Người Bảo Hộ

Chương 17

Hilda đang đứng ở trên thang phủi bụi trên đầu khung cửa khi điện thoại reo vào lúc mười một giờ mười lăm sáng thứ Bảy, và vì thế Joe O'Hara trả lời điện thoại trong nhà bếp và nhận cuộc gọi từ bác sĩ Sheila Winters. Anh nhận ra tên cô ngay lập tức, một phần vì cô đã gọi điện thoại để kê toa thuốc cho Leigh Manning vài ngày trước đây, và cũng bởi vì Brenna đã vài lần nói cô là một người bạn rất thân của Mannings.

"Tôi muốn nói chuyện với bà Manning," bác sĩ Winters bảo anh.

O'Hara do dự rồi miễn cưỡng lập lời cáo lỗi mà Hilda, Brenna, và anh đã được yêu cầu nói với bất cứ ai gọi đến với yêu cầu tương tự. "Tôi xin lỗi, bác sĩ Winters, nhưng bà Manning không nhận các cuộc gọi điện thoại hôm nay. Bà ấy đang nghỉ ngơi."

Những cuộc gọi – ngoại trừ các phóng viên - luôn chấp nhận việc đó và lịch sự nhắn tin lại, nhưng người này thì không. Như thể cô đã nghe được sự miễn cưỡng của O'Hara khi từ chối cú gọi của cô, cô bắt đầu tán gẫu với anh. "Là ai vậy?"

"Joe O'Hara. Tôi là tài xế của Bà Manning."

"Tôi đã nghĩ có thể là anh! Anh cũng là vệ sĩ, phải không?"

"Nếu cần, vâng."

"Leigh và Logan kể cho tôi nghe là họ vui mừng thế nào khi có anh làm việc cho họ trong vài tháng tới. Trong hoàn cảnh hiện tại, tôi đặc biệt vui là có anh ở đó." Cô đã rất nồng nhiệt, và thực sự lo lắng, Joe theo bản năng thích và tin cô ngay. "Cô ấy có thật sự đang nghỉ ngơi không?" Bác sĩ Winters đột ngột hỏi.

Joe ngả người ra và nhìn xuyên qua khung cửa phòng ăn vào phòng khách, nơi vật thể của cuộc thảo luận đang nhìn chằm chằm vào khung ảnh của chồng cô trên chiếc thuyền buồm, khuôn mặt của cô rất căng thẳng và đáng thương đến đau lòng.

"Cô ấy không có nghỉ ngơi, đúng không?" bác sĩ Winters đoán từ sự ngần ngại của anh.

"Không."

"Tôi muốn đến đó và gặp cô ấy sáng nay. Anh có nghĩ là một ý tưởng hay không?"

"Có lẽ là vậy," anh nói ; sau đó anh nhớ là Brenna đã nói là cô ước gì bác sĩ Winters được phép đến hôm qua, và anh củng cố câu trả lời của anh. "Vâng," anh nói. "Tôi nghĩ đó là một ý tưởng hay."

"Chúng ta làm sao có thể xử lý việc này?"

Joe kẹp cằm của anh trên điện thoại và hạ thấp giọng. "Được, nếu cô đang nói với tôi rằng cô sẽ đến sáng nay - và cô sẽ không chấp nhận chữ không cho câu trả lời khi cô đến đây - sau đó tôi sẽ phải bảo lại với bà Manning, và tôi không nghĩ bà ấy có bất cứ tâm trạng nào để tranh cãi về bất cứ chuyện gì ngay bây giờ."

"Tôi hiểu," bác sĩ Winters nói với tiếng cười trong giọng của cô, và sau đó cô trở nên rất nghiêm túc và chuyên nghiệp một cách lạnh lùng. "Đây là bác sĩ Winters," cô thông báo cho anh biết như thể họ đã chưa từng nói chuyện, "và tôi đang đến đó trong một vài phút để gặp bà Manning. Xin vui lòng nói với bà ấy rằng tôi sẽ không chấp nhận chữ không cho câu trả lời khi tôi đến đó!"

"Vâng, thưa bà. Tôi sẽ mang tin nhắn đến cho bà ấy," O'Hara nói. Anh đang gác máy điện thoại khi giọng nói cộc lốc của Hilda làm anh xoay tròn trong điều bất ngờ. "Anh đang nói chuyện với ai thế?"

"Bác sĩ Winters. Cô ấy khăng khăng đòi ghé qua. Cô ấy đã nói cô ấy sẽ không chấp nhận chữ không cho câu trả lời."

