Ngưng Sương Kiếm

Hồi 16

Trường ác chiến kết thúc, Tả Nhân Long công thành mà thối lui. Giang Hải Phong và Lâu Vân Bàng cũng vì trận chiến tối qua mà bị phương trượng Thạch Cổ Tự trục xuất ra khỏi chùa.

Hai người đành khăn gói đến tá túc tại một khách điếm kêu bằng Thanh Hương Quán gần Tây Hồ.

Đối với Giang Hải Phong mà nói, tuy trận chiến vừa rồi phá được âm mưu của Tần Đồng nhưng hiện tại cũng không biết hắn sống chết thế nào, vả lại hai bảo vật của sư môn là Tý Dạ Lục Châu kiếm và Thanh Ngọc Lệnh vẫn còn trên người Tần Đồng nên khiến chàng luôn băn khoăn lo nghĩ.

Thiết Chưởng Hắc Ưng Lâu Vân Bàng thấy vậy thì mỉm cười, nói:

- Lão đệ, đừng ưu tư nữa, nếu hắn còn sống thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ gặp lại hắn thôi.

Giang Hải Phong gật đầu, nói:

- Vẫn biết thế, nhưng lỡ hắn chết hoặc thọ thương thì hai món bảo vật kia há chẳng rơi vào tay người khác sao?

Lâu Vân Bàng định khai khẩu nói tiếp thì chợt nghe Giang Hải Phong “suỵt” một tiếng và trầm giọng nói:

- Khẽ thôi, có người đến đấy!

Lâu Vân Bàng kinh ngạc hỏi:

- Ở đâu?

Giang Hải Phong chưa kịp trả lời thì đã nghe có người lên tiếng bên ngoài cửa sổ:

- Giang tướng công có nhà không?

Lâu Vân Bàng thở dài, nói:

- Ôi! Lại là một nữ nhân rồi.

Giang Hải Phong nháy mắt với lão và nói khẽ:

- Tại hạ tạm lánh qua phòng lão, lão hãy tự ứng phó nhé.

Nói đoạn chàng vội vàng bỏ đi. Bấy giờ Lâu Vân Bàng mới hắng giọng rồi lớn tiếng hỏi:

- Ai đó?

Nữ nhân bên ngoài nói:

- Ta tìm Giang Hải Phong.

Lâu Vân Bàng bước tới mở cửa sổ, trong bóng tối mờ mờ lão thấy có hai thiếu nữ đứng bên ngoài.

Nhìn kỹ thì thấy một trong hai thiếu nữ xấu xí vô cùng.

Lâu Vân Bàng biết chắc đây là xú nữ Hạng Anh, còn cô nương phía sau thì tròn xoe mắt hạnh, bộ dạng như đến tầm thù hỏi tội.

Bất giác Lâu Vân Bàng ngầm tán thưởng linh cơ bén nhạy của Giang Hải Phong.

Đồng thời lão hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Các ngươi là ai? Tìm Giang Hải Phong có chuyện gì?

Hạng Anh ngắm nhìn lão một lúc rồi nói:

- Ta họ Hạng, đến tìm Giang Hải Phong có chút chuyện riêng.

Lâu Vân Bàng nói:

- Không may rồi, hắn vừa ra ngoài. Hạng cô nương có chuyện gì, lão phu có thể chuyển lại cho hắn.

Cô nương phía sau Hạng Anh chính là Phấn Điệp Nhi Văn Tam Cô, nàng cười nhạt rồi nói:

- Nói dối, vừa rồi ta còn thấy hắn ở đây.

Lâu Vân Bàng cười cười, nói:

- Đúng thế, nhưng cô nương vừa đến thì hắn cũng vừa đi.

Văn Tam Cô lạnh giọng nói:

- Lão định lừa người ta hả?

Hạng Anh khoát tay, nói:

- Đã vậy thì bọn ta cũng không vào, nhưng nhờ lão chuyển đến Giang Hải Phong một lời, nói rằng Hạng Anh ta đã chọn hắn rồi, nếu hắn có chút nhân tâm thì mời hắn cùng đến chỗ ta một chuyến.

Lâu Vân Bàng mỉm cười, nói:

- Đương nhiên! Đương nhiên! Bây giờ cô nương ở đâu? Lão phu nhất định sẽ bảo hắn hồi bái mới được.

Hạng Anh lộ vẻ vui mừng, nàng nói:

- Có lẽ lão cũng biết là ta có tình cảm với hắn thật sự, hình như lão là người họ Lâu?

Lâu Vân Bàng gật đầu, nói:

- Không sai, lão phu là Lâu Vân Bàng.

Bỗng nhiên Hạng Anh cúi đầu, bộ dạng như muốn khóc, nàng khẽ nói:

- Lão đã là hảo hữu của hắn thì ta cũng không cần giấu, thực lòng mà nói, hiện tại ai ai cũng đều biết chuyện này.

Lâu Vân Bàng ngạc nhiên hỏi:

- Là chuyện gì?

Hạng Anh ngẩng đầu lên và mỉm cười, nói:

- Chuyện hôn nhân giữa ta và Giang tướng công.

Lâu Vân Bàng nghe vậy thì cả kinh, lão nói:

- Thế à? Nhưng tại sao lão phu chẳng biết chút gì về chuyện này?

Phấn Điệp Nhi Văn Tam Cô xen vào:

- Giang Hải Phong biết là được rồi. Hôm nay tỷ tỷ của ta đến là muốn báo cho Giang tướng công biết một tin tốt lành, Giang tướng công không có nhà thì bọn ta nói với lão cũng vậy thôi.

Lâu Vân Bàng hỏi:

- Tin tức gì?

Hạng Anh gật gật đầu và nói:

- Ta có vật chí bảo gia truyền này, nhờ lão nhận và chuyển đến cho Giang tướng công, nói rằng ta có chút vật làm bằng, đời này kiếp này Hạng Anh ta đã lập chí nguyện thì tuyệt không nghĩ đến người thứ hai.

Nàng lấy ra một chuỗi minh châu và nói tiếp:

- Sống thì làm người nhà họ Giang, chết thì cũng làm ma nhà họ Giang.

Nàng ngừng một lát rồi lại nói:

- Lão cũng nên nói với hắn thế này, bảo hắn đừng quá tự phụ và cũng đừng quá… Văn Tam Cô xen vào:

- Tỷ tỷ của ta là một người chung tình, không giống Giang Hải Phong là kẻ vô tình.

Hạng Anh vội thở dài, nói:

- Cũng không thể nói như vậy, tứ muội, ngươi quá nóng tính rồi đấy.

Văn Tam Cô hạ giọng nói:

- Đại tỷ quá tin tưởng hắn rồi, xem ra sớm muộn gì đại tỷ cũng bị mắt lừa thôi.

Hạng Anh không cho là như vậy, nàng lắc chuỗi minh châu và nói với Lâu Vân Bàng:

- Này, bắt lấy!

Lâu Vân Bàng vội lắc đầu nói:

- Xin lỗi, lão phu không thể nhận rồi, cô nương mang về đi thôi.

Hạng Anh ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao?

Lâu Vân Bàng chợt động linh cơ, lão mỉm cười, nói:

- Có một chuyện mà có lẽ nhị vị cô nương chưa biết, Giang lão đệ của ta đã đính thân rồi.

Lời này vừa xuất thì Hạng Anh rùng mình, suýt chút nữa thì xâu chuỗi trong tay rơi xuống đất.

Nàng trấn định tinh thần và hỏi:

- Đã định thân rồi? Thật không?

Văn Tam Cô cười nhạt, nói:

- Đừng nghe những lời bịa đặt của lão ta.

Lâu Vân Bàng cười hì hì, nói:

- Tin hay không là tùy nhị vị, lão phu vì không nhẫn tâm thấy Hạng cô nương như thế nên mới nói ra sự thật đó thôi.

Hạng Anh run run, nàng đưa tay nắm chặt lấy lan can rồi nói:

- Lão nói rõ thêm một chút, ta không hiểu.

Lâu Vân Bàng chậm rãi nói:

- Hạng cô nương, nói cho cô nương biết nhé, Giang lão đệ của ta đã đính thân với người ta hồi đầu năm ở phương Bắc rồi.

Hạng Anh cười nhạt, nói:

- Đối phương là ai?

Lâu Vân Bàng cười hì hì, nói:

- Hạng cô nương, nói ra có lẽ cô nương cũng đã nghe danh người này, cô nương từng nghe nói có một người kêu bằng Tái Ngoại Phi Hồng Tần Tử Linh chứ?

Hạng Anh ngẩn người. Nàng nói:

- Đã từng nghe, cô ta xuất hiện ở tái ngoại, sao lại đến Trung Nguyên này?

Lâu Vân Bàng vuốt râu nói:

- Chuyện này lão phu cũng không rõ, dù sao thì cô ta cũng tâm đầu ý hợp với Giang Hải Phong, và hai người cũng đã thề nguyện chung thân suốt đời.

Hạng Anh buột miệng nói:

- Vô sỉ!

Đương nhiên hai chữ “vô sỉ” này là chửi Tần Tử Linh.

Tiếp theo Hạng Anh cười nhạt rồi nói:

- Lão đừng lừa ta, ta sẽ lập tức làm rõ chuyện này thôi.

