Người Vợ Bí Mật

Chương 80

Thời tiết tháng sáu có phần nóng bức, người qua đường đều mặc áo cộc tay hoặc váy thay vì áo dài. Mễ Giai mặc một bộ váy chiffon màu lam nhạt, sang trọng nhưng vẫn nhã nhặn.

Gần đến giờ tan tầm, lượng xe cộ trên đường bỗng chốc tăng thêm rất nhiều, ánh chiều tà phủ kín bầu trời Thượng Hải một mảnh đỏ rực.

Mễ Giai lơ đãng đi trên đường, cô vừa đến ‘Vũ Dương’ nhưng không gặp Nghiêm Hạo, thư ký Lưu nói giữa trưa anh nhận được một cuộc điện thoại liền vội vàng đi ra ngoài, ngay cả cuộc họp quan trọng buổi chiều cũng hủy. Gọi di động cho anh cũng chỉ nghe được giọng của tổng đài, Mễ Giai không biết là xảy ra chuyện gì, có điều chắc hẳn anh đã quên mất cuộc hẹn tối nay của hai người.

Cô không muốn về nhà, cứ dọc theo ngã tư đường theo dòng người tan tầm đi thẳng về phía trước, tâm trạng của cô có chút rối loạn, không khống chế được mà hồi tưởng lại cuộc điện thoại hôm qua, cô đoán người phụ nữ đó tên “Tuyết Nhi”. Cô không biết Nghiêm Hạo bắt đầu thay đổi từ khi nào, nếu không có cuộc điện thoại hôm qua thì cô nghĩ bây giờ mình vẫn còn đắm chìm trong niềm hạnh phúc mà anh mang lại. Đáng ra cô nên hỏi rõ Nghiêm Hạo, nhưng cô lại không có đủ can đảm để mở miệng.

Không biết đã đi bao lâu, cũng không biết đã đi qua bao con phố, đột nhiên Mễ Giai dừng lại trước một tiệm áo cưới, đứng ở ngoài nhìn manocanh mặc áo cưới bên trong tủ kính, Mễ Giai lúc này mới nhớ bản thân tuy là đã kết hôn nhưng lại chưa từng mặc váy cưới, lúc trước bởi vì Nghiêm Hạo không muốn công khai nên hai người chỉ đến cục dân chính đăng ký kết hôn, ngay cả hôn lễ cũng không tổ chức. Mễ Giai bất giác đưa tay về phía tủ kính, người ta nói đời người con gái đẹp nhất là khi khoác trên mình chiếc váy cưới, vậy mà cô lại để lỡ mất thời khắc xinh đẹp nhất của mình.

Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên, làm gián đoạn những suy nghĩ của Mễ Giai, lấy điện thoại trong túi ra, là Nghiêm Hạo gọi. Cô hơi do dự nhưng cuối cũng vẫn ấn nút nghe.

Không đợi Mễ Giai mở miệng, ở đầu dây bên kia Nghiêm Hạo đã giành nói trước, “Mễ Giai, đột nhiên anh gặp phải một khách hàng khó tính, giờ không thể bỏ đi được”

Mễ Giai xoay người sang chỗ khác nhìn trời tối dần, ánh đèn xe cộ qua lại trên đường loang loáng có phần chói mắt, một chiếc xe hơi màu xám bạc từ từ dừng lại bên đường.

“Không sao đâu anh, công việc quan trọng hơn, hôm khác chúng mình đi ăn cũng được” Mễ Giai nhàn nhạt đáp lời. Cô không biết lời Nghiêm Hạo nói có phải thật hay không, nhưng cô tự nhủ mình phải tin tưởng anh.

“Anh xin lỗi” Nghiêm Hạo bỗng nói vậy, giọng điệu tràn ngập áy náy.

