Ngược Ái ( Tàn Bạo Vương Gia Tuyệt Ái Phi )

Chương 130: Kinh hoàng

Nhìn thấy nàng ở trước mặt mọi người cởi bỏ quần áo, Hàn Ngữ Phong vội vàng ngăn cản nàng: ‘Châu nhi cô nương, tốt nhất nên vào trong.’

‘Không cần, Châu nhi không thẹn với lòng, Châu nhi muốn tất cả mọi người làm minh chứng cho mình.’ Châu nhi liền cự tuyệt, tay nàng cũng nhẹ nhàng cởi áo trên bả vai trái.

Tất cả mọi người đều ngừng thở, cùng chờ đợi.

Tư Mã Tuấn Lỗi nắm chặt tay, nếu có vết thương ở đó thật, thì hắn phải làm sao.

Hàn Ngữ Phong tâm tình phức tạp, nàng hy vọng tìm được kẻ kia, nhưng không muốn làm tổn thương người khác, đặc biệt người đó lại là Châu nhi.

Châu nhi chậm rãi để lộ ra vai trái, mọi người ánh mắt đều mở thật to, nhưng chỉ nhìn thấy làn da trắng như tuyết, không có một tỳ vết nào chứ đừng nói là vết thương.

Tư Mã Tuấn Lỗi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, bàn tay cũng thả lỏng ra. Cho dù thế nào, không phải Châu nhi là tốt rồi.

‘Mọi người đã nhìn rõ chưa? Châu nhi cáo lui.’ Châu nhi mặc lại quần áo, ủy khuất đến cực điểm, xoay người rời đi.

‘Chờ một chút, Châu nhi cô nương, thực xin lỗi? Ta không nên hoài nghi ngươi.’ Hàn Ngữ Phong giữ chặt tay nàng, trong lòng rất áy náy. Nàng sao lại hoài nghi Châu nhi, bây giờ không biết nên đối mặt với Châu nhi như thế nào.

‘Vương phi, ngươi quá coi trọng Châu nhi rồi, Châu nhi làm gì có thân phận ấy?’ Châu nhi trong lòng rõ ràng, sao dám trách cứ Vương phi.’ Châu nhi trong lời lạnh lùng,  cầm tay nàng hất sang bên cạnh.

‘Châu nhi, bổn vương tiễn ngươi trở về.’ Tư Mã Tuấn Lỗi đi xuống dưới, trong lòng thấy cực kỳ có lỗi, hắn biết việc mình hoài nghi đã làm thương tổn nàng.

‘Vương gia, xin dừng bước, Châu nhi không thể nhận nổi.’ Châu nhi từ chối, trong thanh âm có chút lạnh lùng. Từ khi bị bắt kiểm tra vai trái, tâm nàng đã lạnh rồi, Tư Mã Tuấn Lỗi lại có thể đối xử với nàng như thế.

Đối mặt với sự xa cách cùng lạnh lùng, Tư Mã Tuấn Lỗi và Hàn Ngữ Phong có chút xấu hổ, không biết phải làm sao. Nhưng ngay lúc này, cửa đột nhiên truyền đến một thanh âm tà mị trào phúng.

‘Châu nhi cô nương ngươi trình diễn đủ rồi đó, cũng nên lộ bộ mặt thật của mình đi.’

Mọi người cùng nhau nhìn về phía người vừa tới, Tư Mã Tuấn Lỗi nghi hoặc nói: ‘Tuấn Dật ngươi đang nói cái gì vậy?’

Tư Mã Tuấn Dật tiêu sái tiến vào phòng, đứng trước mặt Châu nhi,   châm chọc nói: ‘Châu nhi cô nương mỗi ngày đều phải giả cái bộ dạng ôn nhu, nhu nhược này, mỗi ngày đều phải che dấu bộ mặt thật của chính mình, không cảm thấy vất vả sao.’

Châu nhi bộ dạng hoang mang khó hiểu, nhìn hắn nói: ‘Châu nhi không biết, Tứ Vương gia đang nói chuyện gì? Châu nhi cũng không hiểu vì sao Tứ vương gia lại nói như vậy?’

‘Phải không? Châu nhi cô nương đêm nay không thể giết chết Vương phi có phải là đáng tiếc hay không?’ Tư Mã Tuấn Dật ép hỏi lần thứ hai.

‘Tứ Vương gia ngươi đang nói chuyện gì? Châu nhi một câu nghe cũng không hiểu.’ Châu nhi vẻ mặt vô tội.

