Người Vợ Bí Mật

Chương 39

Mạc Chấn Huân phiền chán bới tóc, cầm ly rượu lên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Anh thấy chán nản, tâm tình rất tệ, anh cho rằng mình buồn rầu là vì không biết nên nói thế nào để không làm Liên Huyên tổn thương, nhưng không ngờ rằng cả ngày hôm nay anh lại nghĩ đến Mễ Giai nhiều nhất, thì ra anh tức giận không phải chỉ do Nghiêm Hạo đùa bỡn tình cảm của em gái mình, mà còn vì Mễ Giai biết rõ chân tướng sự tình, lại vẫn một mực khăng khăng tình nguyện tin lời nói dối của Nghiêm Hạo.

Thêm một ly nữa, cảm giác nóng bừng của rượu cũng không thể che đi tức giận trong lòng anh, anh không rõ vì sao lại cảm thấy giận dữ. Đột nhiên bả vai bị ai đó vỗ nhẹ, mang theo hơi rượu, phiền chán buồn bực quay đầu lại, bất ngờ thấy Mạc Liên Huyên.

“Anh? Sao anh lại ở đây?”. Mạc Liên Huyên kinh ngạc nhìn anh trai, ngoài sự kinh ngạc, trong mắt còn bí mật ánh lên chút vui sướng.

“Liên Huyên?”. Mặt anh phiếm hồng, lúc nói chuyện phả ra mùi rượu nồng nặc, nhưng vẫn chưa say, “Em cũng đến nơi này?”.

“Vừa mới xong việc, em cùng mọi người đến đây uống một chút”. Mạc Liên Huyên mỉm cười, nhìn về phía sau.

Mạc Chấn Huân nhìn theo ánh mắt cô, Nghiêm Hạo và một người khác đang đứng ở cách đó không xa nhìn về phía bọn họ. Mạc Chấn Huân cả người đầy men rượu đứng lên, đẩy Mạc Liên Huyên đứng ở phía trước ra, đi thẳng đến chỗ Nghiêm Hạo, không chào hỏi, không gì khác, lập tức ra tay đấm vào mặt Nghiêm Hạo.

Một đấm này của Mạc Chấn Huân xem ra dùng hết khí lực, lực rất mạnh khiến Nghiêm Hạo không phòng bị chao đảo, không đứng vững lùi về sau vài bước, cuối cùng ngã ngồi trên đất.

Mọi người xung quanh đều bị hành động đột ngột của Mạc Chấn Huân dọa phát hoảng, tất cả đều không rõ đã xảy ra chuyện gì, người có phản ứng đầu tiên là Mạc Liên Huyên, chạy tới phía trước kéo Mạc Chấn Huân, “Anh, anh làm gì vậy?”.

Bạch Lâm đứng bên cạnh cũng đi lên đỡ Nghiêm Hạo dậy, hôm nay cô và Nghiêm Hạo cùng nhau đến Mạc Thị bàn về vấn đề khoản tiền đầu tư cho dự án hợp tác kì ba, đàm phán tương đối thuận lợi, sau khi kết thúc, mọi người đề nghị đến quán bar gần đây uống vài chén, cho nên cô cũng đi cùng.

Nghiêm Hạo lấy tay xoa xoa chỗ mặt bị đánh, đôi mắt ưng mang theo lửa giận, chau mày nhìn Mạc Chấn Huân ở đằng trước. Quản lí quán bar đứng xem một bên, lo lắng không biết có nên vào gọi ông chủ ra hay không.


Mạc Chấn Huân tránh khỏi vòng kìm kẹp của Liên Huyên, tiến lên tóm lấy cổ áo Nghiêm Hạo, sực mùi rượu, ghé vào lỗ tai anh nói cảnh cáo từng từ một, “Anh đã có người phụ nữ của mình, nên đối xử tốt với cô ấy, cách xa em gái tôi một chút”.

Nghiêm Hạo đại khái biết anh ta vì sao lại như thế, hẳn là bị hình ảnh buổi sáng kích động, hất tay anh ta ra, sửa sang lại quần áo của mình, “Tôi không biết anh đang nói gì”.

“Anh, anh say rồi”. Mặc dù lúc nóng giận anh trai sẽ có chút táo bạo, nhưng chưa bao giờ làm vậy, trực giác của Mạc Liên Huyên cho thấy thật sự anh đã uống quá nhiều. “Thật xin lỗi Nghiêm Hạo, anh trai em say rồi, anh đừng để ý”.

Mạc Chấn Huân hung hăng trừng mắt nhìn Nghiêm Hạo hồi lâu, cuối cùng xoay người kéo Mạc Liên Huyên ra khỏi quán bar.