Lâu Vân Bàng cười hì hì nói:

- Lão phu lừa cô nương làm gì chứ? Trước đây không lâu vị Tần cô nương đó cũng đã đến Tây Hồ, chỉ có điều là Hạng cô nương không biết đấy thôi.

Hạng Anh ngẩn người giây lát rồi nói:

- Nói vậy là cô ta hiện giờ cũng đang ở tại Tây Hồ này?

Lâu Vân Bàng gật đầu nói:

- Đương nhiên!

Xú nữ Hạng Anh cười nhạt, nói:

- Được, ngày mai ta sẽ đi tìm cô ta!

Bấy giờ Lâu Vân Bàng mới biết mình lỡ lời, vô tình gieo phiền phức cho Tần Tử Linh.

Lão vội đỡ lời:

- Tần cô nương đã sớm không còn ở Hàng Châu, cô nương cũng không cần đi tìm cô ta.

Hạng Anh cười nhạt, nói:

- Ta tự có cách.

Nàng quay sang Văn Tam Cô và nói tiếp:

- Chúng ta trở về thôi!

Lâu Vân Bàng cung thủ chào và nói:

- Nhị vị cô nương đi đường bình an, lão phu không tiễn.

Hạng Anh và Văn Tam Cô hậm hực bỏ đi, thoáng chốc đã mất hút tung tích vào màn đêm.

Thiết Chưởng Hắc Ưng Lâu Vân Bàng cười hì hì, nói:

- Ra đi, lão đệ, không có chuyện gì đâu.

Giang Hải Phong đẩy cửa bước vào và thở dài nói:

- Vô cớ lão lại bịa chuyện làm gì cho khổ thế, lôi Tần cô nương vào chuyện này thì thật là vô lý.

Lâu Vân Bàng ngạc nhiên hỏi:

- Làm sao ngươi biết?

Giang Hải Phong cười nhạt, nói:

- Tại hạ dùng thuật Thấu Thính nghe tất cả những lời đối thoại của bọn lão, lão làm như vậy thật là hoang đường quá.

Lâu Vân Bàng gượng cười, nói:

- Cũng không thể trách lão phu được. Lão phu ta bị dồn vào thế vô kế khả thi nên mới dùng đến hạ sách này. Tuy chưa suy nghĩ kỹ nhưng biện pháp này cũng giải được mối nguy trước mắt cho ngươi, lão phu ta không tin là Hạng Anh có thể tìm được Tần cô nương.

Giang Hải Phong chau mày, nói:

- Nhưng nếu Tần cô nương nghe được chuyện này thì còn thể thống gì nữa?

Lâu Vân Bàng nói:

- Ta cũng đã nghĩ đến điểm này, bình tâm mà luận thì Tần cô nương đối với ngươi cũng không tệ, dù là thật thì cô ta cũng xứng với ngươi đấy chứ. Lão đệ, lẽ nào Tần cô nương cũng không lọt được vào mắt ngươi? Không phải ta nói ngươi chứ quả thực là nhãn giới của lão đệ ngươi cũng quá cao đấy.

Giang Hải Phong thở dài, nói:

- Toàn là nói năng lung tung. Tại hạ và Tần cô nương tuy có duyên gặp nhau mấy lần nhưng còn quá xa để nói chuyện thành gia lập thất. Lão nói vậy thật buồn cười quá!

Lâu Vân Bàng vỗ đùi, nói:

- Được rồi, cứ xem như ta đã nói lung tung, vài hôm nữa ta sẽ đi tìm cô ta và ngỏ lời xin lỗi với cô ta là được.

Giang Hải Phong thở dài, nói:

- Đó là chuyện của lão, tại hạ không dám tham gia, vả lại tại hạ còn có một Tịch Ti Ti, tại hạ phải đi tìm cô ta trở về.

Nói đến đây thì sắc diện của chàng chợt ửng đỏ, chàng biết mình đã lỡ lời nhưng không thể thu hồi lại được.

Vì Lâu Vân Bàng lập tức truy vấn:

- Cái gì là Tịch Ti Ti?

Giang Hải Phong đành đem chuyện Tịch Ti Ti thuật lại một lượt.

Lâu Vân Bàng nghe xong thì buông tiếng thở dài, nói:

- Chao ôi, còn có chuyện như thế nữa sao? Tại sao lão đệ ngươi không sớm nói cho lão phu ta biết? Bây giờ không nói chuyện khác nữa, mau đi tìm Tịch Ti Ti thôi.

Giang Hải Phong thở dài, nói:

- Từ khi cô ta bị Tả Nhân Long bắt đi, đến nay vẫn chưa rõ tung tích, vậy thì tìm thế nào bây giờ?

Lâu Vân Bàng nói:

- Tả Nhân Long đã nói là cô ta giữa đường trốn thoát, lời này có thể tin được. Ta nghĩ Tịch Ti Ti đã biết ngươi đến Giang Nam thì nhất định cô ta cũng đến, từ ngày mai trở đi, chúng ta sẽ lưu tâm dò hỏi mới được.

Lão cười cười rồi nói tiếp:

- Được đồng hành với lão đệ ngươi thì cô nương đó tất cũng không tệ. Lão phu ta phải tìm cách xem thử mới được.

Giang Hải Phong gượng cười, nói:

- Chẳng qua là một tiểu hài tử, tính tình rất thơ ngây nhưng lại nấu ăn rất ngon.

Lâu Vân Bàng hỏi qua hình dạng của Tịch Ti Ti rồi ghi nhớ trong tâm trí, kế đó lão thầm nghĩ:

- “Chẳng trách mỗi lần ta nhắc đến Tần Tử Linh thì hắn một mực bài bác, hóa ra trong tim hắn đã sớm có một Tịch Ti Ti.” Nghĩ đoạn lão đứng lên và mỉm cười, nói:

- Đêm đã khuya lắm rồi, ngươi nghỉ ngơi một chút đi.

Nói xong lão cũng tự đi về phòng mình nghỉ ngơi.

Còn Giang Hải Phong bị những chuyện phiền phức trước mắt ám ảnh nên nằm trên giường nhưng không sao ngủ được.

o O o Lại nói đến Hạng Anh, cô nương này không hổ danh là đại tỷ của Hàng Châu Thất Nữ.

Sau khi nghe Lâu Vân Bàng nói Giang Hải Phong đã đính thân với Tái Ngoại Phi Hồng Tần Tử Linh và biết Tần Tử Linh cũng đã đến Tây Hồ thì trong vòng ngày hôm sau, Hàng Châu Thất Nữ đã tìm ra chỗ trú thân của Tần Tử Linh.

Nữ Giải Nguyên Đường Văn Thái và Xảo Yến Nhi Thạch Thanh Thanh thay mặt đại tỷ Hạng Anh, mời Tái Ngoại Phi Hồng Tần Tử Linh đến Thái Dương Đàn dự hội.

Tần Tử Linh nghe danh Hàng Châu Thất Nữ đã lâu và biết Hạng Anh để ý đến Giang Hải Phong nên cũng muốn thử xem rốt cuộc bọn này định giở trò gì, thế là nàng nhận lời.

Hôm sau là một ngày đẹp trời thu, vào lúc hoàng hôn thì Tần Tử Linh nai nịt gọn gàng rồi lên con bạch mã thẳng tiến đến Thái Dương Đàn.

Nơi này là một rừng cây u tịch cách Tây Hồ không xa, có màu xanh rậm rạp của rừng cây, có màu lục của thảm cỏ, hoa nở tỏa hương, hồ điệp bay lượn từng đàn.

Hàng Châu Thất Nữ chiếm cứ nơi này mà lập ra một trang viện, tứ bề có tường hoa vây bọc, ngoài một tòa lâu đài mỹ lệ ra, còn có bảy gian nhã thất được xây dựng bằng cây rừng và tre trúc tinh xảo.

Trước cổng có hai gốc liễu cỗ thụ, bên trên treo một biển trúc sơn hồng, trên biển trúc có đề ba chữ Thất Nữ Lâu, khá nghiêm trang và tao nhã.

Tần Tử Linh tung người xuống ngựa, trước cổng đã có một hồng y thiếu nữ đứng chờ.

Thiếu nữ thấy Tần Tử Linh đến thì vội hành lễ và nói:

- Xin hỏi người đến có phải là Tần cô nương chăng?

Tần Tử Linh gật đầu và hỏi lại:

- Chủ nhân của ngươi có nhà không? Xin chuyển một lời, nói rằng có Tần Tử Linh đến phó hội.

Thiếu nữ tiếp nhận cương ngựa và cười hì hì, nói:

- Bảy vị cô nương đều có trong đại sảnh, tất cả đều chờ đại giá của Tần cô nương.

Tần Tử Linh bất giác kinh động trong lòng, nàng thầm nghĩ:

- “Hàng Châu Thất Nữ chẳng qua là chút tiểu danh của mấy ả nha đầu, vậy mà ngang nhiên tác oai tác quái ở Tây Hồ như vậy, xem khí phái và cách thụ hưởng của bọn chúng thì quả thật là bọn không biết trời cao đất dày là gì.” Nghĩ đoạn nàng giao ngựa cho hồng y thiếu nữ rồi đường hoàng bước vào.

Lúc này Hàng Châu Thất Nữ đã hay tin nên cũng vội ra ngoài sảnh đường nghênh tiếp.

