Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Chương 49: “chị dâu!”

- Sao vậy anh?- Moon vừa dọn thức ăn lên bàn.

- Có việc đột xuất! Không biết là việc gì nữa!- Wine ôn tồn trả lời em, vừa kiểm tra lời nhắn.

- Vậy thì anh phải đi ngay chứ! Đi thôi anh không bị “phạt” đấy!- Moon
tháo găng tay ra, em vào phòng lấy bộ quần áo cho Wine- Em không sao
đâu!- Moon cũng đoán vì cậu không muốn để em ở nhà một mình.

- Nhưng em...- Wine thật khó xử, đây là lệnh Sếp lớn, chắc phải rất quan trọng, mà cậu vẫn muốn ở bên em để bù đắp những thiếu hụt về tình cảm.

- Không! Đi đi anh! Anh mà bị hệ lụy từ em là em buốn lắm đó, nên anh đi đi mà........!- Moon đẩy Wine ra tới cửa và nằng nặc bắt cậu phải đi.
Wine đành chấp nhận.

Wine có khi nào đã cướp mất tình thương của em? Cậu vừa lái xe vừa nghĩ. Cả hai cùng là em của Mes, nhưng sao Moon lại nói Mes không nhận em
trong khi anh đối với cậu rất tốt. Wine thở dài, nếu biết em là em gái
của mình sớm hơn, hẳn cậu sẽ không để em chịu nhiều khổ nhọc...

Ken khéo léo bố trí để Wind “tình cờ” biết được Moon chính là em gái
mình thông qua việc gửi sót dữ liệu về Mes, yêu cầu cậu phải gửi lại do
Mes vẫn đang ở Châu Phi, vì lí bảo mật tuyệt đối nên không thể gửi qua
mạng anh ninh xuyên cấp . Như thế, chắc chắn Wine sẽ phải đọc lại một
lượt thông tin của Mes và sẽ nhận ra cái tên Moon nằm ở đâu đó trong bộ
nhớ, Ken đã xóa phần “con của gián điệp” đi để tránh lặp lại sự việc anh trai không nhận em, sau khi đã an tâm, Wine được trả về. Ken chắc hẳn
Moon giờ này rất hạnh phúc!

Ken có thêm một đêm khó chịu, hắn không tài nào chợp mắt được, cứ nghĩ
nụ cười em dành cho Wine là đã không thể thở nổi. Em chưa từng cười với
hắn dẫu chỉ là một nụ cười sáo rỗng,...

Một ngày mới, không có Moon dọn bữa sáng, không có người đem áo tới cho
hắn, trống vắng vô cùng, Ken không thể tìm thấy sự thoải mái dù ở một
mình. Ken đi làm với tâm trạng uể oải, trong buổi họp, hắn liếc nhìn
Wine không biết bao nhiêu lần. Wine vẫn tỏ ra hết sức bình thường, che
giấu niềm vui hạnh phúc qua lớp mặt nạ. Hắn thừa biết cậu đang dùng tài
diễn xuất cao tay....

Rồi thêm một ngày nữa không thấy Moon trở về, hắn... ghét em vô cùng.
Sao lại có thể vô tâm quá vậy? Chẳng lẽ suốt mấy ngày qua, không một

giây phút nào em nghĩ về hắn? Em không sợ Wine bị vùi dập sao? ... Nhưng Ken đâu có cớ để gọi em về...

*

* *

Từ bên nước ngoài Devils tuyển chọn rất nhiều kiều nữ tới từ Chấu Á, Âu, Mĩ để tìm ra những mĩ nhân hợp “khẩu vị” của Đại Bàng Trắng, tất cả
phải là giai nhân tuyệt sắc. Cuộc tuyển chọn phải trải qua nhiều quá
trình nên việc chọn ra 50 người hẳn sẽ phải thu hút sự quan tâm của Sếp. Trong số họ có thể chỉ là người tình một đêm của Ken, hoặc sẽ là vĩnh
viễn, không thể nói trước được, chưa ai từng được gặp Ken dù chỉ một lần nên đều tò mò về con người hoàn hảo này, nhưng đều mong muốn lọt vào
tầm ngắm nơi đôi mắt Ken. Họ đều tự kiêu, tài năng và sắc sảo.

