Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Chương 62: Hạnh phúc giản đơn

Ken coi như Moon không còn
tồn tại, hắn thờ ơ, đi về thấy em chào cũng không mảy may biểu hiện trên khuôn mặt. Áo không bắt em treo, thức ăn cũng đều từ nhà bếp đem tới,
còn những thứ em chuẩn bị thậm chí không thèm ngó tới.

- Sếp có uống cafe không ạ ?- Moon đã mấy hôm hỏi câu này, nhưng đều không được đáp lại.

Ken vẫn chú tâm vào cái tivi, mấy hôm nay hắn nhàn rỗi, không có việc
gì, ở bên ngoài tuy có rất nhiều trò tiêu khiển, nhưng hắn không thích
lãng phí thời gian vào những phút giây vui vẻ tức thời đó. Hắn cũng
không rõ mình đang theo dõi chương trình gì nữa, không chuyển kênh từ
lâu rồi, ai nhìn vào thì chắc đang nghĩ hắn rất tâm đắc với tập phim
này.

Không nhận được hồi âm, nhưng Moon vẫn vào bếp chuẩn bị cafe, em cố gắng làm cẩn thận. Mang ra đưa Sếp, mà đôi tay em cứ run run, mặt nước lăn
tăn mãi cho tới khi em đặt cốc cafe xuống bàn. Em lùi lại đứng đằng sau
ghế Sếp, đợi chờ sự sai khiến, như là lấy máy tính, điều khiển máy điều
hòa, .v.v… Cũng như Sếp, em nhìn vào màn hình tivi, chỉ thế thôi.

Khi cafe nguội lạnh, Ken vẫn chưa để mắt đó là ly cà phê đen hay sữa
huống chi uống. Chân em đã mỏi, đói bụng mà cũng không dám rời chỗ. Thà
rằng cứ như xưa, mỗi khi em làm gì khiến hắn không vừa ý thì cứ trách
mắng, hơn là im lặng như lúc này. Thi thoảng em để con mắt mình hướng về mái tóc Sếp, em nhớ hay được Sếp cốc đầu, lần cuối cùng Sếp cốc đầu em, khi ấy Sếp còn mỉm cười, mà không quên đi rửa tay, khi em nhìn Sếp
không hiểu, thì Sếp đáp gọn lỏn là ‘‘Bẩn’’ mà rõ ràng Sếp biết em vừa
mới gội.

Ken biết em đang nhìn hắn, qua lớp gương tivi mỗi khi tới cảnh tối màu,
hắn không mở hết con mắt, trông hắn có phần hung dữ. Để tay quàng lên
thành ghế, mùi thơm trên cơ thể hắn tỏa ra nhè nhẹ, vươn vai rồi lại
tiếp tục theo dõi chương trình không mục đích. Nhìn ở tư thế này, em mới phát hiện thêm những nét đẹp của Sếp. Sếp có một mái tóc màu nâu rất…
quyến rũ, em đã quên mất ranh giới của mình, rồi cuốn theo mùi thơm
thoang thoảng toát lên từ cơ thể kia, khiến đôi tay nhẹ nhàng vuốt lên
làn tóc Sếp.

Ken bất ngờ trước hành động tự tiện của em, mất vài giây hắn mới phản ứng.

- Làm gì thế ?- Ken không đủ khả năng để quát lớn, nhưng hắn không quay lại.

- …- Moon giật mình, em cũng không hiểu đôi tay mình nữa - Dạ !

- Sao ?- Lần này thì hắn không nghe theo ý thức, xoay cả người nhìn em dữ dằn, như thể mái tóc của hắn đáng giá ngàn vàng.

- À ha ! Sếp sinh ra tóc đã màu này rồi ạ ?- Moon không biết nói gì
hơn, mặt em thoáng hửng đỏ. Cuối cùng cũng được nghe thấy giọng của Sếp, em thở nhè nhẹ để Sếp không thể biết tim em đang đập mạnh.

- …- Toan định không trả lời, nhưng nghĩ một lúc, Ken lên tiếng- Thì sao ?

- Dạ, tại Sếp nhỏ tóc đen…

Ken quay mặt đi ngay, cục tức trong người hắn tưởng đã rửa trôi chỉ vì
một cử chỉ ân cần của em, nhưng giờ thì cử chỉ đó tan biến rồi, mây đen
lại phủ lên bầu trời vốn đang xám xịt. Moon im de không nói gì hơn. Sau
đó thì em lủi thủi công việc dọn dẹp, ra khỏi phòng khách, có ở lại cũng không hơn, em thà làm việc còn hơn. May ra Sếp sẽ để ý, nhìn mặt em
buồn rười rượi.

*

* *

Ken ra ngoài từ khi em còn chưa tỉnh, hắn tới salon tóc. Dù trong phòng
lạnh nhưng người hắn vẫn nóng như lửa. Thật là vô lí, sao em không hỏi
Arrow sinh ra tóc đã màu đen mà hỏi hắn, đáng lí phải lấy hắn ra làm
gương mẫu, đằng này chính hắn bị săm soi. Dù sao hắn cũng là anh, phải
tính theo người sinh ra trước chứ.

- Ngài định nhuôm màu gì vậy ?- Nhà tạo mẫu tóc sau khi cắt tỉa tóc cho quý Ngài đưa ra câu hỏi. Ken có đôi mắt thẩm mĩ rất tốt nên hắn không
cần sự tham vấn của người khác.

- Đen !- Hắn đáp, rồi lại nhắm mắt suy nghĩ.

- Năm tới sẽ có mode tóc hung rực, ngài có…- Người đó hơi do dự khi theo quyết định của Sếp.

- Đen !- Hắn không thay đổi. Đã lâu rồi không thấy hắn để tóc đen, giờ
lại mới quay lại. Hắn đang hình dung em sẽ ngạc nhiên thế nào khi nhìn
thấy hắn, đảm bảo hắn vẫn hơn hẳn cậu em trai. Hắn cười khoái chí, những rồi nụ cười tắt ngay khi lại nghĩ tới cái từ “Sếp nhỏ” trong câu nói
của em, sao em ngốc thế, chẳng qua Arrow lỗi mode nên mới để y nguyên
màu tóc từ khi sinh ra tới giờ, mà cả em cũng thế, thời buổi này có
người nào còn mái tóc đen dài không qua xử lí hoác chất như em nữa đâu.
Nhưng… hắn thích mùi thơm thoang thoảng trên mái tóc em, không nồng nàn
như những cô nàng đỏm dáng.