Tần Tử Linh thấy bảy cô nương giăng hàng ngang trước tiền sảnh, đứng giữa là một nữ nhân cực kỳ xấu xí, nàng thầm nghĩ:

- “Nữ nhân này là Hạng Anh chứ không nghi ngờ gì nữa.” Đang lúc nàng chưa biết chào hỏi thế nào thì xú nữ Hạng Anh đã bước tới mỉm cười, nói:

- Là Tần cô nương phải không? Bọn ta thất nghênh rồi.

Tần Tử Linh mỉm cười, nói:

- Phó hội hơi muộn, xin các vị lượng thứ.

Nàng quét mục quang nhìn qua thất nữ thì thấy Nữ Giải Nguyên Đường Văn Thái và Xảo Yến Nhi Thạch Thanh Thanh cũng có mặt, nàng liền nói:

- Xin nhị vị cô nương giới thiệu giúp, kẻo lại thất lễ.

Đường Văn Thái bèn giới thiệu qua một lượt rồi mời mọi người vào trong đại sảnh.

Sau khi an tọa thì Tần Tử Linh vào chuyện ngay:

- Chẳng hay các vị mời tiểu muội đến đây là có chuyện gì muốn chỉ giáo?

Hạng Anh chờ nha hoàn đem nước lên mời khách rồi mới mỉm cười, nói:

- Hôm nay đa tạ cô nương đã nể mặt mà đến, thật là tam sinh hữu hạnh. Tần cô nương lại là người may mắn, khiến người ta càng khâm phục. Bây giờ ngu tỷ có một chuyện thỉnh cầu, mong Tần cô nương đồng ý cho.

Tần Tử Linh ngạc nhiên, nói:

- Chúng ta vừa mới gặp thì có chuyện gì để thỉnh cầu? Xin Hạng cô nương cứ nói thẳng, nếu có thể làm được thì tiểu muội không từ nan, còn nếu không thể thì xin lượng thứ.

Nữ Giải Nguyên Đường Văn Thái cười hì hì, nói:

- Tự nhiên là có thể rồi.

Hạng Anh do dự một lúc rồi mới mỉm cười, nói:

- Nghe nói Tần cô nương đã hứa hôn với Giang Hải Phong, chuyện này có thật không?

Tần Tử Linh nghe vậy thì biến sắc.

Nàng thầm nghĩ:

- “Quái sự, chuyện này từ đâu ra thế?” Lòng hoài nghi khiến nàng bất giác cảm thấy vừa xấu hổ vừa tức, đang lúc định phủ nhận thì Hạng Anh cười lớn rồi nói:

- Cô nương cũng không cần phủ nhận, thực ra tỷ muội bọn ta đã sớm biết chuyện này rồi.

Tần Tử Linh hắng giọng rồi nói:

- Quả thực là tiểu muội không rõ Hạng cô nương đang nói gì!

Hạng Anh nhấp ngụm trà rồi nói:

- Không giấu gì cô nương, Giang Hải Phong và ta đã có danh phận, hai người bọn ta cũng đã từng tỷ võ định thân, chuyện này… Nàng cười nhạt một tiếng rồi nói tiếp:

- Hiện tại khắp vùng Tây Hồ ai cũng biết Hạng Anh ta đã chọn họ Giang kia.

Tần Tử Linh vẫn cảm thấy mờ mịt như đang ở giữa bảy tầng mây, nàng cười nhạt, nói:

- Xin lỗi, những lời Hạng cô nương nói khiến tiểu muôi chẳng hiểu gì cả. Chuyện cô nương và Giang Hải Phong có định thân hay không, có liên quan gì đến tiểu muội?

Là một cô nương mà nói năng không chút e dè như vậy, há chẳng vô sĩ lắm sao?

Lời này vừa phát thì mọi người tại đương trường đều cả kinh biến sắc. Xảo Yến Nhi Thạch Thanh Thanh quát lớn:

- Con tiện tì kia, ngươi đến đây mà còn dám xuất ngôn mắng người nữa à?

Lời vừa dứt thì Tần Tử Linh cảm thấy có một luồng kình phong ập đến, nàng vội xoay người và xuất ngọc trảo chụp vào hữu chưởng của đối phương. Thạch Thanh Thanh lách người tránh né, nhưng Tần Tử Linh đã hận đến cực điểm, nàng đâu để cho đối phương tránh thoát.

Chỉ thấy nàng xoay người nửa vòng, ngọc chưởng đánh thẳng ra, nhằm vào mạn sườn Thạch Thanh Thanh mà nhả kình lực.

Thạch Thanh Thanh buột miệng kêu lớn một tiếng, toàn thân bị đánh văng ra ngoài xa bảy tám thước, va vào chiếc bàn bát tiên rồi cả người lẫn bàn đều ngã ra đất.

Lúc này bàn tiệc hoàn toàn bị đổ vỡ, sảnh đường biến thành đấu trường. Hàng Châu Thất Nữ ai nấy đều phát đại nộ. Tần Tử Linh cảm thấy trong sảnh đường không tiện khai triển thân thủ nên vội đoạt cửa mà phóng ra ngoài.

Nhưng nàng vừa tung người lướt đi thì chợt nghe một tiếng quát lanh lảnh:

- Ngươi còn muốn chạy à?

Theo đó là một bóng người từ phía sau Tần Tử Linh xông tới, cô nương này hợp song chưởng lại rồi đẩy mạnh ra theo thế Bài Sơn Chưởng, đánh thẳng vào sau lưng Tần Tử Linh.

Tần Tử Linh xoay người tránh né, đồng thời nàng cũng nhìn thấy đối phương là một thiếu nữ mi thanh mục tú, thân hình uyển chuyển.

Nàng nhớ lúc Đường Văn Thái giới thiệu thì cô nương này kều bằng Sơ Phụng Tài Ngọc Thanh, nhưng không ngờ cô ta lại có thân thủ cao cường như vậy.

Tần Tử Linh không dám khinh suất nữa, nàng vội soạt người tới trước, cùng lúc đó, Sơ Phụng Tài Ngọc Thanh cũng như con chim yến bay lướt qua đầu nàng.

Tần Tử Linh kiềm chân trụ lại, nàng định xoay người lướt qua phải của đối phương thì bỗng nghe có người trên lầu nộ khí quát:

- Các ngươi hãy dừng tay lại cho ta!

Tài Ngọc Thanh vốn cũng đang muốn xoay người xuất chiêu, nhưng nghe tiếng quát gãy gọn kia thì lập tức tung mình tránh sang một bên.

Các thiếu nữ còn lại cũng lộ vẻ kinh khiếp, tất cả đều ngước mắt nhìn về phía cầu thang, chẳng biết từ lúc nào, nơi này đã xuất hiện một hắc bào đạo nhân thấp lùn rồi.

My mục và đầu tóc của đạo nhân này đều bạc trắng, khuôn mặt to tròn nhưng đen sì như lọ nghẹ.

Lão đứng trên cầu thang nhìn xuống một lúc rồi lớn tiếng nói với Tần Tử Linh:

- Tiểu cô nương, bản lãnh của ngươi cũng không tệ, chỉ có điều trước mặt bần đạo thì không thể giở trò múa may như thế. Danh tự của ngươi là gì?

Tần Tử Linh đang nộ khí xung thiên thì làm sao bị đạo nhân thấp lùn này hù dọa được.

Nàng cười nhạt một tiếng rồi nói:

- Lão lấy tư cách gì mà hỏi danh tánh của bổn cô nương?

Đạo nhân nghe vậy thì pha lên cười một tràng quái đản.

Lúc này Hàng Châu Thất Nữ vội vàng bước đến hành lễ với đạo nhân.

Hạng Anh nói:

- Bẩm sư tôn, người này là Tần Tử Linh mà đồ nhi từng nói đến, cô ta chỉ là một tiểu nha đầu, không cần sư tôn phải đích thân ra tay, để đồ nhi thu thập cô ta là được rồi.

Hắc diện đạo nhân cười nhạt, nói:

- À, thì ra là Tần Tử Linh. Ta tưởng cô ta là người thông tình đạt lý, nào ngờ chỉ là một nha đầu không biết phải trái. Ngươi tránh ra, để sư phụ thu thập cô ta cho.

Lúc này Tần Tử Linh mới biết hắc diện đạo nhân là sư phụ của Hạng Anh, tức quái nhân mà giang hồ thường gọi là Hắc Diện Ngô Lão Khâu.

Nàng kinh hãi lui ra sau mấy bước rồi quan sát kỹ đối phương, đạo nhân này rất lùn, thân thể chỉ cao trên dưới ba thước, tuy râu tóc bạc phơ nhưng khuôn mặt rất trẻ con, thoạt trông ai nấy cũng bất giác bật cười.

Đây thật là kỳ sư tất hữu kỳ đồ, tuy nhiên Tần Tử Linh tuyệt đối không dám có ý khinh thị lão ta.

Nàng đã sớm biết Hắc Diện Đồng Ngô Lão Khâu là một nhân vật cực kỳ lợi hại, nghe nói người trong võ lâm chết dưới Thất Nhũ Địch của lão nhiều đến độ không đếm xuể.

Đương thời nàng cười nhạt một tiếng rồi nói:

- Hóa ra các hạ là Hắc Diện Đồng Ngô lão tiền bối, tiểu nữ thất kính rồi. Nhưng với thân phận của các hạ mà đồng lõa với bọn đệ tử, lừa dụ tiểu nữ đến đây thì thật là thiếu quang minh rồi.