Buổi tiệc đêm của Devils vừa mới chỉ bắt đầu, 50 cô gái đã choáng ngợp
trước vẻ đẹp của Arrow. Quả không như lời người ta nói, những nỗ lực của họ không uổng! Arrow là em trai của Đại Bàng Trắng, hắn đã đẹp như vậy
rồi, thì người mà họ chờ đợi sẽ không thua kém!

Arrow mặc bộ Vest màu trắng khác hẳn với tông tối màu hàng ngày, hắn
đang đi vào, phong thái đường hoàng hùng dũng theo từng bước chân. Cầu
vai nở nang cùng với tầm vóc cao lớn, Arrow luôn thu hút ánh nhìn của
mọi người.

Perry bước đi cùng với anh mình. Duy chỉ có mỗi cô là phái yếu được sánh vai cùng với Arrow từ trước tới giờ, Arrow ghét phụ nữ. 50 cô gái chân
dài thoáng do dự trước nữ hoàng của buổi tiệc, Perry cũng đẹp quý phái
như người anh trai. Nếu Arrow mang một phong cách rất đàn ông, thì ngược lại, ở Perry sự nữ tính luôn hiện hữu, không chỉ vậy, đôi mắt biết nói
của cô còn khiến bao nhiêu người ngã gục. Làn da trắng hồng nổi bật trên nền chân váy đen, đúng là một khuôn mẫu của Devils. Rời chỗ Arrow,
Perry tiến về chỗ Mes, anh đang đứng cạnh người em trai, Wine.

Ken tới ngay sau đó, hắn lịch lãm trong trang phục màu đen tương phản
với Arrow. Chỉnh lại cổ áo, Ken đi vào. Hắn là chủ nhân của buổi tiệc.

Ngay khi vừa nhìn thấy, những mĩ nhân đã ngây ngất trước vẻ đẹp “khó
đoán” của Ken, mặt khác vẫn luôn phải tự tin trước hắn. Nếu may mắn, họ
có thể có được vinh dự sở hữu hắn suốt cuộc đời!

50 cô gái, là tụ họp tinh hoa, chắt lọc những tinh túy từ hơn 100 quốc
gia. Họ đều xuất thân không chút tì vết và tất cả đều một lòng vì
Devils. Những đôi chân dài miên man, bờ môi gợi cảm và thân hình quyến
rũ không một thước đo nào có thể đánh giá, họ nín thở đợi chờ đôi mắt
Ken dừng lại nơi mình. Viên quản lí giới thiệu từng cô gái một cách chi
tiết cho Ken, cũng không phải lo ngại gì vì bộ nhớ của Ken quá tốt, tổ
chức tin rằng sẽ có ít nhất một người trong số được chọn. Ấy thế mà Ken
lại nghĩ tới Moon lúc này, nếu đem so sánh em với họ, chắc chỉ là 0,1
trên thang điểm 1000. Ken vẫn đang lắng nghe lời của người thuyết trình, 50 cô gái này hoàn hảo, hắn thừa nhận- nhưng sao Moon lại có quá nhiều
nhược điểm tới vậy?

Lại nghĩ tới em, hắn nâng một ly Vodka nho đen và uống cạn. Moon... cũng có một chiều cao tương đối, nhưng chỉ nên nhìn từ đằng sau, hắn cười
nửa miệng, rõ là chưa phát triển mà... không hề gợi cảm, thế mà lại có
sức quyến rũ chết người, hơn hẳn những đường cong khiêu gợi trước mặt
hắn đây.

Viên quản lí muốn hỏi Sếp có muốn xếp cô gái nào vào một trong số những

khu biệt thự của hắn không, những hắn lắc đầu ngay lập tức. Hắn không
muốn, mà tại sao ngay từ khi Moon mới chỉ 11, hắn đã cho em được ở đó,
chẳng lẽ... tình cảm của hắn bắt đầu từ trước đó rồi sao?

Ken không chọn ai cả, điều đó thật phũ phàng và lạnh lùng, trái lại càng khiến các giai nhân mong muốn chinh phục được hắn hơn.

