Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 138: Anh Buông Tôi Ra!

Không để ý tới chủ nhân đôi giày nam trước mặt, khủy tay ma sát với mặt đất khiến da cô bị trầy xước, đau đớn vô cùng. Doãn Băng Dao xoa xoa tay, vừa định đứng dậy, người đàn ông kia liền vươn tay đưa tới trước mặt.

Doãn Băng Dao kinh ngạc nhìn lên theo cánh tay, khi ánh mắt chạm vào khuôn mặt tuấn mỹ cô lập tức sợ hãi lùi người về phía sau, là Ngự Giao!

Hiện giờ đối với người đàn ông này, từ sâu thẳm trong con người cô đã hình thành một phản xạ phản kháng có điều kiện.

Cô không đưa tay, cắn môi chịu đựng đau đớn, đứng lên.

Ngự Giao nhíu mày, tiến lên đấm thẳng một đấm vào mặt người đàn ông vừa đẩy ngã Doãn Băng Dao. Cơ thể của người đàn ông mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất, bà chủ cho thuê nhà vội vàng chạy tới đỡ người đàn ông "Ông chủ lớn, chính ngài muốn chúng tôi đuổi cô ta ra ngoài mà"

"Nhưng tôi không bảo các người đối xử với cô ấy như vậy!" Đôi mắt ánh lên vẻ khát máu, gầm lên một tiếng: "Cút"

Hai người vội vàng vâng vâng dạ dạ hốt hoảng rời đi.

Xoay người lại, thấy Doãn Băng Dao đang nhìn bằng ánh mắt căm giận.

"Thì ra đúng là anh"

"Đúng vậy, là tôi" Đối với việc mình làm, anh chưa bao giờ phủ nhận. Ngự Giao anh thà làm một tiểu nhân cũng không muốn là một ngụy quân tử.

Doãn Băng Dao bước lên, một cái tát giáng xuống.

"Bốp....." Một âm thanh thanh thúy vang lên, một cái tát thật mạnh giáng xuống.

Doãn Băng Dao dồn tất cả sức lực, một cái tát này khiến cả bàn tay cô tê dần. (Edit bởi Diễn đàn Lê Quý Đôn). Nhưng Ngự Giao ngay cả một cái chau mày cũng không có.

"Đủ chưa?" Anh bước tới tóm lấy tay cô "Đủ rồi thì hãy trở về cùng tôi"

Doãn Băng Dao buồn cười nhìn người đàn ông trước mặt, "Đủ chưa? Anh cho rằng chỉ một cái tát như vậy là tôi sẽ không còn hận anh nữa sao? Tôi càng hận anh hơn"

"Băng Dao, rốt cuộc phải làm thế nào em mới đồng ý trở về bên cạnh tôi?"

"Cho dù có làm gì cũng không thể"


"Đêm hôm đó, đúng là do tôi đẩy ngã Doãn Lăng Diệc. Nhưng tôi thề, tôi không hề muốn đẩy cậu ta vào chỗ chết, tình huống lúc đó khá hỗn loạn, tôi chỉ là đẩy một cái thôi, không ngờ cậu ta lại...."

"Không được nói nữa." Doãn Băng Dao hét lên, mỗi lần nghĩ tới Lăng Diệc đã rời khỏi thế gian, đối với cô mà nói luôn là một nỗi đau một sự hành hạ quá sức chịu đựng "Ngự Giao, anh đi đi, tôi sẽ không trở về cùng anh."

"Em đã không còn nơi nào để ở."

"Tôi có thể tìm nơi ở khác, tôi có công việc có thể tự nuôi sống bản thân. Nếu anh thật sự muốn bồi thường cho tôi, vậy hãy tránh thật xa tôi ra, tôi không muốn nhìn thấy anh, không muốn nhìn thấy anh" Doãn Băng Dao vô cùng kích động, cô cảm thấy mình sắp điên.

"Tôi sẽ không buông tay, Băng Dao hãy để cho tôi bù đắp cho em."

Ngự Giao bước lên phía trước một bước, từ phía sau ôm chặt Doãn Băng Dao vào lòng.

"A" Doãn Băng Dao kinh hô "Anh buông tôi ra! Buông tôi ra" Bàn tay bẩn thỉu của anh ta vừa chạm vào, cô liền cảm thấy ghê tởm.

"Em bình tĩnh đi" Ngự Giao ôm chặt không buông "Tôi sẽ không buông tay"

Anh xoay người cô, ép cô phải đối diện với mình, sắt son nói: "Doãn Băng Dao, bất luận như thế nào tôi nhất định phải khiến em trở lại bên cạnh tôi."

"Không phải anh nói yêu tôi sao?" Doãn Băng Dao rơi nước mắt.

Ngự Giao ngẩn người trong giây lát, không lên tiếng.

"Nếu thực sự anh yêu tôi, vậy hãy buông tha cho tôi, đừng tiếp tục tra tấn tôi."

Ngự Giao nhìn chằm chằm vẻ mặt thống khổ của cô. Nếu yêu thì hãy buông tha cho cô? Nhưng anh muốn giữ cô lại bên cạnh, mang hạnh phúc tới cho cô. Hơn nữa, anh không thể từ bỏ, điều anh muốn chính là dùng gông xiềng ép cô ở lại bên cạnh mình, muốn mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cô!

Không, anh sẽ không buông tay, anh sẽ không để cô rời đi.

Ngự Giao lắc đầu.

