Người 2D Ông Trùm Nuôi Ba Năm Chạy Rồi

Chương 24

Dỗ? Dỗ thế nào?
Tạ Kiều ngơ ngác, một con thỏ tai cụp sợ rắn bẩm sinh như cậu, thật sự là không biết cách để dỗ một con rắn chín đầu.


Cậu nhìn chiếc phích cắm ti vi bị rút, vắt hết cả óc: "Trò chơi không hay tí nào, còn lãng phí thời gian nữa, người như Ngu tiên sinh sẽ không chơi game bao giờ, em cần phải học tập phẩm chất tốt đẹp ấy để có thể sánh vai cùng với Ngu tiên sinh."


Sau khi nghe câu nói cuối cùng, khuôn mặt kết băng của Ngu Hàn Sinh mới thoáng đổi khác, đúng lúc này điện thoại nhảy ra một dòng tin tức.


----- đừng nên tin những lời đường mật của đám đàn ông, họ có thể nói bất cứ thứ gì chỉ để dỗ bạn, bạn hãy thử hỏi anh ta xem, nếu cô em gái mưa của anh ta và bạn cùng rơi xuống nước, thì anh ta sẽ cứu người nào trước, đừng quên quan sát nét mặt của anh ta.


Ngu Hàn Sinh ấn mở dòng tin tức, mày nhíu lại.
Khi Tạ Kiều trong màn hình tưởng rằng mọi chuyện đã sóng êm biển lặng, thì lại chợt nghe Ngu tiên sinh lạnh lùng hỏi: "Tôi và nó cùng rơi xuống nước em sẽ cứ ai?"
Tạ Kiều: !


Trong nhà chỉ có một bể bơi, mà cũng không sâu lắm, sao lại đột nhiên hỏi câu hỏi vậy chứ.
"Em đang do dự cái gì?"
Giọng Ngu Hàn Sinh càng lạnh hơn nữa.
Có lẽ là do đối mặt với thiên địch, Tạ Kiều không nhịn được rùng mình, đưa ra một đáp án khá có tính mưu cầu sự sống: "Cứu anh."


Bé Đá nhẹ vậy là có thể tự nổi lên, dù cậu chưa gặp mặt Ngu tiên sinh bao giờ, nhưng thể tích của rắn chín đầu chắc chắn phải lớn hơn bé Đá, chìm cũng nhanh hơn, dĩ nhiên phải cứu trước.
Nhưng mà Tạ Kiều ngờ vực, có đến mười cậu cũng không kéo động nổi một anh rắn chín đầu.


Ngu tiên sinh có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của cậu, và thế là một giây sau trên tay cậu đã hiện ra một túi cà rốt to uỳnh, lại còn đựng trong hộp quà, thắt nơ màu đỏ.
Tạ Kiều ỉu xìu: "... Cảm ơn Ngu tiên sinh."


Cậu ngồi lên ghế, kéo bé Đá đang giấu kỹ mình phía sau gối tựa, đoạn đưa cho nó một củ cà rốt.
Nhưng không ngờ bé Đá ngửi cà rốt một cái, lần đầu tiên lắc đầu với cậu.
Xem kìa, quả nhiên là cà rốt rất khó nuốt, đến cả đá còn chẳng buồn ăn.


Tạ Kiều sợ Ngu tiên sinh không vui, chỉ đành tự mình ôm hộp cà rốt thắt nơ to bự, rưng rưng gặm từng miếng.
*
Sự cố trộm cắp trên công trường ngày càng nghiêm trọng, vì Ngu Hàn Sinh ngoảnh mặt làm ngơ, nên kẻ phạm tội càng không sợ hãi.


Trên bàn tiệc của các ông chủ nhà đất chuyên làm ăn tại Biên thành, mọi người không khỏi than một câu đáng tiếc.
"Mảnh đất Lâm Uyển mà vào tay chúng ta thì đã không để xảy ra chuyện này, còn trẻ quá, làm việc không quyết đoán."


