Ngược Ái ( Tàn Bạo Vương Gia Tuyệt Ái Phi )

Chương 132: Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng

Tất cả mọi người đều ngừng thở nhìn về phía Tư Mã Tuấn Lỗi để xem hắn sẽ đối xử hay trừng phạt Châu nhi như thế nào? Hắn thật sự sẽ giết nàng sao?

‘Châu nhi, bổn vương chỉ muốn biết ngươi làm sao học được võ công, lại còn biết dụng độc? Còn có nam nhân mà mùng một hàng tháng hay mang đồ đến cho ngươi, hắn là ai? Mai nhi thật sự là vì bổn vương mà chết sao?’ Tư Mã Tuấn Lỗi con ngươi đen thâm trầm phức tạp liếc nhìn nàng, hắn muốn cởi bỏ những nghi hoặc đã tồn tại trong lòng lâu lắm rồi

Châu nhi khiếp sợ, mở to hai mắt nhìn hắn, hắn làm sao biết được việc này, thì ra là hắn đã âm thầm điều tra mình, trong đôi mắt đẹp chợt bùng lên ngọn lửa phẫn nộ.

‘Vương gia, ngươi cư nhiên đi điều tra ta, lại còn hoài nghi tỷ tỷ, uổng công tỷ tỷ yêu ngươi, ngươi làm sao có thể đối xử tỷ tỷ như vậy? Tỷ tỷ lấy sinh mạng của mình để đổi lấy sinh mạng của ngươi, vậy mà ngươi lại còn hoài nghi tỷ tỷ, Tư Mã Tuấn Lỗi, ngươi thật là tuyệt tình.’ Trong lời nói của Châu nhi tràn đầy hận ý, nàng không thể chịu đựng được khi hắn hoài nghi tỷ tỷ.

‘Bổn vương cũng không muốn hoài nghi, chỉ là các ngươi rất khả nghi, hiện tại bổn vương muốn biết hết tất cả mọi chuyện.’ Ánh mắt Tư Mã Tuấn Lỗi nhìn nàng có chút lạnh lùng.

Nhìn thấy ánh mắt lãnh khốc và vô tình của hắn thì tâm của Châu nhi hoàn toàn tuyệt vọng, nàng và tỷ tỷ đều yêu thương hắn như vậy, đổi lại kết cục cuối cùng lại thế này.

‘Vương gia, Châu nhi không còn gì để nói, cũng không có gì để khai báo.’ Châu nhi nhắm mắt lại, bộ dạng như nói ‘tùy ngươi xử lý’.

Tư Mã Tuấn Lỗi mím môi, con ngươi đen thâm trầm âm u, không biết là đang suy tư về chuyện gì.

‘Tuấn Lỗi, nếu nàng đã không chịu nói thì hãy quên đi, dù sao chỉ với một lần phạm tội của nàng thì cũng đủ để chúng ta xử tử nàng, ngươi không cần cùng nàng dài dòng, lãng phí thời gian.’ Tư Mã Tuấn Dật nhìn thấy thái độ ngông cuồng của nàng thì thấy rất phản cảm, không kiên nhẫn thốt lời.

‘Hàn Ngữ Phong, ngươi muốn xử lý như thế nào?’ Tư Mã Tuấn Lỗi nhìn nàng, trầm giọng hỏi.

‘Ta?’ Hàn Ngữ Phong sửng sốt một chút, tại sao hắn lại hỏi nàng?

‘Châu nhi muốn sát hại ngươi, cho nên chuyện này do ngươi quyết định.’ Tư Mã Tuấn Lỗi giải thích đơn giản.

Hàn Ngữ Phong nhìn Châu nhi, nàng không có rộng lượng như vậy, Châu nhi đã vài lần muốn hãm hại nàng, nàng không có cách nào tha thứ cho Châu nhi, nhưng khi nhìn thân hình gầy yếu đơn bạc, khuôn mặt trắng bệch không có một chút sắc huyết của Châu nhi, nàng lại có một tia đồng tình, cứ như Châu nhi nói, chính cô ta cũng không phải trời sinh đã lãnh huyết vô tình, chỉ là vì nhất thời ghen tỵ nên lầm đường lạc lối, bảo nàng giết Châu nhi, nàng không thể xuống tay, cũng không thể giậu đổ bìm leo, thở dài ôn nhu nói: ‘Vương gia, nếu ta đã bình an vô sự vậy thì hãy thả Châu nhi đi.’

‘Ngữ Phong, ngươi thật sự muốn thả nàng, cho dù ngươi giết nàng thì cũng là trừng phạt đúng người đúng tội, không ai có thể trách ngươi.’ Tư Mã Tuấn Dật không thể lý giải nổi hành động lúc này của nàng, làm người không thể quá lương thiện.

‘Tứ vương gia, nên tìm chỗ khoan dung mà độ lượng. Châu nhi chỉ là nhất thời lầm đường lỡ bước, ta tin tưởng sau này nàng nhất định sẽ hiểu rõ.’ Hàn Ngữ Phong ôn nhu cười

‘Nếu ngươi đã nói vậy thì cứ quyết định vậy đi.’ Tư Mã Tuấn Dật giải huyệt đạo cho nàng rồi thả nàng đi. Tư Mã Tuấn Dật lạnh lùng nói một câu.

