Người Vợ Bí Mật

Chương 102

Nghiêm Hạo nghe điện thoại của Bạch Lâm, cô ta nói Tô Tuyết đã bị cảnh sát giải đi, ngay lúc anh đang đi trên đường, cảnh sát Trần cũng gọi điện tới, bảo đã bắt được kẻ gây tai nạn về quy án, muốn anh đến nhận diện, người đó chính là Tô Tuyết. Nghiêm Hạo cảm giác đầu mình trong phút chốc như bị nổ tung, kẻ gây tai nạn rồi bỏ trốn là Tô Tuyết, nói cách khác người đã lên kế hoạch đâm chết Mễ Giai chính là Tô Tuyết. Tay nắm chặt vô lăng, ánh mắt đầy đau khổ, nhiều hơn là phẫn nộ, Tô Tuyết cô ta dựa vào đâu, dựa vào đâu mà dám làm vậy.

Đạp mạnh chân ga, phóng nhanh tới sở cảnh sát.

“Mười một giờ trưa ngày hôm qua cô ở đâu? Làm gì?”. Cầm bản ghi chép, một nữ cảnh sát nghiêm khắc hỏi.

“Thả tôi ra, thả tôi ra. . .”. Tô Tuyết giãy dụa, phát điên, để đề phòng cô ta chạy trốn, cảnh sát đã cố ý còng tay cô ta vào ghế.

Rầm một tiếng cửa bị mở ra, vẻ mặt Nghiêm Hạo vô cùng tức giận hung hăng lườm Tô Tuyết.

Thấy Nghiêm Hạo tới, Tô Tuyết vui mừng đứng lên, “Hạo. . . Anh đến, anh đến thăm em, Hạo, em rất nhớ anh, Hạo. . .”. Muốn chạy về phía Nghiêm Hạo nhưng không thể vì tay đang bị trói buộc, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy oan ức, đáng thương nói, “Hạo, bọn họ rất xấu, bọn họ đều bắt nạt em. . .”. Nói xong nước mắt cứ thế rơi xuống, nhân viên cảnh sát đứng bên cạnh nhìn mà choáng váng, người phụ nữ này, bọn họ kiểu gì cũng cảm thấy cô ta không giống người bình thường.

Nếu là trước đây, Nghiêm Hạo có thể sẽ đồng cảm thương tiếc cô ta, nhưng hiện tại, anh đối với cô ta chỉ có oán hận và oán hận, thậm chí ngay cả lúc trước tận mắt nhìn thấy cô ta với người đàn ông khác nằm trên giường cũng không phẫn nộ như bây giờ, tiến lên, nắm lấy vai cô ta, trong mắt tràn ngập lửa giận, nhiệt độ phát ra dường như có thể làm thương tổn người khác, gầm quát Tô Tuyết, “Cô muốn giết Mễ Giai, cô lại dám giết Mễ Giai, dựa vào đâu, cô dựa vào đâu mà làm vậy?”. Nghiêm Hạo kích động, lực trên bả vai Tô Tuyết càng tăng thêm, móng tay đâm vào thịt cô ta. Chỉ cần nghĩ đến việc Tô Tuyết dám lái xe muốn đâm chết Mễ Giai là anh lại như phát điên lên.

Nghiêm Hạo làm đau cô ta, vẻ mặt Tô Tuyết đau đớn kêu, “Hạo. . . Đau. . .”.

“Tô Tuyết, tôi nói cho cô biết, Mễ Giai là vợ tôi, tôi yêu cô ấy, nếu cô động vào một sợi tóc của cô ấy tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô”. Dứt lời đẩy mạnh cô ta ngồi xuống ghế.

Nghe thấy tên Mễ Giai, Tô Tuyết đột nhiên phát điên, ngồi trên ghế biểu cảm quỷ dị nói, “Mễ Giai đáng chết, con đàn bà thối tha đó đáng chết, ai bảo cô ta muốn tranh với em, anh là của em, anh là của em. . . .”. Nói xong lại kích động đứng lên.

“Tôi không phải của cô, cho tới bây giờ vẫn không, tôi đối với cô lúc trước chỉ có áy náy, thương hại, nhưng hiện tại thì không có gì hết, tôi sẽ không thương hại một kẻ có âm mưu giết vợ tôi”.

“Anh là của em, anh là của em, Hạo. . . Em yêu anh như vậy, vì sao anh lại không cần em. . . Đừng không cần em, trở lại bên em được không, em thật sự rất yêu anh. . .”. Tô Tuyết khóc, đưa tay muốn nắm lấy tay Nghiêm Hạo.

Cảnh sát ở đây cũng hiểu được phần nào, động cơ của Tô Tuyết đã rõ, hiện giờ nhân chứng, vật chứng đầy đủ, không nghĩ rằng vụ án này lại thuận lợi như vậy, chỉ là bọn họ vẫn cảm thấy Tô Tuyết có chút không bình thường.

“Nghiêm Hạo, anh đúng là khốn nạn, anh phải kích động chị ấy như vậy sao, anh có biết là chị ấy có bệnh không?”. Bạch Lâm không biết đã chạy tới từ lúc nào, toàn bộ cuộc đối thoại giữa Nghiêm Hạo và Tô Tuyết vừa rồi cô đều nghe được hết, bảo vệ cho chị, xông lên phía trước đấm đá Nghiêm Hạo, miệng không ngừng mắng, “Mẹ nó, anh là loại khốn nạn, chị tôi yêu anh bao nhiêu, anh lại đối xử với chị ấy như vậy, khốn kiếp, thử xem xem anh đã làm chị ấy thành cái dạng gì, nếu không phải vì anh thì chị ấy sẽ thành ra thế này sao? Đồ khốn nạn, khốn nạn, anh sẽ không được chết tử tế đâu. . .”.

Tình hình bắt đầu có phần hỗn loạn, để tránh việc càng thêm ầm ĩ, cảnh sát vội vàng tiến lên kéo Bạch Lâm ra xa Nghiêm Hạo.

“Đủ rồi Bạch Lâm, tôi nợ cô ta cái gì, tôi nói cho cô hay tôi không nợ chị em cô cái gì hết, không nợ bất cứ gì hết. . . .”. Nghiêm Hạo thật sự đã bị chọc giận, nghĩ đến việc Mễ Giai đang đi trên đường lại có một chiếc ô tô muốn dồn cô vào chỗ chết là anh thấy sởn tóc gáy.

“Tên khốn này, đến bây giờ mà anh vẫn còn định trốn tránh trách nhiệm”. Bạch Lâm trợn mắt, biểu cảm bắt đầu vặn vẹo dữ tợn.

“Trách nhiệm, trách nhiệm gì, cô ta thành như thế này là trách nhiệm của tôi sao, nếu trước đây không phải cô ta tự luẩn quẩn trong lòng, liệu cô ta có đến mức sa vào con đường đó không? Hơn nữa, cô là em gái cô ta, người nằm trên giường bệnh là cha cô, vậy xin hỏi lúc ấy cô đang làm gì, cô đang ở đâu? Dựa vào đâu mà giờ lại bắt tôi chịu trách nhiệm, dựa vào đâu mà lại bắt tôi thay cô gánh chịu sai lầm của các người”. Nghiêm Hạo rống lên giận dữ, gân xanh nổi đầy trán, nhìn có chút dọa người.

“Anh. . .”. Bạch Lâm biết anh ta nói không sai, chính là cô đang trốn tránh, cô hối hận vì mình không sớm đi tìm Tô Tuyết, không ở bên cạnh cha lúc ông gặp khó khăn nhất, tự trách cùng hối hận dường như bức cô vào đường cùng, cô thật sự không có cách nào thừa nhận, cho nên cô đem tất cả trách nhiệm đổ lên đầu Nghiêm Hạo, làm vậy mới có thể giúp cô nhẹ nhõm hơn một chút.

Những vẫn khó thừa nhận những chỉ trích từ Nghiêm Hạo, Bạch Lâm lắc đầu, già mồm cãi, “Nếu lúc trước anh ở lại bên cạnh chị ấy thì chị ấy cũng không đến mức phải đến nơi đó, cũng không đến mức sau này không thể chấp nhận được quá khứ của mình mà phát điên”.

“Tôi là gì của cô ta, tôi cùng lắm chỉ là bạn trai của cô ta, hơn nữa khi tôi rời đi cô ta vẫn sống tốt, không có chuyện gì, hơn nữa nếu lúc trước cô ta không gặp tôi, cô có dám cam đoan cô ta sẽ không thành ra nông nỗi này không, cô dựa vào đâu mà bắt tôi gánh vác trách nhiệm này cả đời, hai chị em cô có phải quá mức ích kỷ hay không”. Vì cô ta và Tô Tuyết, công ty anh vô duyên vô cớ bị trộm mất hơn một ngàn vạn, vì cô ta và Tô Tuyết, đứa bé của anh với Mễ Giai không còn, vì cô ta và Tô Tuyết, mẹ đến giờ vẫn chưa thể tha thứ cho cha, vì cô ta và Tô Tuyết, thiếu chút nữa cuộc hôn nhân của anh với Mễ Giai bị bức đến tận cùng, tất cả những chuyện đó anh đều có thể thông cảm vì thương hại, không đành lòng khi thấy tình trạng Tô Tuyết như vậy, cảm thấy mình cũng có một phần trách nhiệm, cho nên anh tự trách, anh hối hận, nhưng lần này cô ta lại muốn lái xe đâm chết Mễ Giai, bảo anh phải tha thứ thế nào đây?

“Nếu có anh bên cạnh chị ấy sẽ tìm được lối đi khác, người đàn ông chị ấy yêu ở bên cạnh chị ấy khi chị ấy cần nhất, chị ấy sẽ không lạc lối mà thành ra thế này”. Bạch Lâm cố chấp nói.

Nhóm cảnh sát đứng đó há hốc mồm, tuy rằng bọn họ không hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, nhưng trình độ cả vú lấp miệng em của Bạch Lâm thật sự đã đạt đến cảnh giới, kiểu gì cô ta cũng nói được.

“Được rồi được rồi, đừng ầm ĩ nữa, đủ rồi, mấy người làm gì vậy, nói cho mấy người biết, đây là sở cảnh sát chứ không phải là nơi để mấy người cãi nhau”. Một cảnh sát trẻ lên tiếng can ngăn.

Nghiêm Hạo quay đầu, cảm thấy bất lực khi tranh cãi với cô ta, nói với mọi người, “Cô ta đã thừa nhận là người gây tai nạn, mong các anh xử lý vụ này theo pháp luật”.

“Nghiêm Hạo, anh. . . .”. Bạch Lâm cắn răng trừng mắt với Nghiêm Hạo, biểu cảm như muốn ăn tươi nuốt sống anh.

“A. . . . .”. Tô Tuyết lại đột ngột phát điên, khiến mọi người đều giật nảy mình. Tay không ngừng khua khoắng, chân cũng đá lung tung.