"Chủ thầu của cậu ta tôi trông cũng lạ mặt, chắc là từ vùng khác tới, Ngu Hàn Sinh không nhúng tay thì cậu ta cũng bỏ mặc, tôi thấy vụ đầu tư này ngâm nước lâu đấy."


Tổng giám đốc Tôn nghe người khác nói chuyện, chỉ nhấp một ngụm trà: "Ngu Hàn Sinh tính tình rất ngạo mạn, không hợp làm ăn, cậu ta không làm được thì chúng ta có thể thay thế, vị trí miếng đất kia vẫn còn tốt lắm."
Người quanh bàn tiệc bật cười thấu hiểu, ai cũng muốn được phân một miếng bánh.


Cùng lúc đó, A Minh làm bảo vệ dưới lầu nghe chuyện về công trường cũng tỏ ra lo lắng, ông bèn kéo Hạ Giản qua một bên hỏi bằng ngôn ngữ ký hiệu: "Cứ tiếp tục như vậy thì công trình sẽ bị ảnh hưởng."
Hạ Giản cũng sốt ruột, nhưng vẫn an ủi chú A Minh: "Chú yên tâm, giám đốc Ngu sẽ giải quyết việc này."


Nhưng cậu ta không dám chắc.
Ba giờ sáng, Hạ Giản bị tiếng còi xe cảnh sát đánh thức, cậu ta vội khoác thêm áo, ra khỏi phòng.
Ngu Hàn Sinh và Lý Trạch cũng đi ra.
"Chuyện gì thế?"
Hạ Giản dụi mắt.


"Đám trộm cắp vật liệu xây dựng bị bắt rồi." Lý Trạch rất kích động, giọng nói còn có phần ngái ngủ.
"Tốt quá!"
Hạ Giản lập tức tỉnh cả người.
Cậu ta nhìn sang phía Ngu Hàn Sinh, nét mặt hắn không hề thay đổi, dường như đã sớm lường trước.


Bọn họ đến đồn lấy lời khai, nghi phạm là một đám thanh niên đủ mọi màu tóc, cánh tay xăm trổ, thoạt nhìn đã biết là dân giang hồ.
"Cảnh sát, chỉ trộm có tí thép cuộn mạ kẽm thôi." Tên tóc đỏ cầm đầu ung dung ngậm thuốc lá.


Thấy cảnh sát mặt mày nghiêm nghị, tóc đỏ lại nhả thuốc lá trong miệng ra: "Phải vào trại tạm giam chứ gì, nói đi, mấy tháng?"
Là kẻ tái phạm.


Hạ Giản có hơi kinh hãi, đám trẻ này hoàn toàn không sợ phải vào trại tạm giam, vướng vào chúng, không biết công trình có thể bình an hoàn thành được hay không.


Nhưng không ngờ, cảnh sát lại lắc đầu: "Đây không phải chuyện mấy chục cân thép cuộn, theo như cảnh sát kiểm kê, tổng giá trị vật liệu xây dựng các cậu lấy trộm đã vượt quá ba mươi nghìn tệ, như vậy đã đạt đến tiêu chuẩn trộm cắp số lượng lớn."


Tóc đỏ là loại vô văn hóa, nghe chẳng khác nào vịt nghe sấm: "Mới ba mươi nghìn tệ, xử được bao năm."
Lý Trạch bổ sung: "Trộm cắp từ 31000 đến 38000 tệ, có thể lãnh bản án từ sáu tới bảy năm tù."


Đám đầu đường xó chợ lập tức luống cuống, tóc đỏ hối hận gần chết, nếu biết trước sẽ bị xử nhiều năm như vậy, thì cậu ta đã không nhận lời người ta đến công trường Ngu Hàn Sinh gây chuyện, nhưng cậu ta vẫn còn cứng miệng: "Bọn mày có chứng cớ chắc?"


