Người 2D Ông Trùm Nuôi Ba Năm Chạy Rồi

Chương 21

Sau khi đọc được tin nhắn, Tạ Kiều bỗng đặt điện thoại xuống, bước vào phòng ngủ.
Cậu lấy một chiếc hộp được làm thủ công theo lối đơn giản từ tận cùng tủ quần áo, ngoài hộp còn được thắt nơ lụa trắng bóc.
Cậu giơ chiếc hộp lên giữa không trung: "Ngu tiên sinh, tặng anh đó."


Cậu là một con thỏ tai cụp không thích rủi ro, thế nên tiền vất vả kiếm được sau khi tốt nghiệp đều được gửi ngân hàng hết, trong nhà chẳng có đồ vật gì đáng giá.


Trong mắt Tạ Kiều, thứ quý nhất của cậu chính là khăn lông thỏ trong chiếc hộp này, khăn quàng cổ được làm từ lông thỏ rụng xuống của cậu, phải mất công sưu tầm từng sợi từng sợi một.
[bạn đời của bạn tặng bạn một chiếc khăn quàng màu trắng]


[cậu ấy có vẻ thấp thỏm cúi đầu, hình như lo lắng không biết bạn có thích không]
[bạn có muốn nhận món quà của cậu ấy không?]
Ngu Hàn Sinh cau mày, hỏi.
----- sao lại đưa tôi?
Tạ Kiều hồi hộp trả lời: "Ngu tiên sinh đối xử với em rất tốt, em cũng muốn tặng cho Ngu tiên sinh thứ tốt nhất mình có."


Rồi đầu cậu cứ từ từ thấp xuống.
"Chiếc khăn lông thỏ này là thứ tốt nhất hiện giờ em có rồi, vốn là để đưa cho bạn đời của mình, nếu anh không thích thì em sẽ..."
Lời còn chưa dứt, chiếc hộp trong tay Tạ Kiều đã biến mất tiêu.
Ngoài màn hình.


Nhìn chiếc khăn lông thỏ trắng phau trong kho vật phẩm, Ngu Hàn Sinh cụp mắt, băng giá trên khuôn mặt tan đi mấy phần, rồi hắn lại nhắm mắt.
Cự xà dựa lên cửa, máu trượt theo cánh cửa trơn bóng, chảy xuống tí tách, đọng thành vũng trên mặt đất, như một đóa hoa sặc sỡ nở rộ.
Trong màn hình.


Tạ Kiều nghĩ nghĩ, lấy can đảm hỏi: "Vậy thì Ngu tiên sinh, em có thể lấy lại truyện tranh trong thùng rác được không?"
Thật ra đã lén lút thó một quyển về rồi, nhưng sợ Ngu tiên sinh biết, nên không dám cầm nhiều, chỉ có thể mỗi ngày đi qua lại nhìn thùng rác mà ngơ ngẩn.


Trước đó cậu mới đọc được một nửa bộ [tình nhân thế thân của tổng tài bá đạo], mãi nhân vật chính mới biết mình là thế thân, đang chuẩn bị chia tay với đối phương, thì đúng lúc này lại gặp tai nạn mất trí nhớ! Đang gay cấn ai mà không xem nốt được cơ chứ.


Nhưng Ngu tiên sinh không trả lời cậu.
Tạ Kiều chỉ đành thở dài, ngoan ngoãn đọc đống sách thiếu nhi trên kệ, như một bé thỏ tai cụp học mẫu giáo.
*
Về đêm, doanh trại ngoại thành vẫn sáng đèn, giống như hàng nghìn ngọn lửa đang vây kín Biên thành.


Trong doanh trại lớn nhất, sau khi cẩn thận phân tích báo cáo của điều tra viên truyền về trước khi chết, một người đàn ông mặc quân trang của Hội nghiên cứu lạnh giọng tuyên bố.


"Cự xà quá nguy hiểm, trước khi có được tin tình báo tiếp theo, hãy kết thúc mọi hoạt động tấn công không cần thiết, tiếp tục trú đóng ngoài thành phố."
"Rõ, sếp!"
Những người còn lại trong doanh đứng dậy nghiêm chào, hướng về phía Lam Tề, vị thượng tướng trẻ tuổi nhất của Hội nghiên cứu.


Cùng lúc đó, diễn đàn [trại chăn nuôi quái vật] đang rầm rộ thảo luận về tiến triển qua cửa của Tạ Kiều.


[cà rốt muối chua] hơn một tháng chưa thấy cập nhập kỷ lục qua cửa thứ ba, sao lại thế nhở, tưởng cửa thứ ba là cửa dễ nhất chứ, chỉ cần phơi người cá trước gương đèn led là được rồi mà


[sườn xào chua ngọt] sao mấy ông lại tỏ vẻ nuối tiếc thế, thế này không tốt hơn à! Đỡ phải có thêm ma mới nai tơ cống tiền xin được add fr


[đậu phụ sốt cay] đúng là phải thở phào, cửa thứ tư còn khó hơn cửa thứ ba nhiều, hồn ma chui ra ngoài trại chăn nuôi ngay ngày đầu tiên, ít nhất cũng phải mất 53 ngày mới vượt qua được


Tạ Kiều không biết mình đã trở thành tâm điểm dư luận trên diễn đàn nhờ có Ngu Hàn Sinh, sáng hôm sau khi tỉnh lại, cậu đã sợ ngây người.
Hồn ma rất giỏi cáng đáng việc nhà cửa.