“Chị. . .”. Bạch Lâm lo lắng nhìn về phía Tô Tuyết, cô biết bệnh tình của chị lại bắt đầu phát tác.

“Đừng kêu nữa, ầm ĩ chết mất”. Một nữ cảnh sát tiến lên định chế trụ cô, không để cô lộn xộn, ai ngờ vừa mới giơ tay, Tô Tuyết đã với ra bắt lấy tay nữ cảnh sát, há miệng cắn mạnh xuống.

“A. . . Cô, cô mau nhả ra”. Một cảnh sát đứng bên cạnh vất vả lắm mới tách được hai người ra, tay của nữ cảnh sát bị cắn đến chảy máu, trên mu bàn tay còn in một dấu răng sâu hoắm, nữ cảnh sát đau đến mức chảy nước mắt, phẫn nộ nhìn Tô Tuyết, không thể trừng phạt, chỉ có thể trút giận qua lời nói, “Đồ điên, cô cầm tinh con chó à mà cắn người như thế”.

Bạch Lâm vùng ra chạy tới che cho Tô Tuyết, căm tức quát bọn họ, “Cô mới là đồ điên, không có việc gì bắt người bừa bãi, không có mắt hả, chị tôi sao có thể lái xe đâm người, thả chị ấy ra, thả chị ấy ra, các người dựa vào đâu mà tra tấn chị ấy như vậy?”.

“Bạch Lâm”. Cảnh sát Trần từ bên ngoài tiến vào, trong tay còn cầm mấy tập văn kiện. Nhìn Bạch Lâm, nói với những người khác, “Bắt lấy cô ta”.

“Ơ. . . .”. Mọi người kinh ngạc, có phần không hiểu ý của cấp trên.

“Một ngàn vạn công quỹ của Kiến trúc Vũ Dương bị trộm mất, kẻ phạm tội còn lại đang lẩn trốn chính là cô phải không?”. Không để ý đến sự kinh ngạc của những người khác, cảnh sát Trần nhìn Bạch Lâm hỏi.

Tay nắm chặt, không trả lời, hiện giờ cô cũng chẳng còn lời nào để nói. Cuối cùng cô vẫn bị bắt, thật ra lúc trước Bạch Lâm đã có sự chuẩn bị, ở Thượng Hải thêm một ngày là thêm một mối nguy hiểm, nhưng sao cô có thể bỏ mặc Tô Tuyết.

Nghiêm Hạo nhìn hai chị em họ, đau khổ nhắm chặt mắt, nắm chặt hai tay nói với cảnh sát Trần, “Thần trí Tô Tuyết có chút vấn đề, còn những cái khác các ngài cứ xử lý theo pháp luật”. Không để ý đến biểu cảm kinh ngạc của mọi người, dứt lời xoay người rời đi không chút lưu luyến. Những gì có thể giúp họ anh đều đã làm, nhưng rốt cục vẫn chẳng thay đổi được gì, thôi đành vậy.

Lúc Nghiêm Hạo quay lại bệnh viện bác sĩ đang kiểm tra cho Mạc Liên Huyên, xác định đã hạ sốt, tình trạng dần ổn định hơn, không còn nguy hiểm đến tính mạng, sau đó chuyển cô tới phòng bệnh phổ thông dành cho một người. Chỉ là Mạc Liên Huyên vẫn chưa tỉnh lại, bác sĩ nói bởi vì lúc trước mất máu quá nhiều nên thể trạng của bệnh nhân có phần suy yếu, cần thêm một hoặc hai ngày nữa mới có thể tỉnh lại. Tuy vậy, nhưng thấy bác sĩ nói Mạc Liên Huyên đã qua thời kỳ nguy hiểm, mọi người đều như trút được tảng đá trong lòng, Mễ Giai không che giấu được sự kích động vừa khóc vừa cười ôm Nghiêm Hạo. Trong phòng bệnh, Mạc Chấn Huân nắm chặt tay Mạc Liên Huyên, vẻ mặt tuy không biến hóa nhiều nhưng cả người nhìn qua rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm. Mạc Khả Huyên dựa vào lòng Trương Dương, nắm lấy tay anh, tâm trạng có hơi kích động, vợ chồng ông bà Mạc đứng một bên, tâm tình cũng rất phức tạp.

Nghiêm Hạo ôm lấy Mễ Giai từ phòng bệnh đi ra, ngồi xuống băng ghế bên ngoài, “Đã có thể yên tâm rồi”. Nghiêm Hạo cầm khăn giấy giúp cô lau hết nước mắt, động tác rất dịu dàng như đang chà lau một báu vật, dè dặt cẩn trọng.

“Ừ ừ”. Mễ Giai nín khóc mỉm cười, liên tục gật đầu, lấy tay quệt quệt nước mắt, Liên Huyên không có việc gì là tốt rồi, điều này khiến cảm giác tội lỗi trong lòng cô vơi đi rất nhiều.

“Nhìn em này, sắp biến thành mèo hoa rồi”. Nghiêm Hạo mỉm cười, kéo tay cô xuống, cẩn thận giúp cô lau mặt sạch sẽ, sau khi lau xong bèn hôn trộm một cái lên má cô, ôm lấy cô, cảm nhận được sự tồn tại của cô, loại cảm giác này thật sự rất tuyệt.

Đối với hành động thân thiết giữa hai người, Mễ Giai vẫn rất dễ đỏ mặt, thay đổi đề tài, hỏi, “Ừm. . . Công ty có ổn không, khi nãy trông anh rất vội”.

Ánh mắt Nghiêm Hạo lạnh đi, hai mắt vốn đang tràn đầy nhu tình thoáng chốc đã trở nên lạnh lẽo, ôm chặt Mễ Giai vào ngực, đầu chôn sâu ở cổ cô, hô hấp bắt đầu dồn dập, có phần nặng nề.

“Anh sao. . . Sao vậy?”. Sự thay đổi của anh rất rõ ràng, không có lý do gì Mễ Giai lại không cảm nhận được, vỗ vỗ vai anh, nhẹ giọng hỏi, “Công ty xảy ra chuyện gì sao?”. Mễ Giai đoán theo trực giác.

Lắc đầu, anh không muốn giấu cô, thở dài một tiếng, mở miệng, “Vừa nãy anh không đến công ty, mà là đến sở cảnh sát. . .”.

Mễ Giai đẩy anh ra, hỏi, “Đã bắt được kẻ gây tai nạn?”.

Nghiêm Hạo khó khăn gật đầu, “Là Tô Tuyết lái xe”.

Mễ Giai tròn mắt khó tin, lắc lắc đầu, “Sao, sao có thể. . . Cô ấy không phải. . . Sao có thể như vậy, có phải cảnh sát nhầm lẫn gì không, em với Tô Tuyết vốn chưa tiếp xúc, sao cô ấy đột nhiên lại lái xe đâm em?”. Tính đúng ra thì cô và Tô Tuyết mới chỉ gặp qua một lần, sao cô ấy có thể. . .

Nghiêm Hạo áy náy nói, “Là tại anh, chuyện của Tô Tuyết anh không xử lý tốt nên mới liên lụy đến em, còn làm hại đến Liên Huyên. . . Anh xin lỗi”.

Mễ Giai vẫn chưa thể tiếp nhận, nhưng qua biểu cảm và lời nói của Nghiêm Hạo, cô biết những lời anh nói đều là thật, sau hồi lâu, Mễ Giai hỏi, “Vậy, vậy hiện giờ Tô Tuyết. . .”.

“Ở sở cảnh sát, cảnh sát sẽ căn cứ vào tình trạng của cô ta để xử lý theo pháp luật”. Ngữ khí vô cùng lạnh nhạt.

“Anh. . .”. Mễ Giai nhìn anh, lời nói đã đến miệng lại nuốt vào bụng, chắc anh sẽ giúp Tô Tuyết, có lẽ. . . Trong lòng anh hẳn vẫn không thể bỏ xuống được. . . Đoán thầm trong lòng, Mễ Giai quay đầu không nhìn anh.

Như hiểu được trăn trở trong lòng cô, quay người cô lại, để cô nhìn thẳng vào mình, Nghiêm Hạo nói nghiêm túc, “Cô ta cần phải chịu trách nhiệm về những hành động của bản thân, vụ này hoàn toàn do cảnh sát phụ trách, hơn nữa, chỉ cần nghĩ đến việc cô ta định làm với em, cả đời này anh không thể nào tha thứ, những gì có thể giúp cô ta lúc trước anh đều đã làm, hiện tại anh không còn nợ nần cô ta bất cứ gì, vậy nên em đừng suy nghĩ lung tung, được không?”.

Mễ Giai nhìn anh, hồi lâu mới mở miệng hỏi dò, “Anh. . . Thật sự có thể buông cô ấy?”.

“Anh không thể tha thứ cho kẻ muốn giết vợ mình”. Anh thương cảm Tô Tuyết, cũng có phần áy náy với cô ta, nhưng nếu chỉ vì chút áy náy này mà khiến Mễ Giai bị thương tổn thì anh tình nguyện trở thành một người máu lạnh vô tình. Nâng mặt cô lên, Nghiêm Hạo vô cùng nghiêm túc nói với cô, “Anh yêu em, Mễ Giai”.

Mễ Giai mỉm cười dịu dàng, trong mắt mơ hồ ánh lệ, đó là cảm động, là hạnh phúc.

Vòng tay ôm anh, ghé vào tai anh khẽ nói, “Em cũng yêu anh, Nghiêm Hạo”.

Bọn họ không hay nói yêu, thậm chí sau khi hiểu lòng đối phương cũng không thường nói những lời này, nhưng có đôi khi yêu rất cần nói ra miệng, không phải là khác người, mà vì nói ra đối phương mới biết, mới có thể an tâm.

Đi về phía bác sĩ xác nhận lại lần nữa, bác sĩ nói rằng Mạc Liên Huyên hồi phục rất tốt, có thể một đến hai ngày nữa sẽ tỉnh lại. Mễ Giai nhẩm tính trong lòng rồi thở phảo nhẹ nhõm, đến lúc an tâm rồi mới phát hiện mình đã hoảng sợ đến mức nào, hơn nữa cũng đã bắt đầu thấy đói bụng. Nghiêm Hạo cười yêu chiều, nắm lấy tay cô chuẩn bị đưa cô đi ăn chút gì đó trước, sau rồi về nhà ngủ một giấc no say.

Lúc hai người vừa đi thang máy xuống dưới tầng một, bên ngoài cũng đồng thời có một chiếc xe cứu thương đi tới, các bác sĩ và y tá không hề hoảng loạn chạy ra, bên cạnh là một đám người vây xem, cúi đầu nhỏ giọng bàn tán, hình như lại là một tai nạn xe. Cổng vừa mở, xe cứu thương lập tức dừng lại, Nghiêm Hạo ôm Mễ Giai đứng ở một bên. Người bị thương được nâng xuống, không hề có người nhà đi cùng, nhìn thoáng qua, cơ thể kia rõ ràng vẫn chỉ là một đứa trẻ, hẳn là chảy rất nhiều máu, drap trắng bị nhuộm thành đỏ tươi, Nghiêm Hạo vội che mắt Mễ Giai, lo rằng quá nhiều máu sẽ khiến cô sợ.

