Người đẹp trả thù

Chương 37

Năng lượng của hai người được giải phóng hết. Nếu như tình là biển cả thì dục vọng chính là những con sóng lớn. Còn tình yêu chính là con thuyền nhỏ vẫn kiên định vượt qua mọi con sóng lớn.

Khi biển cả đã yên tĩnh trở lại, con thuyền nhỏ lắc lư trên những ngọn sóng giống như một chiếc nôi lắc lư trong cõi mơ huyền ảo.

Cõi mơ này đẹp biết bao! Nó cho phép chúng ta có thể ngủ mãi không tỉnh lại ở trong không gian của nó. Thế nhưng mộng đẹp cũng không thể kéo dài hơn đêm dài. Sự le lói của buổi bình minh chính là dấu hiệu đánh thức cho giấc mộng đẹp.

Tuy còn mơ màng nhưng Thẩm Lực vẫn nhận ra Triển Nhan đã thức dậy, cô rời khỏi giường đi về phía nhà vệ sinh. Anh duỗi người thoải mái một cái rồi quay vào trong ngủ tiếp.

Khi anh vừa mới mơ màng đột nhiên bị đánh thức bởi tiếng hét thất thanh. Tiếng hét khiến anh nhổm người dậy, khi anh còn đang xác định tiếng hét đó là thật hay giả thì lại vang lên tiếng hét thất thanh thứ hai.

Đó đúng là tiếng hét của Triển Nhan.

Anh vội vàng nhảy xuống đất, không kịp xỏ dép chạy về phía nhà vệ sinh. Lúc này trời chưa sáng hẳn, cửa nhà vệ sinh vẫn đang mở, ánh đèn màu vàng le lói hắt ra. Cùng với anh đèn vàng hắt ra còn có một mùi tanh nồng của máu và mùi thịt thối rữa bốc ra.

Thẩm Lực lao như bay về phía nhà vệ sinh, tới lúc anh nhìn được vào trong đó thì chỉ còn cảm thấy đầu ong ong, giống hệt như chiếc máy bay mất lái đang rơi xuống mặt đất, phút chốc khói lửa đầy trời.

Đường ống trên trần nhà vệ sinh có một chiếc thòng lọng, một người treo lơ lửng. Chính xác hơn là một cái xác.

Có lẽ người đó đã bị chết lâu rồi, cơ thể chi chít vết thương đã bắt đầu thối rữa.

Máu vẫn chảy ra từ cái xác, cứ từng giọt từng giọt rơi xuống nền nhà.

Cái xác đang mặc chiếc áo hai dây màu hồng phấn, bên dưới mặc minijup màu trắng. Bộ váy áo thấm đẫm máu.

Đầu của xác chết nghẹo về một bên, khuôn mặt khác hẳn với cơ thể. Trên đó không có vết máu lại nguyên vẹn khác thường, tuy đã có đôi chút biến dạng nhưng vẫn có thể nhận ra cô gái đã chết rất đẹp.

Tóc của người chết được chải rất gọn gàng. Mái tóc dài đen được buộc bằng dây buộc tóc màu hồng phấn, và được thả sang một bên.

Thẩm Lực chết đứng đến mấy phút, anh sợ hãi giương mắt nhìn cái xác đang được treo lơ lửng trong không trung. Mà cái xác lại cứ lắc lư nhẹ giống như vừa va vào vật nào vậy.

Sau đó anh chỉ nghe thấy tiếng đổ uỵch của vật gì đó. Kinh hãi ngoảnh lại nhìn thì Triển Nhan đã bất tỉnh trên sàn nhà.

Thẩm Lực không còn quan tâm tới cái xác đang treo lơ lửng kia nữa, anh vội vàng dìu Triển Nhan ra ngoài. Anh ôm chặt tấm thân mềm oặt của cô trong tay rồi đặt cô nằm lên sofa. Dù anh đã gọi, đã lay như thế nào, thậm chí bấm vào nhân trung của cô nhưng cô vẫn chẳng có phản ứng gì cả. Thẩm Lực bắt mạch cho cô thì nhận thấy mạch của cô đang đập rất yếu, tới lúc này anh hoàn toàn bối rối không biết phải làm gì nữa.

Anh đóng cửa nhà vệ sinh, trong lúc bấn loạn vẫn không quên đi kiểm tra quanh nhà xem có bất thường không. Thế nhưng trừ cái xác xuất hiện trong nhà vệ sinh ra thì mọi thứ vẫn bình thường. Anh nhanh chóng mặc quần áo cho cô, rồi đưa cô tới phòng khám gần đó.