Hilda nhìn anh trừng trừng trong sự khinh thị. "Chắc chắn rồi, và miếng khăn lau bụi mà tôi đang cầm thực sự là một con rối điều khiển bằng tay đấy!"

O'Hara trừng mắt nhìn lại cô. "Cô nói tôi là kẻ nói dối à?"

"Tôi đang nói anh là một người nhiều chuyện!" cô phản kích, nhưng cô đi vòng qua anh và đi xuống hành lang phía sau để đến phòng giặt ủi mà không doạ là sẽ vạch trần anh hay làm hư kế hoạch của anh.

O'Hara đi vào phòng khách và đằng hắng. "Tôi xin lỗi đã quấy rầy bà, Bà Manning," anh nói dối.

Người phụ nữ trên ghế xô-pha vội vàng chùi nước mắt từ gò má ẩm ướt của cô trước khi cô nhìn anh. "Gì thế, Joe?" cô nói, cố gắng một cách không có hiệu quả để hơi mỉm cười và nhìn điềm tĩnh.

"Bác sĩ Winters vừa mới gọi đến. Cô ấy nói là cô ấy đang đến đây trong một vài phút - "

"Anh có nói với cô ấy là tôi không gặp bất kỳ người nào và tôi đang nghỉ ngơi không?"

"Có. Tôi bảo cô ấy vậy. Nhưng cô ấy đã nói là cô ấy sẽ không chấp nhận chữ không cho câu trả lời khi cô ấy đến đây."

Leigh bị bất ngờ một lát, sau đó thấy bực bội, rồi chịu thua "Điều đó nghe như là Sheila," cô nói với một tiếng thở dài, và khi anh trông có vẻ không thoải mái, cô thêm vào, "đừng lo lắng về chuyện đó. Tôi lẽ ra phải nói chuyện với cô ấy vài ngày trước đây. Cô ấy là một người bạn rất thân."

"Nó sẽ tốt cho bà nhiều hơn khi nói chuyện với một người bạn thân," anh dự đoán.

Leigh không nghĩ bất cứ thứ gì có thể làm cô thấy khá hơn, nhưng Sheila là một người mà cô có thể hoàn toàn trung thực. Ngoài những chuyện khác, Sheila Winters đã nhận ra sự sụp đỗ mà Logan và Leigh đang đối mặt trong quan hệ của họ, và cô đã dẫn dắt họ.

Trong những năm đầu trong hôn nhân của họ, Leigh là người làm ra nhiều tiền nhất, với Logan giúp vào với mối quan hệ trong xã hội của anh và ước vọng muốn nhìn thấy sự thành công của cô vượt trội hơn riêng Leigh muốn. Sau khi dùng tất cả các mối quan hệ trong xã hội của gia đình anh để bảo đảm rằng Leigh có được sự liên lạc cá nhân với bất cứ ai đang có thế lực ở Broadway, một mình anh tận tuỵ khôi phục lại gia tài của gia đình Manning, đã bị lãng phí do ông của anh trong suốt cuộc đời cá cược nợ nần và những kế hoạch kinh doanh ngốc nghếch.

Sự yêu thích cá cược là nét đặc trưng của dòng họ Manning, nhưng, ngoại trừ ông của Logan, những người đàn ông Manning cũng chiếm giữ sự phán quyết kinh doanh vững chắc. Ông tổ của Logan, Cyrus Manning, đã tạo dựng một đế quốc nhỏ trong công nghiệp làm đồ hộp, chỉ để đầu tư mọi thứ vào một cuộc cá cược khổng lồ vào ngành vải vóc, tiếp theo một cái khác, thậm chí lớn hơn vào dầu hỏa. Giống ông, Logan luôn sẵn sàng đặt cược dự án làm ăn lớn tiếp theo. Và giống như ông Cyrus, những đặt cược của Logan Manning hầu như luôn thành công.

Vào lúc anh và Leigh ăn mừng kỷ niệm ngày cưới mười một năm của họ, Logan đã thành công ngoài mong đợi của bất kỳ ai, và sự nghiệp sân khấu của Leigh đã làm cho cô trở thành một ngôi sao quốc tế. Cô muốn bắt đầu nghỉ ngơi thêm giữa những vỡ kịch và giảm bớt sự xuất hiện của cô trong các suất diễn, nhưng Logan không thể hiểu được lôgic của cô. Dù cho một dự án làm ăn riêng của anh có được thành công như thế nào, anh muốn nới rộng, để tiếp tục đầu tư vào một dự án khác, rủi ro hơn. Anh sẽ không dừng lại và anh không thể chậm lại. Khát vọng đi đến sự thành công của anh đi cùng với sự mất mát cá nhân to lớn, và một cái giá cho Logan làm việc mười sáu giờ mỗi ngày, thậm chí mấy tháng ròng mà không có một kỳ nghỉ ngắn, và mấy tuần lễ không ân ái.