Ngay khi nâng cáng từ trong xe xuống dưới, người bị thương được khiêng lên xe đẩy đã chuẩn bị sẵn trước đó, lúc xe đẩy đi ngang qua họ, Nghiêm Hạo lơ đãng liếc mắt, anh ngây ngẩn cả người, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy máu kia làm anh chấn kinh, sao có thể. . . .

“Vẫn chỉ là một đứa trẻ, chảy nhiều máu như vậy, trông ghê quá, không biết là có thể cứu sống hay không nữa”.

“Đúng vậy, nghe nhân viên cấp cứu nói là đến bây giờ vẫn chưa liên lạc được với cha mẹ đứa bé, bà xem trời tối thế này, sao lại để thằng bé đi ra đường một mình vậy chứ, cha mẹ đúng thật vô trách nhiệm”.

“Là ai đâm thằng bé. . .”.

Đám người vây xem bàn tán xôn xao, Nghiêm Hạo một tiếng cũng nghe không vào. Mễ Giai kéo tay Nghiêm Hạo, những lời bàn tán bên cạnh cô đều nghe được, người bị thương vẫn chỉ là một đứa trẻ, trong lòng yên lặng thầm cầu nguyện cho thằng bé, hy vọng nó sẽ tai qua nạn khỏi. Thấy bác sĩ và y tá đã đi xa, cửa xe cứu thương đóng lại chuẩn bị rời đi, đám người vây quanh cũng chậm rãi tản ra mở đường, Mễ Giai kéo tay Nghiêm Hạo, nhưng không thấy anh có phản ứng gì, nghi hoặc quay lại nhìn, mới phát hiện vẻ mặt Nghiêm Hạo đương dại ra, cả người như đờ đẫn, không có một chút phản ứng.

“Anh sao vậy?”. Mễ Giai quan tâm hỏi.

Nghiêm Hạo dần định thần lại, cảm xúc bắt đầu kích động, ánh mắt nhìn Mễ Giai có một loại đau đớn không nói nên lời.

“Đã xảy ra chuyện gì, Nghiêm Hạo?”. Phản ứng của Nghiêm Hạo quá mức khác thường, rõ ràng vừa nãy vẫn còn tươi cười, sao bây giờ lại. . .

Cảm xúc dao động khiến hơi thở anh có chút bất ổn, nắm lấy vai Mễ Giai, thở gấp nói, “Đứa trẻ kia. . . Đứa trẻ kia là Nghiêm Nhiên”. Nói xong không đợi Mễ Giai phản ứng, vội vàng chạy về phía phòng phẫu thuật.

“Sao có thể như vậy. . .”. Đứa bé kia là Nghiêm Nhiên? Nghiêm Nhiên bị tai nạn xe?

“Bác sĩ, tình hình đứa bé này thế nào?”. Nghiêm Hạo ngăn bác sĩ đang chuẩn bị vào phòng mổ lại, sốt ruột hỏi.

“Cụ thể vẫn chưa rõ, mấy người cứ chờ bên ngoài đi”. Không nhiều lời, bịt khẩu trang lướt qua anh đi vào phòng mổ.

Nghiêm Hạo bỗng cảm thấy trong lòng rất hỗn loạn, toàn bộ đầu óc cũng rối rắm, thậm chí anh còn không biết nên làm gì bây giờ.

“Anh là thế nào với bệnh nhân?”. Thấy anh đứng trước cửa phòng mổ, một nữ y tá chuẩn bị vào hỗ trợ phẫu thuật hỏi.

“Tôi. . .”. Câu hỏi đột ngột khiến Nghiêm Hạo ngây ngẩn cả người, là thế nào với bệnh nhân? Nói là anh trai sao, anh nói không nên lời. . .

“Chúng tôi là bạn của cha mẹ đứa trẻ, cha mẹ thằng bé đang đi công tác”. Mễ Giai tiếp lời.

Nghiêm Hạo quay đầu nhìn Mễ Giai, nói không ra lời.

“Vậy hai người đi làm thủ tục nhập viện đi, còn nữa đừng đứng chắn trước cửa thế này, chúng tôi ra vào bất tiện”. Dứt lời bưng khay dụng cụ phẫu thuật đã chuẩn bị tốt mở cửa vào trong.

Mễ Giai cầm tay anh, nhẹ nhàng vỗ vỗ, dắt anh đến hàng ghế bên cạnh ngồi xuống, còn mình thì đi làm thủ tục nhập viện cho Nghiêm Nhiên. Lúc quay lại thấy Nghiêm Hạo cau mày ngồi trên băng ghế, tư thế dường như vẫn giống hệt lúc cô rời đi, không hề thay đổi.

Mễ Giai ngồi xuống bên cạnh anh, đôi tay nhỏ bé trùm lên hai tay anh đang nắm chặt. Dịu dàng an ủi, “Không có việc gì đâu”.

Nghiêm Hạo quay đầu nhìn cô, vẻ mặt luống cuống như một đứa trẻ, nắm lấy tay cô, “Anh. . . Anh không biết vì sao, rõ là anh không có cách nào chấp nhận nó, nhưng. . . Nhưng nhìn khuôn mặt đầy máu của nó, anh. . .”. Lại lo lắng, sợ hãi, anh không biết thế này là thế nào, lúc trước anh vô cùng bài xích sự tồn tại của thằng bé, nhưng hiện giờ lại rất lo lắng, sợ hãi.

“Thằng bé là người thân của anh, dù sao hai người cũng không thể chối bỏ quan hệ huyết thống, anh lo sợ là chuyện bình thường”.

“Nhưng nó. . .”.

“Bất luận có thể hay không thể chấp nhận thân phận của thằng bé thì sự tồn tại của nó vẫn luôn là thật, không thể thay đổi, không thể xóa bỏ. Huyết thống tình thân là một điều kỳ diệu, dù anh có bài xích, có không thể chấp nhận, trong lòng tự nhiên vẫn sẽ nảy sinh sự quan tâm dành cho người thân của mình”. Mễ Giai nắm chặt tay anh, “Yên tâm đi, thằng bé sẽ không sao đâu”.

Ngửa đầu, Nghiêm Hạo đau đớn nhắm chặt mắt, thống khổ mở miệng, “Là anh khiến nó thành như vậy”.

“Chuyện này không liên quan đến anh”. Mễ Giai phản bác.

“Anh sớm nên biết nếu Tô Tuyết và Bạch Lâm đều bị bắt, Nghiêm Nhiên sẽ không có ai chăm sóc, nhưng anh một chút cũng không quan tâm đến nó, vậy nên mới làm nó bị tai nạn xe đến giờ còn chưa biết sống chết thế nào”.

“Chúng ta đều là người thường, có một số việc chúng ta không có cách nào biết trước được, và không có ai muốn chuyện này xảy ra hết”. Nhìn vẻ tự trách của anh, trong lòng Mễ Giai cũng nhói đau.


Hai người không nói gì thêm, ngồi chờ yên lặng trên băng ghế, không biết qua bao lâu, đèn phòng mổ cuối cùng cũng tắt, sau đó cửa từ từ mở ra, bác sĩ đi ra đầu tiên, Mễ Giai và Nghiêm Hạo vội vàng tiến lên, sốt ruột hỏi, “Bác sĩ, thằng bé, thằng bé sao rồi?”.

Tháo khẩu trang xuống, bác sĩ nói, “Đưa tới bệnh viện kịp thời, hiện tại không có gì đáng ngại, chỉ là đầu bị chấn thương nặng, cụ thể có di chứng gì không thì còn phải chờ sau khi nó tỉnh lại rồi kiểm tra thêm, đợi thuốc gây mê hết tác dụng là ngày mai sẽ tỉnh thôi”.

“Cảm ơn bác sĩ”. Mễ Giai chân thành nói lời cảm tạ.

Một đêm này Mễ Giai và Nghiêm Hạo không ai về nhà, ở bệnh viện trông Nghiêm Nhiên vẻn vẹn cả đêm.

Nắng sớm chiếu qua cửa sổ, Mễ Giai ngủ gục một bên giường, một tay còn nắm lấy tay Nghiêm Nhiên, trên người đắp áo khoác của Nghiêm Hạo. Nghiêm Hạo đứng cạnh cửa sổ, vẻ mặt đăm chiêu nhìn ra bên ngoài như suy nghĩ điều gì. Hiện giờ Tô Tuyết và Bạch Lâm phải chịu trách nhiệm hình sự, trước mắt xem ra không thể tránh khỏi việc ngồi tù, đến lúc đó Nghiêm Nhiên biết làm sao đây, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Hàng mi dài khẽ rung rung, bàn tay Mễ Giai đang nắm cũng bắt đầu có chút phản ứng, tuy rất nhẹ nhưng vẫn có thể cảm nhận được. Mễ Giai bị rung động nhỏ này làm tỉnh giấc, ngẩng mạnh đầu lên thấy mắt Nghiêm Nhiên khẽ chớp, mừng vui kích động gọi, “Thằng bé cử động, Hạo, Nghiêm Nhiên tỉnh rồi”.

Nghiêm Hạo vội xoay người, bước nhanh đến bên giường, con mắt còn lại của Nghiêm Nhiên cũng bắt đầu chớp chớp, cố hết sức nâng mí mắt lên, rồi mở cả hai mắt.

Mễ Giai ấn chuông ở đầu giường gọi bác sĩ trực ban và y tá đến.

“Sao cơ, ý ông là thằng bé mất trí nhớ?”. Đúng là sóng trước chưa qua sóng sau đã tới, vừa nãy bác sĩ làm kiểm tra toàn diện cho Nghiêm Nhiên xác định thằng bé không có vấn đề gì, nhưng bác sĩ mới đi không bao lâu, bọn họ liền phát hiện một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, Nghiêm Nhiên dường như không nhận ra bọn họ, thậm chí bản thân là ai nó cũng không biết. Bác sĩ trả lời đơn giản là vì tai nạn xe làm đầu nó bị va đập mạnh, do đó bị tụ máu, khối máu này đè lên dây thần kinh nên gây ra hiện tượng mất trí nhớ như bây giờ.

“Đúng vậy”. Bác sĩ gật đầu xác định.

“Vậy. . . Vậy có cách nào lấy khối máu đó ra không?”. Mễ Giai hỏi.

“Có thể mổ để lấy khối máu đó ra, nhưng phẫu thuật mở hộp sọ vô cùng nguy hiểm, chúng tôi cũng không khuyên gia đình làm vậy”. Bác sĩ trả lời đúng trọng tâm.

“Thằng bé chỉ mất trí nhớ tạm thời, về sau vẫn có thể khôi phục lại phải không bác sĩ?”. Nghiêm Hạo hỏi.