Bạch Lâm nhìn Nghiêm Hạo, khóe miệng mơ hồ gợi lên một độ cong, đó là nụ cười mỉa vui sướng khi người khác gặp nạn. Nhưng rất nhanh đã biến mất, tiến lên có chút quan tâm hỏi, “Nghiêm tổng. . . Ngài không sao chứ?”.

Nghiêm Hạo sờ sờ gò má bị đánh, đau đớn khiến anh không khỏi nói thầm, “Thằng nhóc này xuống tay thật tàn nhẫn”.

“Dạ?”. Anh nói quá nhỏ, Bạch Lâm không thể nghe rõ là gì.

Nhìn cô ta, Nghiêm Hạo cũng không giải thích, “Đi thôi”.

Mạc Liên Huyên bị kéo đi trên đường, Mạc Chấn Huân cao một mét tám mươi, chân rất dài nên bước chân sải rộng, Mạc Liên Huyên theo không kịp, bị anh nắm tay lôi đi, cô dường như là phải chạy chậm theo.


Cứ như thế đi được hơn sáu phút, Mạc Liên Huyên kéo anh, buộc Mạc Chấn Huân dừng chân, sốt ruột quan tâm hỏi, “Anh, sao anh lại như vậy? Có chuyện gì thế?”. Đối với sự bất thường của Mạc Chấn Huân, Liên Huyên biết nhất định là đã có chuyện xảy ra.

“Rời xa anh ta đi”. Mạc Chấn Huân nhìn cô, bình tĩnh nói. Giọng điệu không còn là khuyên nhủ cô giống như trước, mà như kiên quyết ra lệnh.

“Anh. . . .”. Mạc Liên Huyên hoảng hốt khó hiểu, anh trai như vậy, trước đây cô chưa từng thấy.

Có lẽ là do tác dụng của cồn, có lẽ là vì tâm tình phiền chán, Mạc Chấn Huân lớn tiếng quát lên, “Anh ta đang trêu đùa tình cảm của em, anh bảo em rời xa anh ta mau”. Mạc Chấn Huân không biết nên nói rõ với cô thế nào, anh không muốn cô chịu thương tổn.

“Em. . .”. Mạc Liên Huyên thật sự bị dọa đến sững sờ, một câu cũng nói không nên lời, ngây ngốc nhìn anh.

Nhìn ánh mắt và biểu cảm vô tội của Liên Huyên, Mạc Chấn Huân biết mình như vậy đã làm cô sợ, âm thầm hạ giọng, gắng sức điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân, đưa tay ôm vai cô, nhìn cô nói nghiêm túc, “Nghe anh, rời xa anh ta, anh ta không đáng để em yêu, Nghiêm Hạo ở bên ngoài đã có người khác, anh ta đang đùa cợt tình cảm của em”.

Mạc Liên Huyên hồi lâu mới phản ứng lại, cố gắng mỉm cười, muốn mượn không khí hòa dịu này nói, “Chắc anh đang nói đến Diêu Mẫn, thật ra giữa bọn họ đã chấm dứt. . . .”.

“Anh nói đến Mễ Giai”. Không đợi cô nói xong, Mạc Chấn Huân lập tức ngắt lời.

“Mễ Giai?”. Mạc Liên Huyên có chút bất ngờ, nhìn anh, đột nhiên nghĩ đến việc gì, vội hỏi, “Làm sao anh biết được?”.

“Anh. . . . Anh tận mắt nhìn thấy”. Mạc Chấn Huân không nói ra mối quan hệ thật sự giữa Mễ Giai và Nghiêm Hạo, dù thế nào anh vẫn sợ em gái chịu đau khổ.

“Vậy. . . Anh hôm nay đi uống rượu giải sầu là vì Mễ Giai?”. Mạc Liên Huyên hỏi dò, trực giác nói cho cô biết, tình huống có lẽ chính là như vậy.

“Anh. . . .”. Mạc Chấn Huân bỗng nghẹn lời, anh muốn nói, sao lại vì Mễ Giai, anh là vì em. Nhưng anh lại có chút chột dạ, bởi vì hôm nay anh thật sự nghĩ đến Mễ Giai nhiều nhất, nghĩ tại sao cô lại ngu ngốc cố chấp đến thế. Mạc Chấn Huân nhìn Mạc Liên Huyên, không nói thành lời.

Thời gian trầm mặc một hồi, Mạc Liên Huyên nhìn anh hỏi, “Anh, anh thích cô ấy phải không?”.