Hàn Ngữ Phong rốt cục cũng hiểu được ý của Tư Mã Tuấn Dật, các nàng đã hiểu lầm Châu nhi rồi, nàng không muốn Tuấn Dật cũng hiểu nhầm như vậy, vội vàng giải thích: ‘Tứ Vương gia, ngươi thật sự hiểu lầm, Châu nhi không phải thích khách. Chúng ta đã xác nhận rồi, thích khách bị Vương gia đả thương, nhưng Châu nhi thì không hề bị thương.’

‘Không bị thương?’ Tư Mã Tuấn Dật nói xong, đột nhiên ra tay đánh  vào vai trái của nàng, Châu nhi nhất thời không phòng bị, vai trái đã trúng một chưởng thật mạnh, lập tức ngã xuống mặt đất.

‘Tuấn Dật ngươi làm gì vậy?’ Tư Mã Tuấn Lỗi cuống quít muốn nâng Châu nhi dậy, lại phát hiện vai trái của nàng máu tươi đang tràn ra, sao lại có thể như vậy.

Châu nhi cuống quít muốn dùng quần áo che đi, nhưng đã quá muộn rồi.

‘Châu nhi, chẳng lẽ đến giờ ngươi cũng chưa muốn nói thật sao?’ Tư Mã Tuấn Dật tà mị, đôi mắt lạnh như băng làm cho người ta sợ hãi.

Châu nhi gặp sự tình này, đột nhiên ánh mắt lạnh lùng, tay lấy ra đạn khói, muốn diễn lại trò cũ. Tư Mã Tuấn Dật lại ra tay cực nhanh, điểm huyệt nàng, hắn đã sớm đề phòng trước rồi.

‘Tứ Vương gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vừa rồi rõ ràng trên vai Châu nhi còn không có gì mà. Hàn Ngữ Phong chung quy cũng không hiểu được.

Tư Mã Tuấn Dật ấn vào vai trái của Châu nhi, vai trái lại tràn ra máu tươi, trên vai được đắp chút dược mỏng, động đến thì vết thương trên vai Châu nhi lập tức hiện ra, làm cho người ta không khỏi chấn động, việc này thật huyền diệu.

Tư Mã Tuấn Lỗi bước nhanh đến, tuấn mâu gắt gao nhìn chằm chằm Châu nhi, vết thương kia là sao? Thật là nàng? Vì sao?

Hàn Ngữ Phong thân mình nhẹ nhàng run rẩy một chút, Châu nhi thật sự là đáng sợ, trong vương phủ không ai có thể tin được, nhìn Châu nhi ngày thường nhu nhược thiện lương, không ngờ Châu nhi cô nương lại là thích khách, còn muốn ám sát Vương phi.

‘Chuyện tới bây giờ ta không cần phải giải thích nữa. Không sai, là ta  muốn ám sát Vương phi, nhưng ta không rõ sao Vương gia lại đột nhiên trở về, còn Tứ vương gia lại đột nhiên phát hiện ra?’ Châu nhi vẻ mặt bình tĩnh, không chút kinh hoảng.

‘Châu nhi, ngươi có biết đi đêm cũng có ngày gặp ma, tựa như ngươi vài lần muốn đẩy Vương phi vào chỗ chết, ngươi nghĩ rằng ta sẽ không hoài nghi ngươi sao?’ Nhưng Tuấn Lỗi lại thủy chung không muốn tin, thậm chí không muốn hoài nghi người đó là ngươi, nếu không phải ngươi lần này hạ xuân dược, làm cho ta vô tội bị oan, ta cũng sẽ không buộc Tuấn Lỗi thử ngươi. Tuy nhiên không ngờ ngươi so với sự tưởng tượng của chúng ta còn lợi hại hơn, có thể che dấu vết thương. Nếu không phải ta đột nhiên đi đến phòng của ngươi thì cũng không phát hiện ra bí mật này.’ Tư Mã Tuấn Dật ánh mắt tà mị, lạnh như băng.

‘Ha ha, một khi đã như vậy, ta không lời nào để nói.’ Châu nhi đột nhiên cười ha hả, nàng cẩn thận như thế nhưng vẫn bại trong tay bọn họ.

‘Châu nhi cô nương, ngươi vì sao lại phải làm như vậy? Ngươi có phải là muốn báo thù cho tỷ tỷ? Hay là bởi vì hận Vương gia cưới ta?’ Hàn Ngữ Phong giờ phút này thầm nghĩ, vẫn không hiểu được nguyên nhân Châu nhi năm lần bảy lượt muốn giết nàng.

‘Nếu các ngươi đã biết, ta không lời nào để nói, muốn chém muốn giết tùy các ngươi.’ Châu nhi không trả lời nàng, bộ dạng hiên ngang lẫm liệt chịu chết.

‘Muốn chết cũng dễ thôi, để ta giúp ngươi.’ Tư Mã Tuấn Dật liền ra tay hướng đến yết hầu của nàng…