“Việc này rất khó nói, đến khi khối máu kia tan đi thì trí nhớ của thằng bé có thể khôi phục, nhưng nếu hai người muốn hỏi cần bao lâu, chúng tôi thật sự không dám khẳng định, có lẽ là vài ngày, vài tháng, cũng có thể là vài năm, vài chục năm, hoặc thậm chí cả đời này cũng không thể khôi phục được, tất cả đều có khả năng”. Bác sĩ trả lời một cách máy móc, nhưng đều là thật.

Mễ Giai quay đầu nhìn Nghiêm Nhiên nằm trên giường, trên đầu còn quấn băng gạc, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm về phía bọn họ. Trong lòng Mễ Giai bỗng nảy sinh một thứ tình cảm như tình thương của mẹ, dần lan tỏa, cô đau lòng thay đứa trẻ này.

Đút cháo cho Nghiêm Nhiên ăn, chờ nó ngủ lần nữa, Mễ Giai mới nhẹ nhàng ra khỏi phòng, tìm thấy Nghiêm Hạo ở cuối hành lang.

Nghiêm Hạo cau mày nhìn xa xăm, trong tay còn kẹp điếu thuốc. Hiện giờ anh rất rối loạn, anh không biết phải thu xếp cuộc sống sau này cho Nghiêm Nhiên như thế nào, anh càng không thể không quan tâm đến nó, tuyệt tình như vậy anh không làm được.

“Mỗi khi anh có tâm sự là lại trốn đi hút thuốc một mình”. Mễ Giai khẽ trách, đi đến bên cạnh anh, cùng đứng với anh, hai mắt nhìn phía trước.

Nghiêm Hạo nhớ Mễ Giai không thích anh hút thuốc, vội dập nửa điếu thuốc còn lại, thở dài, “Anh không biết phải làm gì với Nghiêm Nhiên bây giờ”.

Mễ Giai xoay người, nhìn anh, nói nghiêm túc, “Chúng ta nhận nuôi Nghiêm Nhiên đi”.

Nghiêm Hạo thoáng sửng sốt, hồi lâu mới phản ứng lại, “Em nói gì?”.

“Em nói chúng ta nhận nuôi Nghiêm Nhiên đi”. Mễ Giai nhẫn nại lặp lại lần nữa.

“Em có biết em đang nói gì không?”. Nhận nuôi Nghiêm Nhiên, mẹ tuyệt đối sẽ không đồng ý, hơn nữa anh cũng không chắc chắn bản thân có thể tự nhiên đối mặt với Nghiêm Nhiên.

“Hiện giờ Bạch Lâm ngồi tù, Tô Tuyết phỏng chừng cũng không khá hơn là bao, Tô Tuyết có thể vì thần kinh không bình thường mà được phán vô tội, nhưng giao thằng bé cho cô ta cả anh và em đều không yên tâm, nếu chúng ta không nuôi thằng bé thì nó còn có thể đi đâu?”.

“Nó có thể đến. . .”.

“Anh định đưa nó vào cô nhi viện sao?”. Mễ Giai ngắt lời anh.

“Anh. . .”. Nghiêm Hạo nghẹn lời, đúng là anh đã từng nghĩ như vậy.

“Nghiêm Hạo, thằng bé còn có người thân, nó không phải cô nhi, chúng ta không thể đối xử với nó như vậy. Chúng ta có khả năng nuôi nấng nó, hơn nữa chúng ta cũng nên chăm sóc nó, không phải sao?”.

Xoay người sang chỗ khác, hai tay nắm lại, ngửa đầu đau đớn nhắm chặt mắt, “Mẹ, mẹ sẽ không đồng ý, hơn nữa anh. . . Anh, anh cũng…”.

“Chẳng phải anh đã buông được Tô Tuyết rồi ư? Vậy sao còn để ý đến việc Nghiêm Nhiên là con của cô ta, huống hồ anh cũng rõ là năm đó cha vô ý mới phạm sai lầm, thậm chí chính ông cũng không biết mình có thêm một đứa con trai, đã như vậy vì sao anh không thể suy nghĩ thoáng hơn mà chấp nhận Nghiêm Nhiên, huống hồ nó mới chỉ là một đứa trẻ”. Mễ Giai giữ chặt lấy anh, ép anh nhìn thẳng vào mình, “Hơn nữa em tin là chúng ta có thể nói chuyện này với mẹ, giải thích cho mẹ”.

Nghiêm Hạo vẫn cau mày im lặng.

Mễ Giai nói tiếp, “Thật ra em cảm thấy hiện tại Nghiêm Nhiên mất trí nhớ vừa đúng lúc, là ông trời cho chúng ta cơ hội, em không biết bình thường Bạch Lâm và Tô Tuyết dạy thằng bé những gì, nhưng khi trước rõ ràng nó có định kiến với chúng ta, bây giờ mất trí nhớ cũng tốt, chúng ta có thể bắt đầu lại lần nữa, khiến thằng bé chấp nhận chúng ta”.

“Thật sự có thể chứ?”. Nghiêm Hạo hỏi, giọng điệu bất định.

“Có thể, trong lòng anh vẫn lo lắng cho nó, anh không thể đưa nó vào cô nhi viện”. Mễ Giai biết, anh không phải là một kẻ máu lạnh.

Nghiêm Hạo ôm Mễ Giai, gắt gao ôm chặt, thì thầm bên tai cô, “Cảm ơn em”.

Mễ Giai không nói gì, khóe miệng khẽ cong lên đẹp mắt, ôm lại anh, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh, hai người cứ yên lặng ôm nhau như vậy một hồi lâu, sau đó mới cùng quay về phòng bệnh của Nghiêm Nhiên.

——

Mạc Liên Huyên sau năm ngày hôn mê rốt cục đã từ từ tỉnh lại.

Mắt phải cố hết sức mới mở được ra, cổ họng khô khốc, muốn nói cũng có phần khó khăn. Mạc Liên Huyên không biết mình đã ngủ bao lâu, cô chỉ nhớ bản thân chìm trong bóng đêm rất lâu, xung quanh tối mù, vô cùng sợ hãi, cô muốn gọi nhưng không thể kêu lên thành tiếng, cô có thể cảm giác được đâu đó có một giọng nói vẫn luôn trò chuyện với cô, nhưng khi cô quay lại thì không nhìn thấy bất cứ gì. Cố gắng mở mắt, tầm mắt còn có chút mơ hồ, cô cảm thấy đau ở vùng thắt lưng, rồi dường như toàn thân đều đau đớn. Cô nhớ lúc đó cô cùng Mễ Giai đi ra, còn chưa đi tới chỗ đỗ xe, trên lối đi bộ đột nhiên có một chiếc ô tô lao vọt tới, tốc độ tương đối nhanh, theo bản năng cô đẩy Mễ Giai ra, sau đó chỉ cảm thấy người như bị một vật nặng đụng vào, cả người bị hất lên giữa không trung trong nháy mắt rồi rơi mạnh xuống đất, còn chưa kịp cảm thấy đau đớn thì trước mắt bỗng tối sầm, sau đấy cô không nhớ gì nữa.

Chờ mắt thích ứng với ánh sáng trong phòng, thử nâng tay lên, rất nặng, như là bị cái gì đè lên vậy. Ánh mắt chậm rãi nhìn xuống, tay cô đang bị một bàn tay khác nắm lấy, Mạc Chấn Huân tựa vào bên mép giường ngủ, sắc mặt có phần tiều tụy, cằm lún phún đầy râu như vài ngày chưa cạo. Anh vẫn luôn ở đây ư? Giọng nói luôn trò chuyện với cô là anh sao? Mạc Liên Huyên tự hỏi trong lòng.

Hành động rất nhỏ của Liên Huyên khiến Mạc Chấn Huân vốn ngủ không sâu tỉnh giấc, mở to hai mắt nhập nhèm, vừa hay đối diện với đôi mắt của Mạc Liên Huyên, sững sờ, có chút bất ngờ không thể tin được, không xác định gọi khẽ, “Liên Huyên?”.

Mạc Liên Huyên giật giật khóe miệng, khó khăn đáp lời, “Anh. . .”.

Giọng nói của cô còn khô ráp, yếu ớt, nhưng Mạc Chấn Huân vẫn nghe rành mạch, trên mặt hiện lên nụ cười hiếm thấy mấy ngày nay, kích động cầm lấy tay cô đưa lên môi hôn, vui mừng đến chảy nước mắt, miệng không ngừng nói, “Em tỉnh rồi. . . Cuối cùng em cũng tỉnh rồi, tỉnh rồi. . .”.

“Anh. . . Khụ khụ. .”. Mạc Liên Huyên muốn hỏi bây giờ là lúc nào? Cô đã ngủ bao lâu? Mễ Giai có sao không? Có rất nhiều rất nhiều chuyện muốn hỏi anh, nhưng trong một thời gian dài không ăn uống gì làm cô mở miệng nói chuyện rất khó nhọc.

Mạc Chấn Huân vội vàng rót cho cô cốc nước, giúp cô uống xong, sau đó ấn mạnh chuông trên đầu giường.

Nghe tin Liên Huyên tỉnh lại Mễ Giai dường như mừng phát điên, nhìn cô ấy khỏe lại mỉm cười ngồi trên giường, Mễ Giai xúc động nói không nên lời, trong lòng không ngừng tự lặp lại, Liên Huyên rốt cục đã tỉnh rồi.

“Mễ Giai. . .”. Mạc Liên Huyên vẫn còn phải cố hết sức mới nói được, nhưng so với lúc trước đã khá hơn nhiều.

“Cậu tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi. . .”. Mễ Giai ngồi xuống bên cạnh cô, nắm lấy tay cô, nói chuyện có hơi kích động, nước mắt bất giác rơi xuống. “Cậu ngủ vẻn vẹn năm ngày, dọa chúng tớ sợ muốn chết”.

“Rất xin lỗi. . .”. Đã làm mọi người lo lắng.

“Người cần nói xin lỗi là tớ mới đúng, nếu không vì tớ, cậu cũng không. . .”. Nghĩ tới chuyện này, Mễ Giai vẫn áy náy nói không nên lời.

“Nếu đổi lại là cậu, cậu cũng sẽ làm vậy”. Mạc Liên Huyên nói chắc chắn, “Cậu xem, tớ bây giờ không phải rất tốt sao”.

Mễ Giai dùng sức gật gật đầu, tiến lên ôm lấy cô, “Cảm ơn cậu, Liên Huyên”.

“Được rồi, đâu cần nhiều lời như vậy, bác sĩ đã dặn em cần nghỉ ngơi thêm”. Mạc Chấn Huân đứng một bên nói, dù sao cũng chỉ vừa mới tỉnh lại, anh lo rằng nói nhiều sẽ khiến cơ thể Liên Huyên chịu không nổi.

“Anh, anh về đi, để Mễ Giai ở đây với em, chúng em sẽ nói chuyện nhỏ thôi, hơn nữa lát mẹ cũng tới mà”. Vẻ tiều tụy của anh khiến người ta đau lòng, nghe mẹ nói mấy ngày nay anh luôn ở bệnh viện trông cô, chưa từng về nhà, cô muốn anh về ngủ một giấc thật say.