Doãn Băng Dao cúi đầu cắn vào tay anh, nghiến răng nghiến lợi cắn. Khi cánh tay anh hơi lỏng ra, cô dùng hết sức lực vùng ra khỏi vòng tay anh, nhặt thứ gì đó dưới mặt đất hốt hoảng rời đi.

Ngự Giao nhìn bóng lưng cô chạy đi, hai bàn tay từ từ xiết chặt lại, trong đôi mắt đen ánh lên vẻ kiên định


****

Hawai.

Từ trong căn phòng tràn ngập ánh mặt trời, phát ra những nốt nhạc bi thương.

Vưu Trung Tĩnh đứng trước cửa phòng tựa vào vách tường, nghe Thẩm Hiên Bạch đàn. Kể từ sau khi Doãn Băng Dao rời đi, anh điên cuồng gọi điện thoại tìm kiếm, vậy mà vẫn không tìm ra cô.

Thân phận công khai của Thẩm Hiên Bạch là một nhà nhạc sĩ, nhưng anh còn một thân phận bí mật. Anh và tổ chức TG cùng hợp tác xây dựng một công ty, mục đích chính là để đoạt lại tất cả những thứ anh đáng được có.

Dưới ánh mặt trời, nụ cười của anh vẫn rất ảm đạm bi thương. Sau khi Doãn Băng Dao rời đi, anh trở nên chán trường râu mọc lởm chởm khắp cằm.

Trái tim Vưu Trung Tĩnh đau đớn khi nhìn thấy anh như vậy, một Thẩm Hiên Bạch hay cười khi xưa, giờ phút này nét mặt cô đơn đôi mắt đỏ ửng vì khóc, sắc mặt tái nhợt. Hiện giờ không quan tâm tới bất kỳ chuyện gì, cả ngày lẫn đêm ở trong căn phòng này đàn dương cầm.

Thẩm Hiên Bạch cho là Doãn Băng Dao sẽ không thật sự bỏ đi. Anh nhẫn nhục chịu đựng nhiều năm như vậy, không chỉ vì để đoạt lại những thứ đáng thuộc về mình, đồng thời cũng vì muốn dành những gì tốt đẹp nhất cho Doãn Băng Dao không muốn cô phải chịu khổ cực, không muốn để cô bị tổn thương.

Ban đầu khi Doãn Băng Dao rời đi, anh tin cô chắc chắn sẽ trở về bên cạnh mình, nhưng tới ngày hôm nay, Doãn Băng Dao đã không còn yêu anh. Hơn nữa, anh cảm nhận được rằng cô sẽ vĩnh viễn rời xa mình.

Không thể chịu đựng được cảm giác này, nếu như không có Doãn Băng Dao vậy anh còn tranh giành những thứ khác làm gì? Bất kỳ thứ gì cũng không sánh được nụ cười của cô.

Trên gương mặt Vưu Trung Tĩnh, hai hàng nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, xoay người tựa người vào tường ngước đầu nhìn trần nhà. Hiên Bạch, chẳng lẽ Doãn Băng Dao đối với anh quan trọng vậy sao? Anh vĩnh viễn chỉ nhìn thấy sự tồn tại của cô ta, ngược lại trong mắt anh chưa bao giờ có sự tồn tại của tôi....

Vưu Trung Tĩnh đau lòng nghẹn ngào đưa tay bịt miệng ngăn tiếng nấc, nhìn thấy người đàn ông mình yêu đau lòng vì người phụ nữ khác, trong lòng cô vừa đau đớn vừa uất hận.

***

Chị Từ là một người tốt, khi biết Doãn Băng Dao không có nơi ở liền giữ cô lại.

"Ở phía sau vườn hoa có một căn phòng nhỏ, nhưng có độc một chiếc giường. Trước mắt em cứ dọn vào đó ở trước, còn nếu em không thấy ngại, có thể dọn tới ở cùng chị."

"Không sao đâu, chỉ cần được như vậy em đã rất cảm ơn rồi."

"Băng Dao .... em có thể nói cho chị biết tại sao đột nhiên bị chủ nhà lấy lại phòng không?" Chị Từ tò mò hỏi.

"Em cũng không hiểu, bà chủ nhà đột nhiên giở quẻ, bà ta nói muốn sử dụng căn phòng đó cho việc khác nên phải lấy lại. Chị Từ, mấy ngày nữa em sẽ tiếp tục đi tìm phòng trọ."

"Không sao, em cứ dọn vào đó ở trước đi, từ từ tìm phòng sau cũng được"

"Vâng, cảm ơn chị"

Doãn Băng Dao cho rằng, chỉ cần bản thân kiên cường, cố gắng từng chút từng chút. Trước mắt cô cứ tiếp tục ở nơi này để dành ít tiền, sau đó tìm một nơi nào hẻo lánh sinh con. Tuy lần trước bị Ngự Giao hãm hại khiến cô bị chủ nhà đuổi ra ngoài, nhưng so với những hành động ngày trước của anh ta, cô đã cảm thấy được an ủi rất nhiều.

Nếu như đổi lại là trước đây, nhất định anh ta sẽ không nói lời nào trói cô lại, vác thẳng lên vai về nhà. Nhưng sự thực chứng minh cô đã hoàn toàn đánh giá thấp thủ đoạn của Ngự Giao.

Tuy anh ta không sử dụng những thủ đoạn cưỡng ép, nhưng lại thay đổi cách thức khác.....