*

* *

Em đã hoàn thành tất tần tật việc nhà, ngồi chờ Sếp về dùng bữa. Mắt em
hoa lên, tối qua em đâu ăn gì, Sếp cũng thế nên em không thiết ăn, giờ
hay Sếp đã ra ngoài ăn sáng và để mặc em rồi. Hôm trước em nghe lỏm
được, không hẳn thế, mà em đang ở trong bếp, nghe được Sếp đứng ngoài
ban công nói rõ to với ai đó, gì mà về mấy cô gái nước ngoài ấy. Bình
thường nếu có công chuyện, Sếp nói em cũng không nghe, nhưng lần đó
không nghe không được, Sếp nói mà tâm trạng phấn khích lắm, em ngó ra
nhìn mà thấy Sếp cứ cười hoài. Lẽ nào Sếp đang chọn vợ, hình như là thế, vậy thì em ở đây để làm gì chứ, và Sếp quên câu nói ngày nào rồi ư? Sếp nói em là của Sếp cơ mà, vậy Sếp là của người khác?

- “ Mình nghĩ gì vậy?” – Moon lắc đầu cố đẩy những hình ảnh hôm đi tới
lễ hội hoa ra, nhưng sao khó quá. Em ngồi thừ một chỗ để thời gian lặng
lẽ trôi, không có sếp, căn nhà trống vắng. Giờ mới biết mình dại dột,
nếu ngày nào cũng ngoan ngoãn ở trong nhà thì đâu có bị tra tấn ác ma
dưới tay của người Devils, mà hôm ấy, Yun với em bị sao nhỉ? Rồi khi
tỉnh em lại ở chỗ Sếp nhỏ?, ôi đầu óc em càng ngày càng đãng trí rồi,
chẳng nhớ được gì hơn.

Em ngáp một cái rõ to, mệt mỏi quá nên định đi ngủ để khi nào Sếp về sẽ có tinh thần hơn.

- Cạch!- A, Sếp về rồi, nghe tiếng cửa đạp chân mạnh là em biết, em rộn ràng chạy tới bậc thềm mà quên đi cơn buồn ngủ chờ chực.


- Chà…o… S…- Em không thể cất lên thành lời, người thanh niên này liệu có phải Sếp không?

- Nhìn gì?- Ken có phần ái ngại, trước mặt bất kì người khác thì không, nhưng trước mặt em thì đôi chút bối rối. Hắn đi qua em và nằm phịch
luôn xuống ghế sofa.

Chất giọng đúng là của Sếp, nhưng trông Sếp lạ quá. Em quay người lại nhìn theo mà ngẩn ngơ.

- Nhìn như thế là vô duyên đấy!- Ken xoay người vào trong, hắn cố tình
nhắm chặt mắt để mường tượng đôi mắt ngô ngố của em lúc nãy. Không phải
quá lời, nhưng chưa một cô gái nào không chết lặng khi nhìn thấy hắn.

Mái tóc Ken đã cắt gọn hơn, hắn không thích tóc dài quá mang tai nên
trong mọi kiểu tóc đều toát lên vẻ thanh thoát và khôi ngô. Nước da mang màu bánh mật trông khỏe mạnh vô cùng. So với ngày trước, tóc hung và da trắng, giống với một người phương tây độc ác, thì giờ một phong cách
mới hiện hữu trên mọi nơi của cơ thể, vốn dĩ rất nam tính nay đã tăng
thêm gấp đôi. Màu da mai mái ẩn hiện trong lớp áo sexy. Chiếc quần jean
cạp trễ của hắn không thể che giấu đồ nội y, nhìn hắn chẳng khác một
người mẫu chuyên nghiệp tạo dáng rất tự nhiên nhưng lại có thể khoe ra
toàn bộ những ưu điểm.

- Nhưng… Sếp mới là người… ha ha!- Moon cười sản khoái. Ý em định nói
Sếp vô duyên kìa, nhưng nhớ ra, câu nói đó chỉ dành cho người ngang
hàng.

- Cô là con gái đấy hả?- Ken không tin em có thể cười tự nhiên như thế
với mình, nhưng vẫn còn dư âm của cái ngại ngùng khi thay đổi hoàn toàn
trước mặt em nên đàng tỏ ra giận dữ.- Người gì ?- Hắn muốn biết, rất
muốn biết hắn là gì trong mắt em.

Moon cố nhịn cười, em phồng miệng lên, khuôn mặt bầu bĩnh của em trông rất đáng yêu.

- Nhìn Sếp hiền quá xá !- Em dùng cả hai tay ôm cổ để cố gắng không cười nữa.

Ken suy nghĩ, hắn nhỏm người trước gương bên trái cái ghế, đâu có hiền chứ, hắn vẫn là hung thần mà.

- Linh tinh !- Đột nhiên chẳng còn muốn giận em nữa, chỉ muốn ôm em vào trong lòng thôi. Sau những việc em làm hắn chỉ giận em ngắn hạn thế
thôi mà được à, nhưng… em làm hắn không thể ghét được. Cách nói chuyện
tự nhiên làm hắ không thể không cởi mở.

- Sếp ăn cơm nhá !- Em đổi chủ đề nhanh chóng, hy vọng không phải Sếp đã ăn cùng một cô nàng nào rồi.

- Không !

- Vậy à !?!- Moon cụp mắt xuống, em đi vào trong bếp luôn, em đang đói
muốn chết đây, mà Sếp lại ăn với người khác rồi, mấy hôm chẳng được ăn
cùng bàn với Sếp gì cả. Em dọn đồ ăn đi luôn, chẳng buồn ăn. Uống một ly nước lọc thật to để quên cơn đói.

Ken biết được sự thất vọng của em, nhưng em lại dọn bàn ngay lập tức,
chẳng phải mọi lần em vẫn hay đợi một lúc lâu rồi mới làm thế, em không
định cho hắn đổi ý. Ken nhìn ra chỗ em, việc hắn thay đổi thế này làm em không thích ? Mọi người ở salon đều tán tụng hắn, vậy mà em lại chẳng
thể ngợi ca gì, còn cười nữa. Ừ, em đâu có quan trọng vẻ bề ngoài của
người khác, ngay tới cả ông cụ già ăn xin em vẫn có thể quan tâm cơ mà.
Hắn nhìn xuống.