Mới có sáu giờ sáng, hồn ma đã quét dọn sạch bong mọi ngóc ngách trong nhà, trên bàn còn bày một đĩa cà rốt xào thịt luôn nữa.
Dựa trên nguyên tắc tránh lãng phí, cậu lựa hết thịt ra ăn trước, cuối cùng mới ăn cà rốt đã bị xào cho mềm oặt.
Rồi cậu đẩy cửa trại chăn nuôi.


Ác ma được hầu hạ như ông tướng.
Arcus vừa xem ti vi vừa ăn lựu, vênh mặt hất hàm sai bảo hồn ma: "Mi tách thêm một đĩa đi, làm nhẹ nhàng thôi, đừng để bị vỡ."
Cậu mà là hồn ma, thì cậu đã ụp thẳng chiếc đĩa lên đầu Arcus luôn rồi, nhưng hồn ma vẫn chỉ tốt bụng ngồi tách hạt.


Ngay cả Ni Ni chăm chỉ cũng nằm ườn trên chiếc giường nhỏ mà nhờ vả: "Phiền ông đổi đĩa CD khác, tôi đã xem đến tập 14 [cẩm nang sinh hoạt ở thế giới ma quỷ] rồi."
Hồn ma đang định ngừng tay tách lựu, thì Tạ Kiều đã đến trước ti vi hỗ trợ đổi đĩa.


Ni Ni thấy Tạ Kiều là lập tức nhảy vọt ra ôm ống quần cậu, nhỏ giọng nói: "Em có thể tự đổi."
"Vậy sao em còn nhờ hồn ma đổi giúp em?" Tạ Kiều cúi xuống hỏi.
"Em sẽ không làm vậy nữa."
Ni Ni cúi đầu nhận lỗi.


Tạ Kiều sờ đầu nó, đặt tinh linh lên tay, rồi lại lấy chai nước gừng trong túi, quen tay thoa lên cái đầu bóng loáng của nó.
Ác ma giương cánh, nói với giọng điệu khinh thường: "Mi đừng nghe Tạ Kiều, ở Vực Sâu của chúng ta, loại rác rưởi phản chủ như Shaun phải bị dùng lửa địa ngục thiêu sống đến chết."


Tạ Kiều kinh ngạc quay đầu, động tác tách lựu của hồn ma chậm hơn một ít, một hạt lựu rơi xuống nền đất lạnh băng của trại chăn nuôi, không phủ nhận.
Thì ra Arcus quen biết hồn ma, chẳng trách Arcus đối xử như vậy với hồn ma, mà hồn ma không có lấy một câu trách cứ.


Bỗng, Linlin đang học dở tiếng Trung đột ngột quét đuôi cá về phía hồn ma, nhưng có buồng giam cản trở, đuôi của cô bé chỉ đập được vào song sắt, Tạ Kiều thấy mà đau thay.
Cậu chợt nghĩ, có lẽ, tất cả bọn họ đều quen biết nhau.


Nhưng chuyện này không liên quan đến cậu, cậu chỉ cần hoàn thành báo cáo chăn nuôi là có thể thoát ra, đợi thoát ra rồi sẽ xem có thể đòi được quyền lợi tốt hơn cho chúng vật nuôi không.


Chỉ là đúng lúc cậu định rời đi, Linlin không thể dùng đuôi công kích lại chợt hét lên, âm lượng của cô bé quá lớn, đến độ giọng cũng phát khàn.
Tiêu rồi.
Tạ Kiều từ từ nhắm mắt, ngã xuống nền đất.


Trước mắt cậu là một khoảng đen đặc, nhưng dần dà, lại hiện ra một căn phòng cũ nát.
Có trải nghiệm trước, cậu biết mình đây là đang mơ.
Chỉ không biết lần này là giấc mộng của ai, cậu thử cử động chân tay, có thể động, nhưng không thể ra khỏi căn phòng.


Một đứa trẻ mở cửa tiến vào, da nó rất trắng, tóc cũng nhạt màu, nó nài nỉ: "Mẹ tôi ốm rồi, tôi cần thuốc."
"Để tôi thử nghĩ cách."
Có tiếng hồn ma vang lên trong phòng.
Một ngày sau, hồn ma bị đánh bầm dập mặt mũi đưa thuốc cho đứa trẻ.


Vẻ mặt đứa trẻ như sắp khóc: "Ông không phải hồn ma ư? Sao lại vẫn bị đánh."
Hồn ma xoa xoa mặt: "Tôi phạm sai lầm, bị thương rất nặng, ban ngày đi trộm thuốc lỡ để bị phát hiện ra."


Nhưng trong tâm khảm của đứa trẻ, không có gì là hồn ma không thể làm, nó tới ngày một nhiều, yêu cầu của nó ngày một lớn, nhưng nó lại không nhận ra cơ thể hồn ma đang ngày một trong suốt.
Cho đến một lần.