Ngô Lão Khâu cười ha ha rồi nói:

- Ngươi nói gì bần đạo chẳng hiểu, bần đạo vừa đến từ tối qua và làm khách của đồ nhi Hạng Anh, nghe nói ngươi cướp người yêu của Hạng Anh, chuyện này lẽ ra bần đạo không nên hỏi tới, nhưng… Lão cười nhạt một tiếng rồi nói tiếp:

- Nhưng tên tiểu súc sinh Giang Hải Phong cậy có chút võ công và tướng mạo sáng sủa, đi đến đâu dụ dỗ cảm tình nữ tử đến đó, thật là đáng hận.

Tần Tử Linh cười nhạt, nói:

- Dựa vào đâu mà lão nói Giang Hải Phong dụ dỗ cảm tình nữ nhân? Lão không thể nghe lời bịa đặt của một bên.

Hắc Diện Đồng Ngô Lão Khâu cười hì hì, nói:

- Chỉ nghe một câu này cũng đủ biết là cảm tình của cô nương đã bị hắn lừa rồi.

Ngươi còn nói giúp cho hắn nữa hả? Tội thật đáng chết!

Tần Tử Linh bất giác đỏ mặt, nàng cười nhạt, nói:

- Lão là một bậc tiền bối mà không chịu truy hỏi sự việc cho rõ ràng, chỉ nghe theo một phía đồ đệ của mình rồi hành động, chuyện này truyền ra ngoài giang hồ thì lão còn mặt mũi nào mà làm người nữa?

Ngô Lão Khâu phá lên cười một tràng rồi nói:

- Bần đạo sống đến chừng này tuổi mà để cho tiểu nha đầu ngươi đến giáo huấn sao? Được rồi, hôm nay bần đạo sẽ thu thập ngươi nhưng tuyệt đối không làm tổn thương ngươi, chờ tiểu tặc Giang Hải Phong đến trả lại công đạo cho ta.

Tần Tử Linh ngạc nhiên hỏi:

- Lão đã muốn đối phó Giang Hải Phong thì còn thu thập tiểu nữ làm gì?

Ngô Lão Khâu chậm rãi nói:

- Giỏi cho tiểu cô nương giả vờ ngây ngô. Giang Hải Phong và cô nương ngươi đã có hôn ước thì có lý nào hắn tọa thị không cứu?

Tần Tử Linh lại đỏ mặt, lòng thầm kêu quái lạ, không biết tin huyền hoặc này là do ai bịa ra?

Nghĩ đoạn nàng buột miệng nói:

- Lão là một đạo nhân mà tin những lời bịa đặt vô lý đó sao?

Ngô Lão Khâu cười hì hì, nói:

- Vô lý hay không vô lý, cứ chờ tiểu cẩu Giang Hải Phong đến là rõ ngay, bây giờ bần đạo phải thu thập ngươi đây.

Lời vừa dứt thì lão tung mình tới trước, hữu thủ vung ra, nhằm chụp vào vai trái Tần Tử Linh.

Tần Tử Linh vội trầm vai tránh né, nhưng nàng cảm thấy từ tâm chưởng của Ngô Lão Khâu phát ra một luồng nội lực cực mạnh, dường như muốn cuốn hút toàn thân nàng về phía lão. Nhất thời Tần Tử Linh vô cùng kinh hãi, nàng vội lách người tránh né, nhưng ngay lúc đó Ngô Lão Khâu cũng thu chiêu, thân người lão lập tức cuộn bay đi, nhẹ nhàng phiêu hốt như một áng mây.

Đến lúc này thì Tần Tử Linh chẳng còn kiêng nể gì nữa, nàng vung hữu thủ ra sau.

“Soạt” một tiếng, trường kiếm đã tuốt ra khỏi vỏ. Nhanh như chớp, nàng vạch một đường kiếm rồi đâm mạnh tới trước, mũi kiếm nhằm mạn sườn phải của Ngô Lão Khâu mà tấn công.

Hàn quang vừa lấp lánh thì Tần Tử Linh chợt rùng mình chấn động, toàn thân nàng chao đảo, suýt chút nữa thì trường kiếm cũng tuột khỏi tay.

Nàng kinh hãi nhìn kỹ thì thấy trường kiếm của mình đã bị tay áo đạo bào của Ngô Lão Khâu quấn chặt lại.

Lão đạo cười một tràng quái dị rồi nói:

- Ta đếm tới mười, nếu cô nương ngươi có thể tuốt được kiếm ra thì tự nhiên bần đạo khâm phục, bằng không… hì hì… Tần Tử Linh cười nhạt một tiếng rồi đề khí từ đan điền, vận lên hữu thủ rồi giật mạnh.

Nàng thực hiện hai ba lần nhưng Ngô Lão Khâu vẫn đứng thản nhiên như thường, dường như nơi tay áo của lão có lực ngàn cân, khiến Tần Tử Linh không thể lay động trường kiếm được một phân.

Ngọc diện của nàng bất giác đỏ như gấc, nàng vận toàn lực bình sinh thử mấy lần nữa nhưng thanh kiếm như bị tảng đá ngàn cân đè lên, không thể rút ra được.

Đang lúc kinh thần khiếp quỷ thì nghe Ngô Lão Khâu cười hì hì, nói:

- Ta thấy ngươi tự chuốc lấy nhục rồi.

Nói đoạn lão buông tay áo ra, Tần Tử Linh chớp cơ hội vích mũi kiếm lên, một đạo hàn quang lập tức xạ thẳng vào mặt Hắc Diện Đồng Ngô Lão Khâu.

Ngô Lão Khâu cười nhạt, nói:

- Ngươi tìm cái chết chăng?

Lời phát thì hữu thủ cũng phất ra, ngũ trảo nhất hợp nhất phân tựa như chụp vào hư không.

Tần Tử Linh cảm thấy có năm luồng lực đạo bắn thẳng vào mặt mình, nhất thời nàng ngã ngửa ra đất và hôn mê bất tỉnh. Chờ đến lúc nàng tỉnh lại thì thời gian đã là nửa đêm. Tần Tử Linh cảm thấy toàn thân lạnh như băng, nàng trở mình và đưa tay ra sờ xung quanh thì phát hiện mình đang nằm trên một tảng đá lớn, chẳng trách tứ chi lại tê cứng như vậy.

Trong phòng chỉ có một ngọn đèn lờ mờ, Tần Tử Linh muốn ngồi dậy nhưng vừa động tứ chi thì nàng phát hiện ra mấy chỗ đặc biệt. Tần Tử Linh vô cùng kinh hãi, nàng quét mục quang nhìn quanh phòng một lượt thì hiểu ra tất cả mọi chuyện.

Sợi dây buộc chân và tay nàng được cột vào một chiếc giưỡng trong gian phòng.

Nơi đó có Hắc Diện Đồng Ngô Lão Khâu đang tọa thiền vận công.

Tần Tử Linh vận mục lực nhìn về phía lão thì chợt thấy lão mở to mắt rồi mỉm cười, nói:

- Cô nương tỉnh rồi à? Rất tốt, bần đạo cũng đoán không sai.

Tần Tử Linh cười nhạt, nói:

- Ngô Lão Khâu! Ta tưởng rằng lão là một nhân vật tiền bối khả kính, không ngờ lão chỉ là một kẻ tiểu nhân, lão giam ta trong này là có dụng ý gì?

Hắc Diện Đồng Ngô Lão Khâu trầm giọng nói:

- Dù ngươi nói thế nào thì bần đạo cũng không thả ngươi. Cô nương ngươi hãy ngoan ngoãn mà ngủ đi.

Tần Tử Linh vận lực giật mạnh một cái, nhưng sợi dây buộc chân và tay nàng lại siết chặt thên, khiến nàng nhất thời đau đớn, buột miệng kêu thất thanh.

Ngô Lão Khâu cười nhạt, nói:

- Đây là loại dây mà bần đạo dùng gân cá sấu mấy trăm năm chế thành, nếu cô nương không sợ đau đớn thì cứ tự nhiên vận lực.

Tần Tử Linh lớn tiếng nói:

- Rốt cuộc thì lão muốn ta làm gì?

Ngô Lão Khâu cười hì hì, nói:

- Tần cô nương, ngươi hãy an tâm mà nghỉ ngơi đi, chỉ cần Giang Hải Phong đến là bần đạo sẽ thả ngươi đi ngay.

Tần Tử Linh cười nhạt, nói:

- Giang Hải Phong và ta không có chút quan hệ gì, dựa vào đâu mà lão bảo hắn sẽ đến?

Ngô Lão Khâu chậm rãi nói:

- Điều đó chưa biết được, nhưng có người sinh ra chỉ thích quán vào chuyện người khác, nếu bần đạo đoán không sai thì tên tiểu tặc tử đó cũng sắp đến rồi.

Tần Tử Linh cười khảy rồi nói:

- Lão cho rằng Giang Hải Phong sẽ đến cứu ta? Vậy thì lão quá sai lầm rồi!

Ngô Lão Khâu tỏ vẻ không vui, lão nói:

- Cả đời bần đạo chưa khẳng định một điều gì mà không nắm chắc, cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, có thể một lát nữa sẽ gặp mặt tình nhân của cô nương đấy.