*

* *Ở buổi dạ hội đêm này, còn có thêm một tâm điểm chú ý nữa,
là Arrow. Mười bộ trang sức độc nhất vô nhị từ hơn 128 quốc gia được bày trang trọng trong lớp tủ kính, tất cả đều của Arrow. Giá trị của mỗi
sản phẩm lên tới một triệu dola chứ không ít. Mọi người góp mặt tại đây
đều tò mò không biết những món nữ trang này sẽ vinh dự dành cho cô gái
nào. Như đã biết, Arrow không bao giờ ngó ngàng đến cái từ “Phụ nữ”, thế mà hôm nay khác hẳn, Arrow trầm ngâm đợi chờ một người nào đó!

*

* *Moon đang ngủ thì nhận được tin triệu tập của Sếp nhỏ. Em
không hề biết di động của mình đã bị gài hệ thống của Arrow từ hồi nào,
cái này Wine mới đưa cho em dùng thay vì cái điện thoại đã cứu sống em
từ lần trước. Em bước ra cửa thì đã thấy có ngay một chiếc xe đứng
chờ...

*

* *

Cửa lớn đã được đóng khi vị khách mời cuối cùng đến. Là một cô gái.

Moon bước vào, em chưa thực sự hiểu lệnh của Sếp lắm. Nói thực, so với
Ken, em sợ Arrow gấp đôi. Trống ngực đập thình thịch khi mà nhiều con
mắt quý tộc đang nhìn em, đây là chốn “thiên đàng”, có lẽ vậy, em toàn
thấy những ác quỷ cao sang qua lại trong một cung điện đồ sộ. Em nhìn
thẳng ra chỗ của 50 cô gái chân dài, giữa họ là một người khác giới vận
đồ đen. Ken đã nhìn thấy em. Hắn không tin là em lại ở đây, cả chiếc váy màu đỏ hồng em đang mặc trên người nữa,chắc hẳn phải có người đẳng cấp
cao mua cho. Là Wine được sao? Có thể, nhưng Wine không to gan tới mức
dẫn em gái tới đây! Ken nhận định, còn Mes thì càng không phải, hay
là...

Mes cũng nhìn thấy em. Anh cố không để tâm tới.

Ken ôm đại một cô gái trong số 50 mĩ nữ, tay hắn mơn man nơi vòng eo của quý cô... cốt chỉ để... em ghen!

Nhưng em ngoảnh đi ngay, em lo sợ Sếp hỏi một tuần nay đã đi đâu nên
tiếp tục làm theo lệnh Sếp nhỏ. Em tiến lại gần mấy chiếc tủ kính long
lanh ánh đèn. Người bảo vệ chặn em lại, không cho bước tiếp. Em không
hiểu gì, chỉ biết dòng lệnh của Sếp sai khiến em phải đi vào khu vực đó.

Lúc này, Arrow đã đến bên cạnh, nở một nụ cười chưa từng thấy:

- Chọn đi! Một hoặc tất cả!- Arrow nhìn em âu yếm.


- ...- Moon nhìn thẳng vào mắt hắn. Không giống như mọi khi, đôi mắt dành cho em giờ tràn ngập tình yêu thương.

Tất tần tật những người có mặt lúc này đều sốc vì điều đó. Họ không tin
câu nói được phát ra từ Arrow và cũng không tin người con gái lại là một tiểu nữ vô danh!

Moon không hiểu dụng ý của Arrow, nhưng ánh mắt hắn khiến em không rời
được. Em không thở bằng mũi nữa mà dùng miệng để thở sâu.

- Chọn đi!- Arrow đặt tay lên bờ vai Moon và đẩy em đi xem từng thứ đồ.
Những viên kim cương lấp lánh, những chuỗi hạt xa xỉ lộng lẫy này, thực
sự không thể so bì bằng ánh mắt của Arrow đang nhìn em lúc này.

Moon chớp mắt rồi nhìn xuống. Em còn cảm nhận được đôi vai run rẩy của mình, mắt em hoa lên,... Em ghì chặt tay vào chiếc váy.

- Chiếc lắc chân hạt cườm hay khuyên tai ngọc trai La Mã?- Arrow để em lại gần mình hơn.

Moon vẫn yên lặng, em thừa nhận những bộ sản phẩm này rất đẹp, nhưng em
không hiểu gì hết. Arrow định giải thích cho em và mọi người bằng cách
hôn nhẹ lên má thì từ xa, Ken đã đẩy cô gái người Hà Lan ra.