“Anh ở đây với em”. Mạc Chấn Huân kiên trì.

“Anh nhìn râu anh kìa, hiện giờ em nhìn anh mà không nhận ra luôn, anh về tắm rửa cạo râu đi, ngày mai lại đến. Bằng không thì đừng đi vào phòng này, em không muốn thấy người rừng cứ đi qua đi lại trước mặt em đâu”. Mạc Liên Huyên cố ý xụ mặt, không vui nói.

Sờ sờ chiếc cằm lún phún đầy râu, Mạc Chấn Huân nhíu mày, “Thật sự phải về?”.

Mạc Liên Huyên nghiêm túc gật gật đầu, thái độ kiên quyết.

“Ừm. . . Vậy được rồi, em đừng nói nhiều, lát nữa nhớ nằm xuống nghỉ ngơi, tối anh lại đến”. Mạc Chấn Huân thỏa hiệp.

“Tối anh không cần đến, ở nhà ngủ một giấc đi”.

Bỏ ngoài tai lời cô nói, quay đầu dặn Mễ Giai, “Em giúp tôi trông nó, đừng để nó nói nhiều”.

Mễ Giai nhìn anh quái dị, lại quay đầu nhìn Mạc Liên Huyên, mỉm cười gật đầu, “Em biết rồi”.

Đợi Mạc Chấn Huân rời đi, Mễ Giai nhìn Mạc Liên Huyên, nói, “Cậu gặp chuyện không may hôn mê vài ngày nay, anh ấy chưa từng rời đi nửa bước”.

“Từ nhỏ anh ấy đã rất yêu thương tớ”. Mạc Liên Huyên mỉm cười, chỉ là nụ cười có phần bất đắc dĩ.

“Thật ra cậu và Mạc Chấn Huân. . .”. Mễ Giai muốn nói lại bị Mạc Liên Huyên ngắt lời.

“Ây zza, không nói về anh ấy nữa, sáng nay Khả Huyên đến cùng với Trương Dương, cậu đã nói chuyện với con bé rồi?”. Mạc Liên Huyên chuyển đề tài.

“Ừ, bọn họ đều yêu nhau, chẳng qua có chút hiểu lầm, giải thích là được rồi”. Mễ Giai cười đáp. Có một số việc nên để bọn họ tự mình nói rõ, huống hồ trong chuyện này cô và Liên Huyên cũng chỉ là người ngoài không tiện nói nhiều, hết thảy đành trông chờ vào duyên phận giữa hai người họ.

Bạch Lâm bị cảnh sát tạm giữ, Tô Tuyết vì phạm tội trong trạng thái tinh thần có vấn đề nên cảnh sát không truy cứu trách nhiệm hình sự, nhưng sau khi kiểm tra, cảnh sát quyết định đưa Tô Tuyết vào bệnh viện tâm thần, bác sĩ điều trị vẫn là bác sĩ Hứa, bác sĩ Hứa nói bệnh tình của cô ta so với lúc trước lại nghiêm trọng hơn.

Cách song sắt, Bạch Lâm và Nghiêm Hạo ngồi đối diện, tóc rối bù, sắc mặt tái nhợt, hai mắt vô thần, trên người mặc áo phạm nhân màu da cam, thoạt nhìn Bạch Lâm trông già đi nhiều, có phần nhếch nhác thảm hại.

“Tôi như vậy, chắc anh rất đắc ý”. Nhìn Nghiêm Hạo, Bạch Lâm mỉa mai, ánh mắt lộ vẻ u oán.

“Không hề”. Nghiêm Hạo lạnh nhạt phun ra hai chữ, không có gì hay mà đắc ý, hai chị em họ thành thế này không phải điều anh muốn, nếu có thể anh rất muốn giúp họ một lần nữa, nhưng không thể, đã làm chuyện phạm pháp thì phải tự chịu trách nhiệm, cứ bao che dung túng cho họ sẽ chỉ càng khiến họ phạm nhiều sai lầm hơn mà thôi.

“Haha, thật ư?”. Bạch Lâm cười lạnh, “Hôm nay anh đến chẳng phải là muốn nhìn bộ dạng chật vật của tôi hay sao, được, hiện giờ thấy rồi đấy, tôi đã đủ thảm hại rồi, hẳn là anh đã vừa lòng”.

Nghiêm Hạo im lặng nhìn cô ta, anh biết dù anh có nói gì Bạch Lâm cũng không tin, đã vậy, anh cũng không cần nhiều lời.

“Nghiêm Hạo, anh thật bỉ ổi, vốn không muốn chịu trách nhiệm với chị tôi, anh cần gì phải làm bộ làm tịch nói muốn giúp chị ấy, kết quả là anh cảm thấy chị ấy phiền phức, nếu không phải anh lâu không tới thăm chị ấy, sao chị ấy có thể suy nghĩ cực đoan là giết Mễ Giai, vậy cảnh sát cũng sẽ không tìm tới tận cửa, tôi cũng sẽ không bị nhốt ở cái nơi quỷ quái này”. Bạch Lâm nói, giọng điệu có phần kích động.

“Cô luôn đổ hết tất cả trách nhiệm lên đầu người khác, đôi khi cô nên học cách tìm ra nguyên nhân từ chính bản thân mình, nếu lúc trước cô không cùng Diêu Mẫn trộm khoản tiền kia thì cô cũng đâu có ngày hôm nay”. Nghiêm Hạo nói lạnh nhạt.

“Vì sao tôi phải trộm khoản tiền đó, haha”. Bạch Lâm cười lạnh, vừa dứt tiếng cười ánh mắt chợt tối lại, âm ngoan trừng Nghiêm Hạo, “Nếu không phải lúc trước anh tuyệt tình, hai chị em tôi cũng sẽ không lạc vào con đường ngày hôm nay”. Trong lòng càng nghĩ càng tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói, “Anh sẽ gặp báo ứng , anh sẽ gặp báo ứng Nghiêm Hạo, sẽ gặp . . .”.

Nhắm chặt mắt, thở dài, “Hôm nay tôi đến không phải để nghe cô oán trách, hôm nay tôi đến chủ yếu là muốn nói với cô về chuyện của Nghiêm Nhiên”. Hiện giờ Nghiêm Nhiên đã mất trí nhớ, những việc xảy ra trong quá khứ hết thảy đều không nhớ gì, đó cũng không hẳn là chuyện xấu, anh muốn cho Nghiêm Nhiên một sự khởi đầu mới, quyết định nhận nuôi nó, như vậy cần Bạch Lâm chuyển giao quyền giám hộ.

“Nhiên Nhiên. . .”. Mấy ngày nay cô đang dần thích ứng với cuộc sống trong tù, nghĩ về những chuyện của bản thân và Tô Tuyết, nếu không phải hôm nay Nghiêm Hạo nhắc tới, cô dường như đã quên mất sự tồn tại của Nghiêm Nhiên, vội hỏi, “Nhiên Nhiên, Nhiên Nhiên sao rồi?”.

“Ngày đó cô không đi đón nó, thằng bé một mình đi về, lúc qua đường không cẩn thận bị tai nạn xe”. Nghiêm Hạo nói qua sự tình với cô ta, cô ta có quyền được biết.

“Sao có thể?”. Bạch Lâm kinh hô, kích động đứng lên.

“Số 28, ngồi xuống”. Cảnh ngục nghiêm khắc khiển trách.

Hậm hực ngồi xuống, nhìn Nghiêm Hạo, hỏi, “Vậy. . . Vậy Nhiên Nhiên nó không có việc gì chứ?”.

“Hiện tại đã không còn gì đáng ngại, nhưng mà nó. . .”.

“Nhưng mà cái gì?”. Bạch Lâm sốt ruột hỏi.

“Bác sĩ nói lúc gặp tai nạn đầu nó bị va đập mạnh, nó mất trí nhớ, đối với những chuyện lúc trước nó hoàn toàn không có ấn tượng, bao gồm. . . Cả cô”.

Giống như hết hơi ngồi sững trên ghế, Nhiên Nhiên không nhớ cô, Nhiên Nhiên mất trí nhớ . . . .

“Thật ra việc này đối với nó mà nói chưa hẳn là không tốt, nó có thể bắt đầu một cuộc sống mới”. Nghiêm Hạo nói tiếp, “Tôi và Mễ Giai đã bàn bạc, chúng tôi muốn nhận nuôi Nghiêm Nhiên, hôm nay đến chủ yếu là để thông báo với cô một tiếng, nhân tiện nhờ cô chuyển giao quyền giám hộ Nghiêm Nhiên cho chúng tôi, hơn nữa tình hình bây giờ của cô và Tô Tuyết căn bản không có khả năng chăm sóc Nghiêm Nhiên, tôi có thể cam đoan với cô, chúng tôi sẽ đối xử tốt với Nghiêm Nhiên”.


Bạch Lâm tựa lưng vào ghế, đau khổ nhắm mắt lại, cô biết cô như bây giờ không thể nào chăm lo cho Nhiên Nhiên.

Nhìn cô ta như thế, Nghiêm Hạo lại mở miệng, “Cô có thể cẩn thận suy nghĩ, nếu kiên quyết không đồng ý thì Nghiêm Nhiên sẽ bị đưa đến cô nhi viện, hơn nữa cô yên tâm, dù sao Nghiêm Nhiên cũng là đứa trẻ của Nghiêm gia, chúng tôi sẽ nuôi nấng nó, cho nó một cuộc sống tốt nhất”.

Bạch Lâm nắm chặt hai tay, dường như rất khó khăn để quyết định.

Thấy cô ta không nói, Nghiêm Hạo cho rằng cô ta cần thời gian, “Cô cứ suy nghĩ đi, vài ngày sau tôi lại đến”. Dứt lời đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Tôi đồng ý”. Phía sau truyền đến tiếng nói của Bạch Lâm.

Nghiêm Hạo kinh ngạc nhìn cô ta, có chút bất ngờ khi cô ta đồng ý dễ dàng như vậy.

“Tôi đồng ý, tôi đồng ý chuyển giao quyền giám hộ Nhiên Nhiên cho anh”. Giống như anh ta nói, thật ra Nghiêm Nhiên mất trí nhớ cũng không hẳn là không tốt, ít nhất thằng bé có thể quên đi tuổi thơ không mấy vui vẻ lúc trước, đến Nghiêm gia cô tin rằng nó sẽ có một cuộc sống sung túc ổn định, nếu làm thế tốt cho thằng bé thì cứ như vậy đi, dù sao bản thân cô bây giờ không thể cho Nghiêm Nhiên được gì, thậm chí những quan tâm nhỏ nhặt nhất cũng không thể.

“Cô. . .”. Nghiêm Hạo muốn nói nhưng lại không biết nói gì.

“Nghiêm Nhiên lúc trước sống không mấy vui vẻ, mong anh. . . Mong anh về sau hãy đối xử tốt với thằng bé”. Bạch Lâm khó khăn nói, dứt lời liền đứng dậy đi theo cảnh ngục trở về.

