Người Tôi Thích... Thật Lạnh Lùng

Chương 13: Tôi không coi cậu là bạn

CHÁT.......Âm thanh chát chúa vang lên, tất cả mọi người trong căn-tin đều bất động nhìn về phía nó. Nhật Hạ cũng bất ngờ khi nhỏ tự đánh chính mình, gương mặt trắng nõn nà đỏ ửng in hằn 5 ngón tay. Hoàng Nhi nhìn nó mếu máo khóc lớn tiếng, nước mắt giàng dụa nhìn thật tội nghiệp. Nếu như nó không phải là người chứng kiến cái cảnh vừa rồi thì có lẽ.....nó cũng sẽ mù quáng tin rằng chính mình đánh nhỏ thật mất. Dương Phong vừa thấy nó ở căn-tin định chạy tới bắt chuyện không ngờ lại nghe được tiếng đánh người không hề nhỏ. Hắn vội vàng chen lấn vào đám đông thì thấy 1 người đang đứng cầm chai nước mặt lạnh băng còn người đang ngồi khóc sướt mướt dưới sàn. Tiếng bàn tàn lao xao vang lên nhanh chóng, đa số mọi người đều chỉ trích nó này nọ. Nhưng Nhật Hạ nào có quan tâm, trước giờ nó luôn là con người vô cảm như vậy mà

- Hạ, cậu.....đánh người sao? - Dương Phong nhanh chóng đỡ Hoàng Nhi dậy trước - cậu không sao chứ?

- Hức....hức......cậu còn hỏi nữa sao? Huhu......Dương Phong, mình.......mình......đau lắm - nhỏ đưa gương mặt đỏ ngắt của mình cho hắn coi. Dương Phong xót xa vết thương rồi quay sang hỏi chuyện nó

- Cậu đánh cậu ấy sao Nhật Hạ? - nó còn chưa trả lời, Hoàng Nhi đã vội nhảy vào

- Không phải cậu ta thì là ai. Cậu nghĩ mình tự đánh mình sao? - Nhật Hạ cười khẩy nhìn nhỏ, đúng thật là muốn 1 tay che trời mà. Nhỏ sợ nếu như nó nói không, Dương Phong sẽ lập tức tin ngay. Vậy thì cái kế hoạch điên rồ vừa rồi sẽ thành công. Được thôi, nó sẽ chiều theo ý Hoàng Nhi

- Hạ, cậu.....xin lỗi người ta đi - Dương Phong miễn cưỡng nói. Hắn tin nếu thật sự nó có lỗi, nó sẽ xin lỗi đàng hoàng, hắn tin là con người mà hắn biết trước giờ là vậy - nếu cậu coi mình là bạn, thì xin lỗi Hoàng Nhi đi

- Xin lỗi nhưng.......tôi đâu có coi cậu là bạn - Nhật Hạ vẫn buông lời nói như tạt gáo nước lạnh vào mặt hắn. Hắn, hắn....hắn tưởng mình thật sự hiểu được nó, sau bao nhiêu lâu như vậy, nhưng thật không ngờ......hắn vẫn cứ như đứng im 1 chỗ, tất cả mọi thứ đều tự do hắn tưởng tượng ra mà thôi. Nhưng điều bất ngờ nhất, hơn cả nỗi thất vọng, là sao hắn lại đau đến như vậy. Chẳng lẽ bao nhiêu cố gắng của hắn trước đây đều không động được đến trái tim đã chai sạn của nó hay sao?


- Cậu......thật sự nghĩ vậy sao? - Dương Phong mắt đã đỏ hoe giọng khàn khàn hỏi

- Đi thôi! - không biết Tiến Dũng ở đâu chui ra chộp lấy tay nó lôi đi. Nhật Hạ lập tức nhận định được tình hình, hất mạnh tay hắn ta ra

- Không cần. Tôi tự đi được - không lẽ ai cũng thật sự nghĩ rằng nó sẽ vì cái tình bạn rẻ tiền này mà suy sụp đến chết sao? Không 1 chút nào, nó không hề đau, 1 chút cũng không có, không có gì phải hụt hẫng, thất vọng cả. Mặc dù nó biết, chỉ cần nói 1 câu, mọi chuyện sẽ lập tức được xóa bỏ. Nhưng nó không muốn, nó thích cái cảm giác bị người ta ghét bỏ thế này. Không bị chú ý, không có bạn, cứ như trước thôi là được rồi......