Khi một trong những cá cược nhỏ của anh gặp phải rủi ro sau lễ kỷ niệm mười một năm sau ngày cưới của họ, Logan đã quá căng thẳng vì chuyện đó làm Leigh cuối cùng phải nhấn mạnh rằng họ cần có vài tư vấn. Nhà trị liệu mà cô đã chọn là bác sĩ Sheila Winters, một người phụ nữ tóc vàng ba mươi bảy tuổi hấp dẫn có văn phòng đông khách ở Park Avenue chuyên môn trong việc điều trị những người thành công, bị áp lực quá lớn, bao gồm vài người quen của Logan và Leigh.

Leigh hài lòng là Sheila Winters xứng đáng với danh tiếng của cô cho sự hiểu biết thông minh, hài hước, và những giải pháp sáng tạo nhanh để điều chỉnh những khí chất đặc biệt của các khách hàng lừng lẫy của cô.

Chỉ sau vài lần gặp mặt, cô đã ghi toa cho một kỳ nghỉ cuối tuần ở một nhà nghĩ như một phần và một cách chữa bệnh thiết thực cho việc không thể thư giãn của Logan. "Logan, anh là một trong những người đòi hỏi một sự thay đổi hoàn cảnh toàn diện để lấy tâm trí của anh ra khỏi công việc của anh," chuyện gia tâm thần học đã nói. "Nhưng nếu anh ở trong khoảng cách di chuyển dễ dàng đến văn phòng của anh trong thành phố, Leigh sẽ gặp khó khăn khi kéo anh đi. Một căn nhà ven biển trên Long Island sẽ cung cấp một sự thay đổi hoàn cảnh tốt đẹp, nhưng nó quá gần với thành phố, và quá dễ dàng cho Logan trải qua nhiều ngày trên bãi biển câu lạc bộ hay trên sân gôn bàn chuyện làm ăn với cùng những người mà anh gặp ở Manhattan trong tuần." Sau một lát suy nghĩ, cô bảo cả hai người họ, "nếu tôi là hai người, tôi sẽ suy nghĩ đến một nơi nào đó trên vùng nông thôn về hướng bắc - có lẽ là ở miền núi."

Rất rõ ràng ngay từ đầu là Sheila thực sự thích và hâm mộ Logan, và cô biết thông cảm với tham vọng được thành công không thể lay chuyển của anh, và vì thế Leigh đã không ngạc khiên khi nhà tâm thần học đã đề nghị rằng Leigh đảm đương hầu hết các việc khởi xướng sự lãng mạn. "Đốt vài cây nến, mở nhạc nhẹ, và đẩy anh ấy vào nhà tắm khi anh ấy về đến nhà," cô bảo Leigh với nụ cười. "Anh ấy là một người thông minh, anh ấy sẽ nắm bắt được ý tưởng. Anh ấy không có vấn đề gì trong chuyện tình dục, ngoài trừ là làm việc quá sức."

Cô quay lại và nghiêm nghị nhìn Logan. "Cho một vài tuần đầu, Leigh sẽ phụ trách việc nhắc nhở anh rằng có nhiều chuyện để tận hưởng trong cuộc sống hơn công việc, nhưng có tận dụng cơ hội cho sự mật thiết mà cô ấy cung cấp cho anh hay không là tùy ở anh. Tôi biết đạt được một sự thành công rực rỡ trong tài chính đòi hỏi sự cống hiến to lớn và lòng tự nguyện để chấp nhận rủi ro có thể chiếm đóng tất cả các suy nghĩ của anh. Tôi thậm chí khâm phục hầu hết sự hy sinh mà anh đã sẵn sàng làm để được thành công, nhưng nó là một lỗi lầm nghiêm trọng nắm lấy rủi ro đó với hôn nhân của anh để xúc tiến mục tiêu tài chính của anh." Khiếu hài hước làm cô đặc biệt nổi tiếng với khách hàng của cô đột ngột hiện rõ. "Anh biết đó, Logan, những người đàn ông bỏ bê vợ của họ vì họ quá bận kiếm tiền thường cuối cùng thì không có vợ - và chỉ một nửa tiền của họ."