Nhìn thấy Triển Nhan đã tỉnh, Thẩm Lực nhẹ cả người. Thế nhưng khi nhìn thấy đôi mắt sợ hãi của cô nhìn anh không chớp, anh bất giác lại không biết phải làm gì nữa. Trong đôi mắt cô ngoài nỗi kinh hãi còn có sự hoảng loạn thất thần. Cô cắn chặt môi dưới dường như muốn cố gắng hết sức khống chế nỗi sợ hãi khủng khiếp trong lòng.

Thẩm Lực cảm thấy buồn vô cùng, lòng dạ anh rối bời. Khi mới nhìn thấy cái xác anh cứ tưởng mình mộng du. Ý nghĩ đầu tiên đến với anh chính là: Ma

Cũng có thể đó là linh hồn, là hồn của Tần Nhược Yên quay trở về.

Thế nhưng lúc này, anh đã đánh tan ý nghĩ đó. Anh mơ hồ nhận ra có một âm mưu to lớn đang nhằm vào anh, và cũng nhằm vào Triển Nhan của anh nữa. Cũng có khả năng âm mưu này chỉ nhằm vào Triển Nhan mà thôi. Từ đôi mắt thất thần hoảng loạn của cô anh cảm nhận được cô cũng đã nhận ra điều này.

Rời phòng khám, Thẩm Lực dìu Triển Nhan về nhà. Càng lúc anh càng cảm thấy người cô mềm nhũn, có cảm giác cô không còn cả sức bước đi nữa. Anh hiểu cô đang rất sợ hãi, sợ hãi cái xác chết đẫm máu trong nhà vệ sinh.

Thế nhưng tại sao cô lại phải cố hết sức để kìm nén nỗi sợ hãi này kia chứ? Nếu thay là người con gái khác, có lẽ đã sớm nhào vào lòng Thẩm Lực khóc lóc nũng nịu rồi. Chính vì lí do này, anh đoán rằng trong lòng cô chắc chắn đang giấu một bí mật không muốn cho ai biết. Tại sao cô lại không tâm sự với anh chứ? Cho dù trước kia cô có một quá khứ thế nào? Có nỗi khổ như thế nào đi chăng nữa thì cô cũng nên tin tưởng rằng anh sẽ cố gắng hết sức kể cả hy sinh thân mình để giúp cô mà.

Bởi cô yêu anh như thế kia mà. Tình yêu này sẽ kéo dài cho tới từng ngày, từng đêm về sau. Chính vì vậy anh không thể để mất cô. Cho dù có xảy ra chuyện gì thì họ cũng mãi bên nhau.

Cũng có thể cô cho rằng chưa tới lúc để nói với anh cũng nên, hoặc cũng có thể cô vẫn chưa nghĩ ra nên nói với anh như thế nào. Cho dù thế nào anh vẫn sẽ tha thứ cho cô.

Tình yêu anh dành cho cô bao hàm rất nhiều điều mà sự tha thứ là một phần của tình yêu đó.

Cuối cùng cô cũng lên tiếng:

- Thẩm Lực à, hay là chúng mình không vào nhà nữa.

Lúc nói tới đây, giọng cô rất nhẹ giống như những mảnh thuỷ tinh rơi vào trong cốc vậy.

Anh giả vờ bình tĩnh, mỉm cười đáp lại:

- Thôi em trấn giữ ở dưới, anh lên nhà gọi điện cho cảnh sát tới xử lí chuyện này, được không?

Cô sững người một lát rồi khẽ gật đầu đồng ý. Cô ngồi trên chiếc ghế dài bên cạnh vườn hoa rồi khẽ dùng ngón tay chải mái tóc dài rối bù. Trời không có gió, bầu không khí ngột ngạt tới mức khó thở.

Thẩm Lực lên nhà, móc chìa khoá mở của phòng. Anh nghe thấy tiếng chìa khoá kêu lách cách do tay anh quá run.

Cuối cùng cửa đã được mở. Thẩm Lực hít một hơi dài. Không khí vẫn tràn ngập mùi tanh tanh của máu. Bỗng anh nhớ tới vài ngày trước đây khi anh bước vào phòng của Diêu Thiên Bình, anh cũng có cảm giác hệt như lúc này. Thế nhưng giờ đây lại chính là nhà của anh.

Thực ra trên thế giới này chẳng có một nơi nào an toàn cả. Nhưng ít nhất thì nhà mình cũng đem lại cho mình cái cảm giác đó. Thế mà lúc này, đến cả nhà mình cũng không trở thành mái ấm yên bình, không hiểu trên thế giới này anh có thể sống được ở đâu đây?

Mặc dù thế, anh vẫn lầm lũi bước vào trong. Anh vớ vội chiếc ô ngoắc trên giá để giày dép. Ít ra trong tay có vũ khí cũng cảm thấy yên tâm phần nào.