- CẬU ĐANG NỊNH CHỊ DÂU ĐẤY À!

Moon mặc một chiếc váy dạ hội màu đỏ hồng chấm ngang đầu
gối. Người em toát lên một mùi thơm hoa huệ tây, thanh cao nhã nhặn. Em
đứng so người một phần vì sức nặng đôi bàn tay của Arrow. Không phải
nặng do trọng lượng mà là ở làn da của Sếp... rất ấm, ẩn dưới bàn tay
hồng hào kia, là hằng hà vô số tinh thể mặt trời bé con, truyền cái sự
nồng ấm tới đôi bờ vai run rẩy. Giống như giữa Sếp và em đã thân quen,
em nhìn Arrow với vô số cung bậc cảm xúc, hận có, sợ có, trách móc cũng
có, và có chút gì đó là niềm tin...

Em không hiểu mình đến đây để làm gì, khoác lên mình bộ cánh như những công nữ quý phái, và là tâm điểm của sự chú ý!

Arrow hài lòng vì chiếc váy mà đích thân chọn lựa, Moon rất hợp với màu
đỏ thẩm mĩ này. Người em không còn quá gầy như cái lần hắn sai em đi tới Green, có lẽ thời gian qua em đã chú ý giữ gìn sức khỏe hơn. Trông em
không nổi bật trong bữa tiệc này, nhưng nổi bật với riêng mình hắn, chỉ
thế là đủ. Khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, một nét giản dị vốn có mà vì
thế hắn đã yêu em. Em giản dị, không phô trương như những người con gái
khác, em là chính em, và là người con gái hắn yêu!

...

Đứng bên cạnh em đây là một người đàn ông mặc Vest trắng, còn đằng xa là một người khác mặc đồ màu đen, rõ ràng màu đỏ hợp với trắng hơn là đen!

Arrow cúi người để hôn lên đôi má em, hắn muốn giải thích cho tất cả, em là ai, kể cả hai người anh trai của em, nhưng không được, lần thứ hai,
hắn lại bị Ken qua mặt.

- CẬU ĐANG NỊNH CHỊ DÂU ĐẤY À!- Câu nói cất lên theo ngữ âm trầm mà rất
rõ, khiến tất cả phải lặng im, kể cả tiếng nhạc. Ken bỏ tay ra khỏi
người cô gái, rồi ung dung bước tới chỗ Arrow, như mình đã “đặt cọc” chỗ đứng.


Cái từ “Chị dâu” Moon không giả vờ không hiểu, chẳng lẽ câu chuyện hôm
nọ là thực sao? Những điều Ken nói với em...? Em rời mắt nhìn về phía
cái người đang tiến lại gần, không chỉ em mà hàng trăm ánh mắt cũng đang dõi theo.

Không quan tâm tới suy nghĩ của Arrow, Ken đến ngay trước mặt, đối diện, luồn tay vào eo và giữ em về bên mình.

Arrow nhìn lại Ken bằng ánh mắt nảy lửa. Đây là buổi tiệc của Ken, Arrow ... chuyển mắt về phía Moon...- “Đúng vậy, tôi đang cùng bạn gái lựa đồ cho chị dâu!”- Nếu muốn nói, Arrow hoàn toàn có thể chớp cơ hội khi Ken đang tiến đến, nhưng hắn không làm. Arrow thở điềm tĩnh. Hắn cũng buông tay khỏi đôi vai em ngay khi Ken bước tới, chỉ là bằng mặt nhưng không
bằng lòng. Arrow không thích đem chuyện này ra làm trò hề, đặc biệt càng không muốn đem em ra để tranh giành. Hắn phạm sai lầm một lần là đủ,
cái ngày đem em đi “cho” đã là quá khứ, giờ không thể tiếp diễn. Hắn
chấp nhận em với tư cách là “chị dâu”, nhưng chỉ trong buổi tối ngày hôm nay!

Arrow không nhìn em nữa, hắn quay đi, để lại ánh nhìn hụt hẫng nơi em.
Phía cuối tầm nhìn, em chạm ánh mắt của Wine, Mes đang ở đó, nhưng em
không dám, chỉ dám tìm đường giải thoát nơi người anh thứ hai. Sự việc
này đối với Wine cũng thật khó lường, em gái cậu là “chị dâu của Sếp
nhỏ” được ư?