- Đã ăn gì chưa ?

- Ăn rồi ạ !- Moon cười ngượng, em không vui. Chắc là Sếp đã vui vẻ lắm với một người khác, nên về mới nằm phịch xuống ghế mệt mỏi. Và có lẽ cô gái ấy muốn Sếp thay đổi ngoại hình.

- …- Ken không thể nói gì hơn khi em đã nói thế. Hắn cũng đâu đã ăn gì, từ sáng đã ở Spa rồi, tẩy làn da trắng mất khối thời gian, khi xong
việc là về nhà ngay. Em không đợi hắn mà dùng bữa trước là điều hắn
muốn, vì đảm bảo cho sức khỏe, nhưng cũng khiến chạnh lòng.

- Sếp dùng cafe chứ ?- Em lên tiếng, hi vọng mong manh. Nếu giờ Sếp không đáp lại thì em đã thực bị quên lãng.

- …- Đôi khi im lặng là sự đồng ý.

Moon rửa tay và đi vòng qua gian phòng khách để tránh chỗ Sếp, nếu Sếp
đã từ chối mọi thứ em làm thì phải chấp nhận vậy, không nên làm Sếp ngứa mắt nữa. Em thẫn thờ đi vào phòng ngủ và ngồi yên trên giường. Ngay đến chiếc dây trên người mình cũng không mong được chạm tới. Chữ « K » này
có ý nghĩa gì… Em nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây vần vũ nhè nhẹ trôi đằng xa, một ngày đã dần tàn, mặt trời chỉ còn ló dạng một phần
nho nhỏ, khung trời mở ra bên ô cửa một màu ngọc trai rất đẹp, và bên
một khung cửa khác, lớn hơn, Ken cũng để đôi mắt hướng về ánh dương…

- Ơ kìa ! Cafe của ta đâu ?- Ken nói vọng lại. Hắn đã không còn muốn im lặng nữa, cần phải biết trân trọng những giây phút ở bên em. Hắn cũng
đứng dậy và ra bếp luôn, kiểu gì em cũng sẽ lon ton chạy vào đây.

- Dạ !- Đúng như hắn dự đoán, dù mệt mấy nhưng biết hắn muốn dùng thì
em lại vui vẻ ngay. Em chạy tới chỗ hắn đứng, cười híp cả mắt.

- Cười gì mà cười !- Hắn quay mặt về phin cafe ngay, em mà cứ như thế
thì hắn chẳng đợi được tới khi em tròn 18 tuổi để chính thức rước em về
đâu, lại còn gán cho cái từ « vợ yêu » nữa.

- Dạ, không cười nữa !- Kết thúc câu nói, em lại nở một nụ cười tươi rói rồi bắt tay vào việc pha cà phê.

- Có biết anh… à ta dùng loại cafe nào không ? - ba từ đầu tiên hắn
dùng giọng trầm ấm, nhưng ngay khi phát hiện « lỗi sai », hắn sửa lại
bằng thứ giọng hách dịch.

- Sếp thích dùng cafe đen chứ gì, ai chẳng biết !- Em lại cười rồi, lần này là chỉ tủm tỉm. Nếu như trước, em sẽ phải sợ vì âm thanh như gồng
lên của Sếp, thế nhưng lúc này giữa hai người thân thiện quá, chẳng còn
khoảng cách nào ngắn hơn, thậm chí em còn trêu chọc Sếp nữa.

- Nói xem nào ?- Giọng hắn trở về thanh trầm.

- Cà phê đen !- Em ngước lên nhìn Sếp.

- Ừ !- Hắn cười mỉm nhưng lòng vui lắm, dù biết rằng chẳng có nhân viên
phục vụ nào làm việc cho hắn mà không học thuộc nội quy của hắn cả, em
không phải là nhân viên, nhưng em phải đọc những điều đó từ lâu rồi,
ngay khi còn là một đứa trẻ. Thế có gì mà đáng để vui nhỉ, à, hay vì em
vẫn còn nhớ, hắn không để ý rằng ngày nào em chẳng phải nhắc lại món
cafe đen này, có lẽ khi hạnh phúc, người ta luôn tìm được lí do. - Uống không ?- Hắn đổ thêm nước vào bình em đang cầm trên tay, chẳng thấy
hắn làm việc này trước đó.

- Ấy ! Sếp đổi nhiều quá !- Moon nâng phích đựng nước nóng lên, hắn cũng nghe em dừng lại.

- Không uống hết thì chết đấy !- Hắn đe dọa, việc làm đầu tiên đã bị
chê trách thì hắn phải bắt em uống hết, không lẽ lại đổ đi công sức vô
giá của mình.

- Dạ !- Em cười hiền, giống như một người cam chịu.

- Bảo không cười mà !- Hắn giật cái cốc nhỏ của em ra, rót vào đấy đầy cafe, rồi lấy một ly to gấp ba lần làm y như thế.

Em không nói gì, cũng không cười, chỉ nhìn vào cốc cafe to oạch.

- Có ai bắt uống ly này đâu !- Dùng từ “ly” thì khiêm tốn quá. Hắn cốc vào đầu em. Rồi theo thói quen để tay dưới vòi nước.

- Em mới gội mà !- Moon lên tiếng nhỏ, em không thích bị coi là bẩn.

- …- Hắn rụt tay lại ngay.- Mới gội khi nào ?- Hắn vô tư kéo đầu em
lại gần rồi đặt mũi mình lên làn tóc, như thể em là một giá trị của hắn.

- …- Moon thẹn thùng không lên lời, em nghe thấy nhịp đôi tay run run của Sếp, rồi Sếp bỗng dưng đẩy em ra.

- Không có thơm tho gì hết ! Tiếc kiệm dầu gội vừa thôi !- Hắn chữa
ngượng, biết thừa con gái ngại nhất bị người khác giới chê về vấn đề vệ
sinh mà, nên cố tình nói ra để đùn đẩy cái ngượng.