Lý Trạch chẳng muốn đôi co với chúng, công trường đã thêm camera giám sát từ lâu, ngày nào cũng được kiểm tra cẩn thận, xử phạt là chuyện ván đã đóng thuyền.
Sau khi ghi chép xong xuôi, bọn Lý Trạch rời khỏi đồn công an, để lại một đám choai choai kêu khóc om sòm.


Lý Trạch đi bên phải Ngu Hàn Sinh, Lý Trạch cười, còn Ngu Hàn Sinh vẫn mặt không đổi sắc, không biết vui hay giận.


Trong nháy mắt ấy Hạ Giản đã cảm thấy sợ hãi, vốn dĩ, Ngu Hàn Sinh có thể báo cảnh sát ngay ngày đầu tiên sự việc xảy ra, nhưng Ngu Hàn Sinh lại án binh bất động, hắn đợi đến khi số tiền lấy trộm đạt đến một mức độ nhất định, trong khi Hạ Giản không hề phát hiện ra điều gì.


Cũng chỉ có Lý Trạch mới có thể theo kịp bước chân của hắn.
Đúng lúc ấy Lý Trạch quay đầu, nói với Hạ Giản một câu, xóa bỏ lòng sợ hãi lo âu của Hạ Giản: "Về phải thưởng cho chú A Minh, chuyện này cũng là nhờ có chú ấy."
Bất kể thế nào, họ cũng là bè bạn.


"Sao hai cậu biết chú A Minh không nói dối." Cậu ta hoài nghi hỏi, Ngu Hàn Sinh xử lý lạnh chuyện này làm cậu ta tưởng rằng họ không tín nhiệm chú A Minh nhiều lắm.
Lý Trạch chỉ Ngu Hàn Sinh: "Bầy mèo nói với ổng đấy, đám chúng nó ra công trường chấm công hàng ngày, sao mà không biết được?"


Lý Trạch lại nói: "Hai lão tự tiện rời cương vị công tác thì đuổi đi, chuyện này truyền ra ngoài, chắc hẳn không có ai dám đến công trường mình gây sự nữa."
Dưới bóng đêm, Ngu Hàn Sinh cụp mắt, trong cặp con ngươi đen thẳm, chỉ có thể thấy vừa loé lên một tia sáng lạnh.


Thực tế quả nhiên như đã đoán, sau khi chuyện này được lan truyền, dân trong nghề đã hiểu, Ngu Hàn Sinh của bất động sản họ Ngu là một kẻ không để mình chịu thiệt dù chỉ là phân nửa.
*
Trong điện thoại.


Tạ Kiều không chơi game nữa, nhưng chúng vật nuôi lại bắt đầu nghiện game, chúng rất si mê trò Tetris trên ti vi, thường xuyên cãi lộn để tranh cướp bảng điều khiển.


Dĩ nhiên, toàn là Arcus đơn phương công kích, bởi vì người cá không biết nói chuyện, bé Đá thì lúc nào cũng lầm lì không đáp, may có Ni Ni thi thoảng còn đáp trả một câu, nhưng cuối cùng cũng chỉ nhận được một quả đầu trụi lủi.


Khi cậu thu dọn bát đĩa chuẩn bị rời đi, thì cửa trại chăn nuôi đột nhiên khép lại!
Sương mù tràn ra từ các xó xỉnh, lấp kín trại chăn nuôi, những cành cây và dây leo đen xì bò trườn trên mặt đất.
Hải lưu đen tới rồi.
Đừng bảo lần này sẽ là yêu quái cây đấy nhé.


Tạ Kiều vẫn nhớ mình bị yêu quái cây đánh đến thoi thóp, lập tức cứng đờ, toàn thân run như cầy sấy.
Tiếng bước chân nặng nề truyền tới từ tận cùng màn sương dày đặc.