Đứa bé chảy nước mắt: "Ông có thể chữa khỏi bệnh ung thư cho mẹ tôi được không? Mẹ rất đau, tôi không muốn mẹ đau, cầu xin ông."
Hồn ma gần như trong suốt lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không thể giúp cậu."
Đứa trẻ lần đầu bị hồn ma cự tuyệt, nó ngẩn người, rồi nó rời đi không quay đầu lại.


Hồn ma vẫn luôn đợi nó.
Nhưng chỉ đợi được người của Hội nghiên cứu mà thôi.


Một nhóm lính đánh thuê của Hội nghiên cứu cầm vũ khí tiến vào, nhẹ nhàng chế ngự hồn ma đã mất sức chiến đấu, một trong số đó xoa đầu đứa trẻ: "Lam Tề, cháu làm tốt lắm, mẹ cháu sẽ tự hào về cháu."
Đứa trẻ im lặng rời đi.
Giấc mơ kết thúc.
----- là mộng của hồn ma.


Tạ Kiều mở mắt.
Cậu tưởng mình ngất đi trên đất, nhưng ngồi dậy mới biết mình đã trở lại giường, trên người còn đắp chăn ngay ngắn.
Cậu nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ, bèn lật đật xuống giường, làm bốn bát thịt bò, bưng vào trại chăn nuôi.


Nhưng cậu không ngờ, đám tinh linh đã ăn cơm xong rồi, hẳn là cơm do hồn ma nấu.
Nhưng Arcus thấy món bò xào thơm nức mũi trong tay cậu, nó vẫn bay dậy khỏi giường, nói rất đương nhiên: "Ta đói."
"Ni Ni cũng đói."
Tinh linh cũng lay lay song sắt.
Linlin nấp trong xó, quay lưng về phía Tạ Kiều, bập bẹ nói từng chữ: "Xin lỗi."


Giọng nói còn mang âm mũi.
Tạ Kiều chia bò xào cho bọn họ, mở cửa phòng Linlin, lại gần cô bé: "Em không thể kiểm soát sức mạnh của mình à?"
Linlin lắc cái đuôi của mình, đây cũng là cách gật đầu của cô bé.
"Không sao."
Tạ Kiều đưa phần cơm về phía người cá.


Người cá nhìn chằm chằm Tạ Kiều khỏe mạnh không bị thương một hồi, rồi mới nhận bát cơm, ăn hết vào miệng, nhai răng rắc, ăn xong lại há miệng khoe với Tạ Kiều.


Không phải lần đầu Tạ Kiều được mở mang về hàm răng khỏe khoắn của Linlin, nhưng lần nào nhìn cũng hết hồn, cậu nuốt nước miếng đánh ực một cái: "Linlin giỏi lắm, nhưng lần sau đừng nuốt bát thì hơn."
Người cá lặng lẽ đỏ mặt.


Khi bưng ba chiếc bát ra khỏi trại chăn nuôi, Tạ Kiều không khỏi cảm khái, nhân viên chăn nuôi quả là một nghề nguy hiểm.
Cậu rửa mặt mũi, nằm lăn trên giường.
"Cảm ơn Ngu tiên sinh."
Cậu nói về phía không khí.


Chắc chắn là hôm nay Ngu tiên sinh lại cứu cậu, nếu không với sự công kích bằng âm thanh của người cá, cậu không thể nào bình yên vô sự được, đây cậu chỉ ngủ có một giấc, tỉnh dậy còn thấy sảng khoái hơn nhiều.
Có lẽ là do cậu nói to quá, làm Ngu tiên sinh phải nhắn đáp một câu.
---- biết rồi.


Tạ Kiều cầm điện thoại chui vào trong chăn, không hề buồn ngủ, nhân lúc có Ngu tiên sinh ở đây, cậu ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói: "Ngu tiên sinh, em kể cho anh chuyện kể đêm khuya nhé."
Thỏ tai cụp hắng giọng, nghiêm chỉnh kể chuyện: "Ngày xửa ngày xưa, có một con thỏ rất chi là dữ tợn."


Rồi cậu bắt đầu ngắc ngứ, vì cậu cũng chẳng biết một con thỏ dữ tợn là con thỏ kiểu gì.
Nhưng cậu chợt nảy ra một ý tưởng: "Con thỏ đó có tận chín đầu, nó đánh bại một con rắn, anh rất muốn biết nó đánh bại thế nào đúng không? Để em kể anh nghe..."


Rắn chín đầu nằm dưỡng thương trên giường im lặng lắng nghe.
Kể được hai tiếng đồng hồ, Tạ Kiều mở chai nước, tu một ngụm: "Ngu tiên sinh, anh vẫn đang nghe đó chứ?"
Qua một lát.
Điện thoại truyền đến một dòng tin nhắn.
---- không.
Ò, vậy là đang nghe rồi.


Thỏ tai cụp trong chăn vui vẻ kể tiếp, cặp tai bông mềm cũng vểnh hết cả lên.