- Dạ !- Moon cúi ngằm, em để Sếp nâng ly « ô tô » lên, rồi cầm chiếc
cốc nhỏ vừa tay mình. Đi chầm chậm ra bên ghế gỗ mà Sếp đã kê sẵn ra,
còn chỉ tay ra hiệu, em ngồi vào. Đây là chiếc ghế ngay cạnh bên ghế
Sếp.

- Ý kiến gì ?- Ken thấy em buồn thiu.

- Không có!- Em đáp lại.


- Hay thích uống cốc to!- Hắn cười và nhìn em ngốc nghếch.- Ăn tham thế!- Hắn đẩy ly café của mình lại gần tay em.

- Không ạ!

- Thế làm sao nào?- Hắn ngồi sát hơn, giống như người con trai đang dỗ dành người yêu của mình.

- Không sao cả!- Em hơi đói, và bị Sếp nói vậy nên không thể gượng cười, con gái đâu có thích bị nói là ăn tham chứ.

- Không đùa nữa thì đừng ỉu xìu mặt mày nhá!- Hắn ghé sát mặt vào hơn, trông hắn tâm trạng, có gì đó lo lo và sợ bị em giận.

- Sếp ăn điểm tâm nhá!- Moon quay lại áp mặt bên Sếp.

- Ăn gì giờ này!- Ken lưỡng lự, hắn không thích ăn một mình, mà em ăn no rồi chắc không ăn cùng đâu.

- Dạ!- Mặt em lại buồn, em mím môi để hai đôi má phùng lên.

- …- Hay là cứ bắt em ăn cùng, nhìn em mãi mà chẳng “béo bở” gì cả.

- Nhưng mà em đói!

Moon nhìn vào mắt Ken, em đói lắm rồi.

- Chưa ăn gì à?- Ken suýt xoa, hắn không quen an ủi người khác, nhưng
khuôn mặt hắn lúc này hiện rõ sự thương cảm.- Muốn ăn gì … nào?- Thêm
một từ cảm thán ngượng ngùng.

- …- Thường thì nhóc em đói quá hay đòi anh chị mình phải cho ăn, em
cũng thế, nhưng đây đâu phải là Wine để em nũng nịu, thời gian qua, vô
hình chung em đã để Ken là một phần quan trọng của mình. Vậy nên những
lời mong muốn của bản thân dù nhỏ bé cũng đều nói ra.

Ken không thấy em trả lời, hắn đứng dậy và mở tủ lạnh ra.

- Sếp để em tự làm!- Moon chạy tới.

- Đói thì cứ ngồi yên đi! - Hắn không ngoái lại, người hắn cao to mà
phải khom người để vừa tầm với cái tủ lạnh vì em chỉ hay để thức ăn ở
những ngăn dưới.

- Không! Em làm được! Sếp ăn cùng nhá!- Tay em năn nỉ.

- Ờ!- Ken rất muốn ăn cùng em đấy chứ, nếu em không đề nghị thì hắn cũng ép rồi.

- Hì hì!- Em cười rõ tươi, rồi chen ngang chỗ Sếp.

Ken không tránh người ra, hắn thích giúp đỡ em. Nếu muốn gọi một bàn
tiệc thì không quá mất nhiều thời gian với hắn, tuy nhiên tùy hứng hắn
muốn một lần chuẩn bị bữa cơm cùng em.

- Cho cái này vào chảo à?- Hắn lấy cái đĩa cá rán em vừa mới bóc lớp vỏ bạc, cầm lên rồi giơ trước mặt em.

- Để em làm mà!- Em cười tít mắt- Sếp không hợp với nghề đầu bếp đâu!

- Ta không hợp thì ai hợp!- Hắn tự đại- Chẳng lẽ lại là...em?- Hắn không nhìn Moon.

- ...- Em dừng mọi hoạt động. Sếp vừa gọi em đấy ư?

- Không phải!- Hắn tự trả lời- May mà đun lại thức ăn chứ... mà nấu thì ai ăn được- Dấu ba chấm dành cho từ “em”, nhưng gọi chưa quen nên
hắn chỉ có thể nói như vậy.

- Vẫn có người ăn được mà!- em nói nhỏ.

- AI ???- Hắn nghiến răng, giờ mà nghe thấy cái từ “Sếp nhỏ”, hay
thằng nhóc gì gì đó thì chắc chắn chỗ thức ăn này sẽ nát thành cám.

- Là em!- Moon co rúm người. Chẳng phải chính bản thân mình là vị
khách dễ tính đối với mọi món ăn do chính mình tạo nên, vì thế mỗi khi
nấu hỏng, em toàn tự mình ăn hết.

- Có gì mà phải sợ!- Hắn thở phào, em làm hắn lo sợ rồi hắn lại làm
em giật mình. Hắn cốc nhẹ vào đầu em. - Ta đùa chứ có ác ý gì đâu!- Hắn không muốn em phải nép vế, riêng em được quyền bình đẳng trước mặt hắn.

- Tay Sếp bẩn lắm!- Em cắn môi, nếu sếp đã chê em bẩn thì em thử trêu lại.

- Bẩn gì?- Hắn mắng yêu, lần này đã có thể nhẹ nhàng trong lời nói.
Hắn chưa từng bị ai dám nói là bẩn, em to gan như thế làm hắn càng thích ở gần em hơn.

- Tay Sếp mùi cá, còn mái tóc em thì...

- Mùi cá còn thơm hơn!- Hắn không để em nói hết câu, nhìn em ngốc nghếch khiến hắn khoái chí.

Sao em dễ giận thế chứ, mặt em cứ lầm lì nhìn xuống. Em lẳng lặng xào nấu.

- Giận rồi à? - Hắn nhăn nhó mặt, thấy tội em quá.

- Đâu có ạ!

- Thế sao buồn thiu?- Ken lại gần chỗ em thêm một bước.

- Xong rồi đây ạ! Ăn thôi!- Ánh mắt em nhìn những món ăn mà khóe môi
cười vui sướng, em sẽ để cho cái dạ dày của mình hoạt động trở lại.

Ken thích nhìn em cười, hắn đứng ngẩn người ra, cho tới khi thức ăn đã bày sẵn trên bàn và em lên tiếng gọi mới tỉnh.