Nhật Hạ xoay người bỏ đi, để lại đám đông nhốn nháo phía sau, nụ cười ngạo nghễ của Hoàng Nhi và ánh nhìn đau khổ của hắn. Tuy nói thì mạnh miệng như vậy, nhưng từ sau khi về lớp, Nhật Hạ không tài nào tập trung vào bài vở được.....vì những ánh mắt đến rợn người của bạn học. Gì mà độc ác vô tình, đánh người không nương tay, học thì giỏi mà cư xử như kẻ đầu đường xó chợ, đánh người ta đến đỏ mặt mà không chịu xin lỗi, không biết nó có gì hay mà Dương Phong thích nữa. Đó đó, đúng vậy, con người nó lãnh đạm như vậy, độc ác như vậy, đừng có đến gần. Còn sau này nó đoán, hắn sẽ không còn thích nó nữa đâu. Vậy cũng tốt, vậy sẽ bớt người để ý nó hơn. Chỉ có con nhỏ Mỹ Dung là tơm tớp ở bên cạnh không ngớt lời

- Sao cậu nói nhiều thế? Không ghét tôi hả? - đến nỗi tan học rồi mà nhỏ cũng cố gắng nói cho bằng được

- Sao lại phải ghét cậu chứ? - Mỹ Dung cao giọng - tuy người khác không biết, và cả cái tên óc chó tự cho là thích cậu kia không biết, nhưng mình thì biết cậu không làm những chuyện như vậy. Cậu tưởng mình bị mù chắc? - nhỏ nheo nheo mắt nói đầy tự tin

Nhật Hạ hừ lạnh rồi đi bộ về như thường ngày. Nhưng nó lại phát hiện, phát hiện tất cả những gì nó cảm nhận trong lòng, chỉ là lời nói dối, tất cả là nói dối. Vì bây giờ, không có tiếng bàn tán, không có ai nhìn nó chằm chằm hết nhưng nó vẫn cảm thấy rối bời. Cái cảm giác không ra cái thể thống gì là đây. Bao lâu rồi nó chưa có bị như vậy. Tại sao? Và tại sao? Nó tự hỏi như vậy, nó tự hỏi mình vô vàn câu hỏi trên đường về nhà. Vì bây giờ thật sự......Dương Phong không còn đi cạnh nó nữa.....

- Cháu chào cô ạ - Dương Phong kéo ghế ngồi đối diện nó

- Ờ, ăn đi cho nóng Phong - mẹ nó cũng nhận được cái không khí ám mụi mấy ngày nay xoay xung quanh 2 đứa rồi. Nhật Hạ thì vẫn nhàn nhạ ăn sáng, còn hắn thì cứ lơ ngơ ở đâu đâu. Làm gì cũng gây chuyện, tuyệt nhiên không ai nói với ai câu nào


- Con đi học đây - đến nỗi khi Nhật Hạ đã đi học, hắn vẫn ngồi ăn sáng mà không chạy theo nó như bình thường. Hắn đoán đây là giai đoạn rạn nứt tình cảm giữa 2 bọn họ, mà thật ra là chỉ có mình hắn tổn thương, nó vẫn bình thường đấy thôi

Trong khi 2 người đang đối xử không được bình thường với nhau lắm thì Tiến Dũng thừa nước đục thả câu, hắn ta cứ kè kè bên nó mọi lúc mọi nơi làm nó phát ngán. Cũng có chút giống với Dương Phong, hắn ta nói rất nhiều, nhưng những chủ đề mà Tiến Dũng đề cập đến, hoàn toàn không có trong khái niệm của nó, và những đề tài về tiền bạc, cá cược, đánh nhau này nọ hắn ta cũng đem ra nói. Tiến Dũng còn rủ nó đi coi có trận đánh nhau vào thứ 6 tuần này nữa chứ. Nhật Hạ thở dài, cuối cùng cũng đến lớp, cuối cùng nó cũng được tự do rồi

Đúng là đê tiện mà, đó là những lời đổn thổi mới của mọi người. Nó hết bám riết Dương Phong rồi đến Tiến Dũng. Nhật Hạ lại thở dài, sao cuộc đời nó cứ mãi phức tạp thế nhỉ? Đuổi được 1 tên, lại 1 tên nữa bám vào dai như đĩa. Mỹ Dung liếc mắt nó rồi vội sà vào

- Cậu quen với Tiến Dũng hả?

- Không quen

- Vậy sao 2 người đi với nhau?

- Ai biết

- Cậu lạ thật đấy. Thì ra xì tai của Tiến Dũng là cậu sao?

Dương Phong siết chặt tay nhìn Tiến Dũng bước ra từ lớp nó, hắn hít sâu thở đều mà nghe bọn bạn trong lớp chém


- Cậu thật sự quá hiền lành đấy Phong, bị con gái người ta xỏ mũi mà không biết

- Đúng đấy, vừa quen với cậu, hôm sau lại đi với Tiến Dũng, có lý không chứ

- Dương Phong...... - Nhã Thư khều khều tay hắn. Dương Phong đang trầm ngâm thì giật mình

- Hở? Chuyện gì thế Thư?