Một con yêu quái cây khổng lồ chậm rãi bước ra, thể tích của nó cực kỳ khủng bố, chưa gì đã choán hết nửa trại chăn nuôi, chỉ là chân nó bị trói buộc bằng sợi xích màu đen.


Cơ thể Tạ Kiều biến về thành thỏ tai cụp một cách rất thành thục, cậu đang định nhảy vào phòng Linlin cầu che chở, thì bỗng bị một dây mây quấn lấy.
[hải lưu đen tấn công! Bạn đời của bạn đang gặp nguy hiểm, chọn mua trang bị ở cửa hàng sẽ được nhận ưu đãi ngày lễ ngay bây giờ]


[yêu quái cây dùng cành quấn lấy cậu ấy]
[cậu ấy cần bạn giúp!]
Ngu Hàn Sinh chăm chú nhìn thỏ tai cụp trên màn hình, trông có vẻ cũng không cần hắn giúp.
Trong màn hình.
Ban đầu Tạ Kiều sợ ghê gớm lắm, nhưng Ni Ni lại bay lên vai cậu, cất giọng lanh lảnh: "Yêu quái cây là bạn của em."


Tạ Kiều ngước nhìn yêu quái cây cao bằng trại chăn nuôi, rồi lại nhìn Ni Ni còn không lớn quá một bàn tay, không khỏi lâm vào suy nghĩ, hai người này kết bạn thế nào?
"Sao hai người lại quen nhau thế?"
Cậu hỏi.
Ni Ni nghĩ ngợi, tiếp tục nghĩ ngợi, cuối cùng vỗ đầu một cái: "Em quên mất tiêu rồi."


Bé tinh linh màu xanh nói vẻ áy náy: "Hình như em đã quên rất nhiều chuyện, nhưng dạo này em đang dần nhớ ra."
Tạ Kiều có một suy đoán mơ hồ, những ngày gần đây Ni Ni cũng ngày càng mạnh lên, chuyện này có liên quan tới việc hồi phục trí nhớ chứ?


Cơ sở cho suy đoán mạnh lên của cậu rất chi là đơn giản, nguyên cớ là vì ngày trước Ni Ni toàn bị Arcus dùng lửa Vực Sâu thiêu cho trụi sạch tóc, vậy mà mấy bữa nay lại có thể kiên định giữ được một sợi tóc cuối cùng.
Tuy nhiên cũng chỉ là cậu đoán mà thôi.


"Xin lỗi, lần trước tôi không nên đánh trả." Yêu quái cây nói xin lỗi rất to và rất chậm.
Tạ Kiều không phải một người chấp nhặt. Đang định bảo không sao thì yêu quái cây lại nói: "Đều là tại tôi, tôi không biết thỏ tai cụp yếu mềm như thế."
Tạ Kiều: !!


Cậu không chơi với yêu quái cây nữa, ngồi trên cành của yêu quái cây mà không nói một lời, Ni Ni thấy vậy liền giậm chân với yêu quái cây.
Yêu quái cây đành phải quơ quơ cành để lấy lòng, sau đó nó phát hiện thỏ tai cụp ôm cành chơi rất vui vẻ, bèn khua cành mạnh hơn tí nữa.
Kích thích ghê!


Như được ngồi tàu lượn siêu tốc ấy.
Thỏ tai cụp lâu lắm rồi không được đi công viên giải trí ôm cành thật chặt, vừa sợ vừa phấn khích.
[bạn đời của bạn đang bị yêu quái cây tấn công!]


Ngu Hàn Sinh nhìn Tạ Kiều đang chơi rõ sung sướng, hiển nhiên không phải tấn công, mà con thỏ tai cụp này đã coi yêu quái cây như một trò chơi mới.
Yêu quái cây tăng dần tần suất đung đưa của mình, thỏ tai cụp bíu cành lắc lư sắp ngã, hoảng hốt đến độ hai cái tai cũng ngóc thẳng cả lên.