Anh nói xin lỗi khiến Mễ Giai vô cùng ngạc nhiên, cảm giác bất an trong lòng càng tăng thêm. Cô có phần bối rối, ánh mắt không biết nên nhìn đi đâu, đành dùng tiếng cười để che giấu lúng túng, cố gắng để anh không nhận ra sự khác thường của mình, cười mắng, “Đồ ngốc, sao anh tự nhiên lại nói vậy, lúc nào rảnh rỗi ở bên em nhiều là được rồi”

“Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, anh nhất định sẽ dành thì giờ để ở bên em, đến lúc đó chúng mình ra nước ngoài một chuyến, bây giờ anh mới phát hiện hóa ra chúng mình chưa đi du lịch lần nào cả” Nghiêm Hạo thở dài tự trách.

“Được rồi, chuyện đó tính sau” Mễ Giai chuyển đề tài, “Tối anh uống ít rượu thôi, nhớ về sớm”

“Ừ, anh biết rồi” Nghiêm Hạo trả lời.

Mễ Giai nghe thấy bên kia có tiếng người gọi anh, hai người vội vàng ngắt điện thoại. Nhìn màn hình di động lại chuyển màu đen, Mễ Giai thở dài, trước khi gác máy cô nghe thấy ở đầu dây bên kia có người gọi anh, cô nhớ được giọng nói đó, cùng với giọng nói trong điện thoại hôm qua đều là một người. Mễ Giai ngẩng đầu nhìn bầu trời mờ tối, cố nén giọt lệ đang trực trào ra nơi khóe mắt.

Di động trong tay lại vang lên lần nữa, Mễ Giai cúi đầu xem điện báo là Mạc Chấn Huân gọi, có hơi bất ngờ.

“Đứng trước cửa hàng áo cưới như thế không sợ người khác hiểu nhầm sao? Đừng quên cô là người phụ nữ đã kết hôn” Lời nói của Mạc Chấn Huân xuyên qua sóng điện truyền tới.

Mễ Giai theo bản năng quay đầu nhìn xung quanh nhưng không thấy anh. Mễ Giai xấu hổ cười cười, lắc đầu.

Cửa chiếc xe hơi màu xám bạc bên đường bị mở ra, Mạc Chấn Huân ngắt điện thoại, mỉm cười đưa tay vẫy cô.

Mễ Giai dở khóc dở cười tắt điện thoại, đi về phía anh, “Thật trùng hợp”

“Ừm, thật trùng hợp” Mạc Chấn Huân gật đầu nói, “Lên xe đi”

“Không được, tôi phải về” Nhìn đồng hồ, Mễ Giai từ chối.

Mễ Giai cự tuyệt khiến Mạc Chấn Huân giận dữ, trừng mắt, “Tôi không ăn tươi nuốt sống cô đâu”

“Tôi.. Tôi không có ý đó” Mễ Giai nhỏ giọng giải thích, đối với Mạc Chấn Huân, cô luôn có chút sợ hãi, có lẽ vì lúc trước anh là sếp của cô, hơn nữa hồi còn làm việc dưới quyền người này cô cũng đã chịu không ít khiển trách.


Mạc Chấn Huân nhìn cô, lại ngồi vào xe, Mễ Giai bĩu môi, đành phải lên xe.

Mễ Giai nói địa chỉ, quay đầu chăm chú nhìn cảnh vật vụt qua bên ngoài.

Mạc Chấn Huân quay sang nhìn cô hỏi, “Tâm trạng không tốt?”

“Hả…” Mễ Giai sửng sốt, lập tức lắc đầu phủ nhận.

Thấy cô không muốn nói, Mạc Chấn Huân cũng không hỏi nhiều, nhìn phía trước chuyên tâm lái xe. Cuối cùng dừng lại trước một tiệm bán cá vàng, quay sang nói với cô, “Xuống xe”

Mễ Giai định thần lại, nhìn nhìn, nghi hoặc hỏi, “Còn chưa tới nơi mà?”

“Bảo cô xuống thì cứ xuống đi, không phải hỏi nhiều”. Tắt máy, mở cửa xe, Mạc Chấn Huân đi xuống trước, đi vào tiệm bán cá vàng.