Không giống một số bác sĩ trị liệu từ chối không chịu gặp từng người riêng biệt, Sheila muốn mang lại cho khách hàng của cô một vài phút riêng lẻ với cô trước hoặc sau mỗi lần gặp mặt. Ở lần kế tiếp, khi Leigh ở một mình với cô, Sheila làm cô ngạc nhiên bằng cách tiết lộ một chút về mình: "Tôi có thể có vẻ hơi quá khoan dung sới tham vọng muốn thành công lớn của Logan, và có lẽ tôi là vậy," cô nói. "Nếu thật là vậy, đó là vì tôi đến từ một hoàn cảnh tương tự. Theo những gì cô đã kể cho tôi nghe, Leigh, cô lớn lên trong một gia đình không bao giờ có đủ tiền, nhưng lũ trẻ mà cô đi học chung với nhau không hơn cô nhiều lắm. Kết quả là cô không lớn lên với một ý nghĩ xấu hổ và thấp kém vì cô không bao giờ có thể ăn khớp với bạn bè của cô. Logan và tôi trưởng thành như thế. Chúng tôi đều đến từ những gia đình danh giá cũ, được tôn trọng ở New York, và cả hai chúng tôi đều đi học ở những trường tư thục 'thích hợp', nhưng sau giờ học, chúng tôi về nhà đến với đời sống thượng lưu lụp xụp đến tối đa, và mọi người biết điều đó. Chúng tôi không thể có kỳ nghỉ với bạn học chung trường của chúng tôi, chúng tôi không thể chưng diện như họ, hoặc giống họ dưới bất cứ hình thức nào. Về mặt tâm lý, cả hai chúng tôi sẽ được tốt hơn nhiều nếu chúng tôi đến trường công và được phép chơi thân với những đứa trẻ bình thường từ những gia đình bình thường như của cô."

Buổi gặp mặt kết thúc và họ đứng lên. Leigh mỉm cười trìu mến với cô và ôm chầm cô. "Cô không bao giờ có thể là 'người bình thường,' cả Sheila."

"Cảm ơn cô. Đó là một lời khen đẹp đến từ một người phụ nữ phi thường như cô." Cô quay lại và nhìn vào cuốn sổ hẹn đang mở trên bàn làm việc của cô. "Cô thật sự không cần phải gặp lại tôi, nhưng nếu cô có thể thuyết phục Logan đến thêm vài lần nữa, tôi muốn cố xoa dịu anh ấy từ sự xấu hổ mà anh ấy đã và đang mang trên người từ thời thơ ấu."

"Tôi sẽ thuyết phục anh ấy," Leigh hứa hẹn.

Phải mất Logan hai năm mới thiết kế xong một nơi nghỉ cuối tuần trong mơ của họ và sau đó tìm một chỗ hoàn hảo cho chuyện đó, nhưng Leigh đã không thấy phiền vì điều đó. Những tiếng đồng hồ bất tận mà họ dùng để nói chuyện và lập kế hoạch và duyệt lại bản vẽ đã đưa họ lại gần nhau hơn. Những ngày cuối tuần họ sử dụng để tìm ra một địa điểm thích hợp tạo ra sự thay đổi tốt đẹp cho cả hai, thật sự như những gì Sheila muốn.

Trong suốt thời gian đó, một chuyện khác đã xảy ra – Logan thậm chí trở nên thành công hơn. Vài năm trước đây, anh đã chuyển từ kiến trúc nhà cửa đến mở rộng đất đai và xây dựng cho thương mại, nhưng hầu hết tiền của anh luôn đến từ những đầu tư thông minh trong những cơ sở kinh doanh của những người khác. Đột nhiên, khách hàng dường như xếp hàng vào cửa của anh. Anh mướn thêm sáu kiến trúc sư vào con số bốn người mà anh đã thuê để cho họ có thể làm công việc hàng ngày mà anh không có hứng thú. Anh tăng giá lên gấp đôi và gấp ba - mà khách hàng của anh vẫn quay trở lại, với những tấm chi phiếu to tát trong tay. Logan nói đó là vì anh cuối cùng đã học được cách để ngừng luôn thúc đẩy mình và để cho mọi việc tự nhiên đến với anh. Điều đó đối với Leigh thật dễ hiểu.

Mặc dù cô đã không gặp lại Sheila theo cách chuyên nghiệp, Leigh gặp cô thường xuyên ở những buổi họp mặt trong xã hội và những cuộc họp của ủy ban từ thiện. Sau một cuộc họp đặc biệt chán nản, hai người quyết định đi ăn tối với nhau, và họ kết thúc cười đùa và nói chuyện với nhau hàng giờ. Từ lần gặp gỡ đó, một tình bằng hữu mạnh mẽ đã phát triển, bao gồm nhiều giãi bày tâm sự với nhau từ Sheila cũng như Leigh.