- Không sao chứ? Dạo này mình hay thấy cậu thẫn thờ thế nào ấy

- Mình không sao mà..... - hắn miễn cưỡng nở nụ cười rồi bắt đầu tiết học ngay sau đó

Thời tiết lạnh thật, đòi hỏi người ta phải mang thật nhiều áo ấm để giữ nhiệt. Người nó thì vốn đã lạnh ngắt rồi nên cũng không thấy lạnh lắm mà mẹ nó cứ làm quá, kêu mặc nhiều áo vào nếu không sẽ bị cảm mất. Vụ việc cũng đã qua khá lâu rồi nhưng mà 2 vẫn chưa nói chuyện lại với nhau, cốt là Dương Phong cũng có lúc mở miệng nhưng mà nó chẳng hề để tâm, giống như coi hắn là không khí vậy. Đúng như cái cách mà nó nói, 2 người chẳng là gì cả. Nghĩ tới đó, ý chí vùng dậy của Dương Phong lại chạy đi đâu mất

Nhật Hạ cũng không phải là cố ý nhỏ mọn giận hắn. Chỉ là nó muốn hắn thấy chán ghét mà tránh xa mình 1 chút, hắn cứ bám dai như thế thì nó biết phải làm bây giờ. Bây giờ Nhật Hạ tâm trạng cũng rối vời lắm, nó vẫn còn cái ý nghĩa không muốn kết bạn và phải để tâm đến người khác như vậy

Nhật Hạ đi bộ về nhà thì thấy lời nhắn mẹ để lại. Bảo tối nay nó tự ăn hoặc là tới tiệm bánh của Dương Phong cùng ăn cũng được. Nhìn qua nó cũng biết, là mẹ đang tạo điều kiện cho 2 tụi nó làm hòa đây mà, lại còn khóa cửa nữa. Nhật Hạ nhếch môi rồi đi dạo 1 vòng quanh thành phố. Nó cũng đâu có biết cái tiệm bánh đó nằm ở đâu chứ, hơn nữa nó cũng không muốn thấy mặt của hắn. Nhật Hạ lướt ánh mắt rỗng tuếch qua từng ngôi nhà lấp lánh từng biển hiệu nhập nhòe. Nó vô thức bước đi và.....nó nhìn thấy 1 người con trai đang lơ đễnh gói bánh cho khách trong tiệm. Nó hừ lạnh nhìn hắn làm việc 1 cách ngu ngốc, đến nỗi còn bị khách chửi nữa. Đã không được thông minh mà còn đòi làm thêm. May mà bán bánh chứ nếu bán thứ gì khác mắc tiền, chắc cái công ty đó phá sản luôn mất


Leng keng.......

- Xin chào quý khách - Dương Phong như cái máy rập khuôn cúi đầu chào "cái cửa". Nhật Hạ đưa mắt nhìn xung quanh rồi cầm cái khay và kẹp lên chuyên tâm chọn bánh. Dương Phong nhìn nó không chớp mắt, là nó cố tình đến đây hay sao? Đến tìm hắn sao? Hắn đưa ánh mắt mong chờ nhìn nó

- Tính tiền......Phong, tính tiền kìa - đúng lúc bà lão đi ra khẽ kêu hồn hắn nhập lại xác - cháu thông cảm, thằng nhỏ mới làm việc chưa quen - rồi bà quay sang nó cười trừ. Nó hừ lạnh, làm việc cũng được 1 tháng rồi còn gì. Bà lão này lại nói dối đỡ cho hắn nữa, may mà nó không muốn làm khó bà

- Ơ......dạ...... - Dương Phong giật mình bừng tỉnh, hắn nhanh chóng gói bánh lại bấm bấm máy tính tiền - của bạn 47k - hắn nhận tiền của nó rồi thì im luôn. Thấy nó vẫn còn đứng đó, bà lão lại hỏi

- Cháu bé, cháu còn cần gì nữa sao?

- Cháu vẫn chưa nhận tiền thối. Quán của bà làm ăn được thật - nó nói giọng cực chua

- À.....à..... - Dương Phong lại sực tỉnh, hắn vội lôi tiền ra thối cho nó - nhưng mà.....bạn đưa tờ bao nhiêu ấy nhỉ?

- Trời ơi là Phong!! - bà lão cốc lên đầu hắn 1 cái rõ đau

- 50k, là cái tờ cậu đang để trên bàn kia kìa - nó hắc mắt cho hắn thấy


- Ờ......ờ.....tiền của bạn đây - Dương Phong cúi đầu đưa tiền cho nó tỏ vẻ xin lỗi. Nhật Hạ nhận lấy tiền thì ngồi xuống ngay đó để ăn bánh luôn - cậu.....cậu không về sao?

- Trời mưa, tôi không muốn bị cảm - vậy mà hắn vẫn hết lần này đến lần khác 1 mực cứ cho rằng nó muốn làm hòa với hắn. Ai ngờ.....ai ngờ.....mọi chuyện lại chẳng bao giờ như mong muốn của hắn cả