Mễ Giai cũng không kịp nghĩ nhiều, tháo dây an toàn xuống xe đuổi theo anh.

“Mạc tổng, anh muốn mua cá?” Nhìn Mạc Chấn Huân đi tới đi lui trong tiệm, Mễ Giai mở miệng hỏi.

Mạc Chấn Huân dừng bước, nghiêm túc nhìn cô, đột nhiên hỏi, “Cô còn là nhân viên của tôi sao?”

“Hả?” Mễ Giai không hiểu, chỉ sững sờ lắc đầu. Từ 3 tháng trước cô đã không còn là nhân viên của Tân Nhã, đơn từ chức cũng là tự tay nộp cho anh.

“Vậy sao gọi tôi là Mạc tổng, tôi không có tên à?” Mạc Chấn Huân tức giận trừng mắt nhìn cô, nói xong lại xoay người chăm chú xem các loại cá ở đây, giống như tỉ mỉ nghiên cứu cái gì đó.

Mễ Giai nhìn anh kì quái, dứt khoát đi theo sau anh không nói thêm gì, tránh nói nhiều sai nhiều.

Cuối cùng Mạc Chấn Huân chọn lấy hai con, theo chủ tiệm nói, nó tên là cái gì mà cá vàng mắt lồi mười hai điểm đỏ, nghe nói, là bởi vì thân cá màu trắng bạc, ở hai bên vây ngực, hai bên vây bụng, hai bên mắt, bốn cái đuôi và vây lưng, và cả môi, tổng cộng mười hai điểm đỏ nên có tên như vậy. Nhưng chỗ trắng thì trắng tinh, chỗ đỏ thì diễm lệ, xinh xắn vô cùng. Đó là loài cá vàng khá có giá trị.

Mạc Chấn Huân mua thêm một hộp nhựa trong suốt, mấy cây rong cỏ và một túi thức ăn cá vàng, lấy cả mấy thứ đi kèm, Mạc Chấn Huân mang hai con cá vàng đi ra khỏi cửa hàng.

Ra đến cửa liền đưa cá cho Mễ Giai, sau đó không nói gì, cứ thế vào xe khởi động rời đi.

Nhìn cá vàng trong tay Mễ Giai rất thích, khớe miệng bất giác mỉm cười, thuận miệng hỏi, “Anh mua tặng bạn gái à?”

Mạc Chấn Huân lườm cô một cái rồi lại nhìn về phía trước chăm chú lái xe, màn đêm vừa buông xuống, dòng xe cộ lưu thông trên đường vẫn còn đông, “Tôi nhớ có người nào đó đã nói cá vàng là vui vẻ nhất, bởi vì trí nhớ của chúng rất ngắn, bơi từ bên này sang bên kia đã quên luôn chuyện lúc trước, người đó còn nói chỉ cần nhìn cá vàng bơi là có thể quên hết những phiền não. Tôi thấy người đó tâm trạng không tốt, tôi nghĩ những con cá này có thể khiến cô ấy vui vẻ hơn” Mạc Chấn Huân trả lời thản nhiên. Vừa nãy nhìn cô đứng trước cửa hàng áo cưới, ngửa đầu lên, anh đã biết cô đang cố kìm nén để nước mắt không rơi. Anh cũng không hỏi rốt cục đã xảy ra chuyện gì, nếu thế này có thể khiến cô vui vẻ hơn một chút thì cũng tốt.

Mễ Giai sững sờ, không tự nhiên đỏ mặt, những lời đó là cô nói, ngày ấy ở bên đường bị Mạc Khả Huyên tát một cái, cô đến cửa hàng ngắm cá cảnh đã nói với anh, chỉ là Mễ Giai có hơi ngạc nhiên vì anh vẫn còn nhớ rõ.

