngủ trước được không?” Vỗ vỗ tay cô, Bạch Lâm trấn an.

“Không phải, em gạt chị, anh ấy không đến gặp chị, mấy ngày nay anh ấy không đến thăm chị rồi” Tô Tuyết bỗng la lớn. Nghiêm Nhiên ngồi trong lòng bị dọa đến phát run, vẻ mặt sợ hãi, ánh mắt nhìn Bạch Lâm đã ngân ngấn nước.

Bạch Lâm giật mình, Nghiêm Nhiên có thể nói là một tay cô nuôi lớn, cô coi nó như con đẻ của mình vậy, “Chị, chị đừng kích động, chị dọa Nhiên Nhiên rồi”

Tô Tuyết nghi hoặc nhìn cô, từ từ chuyển ánh mắt đến Nghiêm Nhiên đang ngồi trong lòng, nhìn nó một hồi lâu, đột nhiên mở to hai mắt, nắm lấy bả vai Nghiêm Nhiên, kích động nói, “Mày, là mày đúng không, chắc chắn là mày, là vì mày nên Hạo mới không để ý đến tao, nhất định anh ấy đã biết mày chính là em trai anh ấy nên mới không tới tìm tao, là mày, là mày, mày là một đứa trẻ hư, mày không phải con tao, mày không phải con tao…” Nói xong liền giơ tay đánh Nghiêm Nhiên, Nghiêm Nhiên vốn đã sợ hãi, cứ như vậy mếu máo khóc lớn thành tiếng, “Oa…….”

“Chị, đừng làm thế, thằng bé là con chị, chị đừng đánh nó” Bạch Lâm đưa tay kéo Nghiêm Nhiên vào lòng mình, vội vàng ôm nó lùi xa Tô Tuyết, nhẹ giọng dỗ dành, “Tốt rồi, Nhiên Nhiên ngoan, không khóc nào”

“Nó không phải con chị, nó không phải con chị, chị yêu Hạo như vậy, sao có thể làm chuyện có lỗi với anh ấy, cho nên nó không phải con chị, nhất định không phải” Tô Tuyết sợ hãi kêu lên, đứng dậy tiến về phía bọn họ, híp mắt lại, chỉ tay vào Bạch Lâm, “Là mày, nhất định là mày, là mày đã nhặt đứa bé này từ ngoài về, đúng không?”

Bạch Lâm cuống quít ôm Nghiêm Nhiên lùi sau mấy bước, cô biết Tô Tuyết lại phát bệnh, mấy hôm trước lúc Nghiêm Hạo ở đây đều rất tốt, nhưng hai ngày nay anh ta không đến chị lại bắt đầu nghi thần ngờ quỷ, số lần phát bệnh cũng nhiều hơn, sau mỗi lần tỉnh lại đều không nhớ gì, tình hình Tô Tuyết như vậy khiến cô thật sự mệt mỏi.

Tô Tuyết hung dữ hét ầm lên, Nghiêm Nhiên bị ôm trong lòng sợ hãi khóc oa oa, hoàn cảnh hiện tại vô cùng hỗn loạn, “Chị, em là em gái chị, chị đừng như vậy nữa” Bạch Lâm cũng sốt ruột đến phát khóc.

Cuối cùng không còn cách nào, Bạch Lâm đành ôm Nghiêm Nhiên trốn vào phòng, Tô Tuyết một mình ở bên ngoài quát tháo, ném hết đồ đạc.

Nghe những âm thanh đồm độp bên ngoài, Nghiêm Nhiên ngân ngấn nước mắt, đôi mắt to tròn đen láy nhìn Bạch Lâm, vô tội hỏi, “Dì ơi, vì sao mẹ lại không thích con, con thật sự không phải con của mẹ ư?”

Nhìn Nghiêm Nhiên, trong lòng Bạch Lâm như bị xát muối, kỳ thực Nghiêm Nhiên đã phải trải qua một tuổi thơ không mấy tốt đẹp, chị không hề thích nó, từ bé tới giờ chưa từng ôm nó, ngay cả một ngụm sữa mẹ nó cũng không được nếm, lớn lên một chút thì những đường nét có phần rõ hơn, có lẽ là vì Nghiêm Nhiên quá giống Nghiêm Hạo nên chị cô bắt đầu đối tốt với nó, nhưng cũng chẳng được bao lâu, chị cô bị bệnh, lúc không phát bệnh thì khá tốt, nhưng một khi đã phát bệnh là lại lôi Nghiêm Nhiên ra xả giận, thường xuyên đánh chửi thằng bé, có thể nói cho tới bây giờ Nghiêm Nhiên chưa từng được hưởng tình thương của mẹ và một gia đình ấm áp.

“Không đâu, không phải mẹ không thích Nhiên Nhiên, mẹ rất yêu Nhiên Nhiên, chẳng qua là giờ mẹ đang bị bệnh, tâm trạng không tốt nên mới như thế”. Bạch Lâm cúi người bế thằng bé lên, ghé vào tai nó dỗ dành.

“Vậy… Vậy sao mẹ lại bảo con là đứa trẻ hư” Ngân ngấn nước mắt, thằng bé đã lên tiểu học, có nhiều điều trước kia nó không hiểu thì bây giờ đã hiểu rõ.

“Không phải thế, không phải thế, Nhiên Nhiên là bé ngoan, Nhiên Nhiên là bé ngoan”. Ôm thằng bé, Bạch Lâm không nhịn được mà rơi nước mắt. Bên ngoài mơ hồ truyền đến tiếng kêu khóc của Tô Tuyết.