- À ừ!- Hắn đi tới bàn và ngồi xuống ghế. Hắn ngồi cách em một
khoảng. Điều đó làm em thấy hơi lạ, những lần gần đây hắn đều để em ngồi kề. - Nhìn gì?- Hắn gắp một miếng thức ăn thật to vào bát mình, cắn
một miếng cũng thật to- Thực lòng, hắn sợ ngồi gần quá sẽ khiến con tim nổ tung, em rất hay cười, mà điều đó làm hắn không chống đỡ nổi.

Em không nhìn nữa, cúi ngằm mặt xuống.

- Đừng cười nữa!- Hắn lại thấy tim mình đập loạn nhịp, khó thở.

- Nhưng mà trông Sếp...- Em không nhịn được cười, thực chất em cúi
mặt xuống là để cười, mọi lần Sếp da trắng ăn uống thanh lịch, tao nhã
không như lúc này.

- Làm sao?- Hắn gắp một miếng thức ăn, cố tình ăn trước để có cơ hội
gắp cái đùi gà bự nhất cho em, chứ nếu vừa bắt đầu bữa ăn mà đã làm thế
thì hắn không quen, chưa bao giờ hắn gắp món ăn cho người khác.

- Không dám nói đâu! Sợ lắm!- Nếu đã nói như vậy thì hẳn em rất muốn nói ra suy nghĩ của mình.

- Nói đi! Ta không làm gì đâu!- Hắn tò mò về những suy nghĩ của em.

- Em nói Sếp không được mắng em đâu đấy !- Moon vẫn cười cười. Em là người vui vẻ.

- Ừ ! Không làm gì hết !- Ken khoanh tay lại, nhìn em rồi cũng cười.

- Trông Sếp cứ thế nào ấy !

- Không thích à ?- Ken lo lắng hỏi em.

- Không ạ, Sếp trông hiền! Mà không giống với ... ý em là... thì là...
Sếp giống mấy người lao động chân tay quá!!!- Moon để hai ngón trỏ chạm vào nhau lưỡng lự khi nói. Sếp đâu còn đáng sợ như trước, em coi Sếp
thân thiết lắm rồi thì đâu cần phải e dè trong ngôn từ.

- Gì?- Hắn tức giận- À, sao nói thế?- Hắn lại dịu giọng nhanh chóng,
đã hứa sẽ không làm gì em rồi mà, tay hắn còn giơ lên để chạm vào đôi má đang ửng hồng kia. Vừa mới chạm nhẹ, những ngón tay của hắn đã tê tê.

- Nhìn Sếp trông khỏe mạnh quá xá!- Em cười tủm tỉm, đôi má cũng vì những ngón tay Sếp mà đỏ hồng lên nữa.

- ...- Hắn suy nghĩ câu nói của em, em nói vậy ý là hắn giống nông dân
rồi. Ken xoay người nhìn về phía bắp tay mình, thôi đúng rồi, trông hắn
giống người làm bốc vác, có lẽ vì em đã quá quen với phong thái điềm
tĩnh mà có phần độc đoán của hắn trong lớp vỏ bọc trước đây. Hắn tự thấy mình lúc này chỉ giống một người làm thuê cho Sếp lớn- người có nước da trắng.

- Nhưng... trông Sếp ... hay lắm!- Em rụt rè.

- Hay là thế nào?- Phong độ lại được khôi phục khi hắn nghe thấy những gì em nói.


- Thì là trông Sếp dễ gần hơn...

- Thật không? Nhìn ta hiền quá ?

- Không! Sếp chẳng bao giờ hiền cả!- Em nhận xét đúng, giờ với màu da
khỏe khoắn này nhìn Sếp vẫn đầy tham vọng, thậm chí còn mang một làn gió cuốn hút hơn.

- Thế sao lúc ta vừa về lại bảo ta hiền?- Có thể nụ cười của hắn chỉ thân thiện với em nên em không biết hết về hắn.

- Thì là hiền hơn!- em chu mỏ.

- ... Vậy thấy ta ... đẹp không?- Hắn hỏi dò, nếu em nói là có thì có
thể trước đây hắn không đẹp trong mắt em rồi, còn nếu câu trả lời là
không, thì chưa bao giờ hắn đẹp cả.

- Đẹp ... ạ!- Moon nhắm chặt mắt lại, để nói ra mà khó quá. Em không
biết người nào đã làm Sếp thay đổi như thế này, nhưng em tán thành, nhìn Sếp đàn ông hơn nhiều lắm, phải nói là hút hồn mọi con mắt của người
khác.

- Ha Ha! Ta biết mà!- hắn cười lớn- Lúc nào ta chẳng đẹp !- Hắn thêm một lần chạm tay vào má em.

- …- em không nói gì, thức ăn trong miệng chưa thể nuốt.

- Yêu ta rồi à ?- Hắn lỡ mồm, ngay sau khi nói ra câu đấy thì quay mặt
đi ngay. Tại sao có thể buộc miệng một cách tắc trách như thế.- Ăn đi,
bảo đói mà chẳng thấy dùng bữa gì cả ! Ta ghét những người gầy !- Hắn
đổi chủ đề.

- Dạ !- em cầm đũa và tiếp tục bữa ăn.

- Này ! Lần sau mà để thấy đi cùng với người khác thì không được đâu đấy ! Khi nào chữ « K » kia mà xỉn màu thì biết ta đang…- Khó nói quá.

- Dạ, chữ K xỉn màu là sao ạ ? Mà Sếp sẽ … ?- Em cũng để ý mấy lần nhưng không rõ lắm tại sao mặt ngọc lại bị tối màu.

- Ta không thích !- Rồi, cuối cùng hắn cũng nói được.- Đi với người khác thì sẽ bị đổi màu, hiểu chưa ngốc !- Hắn chẳng ngại em mà nâng chữ « K » lên tay mình. Người khác theo ý hắn là đàn ông, không mấy khi nhìn
thấy em đi với phụ nữ, nên gói gọn luôn. Mặt khác, nói hẳn ra em sẽ biết hắn ghen thì không hay.

- Dạ ! Em sẽ không ra ngoài là được phải không ?- Sau tất cả, em nhận ra đây mới là nơi an toàn cho mình nhất.

- Ừ, ở yên trong nhà thôi, ta cũng không ra ngoài nhiều đâu mà buồn !-
Hắn cũng chẳng muốn bước chân khỏi cửa, vì chỉ cần thế thôi thì đi đâu
cũng nhớ em.