Tái Ngoại Phi Hồng nghe lão nói mấy câu này thì suýt bật khóc.

Trước đây, thanh uy của nàng chấn động cả nam bắc Thiên Sơn, không ngờ đêm nay lại bị người ta tùy tiện làm nhục thế này.

Đáng hận nhất là thấy địch nhân trước mặt mà vô kế khả thi, bình sinh nàng thủ thân giữ phận như băng trinh ngọc khiết, bây giờ lại ngủ bên cạnh một đạo nhân, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào mà làm người?

Nghĩ đến đây thì nàng hận đến độ muốn chết quách cho xong, vậy mà hai sợi dây quái quỷ cứ trói chặt chân tay, muốn dịch động cũng không được.

Ngô Lão Khâu thấy phản ứng của nàng như vậy thì đâu thể yên tâm tọa thiền vận công, lão ta vặn người mấy cái rồi tự nói:

- Ta nghĩ là thời gian cũng chẳng còn bao lâu nữa.

Lão bước tới mở cửa sổ nhìn ra ngoài một lúc rồi quay lại nói:

- Đồ nhi Hạng Anh của ta tuy nhan sắc không bằng ngươi nhưng võ nghệ thì chưa chắc thua ngươi, nếu cũng ngươi động thủ thật sự thì chưa biết ai thắng, ai bại. Sở dĩ bần đạo nhúng tay vào chuyện này là vì quá giận Giang Hải Phong, thực ra bần đạo chẳng có thù hận gì với cô nương ngươi.

Lão ngừng một lát rồi khẽ so vai rồi nói tiếp:

- Nếu cô nương có thể thay đổi chủ ý, thì chẳng những bần đạo thả cô nương mà còn có thể hóa địch thành bạn. Trong tương lai nếu cô nương có bất cứ chuyện gì thỉnh cầu, thì bần đạo sẽ xuất toàn lực giải quyết cho.

Lão gật gù và nói tiếp:

- Thế nào? Ý cô nương ra sao?

Tần Tử Linh cũng đang nóng lòng muốn thoát thân càng sớm càng tốt nên liền hỏi:

- Muốn ta thay đổi chủ ý gì?

Ngô Lão Khâu mỉm cười, nói:

- Được! Ta nói cho cô nương biết nhé. Chỉ cần cô nương tác thành giúp chuyện hôn sự giữa đồ nhi của bần đạo và Giang Hải Phong là được rồi, bần đạo thấy cô nương thừa sức làm được chuyện này.

Tần Tử Linh nộ khí xung thiên, nàng cười nhạt, nói:

- Xin lỗi, ta không làm được chuyện này, vả lại ta cũng không có quyền làm như thế.

Ngô Lão Khâu trợn trừng song mục, lão lớn tiếng nói:

- Nói vậy là cô nương không đồng ý? Hì hì… ta biết là ngươi không sợ chết, đã vậy thì phiền ngươi hãy nhẫn nại thêm một lát nữa.

Tần Tử Linh tức đến độ muốn khóc, nàng lớn tiếng hỏi:

- Lão là một đạo nhân mà tại sao chẳng thông tình đạt lý cả vậy? Chuyện này có quan hệ gì đến ta? Tại sao phải cứ giày vò ta như thế?

Ngô Lão Khâu mỉm cười, nói:

- Cô nương ngươi nhẫn nại một lúc nữa là được rồi.

Bỗng nhiên lão ngước nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ rồi lớn tiếng nói:

- Đến rồi! Mau đem bút mực và giấy vào đây!

Lập tức có người bên ngoài đáp “vâng” một tiếng, kế đó là một tiểu đồng chạy vào, hai tay nâng giấy bút cùng nghiên mực đặt lên bàn cho Ngô Lão Khâu.

Đoạn đồng tử cúi người, nói:

- Đạo gia còn chuyện gì sai bảo nữa không?

Hắc Diện Đồng Ngô Lão Khâu mỉm cười, hỏi:

- Bây giờ là canh mấy rồi?

Tiểu đồng cúi người đáp:

- Sắp đến canh tư rồi, tiểu nhân sợ làm kinh động đạo gia nên dặn lão quản gia không đánh trống canh.

Ngô Lão Khâu chau mày nói:

- Hồ đồ, mau đi thắp bốn ngọn đèn lồng lên, dặn mọi người là gặp bất kỳ chuyện gì cũng không được quán vào.

Tiểu đồng cung kính đáp một tiếng rồi lui ra ngoài, chẳng mấy chốc thì bên ngoài đã có bốn ngọn đèn lồng sáng rực được thắp lên.

Tần Tử Linh thấy vậy nhưng không hiểu gì cả, nàng cười nhạt và hỏi:

- Đạo nhân, đây là trò gì vậy? Ta không ngại nói cho lão biết rằng Giang Hải Phong võ nghệ siêu quần không dễ bị lừa đâu.

Ngô Lão Khâu phá lên cười một tràng rồi nói:

- Ai thèm lừa hắn? Nói cho cô nương ngươi biết, bốn ngọn đèn đó là chỉ rõ đường cho Giang Hải Phong đấy, chỉ cần hắn nhìn thấy là biết ngay thôi.

Tần Tử Linh càng không hiểu, nàng hỏi tiếp:

- Làm sao lão biết đêm nay hắn sẽ đến?

Ngô Lão Khâu cười hì hì, nói:

- Bần đạo đã sai người hạ chiến thư với hắn, nếu hắn muốn cô nương ngươi sống thì lúc này, không thể không đến.

Tái Ngoại Phi Hồng vô cùng kinh ngạc, nàng vừa hổ thẹn vừa tức, nhất thời hận đến run cả giọng. Nàng ấp úng nói:

- Lão… lão thật quá bỉ ổi!

Ngô Lão Khâu cười nhạt, nói:

- Vừa rồi chẳng phải ngươi nói là hắn không thể đến đó sao? Chúng ta thử chờ xem, nhất định là hắn sẽ tới.

Tần Tử Linh lại hỏi:

- Thế nghiên bút này dùng để làm gì?

Ngô Lão Khâu cười ha ha rồi nói:

- Thiên cơ bất khả lậu, cô nương cứ chờ xem rồi sẽ biết.

Tần Tử Linh căm hận nói:

- Võ công của Giang Hải Phong chưa hẳn đã thua lão, lão đừng quá tự phụ.

Hắc Diện Đồng Ngô Lão Khâu mỉm cười, hắn chỉ tay ra tứ phía rồi nói:

- Cô nương có xem thấy không? Ta treo bốn ngọn đèn lồng đó, cố nhiên có thể nói là để soi đường nhưng không chừng đó cũng là mê lộ.

Tần Tử Linh ngạc nhiên, hỏi:

- Lão nói thế nghĩa là sao?

Ngô Lão Khâu cười nhạt, nói:

- Cô nương hỏi quá nhiều rồi đấy.

Lão vừa dứt lời thì bỗng nhiên trên lầu có tiếng chuông reo vang.

Ngô Lão Khâu trầm sắc diện, lão nói:

- Người của lòng ngươi đã đến rồi.

Nói đoạn lão quay người lướt tới chiếc giường tre, sau khi tọa thiền ngay ngắn thì bỗng nhiên một giọng lạnh lùng phát ra bên ngoài cửa sổ:

- Đạo nhân, lão cho rằng Tứ Đăng Thủ Cung đủ để ngăn cản bước chân của tại hạ sao? Để tại hạ phá giải cho lão xem.

Lời dứt thì nghe “bốp” một tiếng, một ngọn đèn lồng vụt tắt.

Ngô Lão Khâu sững người, lão cười ha ha rồi nói:

- Tiểu tử, quả nhiên là ngươi đã đến.

Nói đoạn lão đưa tay kéo một sợi dây trước chỗ ngồi, bốn ngọn đèn lập tức xoay chuyển.

Đồng thời lão cũng nhanh chóng thắp ngọn đèn vừa tắt, lão nhìn ra ngoài cửa sổ và lớn tiếng nói:

- Giang Hải Phong, đây chỉ là chút trắc nghiệm của bần đạo đối với ngươi mà thôi, chờ ngươi phá xong rồi vào nhà nói chuyện.

Người bên ngoài cửa sổ cũng đáp lại bằng một tràng cười sang sảng rồi nói:

- Đạo nhân, lão cho rằng phương pháp biến hóa ảo diệu của Tứ Đăng Thủ Cung sẽ đưa tại hạ vào mê hồn trận chăng? Đừng nằm mơ!

Tràng cười vừa dứt thì dường như giọng nói đã chuyển lên góc lầu, người bên ngoài lại nói tiếp:

- Nói cho lão biết, trò này tại hạ đã chơi từ năm mười bốn tuổi rồi.

Tiếp theo lại là một tràng cười vang vang.

Ngô Lão Khâu cười nhạt một tiếng rồi kéo chiếc mâm gỗ từ dưới giường ra, sau khi dở tấm vải đen trên mâm thì thấy bên trong chứa đầy cát vàng.

Lão đưa tay chạm vào cát và nói:

- Tiểu tử, ngươi nói nghe dễ dàng quá nhỉ, sao không thử xem?