Bất ngờ với sự chu đáo của anh, cũng kinh ngạc khi anh để ý như vậy, Mễ Giai mỉm cười gật gật đầu, chỉ cá vàng trong tay nói, “Cảm ơn anh, con cá này quả thực khiến tâm trạng tôi khá hơn rất nhiều”

Mạc Chấn Huân nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên nhưng lại không nói gì. Dọc đường hai người vẫn không tìm được chủ đề gì để trò chuyện, nhưng bầu không khí không còn ngượng ngập như lúc trước, Mạc Chấn Huân đưa Mễ Giai về thẳng tiểu khu, Mễ Giai xuống xe khách khí nói cảm ơn, sau đó cả hai tự về nhà mình.

Mễ Giai mang cá vàng đi vào nhà cũng đúng lúc Vu Phân Phương và dì quản gia vừa ngồi xuống bắt đầu ăn cơm, hai bà đều biết tối nay Mễ Giai dùng bữa ở bên ngoài cùng Nghiêm Hạo, giờ lại thấy cô về, hiển nhiên là kinh ngạc.

“Sao giờ con đã về?” Vu Phân Phương hỏi.


Mễ Giai khẽ cười đáp, “Tối nay Nghiêm Hạo phải tiếp khách nên con về trước”. Đây là lời Nghiêm Hạo nói với cô, cô cũng thuận theo nói với hai bà như thế.

Vu Phân Phương gật đầu, quay sang bảo dì quản gia xới cơm cho Mễ Giai.

Đêm đó vẫn như hôm trước, Nghiêm Hạo về rất trễ, lúc ấy Mễ Giai đã ngủ, đây là lần đầu tiên Mễ Giai không đợi cửa anh. Tắm xong, Nghiêm Hạo dè dặt xốc một góc chăn lên, ôm lấy Mễ Giai từ phía sau, nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy, “Anh xin lỗi”

Mễ Giai mở mắt nhìn căn phòng tối đen, cô vẫn chưa ngủ, chỉ là không muốn đối mặt với anh. Anh xin lỗi… Là có ý gì? Là vì anh đã phản bội nên xin lỗi cô sao? Mễ Giai từ từ nhắm mắt lại, một giọt lệ theo khóe mắt rơi xuống, thấm vào gối.

Vài ngày sau Nghiêm Hạo cũng đều như vậy, Mễ Giai biết anh đang bận rộn bên người phụ nữ khác, nhưng cô không hỏi, cô vẫn rất trân trọng niềm vui và niềm hạnh phúc mà mình đang có. Vấn đề chính là, bản thân đã phát hiện, làm sao có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, Mễ Giai bắt đầu có ý định trốn tránh Nghiêm Hạo, cô không đợi cửa anh, buổi sáng cũng luôn chờ Nghiêm Hạo đi làm mới thức dậy, thời gian hai người chạm mặt gần như không có. Có lẽ Nghiêm Hạo thật sự rất bận, anh cũng không để ý thấy sự thay đổi rất nhỏ này từ Mễ Giai.

Mễ Giai nhàm chán lật xem tiểu thuyết trong tay, vì thời gian này không có việc gì làm nên cô lại lôi ra đọc để giết thời gian, mấy ngày nay cô cũng suy nghĩ có nên đi tìm việc làm lại hay không, trước đây là vì mang thai mới nghỉ việc, bây giờ… Đã không còn gì đáng ngại, có lẽ cô nên tìm việc một lần nữa.

“Gần đây con với Nghiêm Hạo có xích mích gì à?” Vu Nhân Phương tao nhã cắm hoa, bởi vì ở nhà rảnh rỗi nên bà đăng ký tham gia một lớp dạy cắm hoa nghệ thuật, dạo này toàn ở nhà loay hoay cắm thử, ngay cả chơi mạt chược cũng ít đi trông thấy.