Cự xà nhấn màn hình, ôm thỏ tai cụp đi mất.
Yêu quái cây cho rằng Tạ Kiều chơi chán rồi, mà thời gian cho hải lưu đen cũng sắp hết, nên nó chỉ đành vẫy vẫy tay với Tạ Kiều, rời đi đầy lưu luyến.
Nó rất thích chơi với Tạ Kiều.
Tạ Kiều cũng vẫy tay với nó.


Rồi cậu nhìn xuống xích chân của nó, bỗng nảy ra một ý, nếu lần theo xích sắt, thì phía cuối sẽ gặp được thứ gì?
Nhưng cậu còn chưa kịp đuổi theo, thì đã bị Ngu Hàn Sinh xách cổ trở lại.
"Nguy hiểm."
Giọng nói của Ngu Hàn Sinh vang lên trong không khí.


Nhiệt huyết sục sôi của Tạ Kiều tức thì nguội ngắt, hiện tại cậu không biết gì về thế giới bên ngoài, đúng là không phải thời cơ thích hợp để mạo hiểm.
Thực ra cự xà chỉ nghĩ cậu còn muốn chạy ra ngoài chơi với yêu quái cây.


Thế là, Ngu Hàn Sinh ôm thỏ tai cụp đến tận bể bơi tầng hai rồi mới chịu thả xuống.
Tạ Kiều vốn rất thích bơi lội, nhưng vừa mới tốn nhiều năng lượng chơi với yêu quái cây quá, giờ không còn sức lực, nên cậu chỉ yên tĩnh nằm bò trong phao, không buồn nhúc nhích.
[bạn đời của bạn bắt đầu bơi]


[cậu ấy tròng phao lên mình]
[nửa tiếng trôi qua, cậu ấy đã bơi được 0m]
Ngu Hàn Sinh đọc tài liệu xong lại quay sang nhìn điện thoại đặt ngay trước mắt, trong màn hình, Tạ Kiều đang khuấy nước ngoài phao, bộ dáng uể oải.
Muốn hắn chơi cùng?
Hắn quan sát hồi lâu, rồi mới nhấn vào phao, chọn hành động.


[bạn có muốn đẩy phao không]
Cự xà chọn muốn.
Tạ Kiều nhận ra, chiếc phao của mình đột nhiên di chuyển!
Thỏ tai cụp bé bỏng bám phao, không cần tự gạt nước mà vẫn được trôi vòng vòng.
Quả cầu lông trắng ướp nhẹp đang vô cùng phấn chấn, ôm phao bằng một tư thế khác, thi thoảng còn duỗi duỗi chân.


Được người đẩy thích quá.
Thỏ tai cụp bé bỏng sung sướng nhắm mắt.
Thậm chí cậu còn ghi nhớ số vòng, sau khi lên bờ, Ngu tiên sinh lấy chiếc khăn thật dày trùm lên đầu cậu.


Khăn quá dày, thỏ tai cụp bé bỏng nhất thời bị đè ngã, một lát sau mới bò dậy, giọng điệu thoảng mùi kiêu ngạo: "Hôm nay em bơi được tận mười vòng, phá kỷ lục rồi đấy."
Nhưng Ngu tiên sinh lại chỉ "Ừm" một tiếng quá là lạnh nhạt.


Tạ Kiều bị tiếng "ừm" của Ngu tiên sinh làm cho hơi ngượng một tí, mười vòng đó đều do Ngu tiên sinh đẩy cho cậu, kỷ lục này pha ke quá, chẳng đáng kiêu ngạo tẹo nào.
Ngu Hàn Sinh nhìn Tạ Kiều cúi mặt, bỗng tắt trò chơi, mở ứng dụng lịch.
Rồi viết một dòng chú thích lên ngày tháng hôm nay.


---- Tạ Kiều phá kỷ lục bơi lội.