Ken không thích ánh mắt đó của Moon, thà rằng em mở tròn to đôi mắt nhìn vô định mọi thứ còn hơn là nhìn về phía người khác.

- Em muốn lấy hết tất cả số nữ trang này sao?- Ken cắt ngang, nhưng Moon không trả lời, chỉ thu tầm nhìn về phía hắn. Chưa bao giờ em nghe hắn
gọi mình là “EM”. Ken đặt đôi môi của mình vào môi em như để cố hữu “chủ quyền”. Hắn làm vậy là bất ngờ, gây sốc với tất cả mọi người, nhưng em
để yên thế!

Phải nói là liều lĩnh, ngộ nhỡ đột nhiên em đẩy hắn ra, chắc chắn Arrow
sẽ “nhảy vào cuộc”, vì thế Ken không thể chạm môi em quá lâu, tay hắn
luôn trong trạng thái chờ chực, kiểm soát cánh tay em, không thể để hành động “thô lỗ” lấy tay quẹt miệng diễn ra được.

Cố gắng lắm Ken mới dứt khỏi bờ môi em. Cái cảm giác lâng lâng êm ái từ
từ quấn lấy hắn rồi siết chặt, em không khước từ nụ hôn bị động đó. Moon hướng lên nhìn Ken, đôi mắt như một đứa trẻ vô tội có vô vàn điều phải
hỏi ngay lập tức!

- Em không thích chúng sao? Vậy có lẽ chiếc nhẫn này sẽ làm em hài
lòng!- Ken ra hiệu cho nhân viên đem ra. Hắn chu đáo hay vì đã tính
trước? Và lờ luôn ánh mắt của em.

Người phục vụ đem ra một món đồ giá trị, một chiếc nhẫn, tất cả những
đôi mắt sành sỏi đều cam đoan giá trị của loại hàng xa xỉ này trên dưới
10 triệu đô. Ánh sáng từ mặt ngọc safia phát ra tao nhã, lung linh tỏa
sáng trên đôi mắt em. Hắn không đợi Moon lên tiếng mà đã nâng đôi tay em lên, đặt chiếc nhẫn vào vị trí mà hắn muốn. Rất vừa có lẽ vì đã được
đặt đúng kích cỡ!

Moon đổi hướng về phía tay mình, em không biết giá trị của chiếc nhẫn và cũng không thể hiểu được giá trị hành động vừa rồi của Ken. Sau giây
phút này, giờ đây vị trí của em đã hơn hẳn hai người anh trai mình, và
có khả năng,... còn vươn cao hơn cả nhiều người khác nữa. Ken đón nhận
ánh mắt của em, một mặt hắn sợ rằng em và những người xung quanh cảm
nhận được thấy từng nhịp đập dồn dập của trái tim mình, mặt khác lại
muốn thể hiện em là người hạnh phúc nhất tối nay!

Ken dùng tay nhẹ nhàng chỉnh đầu Moon xuống, hắn không muốn em cứ trân
trân nhìn hắn thư thế. Đôi môi em như đang thách thức hắn, giống một

liều thuốc chết người, hắn phải kiềm chế bằng cách để em đổi hướng tầm
nhìn.

Đạt được mục đích của ngày hôm nay, Ken xoay người và để em đi theo mình bằng cách tay vẫn đang ôm lửng nơi em. Hai người ra tới cổng và lên xe
đi luôn.

Trước khi sánh bước cùng Ken, Moon đã ngoáy lại. Ánh mắt em tìm kiếm là
Arrow. Arrow không nhìn em, hắn chỉ nhìn vào chiếc nhẫn trên tay em. Một ánh mắt buồn tới khó tả, một sự hy sinh không thể lớn lao hơn, trước
khi em rời tầm mắt, Arrow nhìn thẳng vào em... đó là sự không từ bỏ!

Dù thế nào chăng nữa, dù ngày hôm nay em thuộc về ai, thể xác hay cả con tim em nữa, nhất định một ngày nào đó, hắn sẽ làm cho em phải “chủ
động” đi tìm “mũi tên” của riêng em!