Bàn tay lật trang sách hơi ngừng lại, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, khẽ trả lời, “Không đâu mẹ, mấy ngày nay Nghiêm Hạo bận việc công ty, con có muốn cãi nhau với anh ấy cũng chẳng có thời gian”

Buông cành hoa trong tay, Vu Phân Phương vẻ mặt nghiêm cẩn nhìn Mễ Giai nói, “Con thông cảm cho nó, một mình nó gánh vác cả một công ty lớn, lúc trước còn xảy ra chuyện như thế, khó tránh khỏi phải thận trọng hơn, có đôi lúc bởi vậy mà lạnh nhạt với con con cũng đừng quá so bì, chờ qua thời gian này rồi hai đứa ra ngoài đi chơi cho thoải mái”

“Mẹ, con đâu có nhỏ mọn như vậy” Vô tình nhắc đến chuyện này, Mễ Giai mới phát hiện cho dù chỉ nói một chút, nội tâm của mình cũng sẽ đau âm ỷ, để sách xuống, nhìn về phía Vu Nhân Phương, đổi đề tài, “Mẹ, con tính đi làm lại”

“Hả?” Đối với ý định của Mễ Giai, Vu Phân Phương có chút bất ngờ, “Như bây giờ không phải rất tốt sao?”. Nhíu mày, không đồng ý nói tiếp, “Dù sao con cũng là thiếu phu nhân Nghiêm gia, phu nhân tổng giám đốc ‘Kiến trúc Vũ Dương’ mà ra ngoài đi làm cũng không hay lắm”

“Chỉ là con muốn cuộc sống phong phú hơn một chút, đi làm cũng như lúc trước thôi, làm mấy công việc về sổ sách” Mễ Giai nói, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.

Vu Phân Phương nhìn cô, thấy cô nghiêm túc và kiên trì, đành thỏa hiệp, “Chuyện này… chờ Nghiêm Hạo về rồi bảo nó sắp xếp cho con một việc gì đấy ở công ty”

Mễ Giai nở nụ cười, “Con không hiểu về kiến trúc xây dựng, đến công ty cũng chẳng giúp được gì, chắc mẹ cũng không muốn mọi người ở công ty cười nhạo một kẻ cái gì cũng không biết chứ”

“Bọn họ làm sao có thể so với con, con là con dâu của Nghiêm gia, là vợ của Nghiêm Hạo, cho dù không biết thì có vấn đề gì, bọn họ ai dám ý kiến”

“Chính vì con là dâu Nghiêm gia nên đương nhiên con không thể làm mất mặt Nghiêm gia, ai cũng nghĩ con là một kẻ chẳng biết gì, vậy mặt mũi Nghiêm gia để vào đâu, mọi người sẽ bàn tán thế nào”

“Cái này…” Vu Nhân Phương cân nhắc trong lòng, bà biết Mễ Giai nói cũng không phải không có lý.

“Chỉ làm mấy việc sổ sách thôi mà mẹ, giống như lúc trước, con sẽ chú ý hành vi của mình, không làm chuyện gì khiến Nghiêm gia mất thể diện” Mễ Giai cam đoan với Vu Phân Phương.

“Mẹ, mẹ không có ý đó…” Vu Phân Phương đã không còn thành kiến với Mễ Giai, không đồng ý để cô ra ngoài làm việc chủ yếu vì không muốn cô mệt nhọc, hơn nữa bà cũng mong Mễ Giai sớm mang thai, giờ đã nhiều tuổi, chỉ luôn hi vọng có con cháu sum vầy, nhìn người ta khoe cháu trai, cháu gái đáng yêu, trong lòng bà không khỏi hâm mộ. Cho nên lúc trước khi Nghiêm Nhiên vừa xuất hiện bà liền… Vu Phân Phương vội vàng ngăn lại những suy nghĩ đó, “Thôi quên đi, quên đi, con đã muốn ra ngoài làm việc thì cứ thế mà làm”. Hoa cũng không cắm, buồn bực đứng dậy đi về phòng.

