Người Vợ Bí Mật

Chương 3

La Lệ là một người nhiệt tình, lần gặp lại mấy ngày trước nói sẽ giới thiệu việc làm giúp cô, hôm nay đã gọi điện bảo cô đi phỏng vấn.

“Muốn tớ đi phỏng vấn?”. Đối với lời mời của La Lệ, Mễ Giai hiển nhiên cảm thấy bất ngờ, cô nghĩ La Lệ chỉ nói vậy cho có, không nghĩ cô ấy lại để chuyện này trong lòng, khiến cô rất cảm động, nhưng mà về phần đi làm. . . . .

“Lệ Lệ, tớ. . . .”. Mễ Giai nghe thấy đầu bên kia điện thoại có người gọi La Lệ.

“Mễ Giai, hiện tại tớ không thể nói chuyện với cậu được, tớ đang bận chút việc, để tớ đọc địa chỉ rồi cậu đến, khi nào tới nơi thì điện thoại cho tớ, tớ sẽ xuống đón cậu, cứ vậy nhé”. La Lệ nói nhanh, hoàn toàn không cho Mễ Giai cơ hội trả lời, Mễ Giai còn chưa kịp tiêu hóa hết lời nói của cô ấy, đầu dây bên kia đã cúp máy.

Mễ Giai bất đắc dĩ cúp điện thoại, không biết có nên đi hay không.

Dì quản gia đang lau bàn, cuộc điện thoại vừa rồi của Mễ Giai đương nhiên cũng nghe được chút ít. Nhìn thấy cô chau mày, nhịn không được mở miệng hỏi, “Phu nhân muốn đi ra ngoài phỏng vấn sao?”.

“Dì à, dì nói cháu có nên đi không?”. Mễ Giai sầu não, giống như một đứa trẻ bất định.

“Phu nhân muốn đi sao? Nếu cô muốn đi tôi sẽ nói là nên đi, không khó chọn như vậy”. Bà làm quản gia ở đây cũng đã ba năm, không hề xem Mễ Giai là bà chủ, nhiều lúc còn coi cô như con gái mình. Bà biết Mễ Giai vừa tốt nghiệp Đại học đã gả cho tiên sinh, sau khi kết hôn gần như không hề đi ra ngoài, cho dù dạo phố một năm cũng không gặp cô được đến vài lần, mà tiên sinh thì gần như ngày nào cũng đi làm, căn bản không có thời gian trò chuyện với cô, bà biết thật ra cô rất cô đơn, tuy rằng ngày nào cũng cười, nhưng bà hiểu cô chẳng vui vẻ gì. Nếu đi ra ngoài làm việc có thể khiến cô vui vẻ và chuyện trò nhiều hơn, cũng không phải là không tốt.

“Nhưng mà, chồng cháu không đồng ý để cháu ra ngoài làm việc”. Lúc trước đã nói với Nghiêm Hạo rất nhiều lần, thái độ của anh đều giống nhau, xem ra lần này cũng sẽ không đồng ý.

“Sáng nào tiên sinh cũng đi làm từ sớm, buổi tối lại về rất muộn, nếu chúng ta cố ý giấu cậu ấy, cậu ấy nhất định không thể biết được”. Dì quản gia ngừng công việc, ngồi xuống bên cạnh cô.

“Thật sự có thể làm vậy?”. Có lẽ dì nói đúng, Nghiêm Hạo ngày nào cũng đi sớm về muộn, đúng là nếu cô muốn ra ngoài làm việc thì anh cũng khó mà biết được.


“Ra ngoài đi dạo đối với thân thể cũng có lợi, suốt ngày ngồi buồn chán ở nhà không cẩn thận lại hỏng cả người”. Dì quản gia nói trêu.

“Được, vậy cháu đi”. Mễ Giai giống như quyết định việc trọng đại, nghiêm túc gật đầu, lại nghĩ đến điều gì, nhướng mày nói, “Nhưng nếu không trúng thì làm thế nào bây giờ?”.

“Như vậy có sao đâu, cô vốn không có ý định đi làm, chỉ là hiện tại vừa vặn có cơ hội này, nếu trúng tuyển đương nhiên là tốt, còn không trúng thì cô cũng chả tổn thất gì, cùng lắm là để lần sau, không có gì đáng ngại cả”. Dì quản gia như người mẹ hiền, luôn cổ vũ Mễ Giai làm những việc cô muốn. Mẹ! Mễ Giai không ngờ đã lâu lắm rồi cô không nhắc đến từ này, khi cô mới mười một tuổi mẹ đã qua đời vì bệnh tật, cuộc sống sau này của cô chỉ có cha, gần như những ấn tượng về mẹ đều phai nhạt dần.

“Cảm ơn dì ạ”. Mễ Giai theo cảm tính ôm chặt dì quản gia, ba năm này, may mắn có dì ở bên cạnh, mới không còn cảm thấy bản thân chỉ có một mình.