Nghiêm Hạo đưa Mễ Giai và cả Nghiêm Nhiên cùng về biệt thự Nghiêm gia, trước đó Nghiêm Hạo và Mễ Giai cũng đã về một lần, giải thích rõ ràng mọi hiểu lầm, nhân tiện đề cập đến chuyện Nghiêm Nhiên, lúc mới mở lời thái độ của Vu Phân Phương rất cứng rắn, kiên quyết phản đối bọn họ nhận nuôi Nghiêm Nhiên, bà phản ứng như vậy tất là lẽ thường, dường như sự tồn tại của Nghiêm Nhiên cũng đồng thời nhắc nhở Vu Phân Phương sự thật là Nghiêm Vũ Dương đã phản bội bà.

“Mẹ không đồng ý, nếu các con thật sự muốn nhận nuôi nghiệt chủng kia thì coi như các con không cần người mẹ này nữa”. Vu Phân Phương có hơi kích động, giọng nói bỗng chốc cao vút lên.

“Nghiêm Nhiên dù sao cũng là đứa trẻ của Nghiêm gia, hiện giờ Bạch Lâm và Tô Tuyết như vậy, căn bản không có cách nào chăm sóc thằng bé”. Nghiêm Hạo thử khuyên, “Nghiêm Nhiên mới hơn tám tuổi, vẫn chỉ là một đứa trẻ, lại vừa bị tai nạn xe, nó vốn không đủ khả năng để sống tự lập”.

“Có thể đưa nó vào cô nhi viện, hàng năm Nhà nước cấp cho nhiều tiền như vậy đều là vô ích ư? Một đứa trẻ cũng không chứa nổi hay sao mà lại cần con phải quan tâm”. Vu Phân Phương lườm Nghiêm Hạo rồi xoay người sang chỗ khác không thèm nhìn anh.

“Mẹ! Mẹ. . .”. Nghiêm Hạo còn muốn nói lại bị Mễ Giai kéo áo, ra hiệu bằng ánh mắt cho anh, ý nhắc anh chớ lên tiếng.

Đi qua anh, ngồi vào bên cạnh Vu Phân Phương, cầm tay bà, vô cùng thân thiết gọi, “Mẹ”.

“Con đừng mất công năn nỉ mẹ, chuyện nhận nuôi Nghiêm Nhiên mẹ tuyệt đối không đồng ý, các con. . .”. Vu Phân Phương xoay người sang chỗ khác, tủi thân nói, “Các con cũng nên đứng ở vị trí của mẹ mà suy nghĩ, Nghiêm Nhiên là ai, nó. . . Nó chính là bằng chứng cha các con phản bội mẹ, cứ nhìn thấy Nghiêm Nhiên là mẹ lại giống như bị người ta tát mạnh một cái, các con muốn mẹ phải đối mặt với nó thế nào, tại sao các con không hiểu cho cảm giác của mẹ”. Dứt lời, tủi thân chảy nước mắt.

“Mẹ”. Khẽ gọi một tiếng, Mễ Giai đưa khăn giấy qua để bà lau nước mắt. An ủi, “Thật ra người cha yêu nhất vẫn là mẹ, điều này mẹ không thể nghi ngờ”.

“Yêu mẹ nhất mà ông ấy còn có đứa con riêng lớn như vậy ư”. Vu Phân Phương nói thầm.

“Cha đâu hề biết mình có một đứa con riêng, mẹ cũng biết cha là người làm ăn, khó tránh khỏi những dịp gặp gỡ xã giao, nhưng lòng cha vẫn luôn chung thủy với mẹ. Hơn nữa Tô Tuyết đã nói, lúc trước là cha uống say, ngay cả bản thân mình làm gì đều không biết, tỉnh lại nhìn thấy cô ta còn hoảng hốt, vội vàng rời đi, thậm chí Tô Tuyết trông như thế nào ông cũng không nhớ”.

Vu Phân Phương khịt khịt mũi, không nói gì.

Thấy bà im lặng, Mễ Giai nói tiếp, “Làm người vốn dĩ không thể tránh khỏi những lúc phạm sai lầm, cha chẳng qua chỉ vô tình, sao chúng ta không thể tha thứ cho ông. Lúc trước cha không nói với mẹ vì cha nghĩ đến cảm giác của mẹ, sau đó ông cũng chưa bao giờ đi tìm Tô Tuyết, thậm chí còn không biết mình có thêm một đứa con, chứng tỏ ông không hề để ý đến Tô Tuyết, nếu đã vậy sao mẹ không thể tha thứ cho lỗi lầm vô ý đó của cha, huống chi hiện giờ ông đã qua đời”.

“Mẹ, mẹ có thể tha thứ cho ông ấy, nhưng. . . Mẹ không có cách nào chấp nhận đứa trẻ kia”. Giọng điệu của Vu Phân Phương đã bắt đầu dịu đi.

Mễ Giai cong khóe miệng, nhưng rất nhanh liền biến mất, nặng nề than một tiếng, có chút bi thương, “Thật ra Nghiêm Nhiên cũng là một đứa trẻ không may mắn, từ nhỏ Tô Tuyết đã không thích nó, hơn nữa thần trí Tô Tuyết còn không bình thường, thậm chí thường xuyên đánh chửi thằng bé, lần này bởi vì không có người đón nó sau khi tan học, phải tự qua đường một mình nên mới bị ô tô đụng trúng, lúc bác sĩ kiểm tra mũi khâu ở miệng vết thương, tìm thấy trên người thằng bé rất nhiều vết bầm tím lớn nhỏ, phỏng chừng đều là do lúc trước bị Tô Tuyết đánh”.

Nghe vậy Vu Phân Phương quay lại nhìn Mễ Giai, vẻ mặt đã có chút dao động, Nghiêm gia chỉ có đứa con duy nhất là Nghiêm Hạo, trước đây còn chưa từng bị mắng to chứ đừng nói là để lại thương tích, trên người không có lấy một vết sẹo. Vậy mà Nghiêm Nhiên mới bằng chừng đó, sao lại có người tàn nhẫn nỡ ra tay đánh đập, bà không khỏi có chút đau lòng về hoàn cảnh của Nghiêm Nhiên.

“Bác sĩ nói lúc gặp tai nạn đầu nó bị va đập mạnh, làm máu tụ ở não, cho nên thằng bé bị mất trí nhớ, tất cả ký ức đều trống rỗng, phải bắt đầu lại một lần nữa. Mẹ xem Nghiêm Nhiên như vậy, sao chúng con có thể nhẫn tâm đưa nó vào cô nhi viện, sao mà yên tâm được”. Mễ Giai kéo tay Vu Phân Phương, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn bà.

Vu Phân Phương có chút quẫn bách quay đầu đi, bà không muốn để Mễ Giai thấy mình đã mềm lòng.

“Chẳng lẽ mẹ thật sự muốn chúng con đưa thằng bé vào cô nhi viện sao?”. Mễ Giai truy vấn.

Vu Phân Phương đứng lên, trốn về phòng mình, đúng là bà vẫn mềm lòng, giống như Mễ Giai đã nói, bà chẳng qua chỉ mạnh miệng bên ngoài chứ trong lòng luôn yếu mềm.

Nhìn bà chạy trốn không nói một lời, Mễ Giai biết bọn họ đã thành công một nửa, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Hóa ra bà xã của anh lợi hại như vậy”. Nghiêm Hạo ngồi xuống cạnh cô, kéo cô qua, tranh thủ hôn trộm một cái vào má cô.

“Mẹ lúc nào cũng nói năng chua ngoa nhưng trái tim lại mềm như đậu phụ vậy, thuyết phục bà thật ra không khó chút nào”. Vu Phân Phương là người hiểu lẽ phải, biết rõ đầu đuôi câu chuyện bà đương nhiên sẽ tha thứ cho Nghiêm Vũ Dương, sau đó kể hoàn cảnh của Nghiêm Nhiên đáng thương một chút, khiến bà xúc động, như vậy là giải quyết xong xuôi.

“Làm người vốn dĩ không thể tránh khỏi những lúc phạm sai lầm, cha chẳng qua chỉ vô tình, sao chúng ta không thể tha thứ cho ông. Ây zaa! Những lời này quả thực là quá chuẩn”. Nghiêm Hạo ôm cô bùi ngùi nói.

Đang dựa vào lòng anh, Mễ Giai nhíu mày, ngồi dậy, chọc chọc vào ngực anh, vờ giận hờn, “Đổi lại nếu anh là cha, làm ra chuyện như vậy, đổi lại em là mẹ, em nhất định không tha thứ cho anh”.

“Anh sẽ không như vậy, anh chỉ yêu em, cả đời này đều không có khả năng chạm vào người phụ nữ khác”. Nghiêm Hạo ngồi thẳng lên, vội vàng cam đoan.

Vu Phân Phương từ lúc đó cho đến lúc Nghiêm Hạo và Mễ Giai về cũng không đi ra lần nào, hai ngày sau mới bảo dì quản gia gọi điện cho Mễ Giai, đợi thân thể Nghiêm Nhiên khỏe lên thì cả nhà đến biệt thự Nghiêm gia cùng ăn bữa cơm.

Mấy ngày này Mễ Giai đặc biệt dẫn Nghiêm Nhiên đi mua sắm quần áo mới, hôm nay diện cho thằng bé bộ đồ trông như một quý ông nhỏ, ai nhìn cũng yêu. Nghiêm Hạo lái xe chở Mễ Giai và Nghiêm Nhiên đến biệt thự, Nghiêm Nhiên vẫn còn hơi rụt rè, không được tự nhiên, nắm chặt lấy tay Mễ Giai, có vẻ rất hồi hộp. Mễ Giai ngồi ở ghế sau với thằng bé, trò chuyện cùng nó, giúp nó bình tĩnh lại.

Dì quản gia làm một bàn lớn toàn những món ăn mà Nghiêm Hạo và Mễ Giai thích, nhưng Mễ Giai cũng để ý, ngoài ra còn có một đĩa to cánh gà chua ngọt, đó là món ăn sở trường của Vu Phân Phương, lúc trước khi Nghiêm Nhiên còn ở nhà bọn họ, Vu Phân Phương rất yêu chiều nó, hễ rảnh là lại xuống bếp nấu đủ mọi món cho thằng bé ăn đổi bữa, mà món ăn Nghiêm Nhiên thích nhất chính là cánh gà chua ngọt Vu Phân Phương làm, lần nào ăn cũng rất vui vẻ.

Vu Phân Phương từ trên tầng đi xuống, ăn mặc trang điểm hoàn mỹ khiến bà trông chỉ như mới hơn bốn mươi tuổi, không thể nhìn ra là bà đã gần sáu mươi.

Nghiêm Nhiên nhìn Vu Phân Phương, lại quay đầu nhìn Mễ Giai, như muốn xác định điều gì.

Mễ Giai gật đầu mỉm cười cổ vũ thằng bé.