Dường như Giang Hải Phong ở bên ngoài không ngừng vận dụng thân hình tung người qua lại bốn góc lầu. Giọng nói của chàng cũng phát ra từ nhiều vị trí bất nhất.

Còn Ngô Lão Khâu thì đặt tay lên mâm cát rồi ngưng thần nhìn ra ngoài, song mục không chớp và không xê dịch.

Lúc này nghe Giang Hải Phong khẽ quát:

- Tắt đèn thứ ba!

Theo đó là một tiếng “bốp”, chiếc đèn thứ ba xoay chuyển nhanh như bay nhưng cũng vụt tắt.

Ngô Lão Khâu buột miệng nói:

- Tiểu tử, ngươi khá lắm!

Lời vừa dứt thì nắm cát trong tay lập tức phát ra “vù vù”.

Cùng lúc, bên ngoài cửa sổ lại phát ra tiếng quát:

- Đèn thứ tư!

“Bốp” một tiếng, chiếc đèn cuối cùng cũng vụt tắt, “mê cát” do Ngô Lão Khâu đánh ra, tựa như thạch trầm đại hải.

Khuôn mặt của Hắc Diện Đồng Ngô Lão Khâu lập tức hiển lộ vẻ khẩn trương, lão đứng lên và bưng theo mâm cát, từ từ bước đến cửa sổ. Lão cười nhạt, nói:

- Giang Hải Phong, vẫn còn hai đèn, ngươi có thể đi gần tới trước rồi đấy.

Lời vừa dứt thì trước mắt lão có bóng đen thấp thoáng, Ngô Lão Khâu quát lớn:

- Cút xuống!

Cùng một lúc thì hữu thủ cũng phát ra, một nắm cát vàng đánh thẳng về phía bóng đen.

Ngô Lão Khâu cười nhạt, nói - Tiểu tử… Lão định nói:

ngươi đã phục chưa?

Nhưng câu này chưa xuất ra khỏi miệng thì có mộtbóng đen đã lướt tới trước mặt lão.

Nhìn kỹ mới biết người này mặc lam y chứ không phải hắc y.

Ngô Lão Khâu ngẩn người một lát rồi buột miệng kêu lên:

- Không xong rồi!

Lão định quay người thì bỗng nhiên nghe “bốp bốp” hai tiếng.

Hai chiếc đèn còn lại cùng tắt một lúc.

Ngọn đèn lờ mờ trong phòng chợt chao động.

Giang Hải Phong đã vào trong, chàng cười ha ha rồi nói:

- Đạo nhân, phen này lão nên phục khí đi thôi.

Ngô Lão Khâu quay phắt lại, khuôn mặt đen chợt biến thành xanh xanh tím tím, trước mặt lão là một thiếu niên khôi ngô tuấn tú, chính là Giang Hải Phong.

Trên người chàng lúc này chỉ là một bộ đoản y màu trắng đục, rõ ràng là chiếc trường bào màu lam vừa rồi là áo khoác bên ngoài của chàng.

Cơ trí và tuyệt kỹ của thiếu niên này khiến Ngô Lão Khâu bất giác kinh ngạc và kinh phục vô cùng.

Lão hơi ngớ người một lúc rồi cười nhạt, nói:

- Rất tốt, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện rồi.

Giang Hải Phong quét mục quang nhìn qua Tần Tử Linh trên chiếc giường đá rồi mỉm cười, nói:

- Đạo nhân, lão dùng thủ đoạn này để đối phó với một cô nương vô tội mà không cảm thấy tàn nhẫn sao?

Ngô Lão Khâu cười hì hì, nói:

- Vậy thì chuyện ngươi và đồ nhi Hạng Anh của ta có tàn nhẫn không?

Giang Hải Phong chau mày nói:

- Chuyện của lệnh đồ có can hệ gì đến vị Tần cô nương này?

Ngô Lão Khâu “hừ” một tiếng rồi nói:

- Tất nhiên là có quan hệ, thực ra chuyện sống chết của cô ta hoàn toàn do một tay ngươi quyết định, bần đạo chỉ nghe ngươi nói một câu thôi.

Giang Hải Phong bước đến cạnh Tần Tử Linh và nói:

- Tần cô nương, vì chuyện của tại hạ mà hại cô nương phải chịu khổ, quả thực trong lòng tại hạ rất bất an, nhưng xin cô nương yên tâm, nhất định tại hạ sẽ cứu cô nương ra khỏi nơi này.

Từ khi Giang Hải Phong vào phòng thì Tần Tử Linh luôn nhắm mắt, vì nàng hổ thẹn khi nhìn thấy chàng, bộ dạng tiều tụy của nàng há để cho chàng nhìn thấy sao?

Thật tình nàng muốn mặt đất nứt ra cho mình chui xuống cho xong.

Nhưng Giang Hải Phong vừa dứt lời thì bỗng nhiên nàng mở mắt ra và nói:

- Đại ca, chuyện này là do muội hại đại ca rồi, sao lại nói ngược là đại ca hại muội?

Giang Hải Phong cười nhạt, nói:

- Bất luận thế nào thì tại hạ cũng phải cứu cô nương ra khỏi chốn này.

Tần Tử Linh chưa kịp khai khẩu thì Ngô Lão Khâu đã tiếp lời:

- Bất luận thế nào thì ngươi cũng chẳng có cách cứu cô ta đi.

Giang Hải Phong từ từ quay người lại. Chàng nói:

- Đạo nhân! Chẳng qua là tại hạ nể lão có tuổi tác nên mới tiên lễ hậu binh với lão.

Chàng chỉ tay qua Tần Tử Linh rồi nói tiếp:

- Lão cho rằng hai sợi dây đó có thể làm khó tại hạ chăng?

Ngô Lão Khâu cười ha ha rồi nói:

- Ngươi nghĩ sai rồi, hiện tại sinh mệnh của cô ta đã nằm trong tay bần đạo, tuyệt không hư ngôn, hình như ngươi chưa nghĩ tới điều này?

Giang Hải Phong bất giác động lòng, chàng hỏi:

- Ý muốn nói là võ công của tại hạ không bằng lão chăng?

Ngô Lão Khâu nhe răng ra cười hì hì và nói:

- Đó là một chuyện khác!

Giang Hải Phong quay người lướt tới cạnh Tần Tử Linh và đưa tay nắm lấy mạch môn của nàng.

Động tác này khiến Tần Tử Linh kinh ngạc giật thót người, nàng buột miệng nói:

- Ngươi… Giang Hải Phong trầm giọng nói:

- Cô nương đừng sợ, ngu huynh chỉ muốn xem thử cô nương có bị nội thương hay không mà thôi.

Ngô Lão Khâu chẳng có ý ngăn cản những động tác của Giang Hải Phong, lão bước lui và ngồi xuống chiếc giường tre.

Giang Hải Phong xem mạch cho Tần Tử Linh một lúc rồi bỗng nhiên buông tay nàng ra.

Sắc diện chợt biến, chàng nói:

- Cô nương… Bỗng nhiên chàng quay người lại, song mục trợn trừng nhìn Ngô Lão Khâu và nói:

- Đạo nhân quá bỉ ổi rồi! Lão đã giở trò gì trên thân thể cô ta? Hãy mau nói rõ ra đi!

Ngô Lão Khâu hơi kinh ngạc, lão nói:

- Quả nhiên ngươi cũng có kiến thức. Không sai, lão phu đã bỏ chút độc trên người cô nương này. Nhưng trong vòng nửa canh giờ thì không đến nổi bị độc tố phát tác mà chết, khoảng thời gian đó đủ để chúng ta thương lượng.

Giang Hải Phong bộc phát đại nộ, chàng quát lớn rồi tung người lướt tới trước, song chưởng bình thế đẩy thẳng vào ngực Ngô Lão Khâu.

Lão cười nhạt một tiếng rồi phất hai tay áo đạo bào ra, tứ chưởng cách không mà đối với nhau.

Sau đó Ngô Lão Khâu mượn thế lách người qua một bên, lão cười ha ha rồi nói:

- Giang Hải Phong, ta thấy ngươi nên bình tĩnh lại. Không phải bần đạo sợ ngươi, chỉ có điều việc cứu ngươi trước mặt là quan trọng.

Giang Hải Phong ngẩn người, chàng hận đến cực độ, song mục muốn rách toạc ra.

Ngô Lão Khâu lại cười hì hì và nói:

- Lúc này có lẽ Mộc Đan Trùng trong người Tần cô nương đã bò lên đến hai mạch Nhâm Đốc rồi, không đầy nửa canh giờ sau sẽ bò lên tới não, khi đó e rằng sinh mạng của Tần cô nương khó mà bảo toàn được.

Giang Hải Phong kinh tâm động phách, chàng biết Mộc Đan Trùng sinh sống trên cây Mộc Đan ở vùng hoang dã.

Nghe nói hình thù của loại trùng này rất kỳ quái, thân trắng và mềm, có thể co duỗi tùy ý, có thể lớn mà cũng có thể nhỏ, một khi nhập vào thân thể con người thì biến nhỏ như sợi dây rồi theo huyết mạch mà di chuyển.

Bản thân loại Mộc Đan Trùng này tuy độc nhưng lại không thích tiết dịch độc làm hại người hoặc gia súc, nó chỉ thích bò lên và ăn não người mà thôi.