Mễ Giai thay một bộ âu phục trắng, buộc gọn mái tóc dài lên thành đuôi ngựa, cả người nhìn qua thanh thuần giống như nữ sinh Đại học, người ngoài khó có thể đoán được thật ra cô là người đã kết hôn ba năm.

Mễ Giai theo địa chỉ La Lệ cho đi tới một công ty thiết kế nội thất, quy mô không thể coi là lớn, nhưng cũng không thể nói là nhỏ. Lúc Mễ Giai ở dưới lầu gọi điện thoại cho La Lệ, La Lệ lại nói hiện tại không thể xuống được, bảo cô tự mình đi lên.

Nhìn thấy mọi người trong phòng làm việc đều là bộ dáng bận rộn, cô có chút hoa mắt, hỏi ai được đây, bọn họ dường như vô cùng bận rộn. Điện thoại hoạt động liên tục, bên này vừa mới buông, ngay lập tức lại có một cuộc gọi khác ở bên kia, cô muốn tìm một người để hỏi cũng không phải là chuyện dễ.

Mễ Giai ngơ ngác nhìn hết thảy, đang do dự có nên gọi lại cho La Lệ, đột nhiên từ bên cạnh quăng đến một tập tài liệu, một thanh âm trầm ấm trên đỉnh đầu cô vang lên, “Đem photo tài liệu này, rồi đưa đến phòng làm việc của tôi”. Nói xong liền xoay người rời đi, hướng về phía văn phòng của tổng giám đốc.

“Tôi. . . . Tôi không phải là nhân viên”. Mễ Giai trông bóng lưng cao lớn kia rời đi, thì thào lẩm bẩm. Nhìn tập tài liệu trong tay, lại nhìn mọi người trong phòng làm việc, Mễ Giai lắc đầu, thầm thở dài, phóng tầm mắt tìm kiếm máy photocopy.

Mễ Giai đem tài liệu photo rồi đưa đến cho người đàn ông vừa nãy, vừa vào cửa, liền thấy anh ta tao nhã ngồi dựa trên ghế da, một tay cầm bút, một tay cầm tài liệu, tô tô vẽ vẽ, cũng không ngẩng đầu lên.


Mễ Giai hít sâu một hơi, nói, “Thưa ngài, đây là tài liệu ngài cần”. Cung kính đem tài liệu đặt lên trên bàn. Mễ Giai thoáng nhìn, trong tay anh ta không phải là tài liệu, mà là một bản vẽ, hình như là bản thảo thiết kế nội thất.

Người đàn ông vẫn như trước không ngẩng đầu, cầm bút sửa sửa trên bản vẽ, coi như không biết có người mới vào.

Thấy anh ta như vậy, Mễ Giai vốn vô tình quấy rầy, bèn xoay người muốn chạy.

Không đợi Mễ Giai đi tới cửa, người ở phía sau lại lên tiếng, “Lấy giúp tôi một tách cà phê, không thêm đường”.

Mễ Giai sửng sốt, cô tới để phỏng vấn trợ lý kế toán, còn hiện tại là tình huống gì đây, chút cảm tình lúc anh ta xem cô như nhân viên văn phòng bỗng xẹp lép.

Xoay người, tiến lên, hít một hơi thật sâu, trịnh trọng nói, “Tiên sinh, mời anh nhìn cho rõ, tôi đến để phỏng vấn, bây giờ vẫn chưa phải nhân viên của anh”.

Nghe vậy, người đàn ông ngồi trước bàn làm việc mới ngẩng đầu lên, nhìn Mễ Giai, không nói gì, giống như muốn nhìn thấu cô.

Mễ Giai bị nhìn chằm chằm như vậy có chút không được tự nhiên, lắp bắp nói, “Anh. . . Anh nhìn gì vậy”. Vừa nói, khuôn mặt nhỏ nhắn đồng thời cũng đỏ lên.

“Vậy từ hôm nay tôi nhận cô vào làm thư kí của tôi, bây giờ bắt đầu làm việc, cho nên ra ngoài kia lấy cho tôi một tách cà phê, không thêm đường”. Người đàn ông nói, biểu cảm trên mặt thoạt nhìn cũng không giống như đang đùa.

“Hả?”. Tình huống này khiến Mễ Giai có chút bất ngờ, cô nhớ là cô tới để phỏng vấn trợ lí kế toán mà, sao người này lại nói nhận cô làm thư kí của anh ta.

“Có vấn đề gì sao?”. Phản ứng của Mễ Giai khiến anh ta có vẻ không vui, rõ ràng trong câu hỏi vừa rồi, Mễ Giai nghe ra được giọng điệu dọa dẫm.

Mễ Giai theo bản năng lắc đầu, có lẽ chính bản thân cô cũng không biết mình nên làm gì.

“Vậy còn không mau đi đi”. Thanh âm không lớn, lại lộ ra cảm xúc cực kì không vui.

Mễ Giai sững sờ từ trong phòng đi ra, đến tận lúc đứng ở phòng pha trà, cô mới ý thức rằng bản thân đã mơ hồ trở thành thư kí của người ta, mà cô rõ ràng là đến để phỏng vấn trợ lý kế toán.