Nghiêm Nhiên sợ hãi nhìn về phía Vu Phân Phương, nhỏ giọng mở miệng, “Con chào bà nội”.

Vu Phân Phương trong lòng hồi hộp, dừng lại một chút, lạnh lùng mở miệng, “Cùng ngồi xuống ăn cơm đi”. Bà che giấu rất tốt, chỉ là hai bàn tay nắm chặt đã tố cáo tâm trạng căng thẳng của bà.

Sau khi ăn xong, Nghiêm Hạo ngồi trong phòng khách trò chuyện cùng Vu Phân Phương, Mễ Giai giúp dì quản gia thu dọn, Nghiêm Nhiên im lặng đi theo sau cô.

“Dạo này công ty thế nào?”. Vu Phân Phương thuận miệng hỏi.

“Cũng không tệ, song gần đây giá nhà bắt đầu có chút dao động, phỏng chừng phiên giao dịch nhà mới sẽ phải để sau một thời gian nữa”. Khoảng thời gian trước chuyện Mạc Liên Huyên gặp tai nạn cũng có ảnh hưởng nhất định tới giá cổ phiếu của Mạc Thị, mà bọn họ lại đang cùng hợp tác nên đương nhiên Vũ Dương cũng không tránh khỏi bị ảnh hưởng, có điều trong thời gian này giá cổ phiếu đã bắt đầu tăng trở lại, hơn nữa đầu cơ ngoài bất động sản rất mạnh, chính phủ cũng đưa xuống một loạt chính sách, vì thế mấy ngày hôm trước anh đã thương lượng với Mạc Chấn Huân, cuối cùng quyết định đầu xuân năm sau mới chính thức bắt đầu phiên giao dịch.

“Ừ, như vậy cũng tốt, con cũng có nhiều thời gian ở bên cạnh Mễ Giai”. Vu Phân Phương gật đầu.

“Mẹ, bây giờ mẹ đối với Mễ Giai còn tốt hơn con nữa”. Nghiêm Hạo cười nói, anh còn nhớ rõ ngày đó mẹ không hề vừa lòng Mễ Giai, vì thế lúc trước luôn soi mói xét nét cô, hơn nữa còn vì mấy vấn đề trong hôn nhân của anh mà cãi vã với cha.

“Mẹ anh lòng tựa gương sáng, Mễ Giai là người con dâu thế nào đương nhiên mẹ hiểu, mẹ cảnh cáo con, nếu sau này con dám làm chuyện gì có lỗi với Mễ Giai, mẹ tuyệt đối không tha cho con, dù con là con mẹ mẹ cũng không bao che”. Vu Phân Phương nhìn anh, khẩu khí có phần uy hiếp.

Nghiêm Hạo mỉm cười, cam đoan, “Mẹ yên tâm đi, con tuyệt đối sẽ không làm gì có lỗi với cô ấy”.

Hai người nhìn nhau cười, cười xong, Vu Phân Phương không khỏi cảm thán, “Haizz, ngẫm lại thời gian qua thật là nhanh, con đã ba mươi tư tuổi, kết hôn đã gần bốn năm, đúng rồi, tháng sau có phải là kỉ niệm bốn năm ngày kết hôn của hai đứa?”.

“Vâng”. Nghiêm Hạo mỉm cười gật gật đầu, về ngày đó, anh đã sớm chuẩn bị.

“Vậy lần này con đưa Mễ Giai ra ngoài chơi một chuyến, lúc trước tủi thân con bé, không hôn lễ không tuần trăng mật, lần này cố gắng bồi thường cho nó”.

Nghiêm Hạo mỉm cười, không nói gì.

“Hai người đang nói gì vậy?”. Mễ Giai bưng hoa quả dắt Nghiêm Nhiên đi tới, cười hỏi.

“Mẹ hỏi em chừng nào thì sinh cho bà một đứa cháu bụ bẫm”. Kéo Mễ Giai để cô ngồi xuống bên cạnh mình.

Mễ Giai mặt đỏ bừng, giận dỗi đẩy đẩy Nghiêm Hạo, không dám nhìn Vu Phân Phương.

Vu Phân Phương thấy Mễ Giai như thế, vui vẻ cười phụ họa Nghiêm Hạo, “Đúng vậy, các con đều đã lớn cả rồi, cần phải tranh thủ thời gian, đẩy nhanh tiến độ”.

“Mẹ. . .”. Mễ Giai cảm thấy mình không còn mặt mũi nào gặp người khác nữa, ra sức cấu véo Nghiêm Hạo.

Nghiêm Hạo đau, cố nhịn cười giả bộ nghiêm trang nói, “Chuẩn. . . Mẹ nói quá chuẩn, chúng mình cần phải đẩy nhanh tiến độ”.

“Nghiêm Hạo!”. Mễ Giai giận dữ nhìn anh, đứng dậy, “Con. . . Con đi giúp dì quản gia”. Dứt lời đi như chạy trốn. Nghiêm Nhiên ngồi đó không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng thấy Mễ Giai rời đi, cũng đứng lên đi theo cô.

Hiểu con không ai bằng mẹ, Vu Phân Phương nhìn Mễ Giai, rồi lại quay đầu nhìn Nghiêm Hạo, khóe miệng nhếch lên, hỏi, “Có chuyện gì mà không thể cho Mễ Giai biết? Đã biết con bé da mặt mỏng, còn cố ý trêu nó để nó trốn đi”.

“Không có gì ạ”. Nhìn Mễ Giai chạy đi, Nghiêm Hạo chỉ cười không nói.

Vu Phân Phương nhíu mày, quỷ dị hỏi, “Định làm gì để kỉ niệm bốn năm ngày kết hôn của hai đứa?”.

Nghiêm Hạo nhìn mẹ, ý cười ở khóe miệng không giảm, “Đến lúc đó mẹ sẽ biết”.

Thấy biểu hiện của anh, Vu Phân Phương cũng không hỏi thêm. Như thế xem ra anh đã chuẩn bị chu đáo, không cần bà phải lo lắng, Vu Phân Phương thầm nghĩ trong lòng.

Tháng tám, Thượng Hải vẫn đang là mùa hè nóng bức, mọi người nói thời tiết oi bức luôn dễ dàng khiến cho người ta bực bội phiền chán, nhưng hôm nay lại phá lệ râm mát, Mễ Giai vẫn tức giận trề môi, nguyên nhân rất đơn giản, là vì có người chọc cô mất hứng, cực kì mất hứng. Tối qua trước khi đi ngủ cô hỏi Nghiêm Hạo tối nay có thể cùng cô ra ngoài ăn cơm hay không, đã lâu rồi bọn họ không ra ngoài ăn. Nhưng tên kia lại không hề nghĩ ngợi đã vội từ chối, nói hôm nay có việc rất quan trọng nên buổi tối không thể cùng cô ăn cơm, sau đó nằm xuống chưa được vài phút đã ngủ khì. . Cô thiếu chút nữa là tức chết, đâu phải cô rảnh rỗi làm nũng muốn anh đi cùng, dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng biết đột nhiên rủ anh đi ăn chắc chắn là có chuyện quan trọng, thế nhưng anh không cần suy nghĩ đã từ chối, không hề nhớ hôm nay là ngày kỉ niệm bốn năm kết hôn của bọn họ, lúc trước không cho cô một hôn lễ như trong mơ còn chưa tính, vậy mà đến ngày kết hôn của hai người anh cũng không nhớ luôn, đúng là làm cô tức chết.

Thật sự là càng nghĩ càng bực mình, Mễ Giai nặng nề khép lại cặp hồ sơ trong tay, nhìn quanh một lúc, không thấy đồng nghiệp nào, kỳ lạ, đã hơn chín giờ rồi, sao bọn họ còn chưa ai đến.

Vừa nghĩ thế, điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên, làm cô giật mình. Không gian rộng lớn thế này lại chỉ có mình cô, điện thoại bỗng đổ chuông như vậy, quả là có chút dọa người.

Lấy lại bình tĩnh mới nghe điện, “Alo?”.

“Mễ Giai, sao cậu lại tắt máy, tớ gọi mấy cuộc đều vào hộp thư thoại”. Vừa nhấc máy, La Lệ đã tuôn một tràng.

“Á. . .”. Mất hứng vì người nào đó đã quên mất ngày quan trọng, buổi sáng Mễ Giai tắt di động, miễn cho người nào đó đột nhiên nhớ ra cái gì mà gọi điện cho cô, hừ, cô sẽ không nghe đâu. Không nghĩ rằng chưa đợi được điện thoại của người nào đó thì bà tám La Lệ này đã gọi tới, con ngươi đen láy đảo vòng tròn, đánh trống lảng hỏi ngược lại, “Cậu tìm tớ có việc gì?”.

“Ây zaa, cậu nhanh chạy xuống dưới, tớ đang ở dưới công ty cậu”. Dứt lời lập tức gác máy. Không có thời gian nói nhiều với cô ấy, mọi người bên kia đều đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn thiếu mỗi nhân vật chính, bây giờ còn phải đưa cô ấy đi thay lễ phục với trang điểm, không thừa thời gian để lãng phí.

Mễ Giai sững người nhìn điện thoại, rốt cục là chuyện gì mà La Lệ lại gấp gáp như vậy. Không nghĩ nhiều, đứng dậy vội vàng chạy ra thang máy.

“La Lệ, cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì vậy? Ôi. . . Cậu, cậu đừng lôi tớ”. Chưa kịp hỏi rõ, người đã bị lôi lên taxi.

“Bác tài, quay lại chỗ lên xe”. Cửa vừa đóng lại, La Lệ liền bảo tài xế.

“La Lệ cậu làm gì vậy, tớ còn đang đi làm”. Xe lăn bánh, Mễ Giai có chút nóng nảy, túi xách, di động của cô vẫn để ở trên lầu, hiện giờ trong văn phòng lại chẳng có ai, không biết có chuyện gì không nữa.

“Đừng ầm ĩ, còn không phải vì giúp cậu, tự nhiên lại tắt máy, nếu đến muộn, sẽ có người hận không thể giết tớ mất”. La Lệ tức giận lườm Mễ Giai.

“Ai cơ? Còn nữa, chúng ta đi đâu đây?”. Hiện tại Mễ Giai thực sự không hiểu tình huống này là thế nào, một cuộc điện thoại bất ngờ, rồi đột nhiên bị người khác lôi lên xe, rốt cục đi đâu và làm gì cô hoàn toàn không biết.

“Bây giờ chúng ta đến. . .”. Chưa nói xong, di động trong túi liền vang lên, là Mạc Liên Huyên gọi tới.

“Alo, Liên Huyên, tớ đã đón cô ấy rồi, năm phút nữa là đến, cậu bảo bọn họ chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ đi, khi nào chúng tớ đến là lập tức hoá trang”. Không đợi người ở đầu dây bên kia lên tiếng, La Lệ trực tiếp nói thẳng.