Vì thế, sau khi nó vào thân thể thì lập tức theo hướng não bộ mà đi, chỉ có điều động tác của nó cực kỳ chậm, từ lúc vào thân thể con người cho đến khi bò tới não hộ huyệt phải mất thời gian rất dài, tối thiểu cũng phải mất bảy tám canh giờ.

Trong khoảng thời gian này, bất luận là người hay gia súc cũng đều không cảm nhận được sự tồn tại của nó trong cơ thể mình.

Chờ đến lúc nó nhập vào não bộ thì mới cảm nhận được, nhưng đã quá muộn rồi.

Lúc này Mộc Đan Trùng thấy não là ăn ngay, phần lớn độc dịch cũng tiết vào não người trong lúc này, bất luận là người hay súc vật cũng đều chết bất đắc kỳ tử. Dù có thuốc giải độc linh nghiệm cỡ nào cũng vô phương cứu vãn.

Lúc này Tần Tử Linh nằm trên giường đá nghe vậy thì kinh hãi không thôi, nàng không ngờ Hắc Diện Đồng Ngô Lão Khâu này lại giở thủ đoạn như thế trên thân thể mình.

Trước đây nàng sống ở vùng hoang dã nên rất hiểu về Mộc Đan Trùng, vì vậy nàng vừa nghe xong thì dường như toàn bộ huyết mạch đều ngừng lưu động.

Nàng cười nhạt một tiếng rồi nói:

- Ngô Lão Khâu, rốt cuộc ta và lão có thù hận gì mà lão lại dùng thủ đoạn thần nhân đều căm phẫn như vậy để hại ta? Ta có biến thành quỷ thì ta cũng không tha cho lão đâu.

Nói đoạn hai dòng lệ bất giác tuôn ra, nàng quay sang nói với Giang Hải Phong:

- Giang đại ca, đừng vì muội mà bỏ qua cho tên yêu đạo này, đây chỉ là mệnh vận của muội mà thôi.

Giang Hải Phong cười nhạt, nói:

- Cô nương chớ tuyệt vọng, hãy nghe xem lão ta nói những gì đã!

Chàng quay sang hỏi Ngô Lão Khâu:

- Lão muốn thương lượng với tại hạ chuyện gì? Chỉ cần tại hạ làm được thì tất sẽ quyết tâm làm.

Tần Tử Linh gạt lệ nói:

- Ngươi đừng để trúng ngụy kế của lão, Giang đại ca, hãy đi mau đi.

Ngô Lão Khâu cười hì hì, nói:

- Chết đến nơi mà còn như vậy à? Thật là hồ đồ quá sức.

Giang Hải Phong nén tức khí và nói:

- Đạo nhân, lão mau nói ra đi!

Ngô Lão Khâu gật đầu nói:

- Được!

Lão nhấp ngụm trà rồi nói tiếp:

- Thực ra cũng không khó, chỉ cần ngươi đồng ý chọn ngày thành hôn với đồ nhi của ta thì bần đạo sẽ cứu cho vị Tần cô nương này khỏi chết. Thế nào?

Giang Hải Phong bất giác ngẩn người giữa đương trường.

Ngô Lão Khâu lại nói tiếp:

- Bằng không thì đừng mong mạng sống của vị cô nương này nữa.

Tái Ngoại Phi Hồng nghe đến đây thì nộ khí xung thiên, nàng lớn tiếng nói:

- Chuyện hôn sự không phải là trò đùa, đại ca không thể vì muội mà chịu khổ suốt đời, đại ca nên suy nghĩ rồi hãy hành sự.

Giang Hải Phong không ngờ Ngô Lão Khâu lại lấy chuyện này uy hiếp mình, đây là chuyện đại sự quan hệ đến cả cuộc đời nên nhất thời chàng không thể không suy nghĩ.

Ngô Lão Khâu lại cười hì hì rồi nói:

- Đồ nhi của ta yêu ngươi say đắm, điều này có lẽ ngươi cũng biết rồi.

Giang Hải Phong tức run người, chàng gật đầu và nói:

- Tại hạ đồng ý.

Tần Tử Linh nghe vậy thì bất giác rơi lệ. Nàng kêu lên:

- Giang đại ca, không được làm thế, như vậy là tự hủy hoại mình đấy!

Giang Hải Phong gượng cười, nói:

- Cứu mạng là quan trọng.

Chàng quay sang nói với Ngô Lão Khâu:

- Lão còn không mau giảu cứu cho cô ta? Lẽ nào lão không yên tâm về tại hạ?

Ngô Lão Khâu lại cười hì hì, rồi nói:

- Không sai, bần đạo còn có chút chưa yên tâm.

Đôi mày kiếm của Giang Hải Phong chợt dựng ngược lên.

Ngô Lão Khâu chỉ tay vào giấy bút và nói:

- Ngươi hãy để lại mấy chữ làm bằng, bần đạo sẽ lập tức giải độc cho cô ta.

Giang Hải Phong đã trừng mắt, song mục như đổ lửa nhưng cuối cùng chàng thở dài một hơi rồi bước nhanh lại bàn cầm lấy bút.

Tần Tử Linh vội kêu lên:

- Giang đại ca muốn viết thật sao?

Sắc diện của Giang Hải Phong trầm hẳn xuống, chàng không để ý đến Tần Tử Linh mà mục quang chuyên chú nhìn lên người Ngô Lão Khâu.

Ngô Lão Khâu mỉm cười, nói:

- Bổn nhân thành ý lấy Hàng Châu Hạng Anh làm thê tử… Viết!

Giang Hải Phong không cần suy nghĩ chàng phóng bút viết ngay.

Ngô Lão Khâu gật đầu và đọc tiếp:

- Việc đã được song phương đồng ý và do Thiên Sơn Tần Tử Linh cùng Cô Tô Ngô Lão Khâu đạo nhân làm mai.

Tần Tử Linh buột miệng nói:

- Ta không có, ngươi không thể viết bừa.

Ngô Lão Khâu liếc nhìn nàng vào mỉm cười, nói:

- Hiện tại cô nương hãy yên lặng một chút.

Tần Tử Linh càng tức thì lệ càng rơi như mưa.

Nàng vừa khóc vừa nguyền rủa:

- Đồ không biết xấu mặt, chi bằng lão giết ta đi còn hơn.

Ngô Lão Khâu khẽ nhún vai và cười nhạt, nói:

- Ta cũng chẳng biết làm thế nào khác, chỉ sợ là hắn không đồng ý thôi.

Nói đoạn lão quay lại thì thấy Giang Hải Phong đã y theo lời mà viết. Ngô Lão Khâu lại đọc tiếp:

- Sau định ước một ngày là thành hôn, sau khi thành hôn thì phu xướng phụ tùy, tuyệt không oán hận.

Giang Hải Phong chẳng nói một lời, chàng cứ viết y như vậy.

Ngô Lão Khâu mỉm cười, đọc tiếp:

- Tất cả lấy chứng cứ đây làm bằng, ngày sau nếu có một bên nào làm trái đạo thì chứng cứ này sẽ công bố ra khắp thiên hạ.

Lão ngừng một lát rồi nói tiếp:

- Bên dưới ghi tên song phương rồi điểm chỉ vào.

Giang Hải Phong vẫn không nói gì, chàng ghi tên họ xong rồi đưa mảnh giấy cho Ngô Lão Khâu.

Lão thay đệ tử Hạng Anh ghi tên vào và cầm lên xem kỹ lại một lượt, thần sắc lộ vẻ đắc ý.

Giang Hải Phong cười nhạt, nói:

- Lão phải bảo quản chứng cứ này cẩn thận đấy, tại hạ chỉ biết chứng cứ chứ không biết người.

Ngô Lão Khâu cười ha ha rồi nói:

- Chuyện này đương nhiên. Bây giờ ta có thể giải cứu cho cô nương này rồi.

Lão xếp mảnh giấy cất vào người rồi bước về phía Tần Tử Linh, nhưng Tần Tử Linh liền quát lớn:

- Ai cần lão thương hại!

Ngô Lão Khâu bất giác ngẩn người.

Giang Hải Phong bước tới khuyên nhủ:

- Chuyện đã đến nước này, xin cô nương hãy nghĩ rộng ra một chút.

Tần Tử Linh cười nhạt một tiếng rồi chú mục nhìn Giang Hải Phong, đang lúc định nói thì nàng phát hiện Giang Hải Phong nháy mắt với mình.

Bất giác nàng thầm nghĩ:

- “Không lẽ đây là quỷ kế của hắn?” Nghĩ đoạn nàng nhắm mắt nằm yên bất động, phó mặc sự việc cho Giang Hải Phong giải quyết.

Giang Hải Phong quay lại gật đầu ra hiệu.

Ngô Lão Khâu bước đến cạnh Tần Tử Linh rồi mỉm cười, nói:

- Cô nương chớ động đậy nhé, bần đạo thu hồi Mộc Đan Trùng là cô nương bình phục ngay thôi.

Nói đoạn lão lấy ra một tiểu hồ lô rồi nhìn qua Giang Hải Phong và nói:

- Phiền ngươi cởi giày bên chân phải của cô ta ra, bần đạo sẽ dễ hành sự hơn.

Giang Hải Phong hơi ngạc nhiên, nhưng chàng cũng y lời tháo chiếc giày bên chân phải của Tần Tử Linh ra, đồng thời chàng nói:

- Cô nương, đây là chuyện chẳng đặng đừng, xin đừng giận nhé.