- …- Em lại cười rồi, ngắm nhìn chữ K tỏa sáng trong tay Sếp.

- Cười nhiều là bị điên đấy !- Hắn lên tiếng.

- Sao lại thế ạ ?- Em không hiểu.

- Thì có người bị điên !- Không phải hắn bảo em điên đâu, mà là hắn.

- Chẳng hiểu Sếp nói gì cả !- Ai có thể nghĩ Sếp tự nói mình điên, em không cười nữa.

- Không hiểu thì thôi !- Nhưng hắn cũng muốn nhìn em cười lắm- Mà này, tối nấu ăn đi nhá !- Giờ không còn sớm, chiều tà, bữa ăn này cũng được coi là ăn tối, tuy nhiên hắn muốn có thêm một bữa ăn nữa với em trong
ngày. Cứ ép em ăn thì mấy mươi ngày là mặc váy cô dâu đẹp rồi. Hắn cười
tư lự.

- Nhưng em sợ Sếp chê lắm !- Em làm nũng, thực tế em cũng rất muốn được nấu thức ăn cho Sếp.

- Không chê! Không bao giờ chê nữa!- Bao ngày qua không được ăn món
trứng của em đã là một thiệt thòi, dù có vô vàn món ngon khác cũng không sánh bằng một món ăn đơn giản của người mình yêu thương.

- Hì hì!- em lại được dịp thể hiện.

- Đã làm được món trứng chưa?- Hắn hỏi tế nhị.

- Dạ, em chưa ạ!

- Cười tươi như thế mà vẫn chưa làm được à!?!- Hắn trách yêu, cứ nghĩ
em đã khá hơn.- Có cần phải học nấu ăn không?- Hắn muốn từ giờ trở đi
sẽ chỉ ăn cơm em nấu thôi.

- Sếp làm nhanh lắm, em không theo kịp được!- Moon ngắn mặt, em rất ngại khi mà mình là con gái mà vụng về quá.

- Ai bảo dạy cho! Phải học bài bản của các đầu bếp!- Trừ món trứng thì
hắn chưa bao giờ đụng tay làm nên sao có thể làm thầy em được.

- Vừa rồi Sếp nói không được gặp người khác cơ mà?

- Thì là đầu bếp nữ...- Hắn nói tới đây thì lòi máu ghen của mình ra
rồi - Nói chung thì có sự giám sát của ta!- hắn cố gắng chữa cháy, hy
vọng em không hiểu. Đôi mắt soi xem em có phát hiện ra không.

- Dạ! - Nếu được chỉ bảo, em sẽ làm được, những ngày bé tại vì không được hướng dẫn bao giờ nên mới không thể làm được thôi.

- Nếu muốn gặp anh trai thì cứ gặp!- Riêng anh trai thì hắn cho phép,
có gì mà phải nghi ngờ quan hệ giữa em và hai người anh trai đâu khi mà
hắn không hề biết rõ như Arrow, và cả hai người anh của em đều là những
người trung thành. Bây giờ, hắn muốn em được làm những điều mà em muốn,
dù Mes có đối xử thế nào với em thì hắn vẫn sẽ tạo điều kiện cho em để
gặp anh trai.

- Em cảm ơn Sếp!- Nếu Sếp cho phép, em cũng chỉ được gặp anh Wine thôi, chứ chắc gì Mes đã muốn nhìn mặt em. Hôm ấy Mes nhận em chẳng qua là vì trách nhiệm, em biết mà.

- Nghĩ gì thế?- Hắn thấy em trầm ngâm.

- Sếp có biết... - Tự dưng nhắc tới gia đình, em nhớ đến người hôm nọ
mà Yun gọi là thầy, ông ấy gọi em là “Renny”- Sếp có biết ai là Renny
không ạ?

- Renny?

- À không! Chắc Sếp không biết đâu.- Ngớ ngẩn thật, sao lại hỏi Sếp về
người đó, ông ấy là người cùng phe với Yun, tức là chẳng liên quan gì
đến Devils thì chắc gì người có cái tên “Renny” đã được Devils biết tới.

- Renny là đàn ông hay đàn bà?- Hắn hỏi cộc lốc, đang nói chuyện với
hắn mà lại nhắc đến tên người khác làm hắn khó chịu và đột nhiên không
phân biệt được cái tên nghe rõ là nữ tính ấy.

- Em không biết! Chắc là phụ nữ!

- Ờ! Mở máy tính của ta mà kiểm tra.- Hắn chỉ ra chỗ kệ sách.

- Thôi ạ!- Moon từ chối vì máy tính của Sếp nếu có chăng chỉ là dữ liệu của các nhân viên ở Devils thôi.

- Sao? Cứ dùng đi!- Hắn bắt đầu cho phép em can thiệp sâu hơn vào đời sống.

- Máy của Sếp em không được phép dùng.

- Làm sao mà không được!?! Những thứ trong nhà muốn dùng cái gì cũng được, ta cho phép!

- Dạ!

- Dạ gì mà dạ!- hắn biết em chỉ nói thế chứ nào đâu dám động vào - Mà đừng gọi là Sếp nữa!- hắn đột nhiên nói nhỏ.

- ...- em nhìn hắn.

- Gọi như thi thoảng vẫn hay gọi ấy!- Để diễn đạt từ “Anh” mà hắn tốn thêm nhiều lời quá.

- Dạ!

- Dạ rồi thì gọi đi!- hắn sốt ruột.

- ...- Tự nhiên bắt gọi vô cớ làm em ngại, mặt em đỏ hồng từ lúc bắt đầu dùng bữa tới giờ rồi mà vẫn cứ đỏ hơn.

- Không gọi được à?- hắn lại lấy ngón tay búng nhẹ vào má em, thêm một

sở thích khi ở bên em. Tay còn lại hắn uống một li nước cho đỡ khát.

- Anh ạ!- em cúi mặt mà ngượng ngùng.

- Phì!- Hắn bị sặc, nước từ miệng bắn tung tóe ra các món ăn trên bàn,
tiếp theo là một tràng ho. Em gọi hắn mà nghe đáng yêu quá!

- Sếp... à... anh có sao không?- em vội đứng lên lại gần, dùng tay vỗ ngực và cả tấm lưng cho hắn.