Liên Huyên? Mễ Giai hồ nghi nhìn La Lệ, tuy rằng sau khi khỏe lại Mạc Liên Huyên có từng cùng cô đi uống trà với La Lệ, nhưng dù sao cũng mới chỉ gặp qua một lần, từ khi nào hai người họ lại có quan hệ tốt như vậy, còn cho nhau số điện thoại.

“Cậu và Liên Huyên từ khi nào trở nên thân thiết như vậy?”. Thấy La Lệ cúp điện thoại, Mễ Giai lập tức hỏi.

“Ôi dào, chuyện này nói sau, bây giờ tớ cần gọi điện thoại”. Dứt lời lại ấn tiếp vài con số, điện thoại thoáng chốc liền kết nối, “Alo, Tiểu Thôi, chỗ anh thế nào rồi. . . Được, bên em còn vài việc nữa, có lẽ là kịp. . . . Ok, em biết rồi, đến lúc đó gặp”.

Mễ Giai há hốc mồm nhìn cô ấy, ai làm ơn nói cho cô biết hiện tại là tình huống gì đi!

Xe từ từ dừng lại trước một ảnh viện áo cưới cao cấp, Mễ Giai kinh ngạc nhìn phía trước, lại quay đầu nhìn La Lệ.

“Giời ạ, cậu đừng nhìn nữa, còn phải thay lễ phục với trang điểm, không nhanh lên thì không kịp mất”. Nói xong liền đẩy Mễ Giai đi thẳng vào trong. Vừa vào cửa, Mạc Liên Huyên tươi cười cùng mấy nhân viên của cửa hàng áo cưới đã đứng đó chờ cô, thấy cô vào vội vàng đón tiếp, không đợi cô hỏi nhiều lập tức vài người đến vây quanh cô hùng hùng hổ hổ hóa trang tạo hình, La Lệ và Mạc Liên Huyên cũng ngồi bên cạnh giúp đỡ. Mễ Giai bị quây ở giữa nhịn không được hỏi, “Rốt. . . Rốt cục là làm gì đây?”.

Vài nhân viên trang điểm đứng sau cười trộm, Mạc Liên Huyên và La Lệ càng ăn ý đồng thanh nói, “Bí mật”. Nếu để lộ chuyện sẽ mất vui, thế nên mọi người đều ra vẻ bí ẩn.

Lúc lấy lễ phục ra, Mễ Giai chỉ nhìn một cái liền thích ngay, lễ phục thuộc kiểu váy quây ngực, không có nhiều hoa văn, thân váy vô cùng đơn giản, trên tà váy đính rất nhiều đá thủy tinh nhỏ, đằng sau dài thướt tha. Kỳ diệu là bộ lễ phục này vô cùng vừa vặn, không rộng không chật như là may riêng cho cô vậy.

Đợi Mễ Giai thay lễ phục đi ra, Mạc Liên Huyên và La Lệ cũng đã thay xong quần áo, nhìn Mễ Giai, Mạc Liên Huyên không khỏi tán thưởng, “Đẹp quá. . .”.

“Xem ra con mắt tên kia quả không tồi”. La Lệ nhỏ giọng nói thầm.

Mễ Giai chưa kịp soi gương đã bị La Lệ và Mạc Liên Huyên lập tức tha ra cửa, phía sau người phụ giúp cô dâu vội vàng nâng tà váy lên, chỉ sợ bộ lễ phục hoàn mỹ như vậy bị làm hỏng. Ngoài cửa xe đón dâu đã chờ sẵn, là một chiếc Lincoln hào nhoáng, trên đầu xe gắn tượng hai em bé vui mừng hạnh phúc ôm nhau, tất cả nhìn qua đều vô cùng tốt đẹp. Mễ Giai quan sát hết thảy, trong lòng đã đoán được một chút, nhưng mọi thứ này đều là thật ư, vì sao cô lại có cảm giác mình như đang nằm mơ vậy.

Trên xe, Mễ Giai ngây ngốc hỏi, “Các cậu chắc chắn tớ không nằm mơ chứ?”. Cảm giác rất không chân thực.

“Cậu đang nằm mơ, chìm trong mộng đẹp”. Mạc Liên Huyên trêu đùa.

Ngay khi xe gần đến nơi, tâm trạng Mễ Giai đột nhiên hồi hộp, cầm chặt tay Mạc Liên Huyên và La Lệ, vẻ mặt có phần luống cuống.

Mạc Liên Huyên cùng La Lệ nhìn nhau cười lớn, La Lệ không khách khí nói, “Đã sống với nhau gần bốn năm, cậu còn nghĩ mình là đại cô nương lần đầu lên kiệu hoa sao?”.

Mễ Giai được Mạc Liên Huyên và La Lệ đỡ xuống xe, mới vừa xuống xe, Nghiêm Nhiên ăn vận giống như một quý ông nhỏ cùng một tiểu mỹ nữ tầm tuổi nó tươi cười vui vẻ chạy về phía cô, nhận lấy tà váy trong tay người phụ giúp, thảm đỏ trải dài từ ngoài đường vào tận trong giáo đường, hết thảy đều vô cùng trang trọng và thiêng liêng. Mạc Liên Huyên đưa cho Mễ Giai bó hoa cưới đã chuẩn bị từ trước, nhỏ giọng nói bên tai cô, “Anh ấy đang đợi cậu, mau vào đi”.

Mễ Giai hít một hơi thật sâu, cầm hoa cưới đi vào trong giáo đường. Nghiêm Nhiên với tiểu mỹ nữ nâng váy đi phía sau, Mạc Liên Huyên và La Lệ đi cuối cùng.

Bên trong Nghiêm Hạo phong thái hiên ngang đứng đó, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cổng giáo đường, khúc ca mừng lễ cưới bắt đầu vang lên, nói cách khác là Mễ Giai đã tới, nụ cười trên mặt vẫn y nguyên, nhưng anh biết rõ trong lòng mình hồi hộp đến chừng nào.

Cửa từ từ mở ra, Mễ Giai xuất hiện trước mắt mọi người, ở đây có đồng nghiệp của cô ở Tân Nhã, cũng có đồng nghiệp hiện giờ ở phòng kế toán văn phòng luật, còn có một bộ phận nhân viên của Kiến trúc Vũ Dương, ngoài ra còn mấy phóng viên bên tòa soạn Nghiêm Hạo cố ý mời tới. Nhưng trong mắt cô lúc này không để ý tới bất cứ ai, chỉ nhìn chằm chằm người đàn ông anh tuấn khôi ngô đang đứng đằng trước, dường như cả vũ trụ chỉ có mình anh, chậm rãi đi từng bước một về phía trước, khuôn mặt mỉm cười, giờ phút này cô đã quên hồi hộp, quên luôn sợ hãi, như có một tiếng nói dẫn đường chỉ lối cho cô, hãy đi về phía trước, đi về phía người đàn ông kia.

Lúc cha sứ tuyên bố bọn họ kết thành vợ chồng, Nghiêm Hạo cúi đầu hôn cô dâu của mình, thì thầm bên tai cô, “Anh yêu em, bà xã của anh”.

Khuôn mặt không giấu được nét ửng hồng, tràn ngập hạnh phúc, đón lấy nụ hôn say đắm của anh, nói trên môi anh, “Em cũng yêu anh, ông xã của em”.

Tất cả đều hoàn mỹ như kế hoạch của Nghiêm Hạo, giữa lúc mọi người chúc mừng bọn họ, mục sư tuyên thệ thiêng liêng, hai người thành vợ chồng, anh tuyên bố với toàn thế giới cô là vợ anh, anh còn đền cho cô một hôn lễ đáng lẽ đã phải diễn ra từ bốn năm trước.

“Đứng vững nhé”. Mễ Giai quay lưng về phía các cô gái, tay nâng cao hoa cưới, cao giọng hô.

“Được rồi được rồi, cậu mau ném đi”. La Lệ đứng sau Mễ Giai, thế này Mễ Giai có thể ném vào tay cô, hôn lễ của cô và Tiểu Thôi đã định vào tháng mười tới, hiện tại bắt được hoa cưới coi như là lấy may.

“Tớ bắt đầu ném đây”. Mễ Giai trong lòng nhẩm đếm một hai ba, rồi hăng hái ném hoa về phía sau.

Đúng là buồn cười, người càng muốn lấy lại càng không dễ dàng lấy được, người chẳng thiết tranh giành thì hoa lại như cố ý rơi trúng. Mạc Liên Huyên nhìn bó hoa cưới rơi trên tay mình, có chút thất thần.

“Ây zaa, sao lại rơi ra chỗ Liên Huyên vậy chứ”. La Lệ bất mãn hét lên, rõ ràng cô thấy bó hoa sắp rơi xuống tay mình, thế quái nào lại đột nhiên thay đổi lộ trình rơi trúng tay Mạc Liên Huyên đang đứng bên cạnh. “Liên Huyên, cậu có đối tượng à?”.

“Tớ. . .”. Mạc Liên Huyên bất giác liếc về phía Mạc Chấn Huân, vừa vặn chạm tới ánh mắt cười của anh, đỏ mặt, đưa hoa cưới trong tay cho La Lệ, “Tớ chưa có ý định kết hôn, bó hoa này cho cậu”. Nói xong lập tức chạy đi.

“Ơ. . . Đây là cậu bắt được mà, rất có thể người tiếp theo kết hôn chính là cậu, nghe nói cái này linh nghiệm lắm”. La Lệ lớn tiếng hét lên với bóng lưng Mạc Liên Huyên, chạy chậm đuổi theo muốn trả hoa lại cho cô ấy.

Buổi tối, ngoài cửa sổ ánh sao rực rỡ, trong phòng cảnh xuân kiều diễm.

“Vì sao hôm qua em hỏi anh không nói gì?”. Mễ Giai khẽ cắn vai anh, nghĩ đến mình buổi sáng còn vì chuyện anh quên mất hôm nay là kỉ niệm tròn bốn năm ngày kết hôn của bọn họ mà bất mãn lại cảm thấy buồn cười.

“Muốn cho em ngạc nhiên”. Nghiêm Hạo dùng lưỡi nhẹ liếm vành tai cô, khẽ thổi khí vào tai cô, khiến Mễ Giai bất giác run rẩy, ưm thành tiếng. Vừa lòng với ảnh hưởng mình gây ra cho cô, tinh tế hôn lên khuôn mặt cô, từ mắt, lông mi đến mũi, miệng, không buông tha một chỗ nào.

Cánh tay trắng noãn từ từ vòng lên cổ anh, Mễ Giai ngẩng đầu, nhẹ giọng ghé vào tai anh thì thầm, “Cảm ơn điều ngạc nhiên của anh, em rất thích, em yêu anh, Nghiêm Hạo”.

Lực ôm cô lại tăng thêm một chút, mặt sát vào cô, không keo kiệt đáp lại, “Anh cũng yêu em, Mễ Giai”.

Ngoài cửa sổ ánh sao lưu chuyển, vầng trăng trốn sau đám mây, nhìn trộm đôi tình nhân trong phòng.