‘Châu nhi, ta hy vọng ngươi về sau hãy sống cho thật tốt.’ Tư Mã Tuấn Dật bất đắc dĩ giải khai huyệt đạo cho nàng.

Khi thân thể có thể cử động, Châu nhi lập tức băng bó vết thương trên vai trái của mình, oán hận nhìn Hàn Ngữ Phong, giọng nói lạnh như băng: ‘Đừng tưởng rằng ngươi buông tha ta thì ta sẽ mang ơn ngươi.’ Nói xong liền hướng theo cửa vương phủ mà rời đi.

Nhìn Châu nhi giận dữ rời đi mà không có lấy một chút cảm kích, Tư Mã Tuấn Dật nhìn Hàn Ngữ Phong nói: ‘Ngữ Phong, ngươi buông tha nàng như vậy, ngươi cam tâm sao? Ngươi đã quên mình từng chịu quá nhiều khổ sở sao?’

‘Không có gì gọi là không cam tâm hay không cam lòng. Nếu phải truy cứu thì cứ xem như ta thay cha ta chuộc tội đi.’ Hàn Ngữ Phong lạnh nhạt cười, chẳng lẽ giết chết Châu nhi thì nàng sẽ an tâm sao?

‘Quên đi, việc đã đến nước này mà ngươi cũng không muốn truy cứu thì thôi vậy. Ta quay về phủ trước.’ Cứ như vậy mà buông tha Châu nhi, Tư Mã Tuấn Dật quả thật có chút không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ nhận lời.

‘Tất cả mọi người lui xuống đi.’ Hàn Ngữ Phong nhìn thấy bọn hạ nhân vẫn còn đứng ở đại sảnh thì nhẹ giọng phân phó.

‘Dạ! Vương phi.’ Mọi người cùng nhau lui ra ngoài.

Hàn Ngữ Phong trở lại Lục Bình uyển liền thấy Tư Mã Tuấn Lỗi đang ngồi bên cạnh bàn, vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt u ám, rốt cục nhịn không được mà nói: ‘Nếu đã lựa chọn không truy cứu, muốn cho người ta một con đường sống thì cần gì phải nghĩ nhiều, hao tổn tinh thần?’

Tư Mã Tuấn Lỗi nâng khóe môi, không nói nữa lời, đột nhiên không biết đang nghĩ gì mà thốt ra: ‘Nữ nhân ghen tỵ lại dùng thủ đoạn ghê gớm, sắc mặt điên cuồng thật là xấu xa và đê tiện.’

Hàn Ngữ Phong nở nụ cười yếu ớt, châm biếm nói: ‘Ngươi xứng đáng bị như vậy, nếu không phải ngươi nơi nơi lưu tình, muốn ban phúc cho người ta thì tại sao lại có kết cục như vậy?’

Tư Mã Tuấn Lỗi hừ lạnh một tiếng, ngẩng đầu nhìn nàng: ‘Ngươi vui sướng khi thấy người gặp họa, muốn châm biến bổn vương sao?’

‘Ta mới không có tâm tình để làm chuyện như vậy.’ Hàn Ngữ Phong vô tội nói, nàng mới chính là nguyên nhân hại người lớn nhất, người Châu nhi muốn sát hại chính là nàng.

‘Sau khi Mai nhi qua đời, bổn vương tuân thủ lời hứa, mang Châu nhi về vương phủ chăm sóc.’ Tư Mã Tuấn Lỗi đột nhiên đổi đề tài.

‘Nga.’ Hàn Ngữ Phong ngẩng đầu đáp, nàng không rõ hắn vì sao lại nói chuyện này với mình.

‘Bổn vương đối nàng chăm sóc giống như người nha, cho tới bây giờ bổn vương đối với nàng không hề có một tia tà niệm.’ Tư Mã Tuấn Lỗi thản nhiên nhấc môi nói tiếp.

‘Nga.’ Hàn Ngữ Phong  lại khẽ lên tiếng.

‘Ngươi ‘nga’ cái gì?’ Tư Mã Tuấn Lỗi rủ mắt xuống trách mắng nàng, đó là thái độ gì chứ?

‘Vương gia, ngài tiếp tục nói đi, ta đang nghe.’ Hàn Ngữ Phong cố ý ngoan ngoãn, biểu hiện cung kính nói.

‘Ngươi nghe? Ngươi cho là bổn vương nói cho ngươi nghe sao?’ Tư Mã Tuấn Lỗi bất mãn liếc mắt nhìn nàng một cái, nàng chính là cố ý mà.

‘Không muốn nói thì đừng nói, ta cũng không muốn nghe đâu.’ Hàn Ngữ Phong bĩu môi.

Tư Mã Tuấn Lỗi trong lòng phức tạp lại không thể nói ra lời, tối nay Châu nhi đột nhiên biến thành………  hắn không biết người thường ngày ôn nhu, suy nhược đối với mọi người hòa nhã thiện lương lại có thể trở nên âm hiểm ngoan độc đến vậy? Hiện tại hắn phát hiện, hắn đối với Châu nhi hiểu biết đã ít lại càng thêm ít.

_________________