Mễ Giai nhìn bóng lưng Vu Nhân Phương rời đi, đóng lại cuốn sách còn chưa đọc hết, thật ra cô hiểu, từ trong tiềm thức cô làm vậy là để chuẩn bị cho tương lai sau này của mình.

Mấy ngày kế tiếp, Mễ Giai không đọc tiểu thuyết, nhanh chóng chuẩn bị hồ sơ lý lịch và đăng tin tìm việc trên Internet. So với mấy ngày trước Nghiêm Hạo dường như càng ‘bận’ hơn, lúc về luôn mang vẻ mệt mỏi.

Cuối cùng Mễ Giai cũng hoàn thành hồ sơ xin việc, cảm thấy hơi khô miệng, đưa tay cầm lấy cốc nước bên cạnh mới phát hiện nước trong cốc đã hết từ lúc nào, lại nhìn đồng hồ trên màn hình máy tính, thì ra đã gần 12 giờ, thời gian trôi qua thật nhanh. Nhưng sao giờ này mà Nghiêm Hạo còn chưa về? Lắc lắc đầu cố không nghĩ đến anh nữa, khát quá rồi, đóng laptop, cầm cái cốc trên tủ đầu giường xuống giường.

Mở cửa ra mới biết bên ngoài đã tối đen như mực, bóng đèn ở cửa ra vào hay bật để đợi Nghiêm Hạo không biết ai đã bất cẩn tắt mất, Mễ Giai đi theo hành lang tối om ra cửa bật đèn lên, sau đó mới xoay người đi vào bếp.

Còn chưa tới phòng bếp, lúc đi qua thư phòng lại thấy cửa không đóng, một mùi khói thuốc nồng nặc xộc vào mũi, Mễ Giai nhíu mày, đẩy cửa đi vào, Nghiêm Hạo đứng bên cửa sổ quay lưng về phía cửa, trong tay kẹp điếu thuốc, Mễ Giai có thể nhìn thấy anh nhả ra từng ngụm từng ngụm khói trắng. Theo ánh trăng Mễ Giai còn thấy một đống tài liệu rơi trên sàn nhà. Anh sao vậy? Mễ Giai tự hỏi trong lòng.

Gõ nhẹ cánh cửa, bật điện trong phòng, xoay người nhặt đống văn kiện trên đất lên.

Nghiêm Hạo sững sờ nhìn Mễ Giai, hơi ngạc nhiên vì cô còn chưa ngủ, đau đớn nhắm chặt mắt, hôm nay anh thật sự rất mệt, trái tim cũng mệt.

Nhặt hết mọi thứ trên đất đứng lên, Mễ Giai đi đến gần Nghiêm Hạo, cầm lấy điếu thuốc trong tay anh dụi vào gạt tàn, cũng lúc này Mễ Giai mới phát hiện hóa ra gạt tàn đã đầy tàn thuốc, mày nhíu càng sâu.

Nghiêm Hạo đột nhiên ôm cổ Mễ Giai, ôm rất chặt như muốn đem cô hòa vào mình.

“Ưm” Mễ Giai bị đau kêu lên, tay vỗ nhẹ lưng anh hỏi, “Có chuyện gì vậy?”

“Mễ Giai, thì ra sự việc không phải như anh nghĩ, anh đã cho rằng mình có quyền hận cô ấy, nhưng đến hôm nay gặp lại cô ấy anh mới biết chuyện năm đó anh cũng có một phần trách nhiệm, anh nên làm gì bây giờ… Anh nên làm gì bây giờ” Nghiêm Hạo nói không đầu không cuối, giống như một đứa trẻ phạm sai lầm, không biết làm thế nào phải đi hỏi người lớn.

Anh nói không đầu không cuối khiến Mễ Giai nghe không hiểu, Nghiêm Hạo ôm cô rất chặt, cô gần như không thở nổi, “Nghiêm Hạo… Anh ôm chặt quá, em… Em không thở được” Vỗ vỗ tay anh, Mễ Giai khó khăn nói.