Ken xấu hổ, tại em làm hắn bị sặc, tại em làm hắn có những hành động không phải là hắn nữa. Nhưng chỉ có em làm hắn hạnh phúc.

- Sếp đỡ chưa?- Em rót thêm một cốc nước để hắn uống cho xuôi.

- Sếp?- Hắn dù vẫn chưa hết sặc, nhưng phải bắt lỗi em ngay.

- Sếp sặc vì từ “anh” ấy ạ?- Em hiểu rồi.

- Cái gì?- Hắn giẫy nảy
người khi bị em nói trúng tim đen.- Ta bị hóc xương ấy chứ!- Hắn giả
bộ khục khạc, trông cũng giống người bị hóc lắm.

- Dạ! Thế mà em cứ tưởng...- Em cụt hứng.

- Tưởng mới chẳng tượng- Hắn suýt thì mất hết thể diện.- Đã bảo đừng gọi là “Sếp” rồi, không nghe à?- Hắn nhăn nhó như thể em có gọi một
trăm lần từ “Anh” thì hắn cũng không bị ngại.

- Vâng!

- Ăn tiếp đi!- Bữa cơm đã bị gián đoạn bao nhiêu lần, hắn để ý em đã ăn được mấy đâu.

- Không ăn nữa, em no rồi.

- Ăn!- Hắn ra lệnh, gắp cho em một miếng thịt cá hồi.

- Không!- Em che tay lên bát mình, nhất định từ chối.

- Ăn được mấy miếng rồi mà bảo chưa, nhanh nào!- Hắn cậy tay em ra.

- Nhưng... tất cả số thức ăn này đã được “đánh dấu” của Sếp rồi!- Em lại quên mất cách xưng hô.

- Này này...- Hắn đã chiếm hữu cả bàn ăn này rồi còn đâu.

- Thôi, tối em nấu thêm!- Em nói rồi đi vào nhà tắm lấy một cái khăn cho Ken.

- Dọn đi! Dọn hết đi!- Hắn chờ em ra rồi mới nói, nhìn hắn giống một đứa trẻ làm sai nhưng vẫn cố chấp.

- Dạ vâng! Sếp lau tay đi- Em cẩn thận chuẩn bị khăn ướt vì biết Sếp không thích dùng giấy ăn.

- Đưa đây!- Hắn giật lấy cái khăn, lau tay kĩ càng rồi ném phịch xuống bàn.

- Hi hi!- Em cười khi mà Sếp cũng có lúc đáng yêu quá.

- Sao mà ngố thế không biết! Vừa nói người ta là gì ?- A ha, hắn xưng là « người ta » với em.

- Dạ, em nhầm ạ !- Em chỉ biết cười khi nhận thấy mỗi khi Sếp xưng hô
lại đổi một chủ ngữ, khi thì « … » không nói rõ, khi thì « ta », lúc thì « tôi », rồi có lần lại là « Anh ».

- Đánh thuế khi gọi từ « Sếp » đấy, lần nữa mà gọi thì phạt !- Hắn cũng cười vì cái từ « người ta » của mình.

- Phạt gì ạ ?- em tò mò.

- Thì ... cốc đầu!- Có thể coi cốc đầu là một hình phạt được không nhỉ?

- Eo ơi! Sợ quá!- Em giả vờ cắn răng.

- Thôi đi, dọn bàn nhanh lên!- Hắn phút chốc đã định ôm em vào lòng vì
hành động và giọng nói của em. Hắn đứng dậy, đi ra bên phải tránh hướng
em đứng, vươn vai rồi đứng khoanh tay dựa vào tường.

- Em dọn đây, S...- Chưa kịp nói lên lời đã thấy ánh mắt biểu tình của hắn làm em không thể nói nữa.

- Nói gì thì nói đi!- Hắn ra lệnh, muốn nghe từ “anh” của em mà mất nhiều thời gian quá.

- Không có gì!- Em dọn dẹp nhanh chóng.

Trong khi đó Ken lặng ngắm nhìn em, mỗi khi ánh mắt em quay ra thì hắn
nhắm lại ngay. Cứ thế, dù tỏ ra lạnh lùng, nhưng trong lòng chẳng có chỗ nào không có hình ảnh của em cả.

- Này!

- Sao ạ?- Em đã úp chiếc bát cuối cùng lên kệ.

- À,...- Hắn muốn một phép so sánh

- Em vẫn đang nghe.- Em rửa tay rồi rót một ly trà.

- Ta và ... Arrow ai ác hơn?- Hắn quyết định hỏi nhưng câu trả lời và
từ ngữ em sẽ nói ra, hắn nghĩ giống nhau. Có lẽ em sẽ nói là hắn.

- ...

- Nói đi em!- Đôi mắt hắn có phần trĩu nặng- Hãy nói ra hết tất cả suy nghĩ đi- Tay hắn buông thõng.

- ...- Câu hỏi không bất ngờ, nhưng em không tin lại được cất lên từ chính người được đem ra so sánh.

- Là ta!- Hắn trả lời bằng giọng nói nhỏ, hắn muốn hỏi em nhưng lại tự đưa câu trả lời chỉ vì những nỗi đau em chịu đựng là rào cản lớn nhất
không thể để hắn được ôm em vào lòng.

- Không, không phải,...- Đã không nhắc tới thì thôi, giờ những giọt
nước mắt của em bắt đầu tuôn rơi. Ken nhìn em, hắn vẫn lắng nghe. - Sếp Arrow cũng không phải, chẳng ai cả,...- Những giọt lệ đã lăn tới khóe
môi. Một cô gái hay cười là thế, nhưng khi chạm tới nỗi đau, đôi vai của em không thể gánh thêm được nữa. Ken lại gần em, hắn đưa tay lên để lau nước mắt, hắn nhớ, ngày bé, hắn ác lắm, hắn muốn thấy em khóc và đã làm mọi cách, ấy thế nhưng những giọt máu của em còn rơi nhiều hơn giọt lệ. Khuôn mặt em nằm trong đôi tay ấm áp, hắn muốn hôn lên đôi mắt em, muốn đưa em vào lòng, muốn làm bờ vai cho em dựa vào, nhưng tất cả chỉ là
mong muốn.