Bàn tay còn lại được để sẵn trên phím điện thoại di động trong túi quần. Trước đây anh chưa từng gọi điện báo cảnh sát. Có lẽ chỉ vài phút sau cảnh sát sẽ có mặt tại đây. Chắc chắn sẽ không tránh được những cuộc điều tra khiến người ta đau đầu nhức óc. Nhưng liệu cảnh sát đến rồi thì có thể dứt khỏi nỗi sợ hãi chăng?

Cuối cùng anh cũng lấy hết can đảm mở cửa phòng vệ sinh. Trước khi mở, anh lại hít dài một hơi.

Khi cánh cửa bật mở, anh sững sờ không tin nổi vào mắt mình. Cái xác treo lủng lẳng trong phòng vệ sinh khi nãy đã không cánh mà bay rồi.

Anh bỗng nhớ lại cái xác trong nhà Diêu Thiên Bình cũng biến mất một cách bí ẩn như vậy.

Anh rùng mình ghê sợ. Anh cố trấn tĩnh lại rồi tìm kiếm kỹ trong phòng vệ sinh. Nhưng anh hoàn toàn thất vọng, mọi thứ đều rất sạch sẽ, kể cả vết máu trên gạch lát tường màu trắng và gạch lát nền màu vàng cũng biến mất.

Nhưng anh vẫn cảm nhận được cái mùi tanh tanh trong không khí khiến người ta buồn nôn kia. Anh vặn vòi nước để rửa hết mồ hôi đọng trên mặt. Lúc lau mặt anh nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch cắt không còn một giọt máu của mình in trong gương.

Anh nhảy bật lên rồi bắt đầu sục sạo tất cả các phòng trong ngôi nhà. Một lúc sau không tìm thấy gì khác thường, anh mới dần bình tĩnh trở lại.

Chợt nhớ tới Triển Nhan đang đứng đợi mình dưới nhà, anh vội xuống nhà tìm cô. Lúc nhìn thấy cô vẫn đang ngồi trên chiếc ghế dài anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh nói cho cô cái xác đáng sợ kia đã biến mất không để lại bất cứ một dấu vết nào. Cô cứ đờ đẫn nhìn anh, hồi lâu mới lên tiếng hỏi:

- Em không muốn ở lại chỗ nào nữa, em muốn về nhà em cơ.

Thẩm Lực hiểu cảm nhận của cô, nhưng anh vẫn cảm thấy đau đớn trong lòng. Họ cùng nhau lên nhà sắp xếp đồ đạc rồi chuyển tới căn phòng thuê của Triển Nhan.

Khi mọi thứ đã được thu xếp ổn định thì đã là ba giờ chiều, Thẩm Lực sực nhớ ra cả ngày hôm nay họ chưa ăn gì. Anh đưa mắt nhìn Triển Nhan, cô mệt tới mức không thể đứng thẳng lên được nữa, anh liền gọi cơm hộp. Ăn uống xong, Triển Nhan lăn ra ngủ. Thẩm Lực không tài nào ngủ được, anh lo lắng nhìn Triển Nhan tuy đã chìm vào giấc ngủ nhưng vẫn nhíu mày, bất giác anh thở dài não nuột.

Trước khi ngủ, Triển Nhan đã nắm lấy tay anh cầu xin:

- Thẩm Lực à, hứa với em đừng bỏ em nhé!

Nhưng lúc này anh lại muốn ra ngoài một chút. Anh muốn gặp Thẩm Thiếp, anh nhớ tới những sự việc kỳ quặc Thẩm Thiếp đã gặp phải trước và sau khi sinh. Có lẽ họ cùng bị chụp trong một cái lưới.

Lúc chuẩn bị đi, anh cúi xuống, nhẹ hôn lên môi Triển Nhan. Cặp môi hồng hồng đó khiến anh quyến luyến không muốn rời. Tự dưng anh ảm thấy đau nhói trong tim, anh lo sợ biết bao khi nghĩ tới lần ra đi này sẽ không có cơ hội gặp lại cô nữa.

Sự lo lắng này càng khiến anh chán nản. Khi gặp Thẩm Thiếp tại quán trà anh kinh ngạc nhận ra sắc mặt của Thẩm Thiếp giống anh vô cùng.

Đôi mắt Thẩm Thiếp sưng đỏ, dường như vẫn còn vương lệ. Cô cố ra vẻ tự nhiên cười với anh. Cô không hiểu anh trai hẹn mình ra có việc gì, nhưng thực ra cô cũng đang cảm thấy chua xót và uất ức muốn chia sẻ với ai đó. Giờ đây nhìn thấy anh trai, cô đã muốn được nhào vào lòng anh biết bao, giống như hồi nhỏ cô thường nũng nịu với anh để được nghe anh an ủi:

- Em gái à đừng khóc nữa, có anh ở đây.