- Nhưng em hận Sếp nhỏ lắm, em ghét lắm, tại sao lại giết mẹ của em, rồi còn để em sống- Em nói rất nhanh như sợ ai sẽ không cho em quyền nói,
rồi nước mắt cứ tuôn rơi hàng nối hàng.- Em khổ lắm! Hu hu... - tiếng
khóc to dần lên, em nắm chặt tay rồi đập manh vào người hắn. Có lẽ em
coi hắn là anh Mes để em tìm hy vọng, có thể lại coi là Arrow để trả hận thù, rồi có khi lại là một vị thẩm phán sẽ giúp em được công bằng, hay
chính hắn- người đã gieo những nỗi đau. Hắn chỉ biết đứng đờ, nếu làm
bao cát, nếu những cái đấm yếu ớt này giúp em hàn gắn, hắn sẽ chịu hết,
tới cả cuộc đời này.

- Chẳng lẽ cứ là Sếp thì được quyền hành hạ kẻ thấp kém sao?- Em cứ
đánh hắn, mỗi lần như thế là những giọt máu tươi trong người em đã từng
rơi. Em đã mất quá nhiều máu rồi, đến nỗi mà người anh của em không còn
muốn nhận giọt máu này nữa.- Tại sao lại có quyền đó?- em mệt lắm, có
đánh mãi thì cái người khỏe mạnh này cũng chẳng bị lụy được đâu.- Em
muốn trả thù Sếp lắm, nhưng sao được, em làm sao mà dám được cơ,
huhu...huhu...- Em nói rồi ôm chặt lấy hắn, rúc cả khuôn mặt vào tấm áo đã ướt nước mắt. - Sao bây giờ Sếp mới hỏi em câu đó!!!- Em hận cả hắn nữa- Hai người đối xử với em tệ lắm mà giờ lại thay đổi như thế?- Em
trách móc, em thương cho chính bản thân mình. Ngày trước thì cả hai đều
thi nhau hành hạ em, rồi đây lại muốn cho em tất cả. Ken không đủ tư
cách để ôm em, nhưng hắn đã vòng tay qua người em mất rồi, cái siết của
hắn còn hơn cả tất cả tình yêu thương trong hắn. Người em nhỏ bé trong
vòng tay rộng lớn này, nhưng đủ để giữ cái vòng tay mãi dành cho em.

- HÃY ĐỂ ANH MANG TỚI HẠNH PHÚC CHO EM!- Hắn hôn lên mái tóc em nồng
nàn- CHO ANH... MỘT CƠ HỘI... EM NHÉ! - Câu nói từ tận đáy lòng chân
thực, có thể hắn đã lợi dụng rất nhiều người, có thể hắn là một kẻ xấu
xa nhất thế gian này, có thể hắn độc ác với tất cả, nhưng với em, với
thời gian trong suốt quãng đời còn lại, với con tim cháy bỏng, hắn sẽ
chỉ dành cho em. - ANH LÀ CỦA EM VÀ SẼ CHỈ CỦA MÌNH EM!- Không cần
biết em như thế nào, nhưng hắn cho em tất cả vô điều kiện.

Em chỉ biết khóc nấc lên, em bíu chặt vào tấm lưng của hắn, nếu dòng
nước lũ cuốn trôi tất cả thì chiếc cột này sẽ giúp em trụ vững. Không có giới hạn nào cho tình yêu của hắn lúc này, những nỗi đau hay là tội lỗi đã bị tình yêu xóa lấp, hắn cũng chỉ là một người đàn ông bình thường
trước người con gái hắn yêu.

- Anh sẽ bảo vệ em chứ? Em không muốn bị cô đơn, em sợ bị đánh đòn
lắm!!!- Moon vẫn cố gắng nói dù em đã mệt giữa cơn bão lòng.


- ANH SẼ ĐEM TÍNH MẠNG CỦA MÌNH RA ĐỂ ĐẢM BẢO ANH SẼ MÃI BÊN EM - Hắn thả lỏng người khi cảm thấy em bị khó thở, rồi hôn lên trán em dù đôi
môi mình run rẩy. Em cười trong nỗi đau, em đã có một chỗ dựa tinh thần
và em muốn được an ổn mãi mãi. Ánh mắt em sáng lên thuần khiết, quá khứ
trong giấy phút đã bị con người cao lớn này làm lu mờ.

Muốn bảo vệ được em, chỉ cần sai một vài người đáng tin cậy là không bao giờ em bị tổn thương, nhưng đem tính mạng của hắn ra, tức là chỉ hắn
mới có đủ quyền và nghĩa vụ để đảm bảo cho em, giữa em và Devils, hắn đã đặt ngang hàng. Em đã là tài sản của hắn, một thứ tài sản vô cùng quý
giá, nếu Devils được cả một bộ máy bảo vệ thì em chỉ có duy mình hắn,
nhưng không sao, chỉ cần hắn thôi cũng đủ để mang tới hạnh phúc màu xanh cho em rồi.

- Anh hứa rồi đấy nhá anh!- Em ngước lên nhìn hắn, hắn giống một
thiên thần mang đôi cánh màu đen, nụ cười của hắn hướng về em, giống như ánh hào quang của ngày mới. Những giọt nước mắt tan biến theo ánh sáng
ấy.

Hắn không nói gì, đáp lại em bằng một nụ hôn.

Một lời hứa khóa lại,

Một tình yêu được mở ra,

Cơn mưa bất chợt ngoài hiên, dịu đi ngọn lửa đau đớn cùng đôi môi đang hoà vào nhau.

Những ngón tay đan vào lọn tóc rối bời sẽ gìn giữ cho em được hạnh phúc.

Cảm giác hạnh phúc tột đỉnh khi nhận lấy hơi ấm từ người kia, em cho hắn một niềm đam mê cháy bỏng, ngược lại, hắn cho em một điểm tựa âu yếm.

Tất cả bỏ lại sau lưng khoảng cách, danh vị, cả thế giới, hai đôi mắt
nhắm lại để tâm hồn quyện vào nhau, ngoài sân, hai chiếc lá cùng lìa
cành, đôi chim nhỏ quấn lấy nhau, mọi thứ đều có đôi, em và hắn...

Anh sẽ là người bảo vệ em mãi mãi,... .

Nhưng kết thúc của “mãi mãi” luôn có một dấu chấm hết.