Tần Tử Linh mở choàng mắt ra và nói:

- Ngươi… Một câu chưa nói hết thì lệ đã tuôn trào như mưa, nàng vội nhắm mắt lại, để mặt Giang Hải Phong và Ngô Lão Khâu muốn làm gì thì làm.

Ngô Lão Khâu liền xuất thủ cách không điểm vào giữa bàn chân Tần Tử Linh.

Tần Tử Linh bất giác rùng mình một cái, Ngô Lão Khâu lập tức giải thích:

- Đây là mở Thông Tuyền huyệt cho cô nương thôi.

Giang Hải Phong không nói gì. Ngô Lão Khâu mở nắp hồ lô ra, một mùi dị hương lập tức lan tỏa khắp phòng, vừa ngửi phải thì cảm thấy đau đầu ngay.

Ngô Lão Khâu đưa miệng hồ lô ụp vào giữa lòng bàn chân của Tần Tử Linh rồi mỉm cười, nói:

- Tạm thời cô nương đừng động, chỉ cần thời gian chừng một tuần trà là xong ngay.

Tần Tử Linh chẳng có phản ứng gì.

Lúc này Ngô Lão Khâu vừa giữ hồ lô vừa bất đầu quan sát kỹ Giang Hải Phong.

Lão nói:

- Bần đạo và lệnh sư Ngân Hà lão nhân từng có duyên gặp mặt mấy lần, chỉ đáng tiếc là bây giờ lão ta không còn ở nhân gian nữa.

Giang Hải Phong nghe nhắc đến sư phụ thì lòng quặn đau, chàng nói:

- Lúc này tốt nhất là chúng ta đừng nói đến chuyện tiên sư nữa.

Ngô Lão Khâu mỉm cười, nói:

- Ta làm thế này cũng vì bất đắc dĩ thôi, ngươi phải bỏ qua mới được.

Giang Hải Phong cười nhạt, nói:

- Chuyện này vẫn chưa có kết quả cuối cùng, lão đừng vội lạc quan.

Ngô Lão Khâu ngạc nhiên hỏi lại:

- Ngươi nói gì thế? Ngươi định trở mặt à? Ngươi nên biết, đã là người trong võ lâm thì nói ra là phải làm, lời hứa đáng giá ngàn vàng.

Giang Hải Phong lạnh lùng nói:

- Vì vậy lão phải khá bảo quản bằng chứng mới được.

Ngô Lão Khâu nói:

- Đương nhiên!

Ngoài miệng nói thế nhưng trong lòng lão không khỏi nghi ngờ, bởi lẽ Giang Hải Phong không chỉ một lần nói đến bằng chứng, bất giác lão thầm nghĩ:

- “Lẽ nào hắn muốn lấy trộm từ trên người ta?” Nghĩ đoạn lão đưa tay sờ sờ vào người mình, khi biết trang giấy vẫn còn nằm nguyên chỗ cũ thì lão cười nhạt, nói:

- Giang Hải Phong, ngươi định trộm nó từ tay bần đạo à? Đừng vọng tưởng!

Giang Hải Phong cười một tràng sang sảng rồi nói:

- Đại trượng phư há có hành động của bọn tiểu nhân đó? Đạo nhân, lão yên tâm, tại hạ không bao giờ làm thế đâu.

Hắc Diện Đồng Ngô Lão Khâu cười nhạt, nói:

- Như vậy thì tốt cho cả hai bên thôi.

Trong lúc nói chuyện thì bỗng nhiên Tần Tử Linh động đậy thân thể.

Ngô Lão Khâu mỉm cười, nói:

- Có lẽ là ổn rồi!

Lời vừa dứt thì nghe mấy tiếng “lách cách” rơi vào hồ lô. Ngô Lão Khâu nhanh chóng đậy nắp hồ lô lại và nói:

- Cô nương chớ kinh động, bây giờ Mộc Đan Trùng đã ra rồi, mọi chuyện đều ổn cả. Nào, bần đạo mở trói cho cô nương đây.

Giang Hải Phong vội nói:

- Khoan đã!

Chàng bước tới bắt mạch cho Tần Tử Linh, quả nhiên mọi chuyện đều trở lại bình thường.

Ngô Lão Khâu nói:

- Chờ bần đạo mở hai sợi dây gân cá sấu này ra thì cô nương có thể tự do hành động rồi.

Giang Hải Phong cười nhạt, nói:

- Chuyện này không cần phiền đến lão.

Nói đoạn chàng dùng ngón tay trỏ và ngón tay giữa tạo thành chiếc kéo rồi kẹp vào hai đầu dây, hai sợi gân cá sấu vô cùng chắc đó không chịu nổi lực kẹp của hai ngón tay, lập tức đứt ra.

Tần Tử Linh trở người đứng lên và cười nhạt, nói:

- Giang huynh, xin chúc mừng.

Mục quang của nàng rưng rưng ngấn lệ nhưng dường như cũng bi phẫn vô hạn.

Nàng quay sang nói với Hắc Diện Đồng Ngô Lão Khâu:

- Nhất định ta phải trả món nợ hôm nay.

Ngô Lão Khâu cười cười, nói:

- Tốt nhất là cô nương nên nuốt hận, lần sau nếu để lọt vào tay bần đạo thì chẳng hay ho gì đâu.

Tần Tử Linh cười nhạt, nói:

- Đa tạ hảo ý của lão!

Nói đoạn nàng cảm thấy mình không nên lưu lại nơi này nên vội quay người bỏ đi ngay.

Giang Hải Phong vội bước theo và khẽ nói:

- Cô nương!

Tần Tử Linh quay lại, nàng gượng cười, nói:

- Chuyện đến nước này thì còn gì hay ho để nói nữa? Nhưng Giang đại ca đã đối xử với muội như vậy thì muội cảm kích suốt đời.

Nói đến cuối câu thì thanh âm chợt nhỏ lại, sắc diện của nàng cũng ửng đỏ, khi nói xong thì đầu nàng cũng bất giác cúi xuống.

Giang Hải Phong chợt động lòng, đến bây giờ chàng mới thật sự hiểu dụng tâm và thâm tình của đối phương đối với mình, vì vậy mà nhất thời chàng vô cùng cảm động.

Chàng thở dài một hơi rồi nói:

- Cô nương yên tâm… Sự việc chưa đến nổi tuyệt vọng đâu.

Tần Tử Linh kinh ngạc, nàng ngước nhìn chàng, còn Giang Hải Phong vì cảm thấy Ngô Lão Khâu đứng ở phía sau nên cũng không tiện nói nhiều.

Chàng do dự một lúc rồi khẽ nói:

- Ngày mai vào giờ ngọ, chúng ta gặp nhau ở thạch đình giữa Tây Hồ nhé!

Hai gó má của Tần Tử Linh lại đỏ lên, lúc này nghe Ngô Lão Khâu xen vào:

- Cô nương không cần bảo kiếm của mình nữa à?

Nói đoạn lão vung tay quăng thanh trường kiếm tới.

Tần Tử Linh xoay người bắt lấy và cười nhạt, nói:

- Lão đạo, lão chớ quá đắc ý! Sớm muộn gì ta cũng cho lão biết sự lợi hại.

Nói đoạn nàng tung người phi thân qua cửa sổ mà đi.

Ngô Lão Khâu nhìn theo bóng nàng dần khuất rồi cười ha ha, nói:

- Giỏi cho một thiếu nữ quật cường!

Giang Hải Phong tiếp lời:

- Đạo nhân, tại hạ đã có hôn ước với lệnh đồ, sao không mời cô ta ra gặp mặt?

Ngô Lão Khâu cười cười, nói:

- Cô ta sắp trở thành tân nương rồi, không xuất diện cũng chẳng sao.

Giang Hải Phong cười nhạt, nói:

- Tại hạ có chuyện muốn nói, cần phải nói trước mặt cô ta mới được.

Ngô Lão Khâu suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Đã vậy thì bần đạo sẽ gọi cô ta tới ngay.

Lời vừa dứt thì cửa phòng chợt mở.

Hạng Anh không mời mà tự đến, nàng nhìn Giang Hải Phong và mỉm cười, nói:

- Tướng công muốn gặp thiếp chăng?

Giang Hải Phong gật đầu, nói:

- Hôn nhân là đại sự, không thể qua loa đại khái được, tại hạ muốn hồi gia một chuyến để bẩm báo với phụ mẫu, nhiều lắm là mười ngày sau sẽ trở lại, chẳng hay cô nương có thể cho phép?

Hạng Anh gật đầu mà không cần suy nghĩ, nàng nói:

- Tốt nhất là nhanh một chút, mười ngày là quá dài đấy.

Nhìn khuôn mặt của nàng, quả thật Giang Hải Phong muốn nôn oẹ, nhưng chàng bình tĩnh cởi chiếc nhẫn trên ngón tay giữa ra và nói:

- Đã là phu thê thì không thể không có sính vật, chiếc nhẫn này tạm thời làm sính lễ, mong cô nương thu nạp.

Hạng Anh cười hì hì, sắc diện đầy vẻ vui mừng, nàng nói:

- Tướng công quá khách khí rồi, được thôi!

Nói đoạn nàng đưa ngón tay ra đón nhận, trong khi đặt chiếc nhẫn vào tay Hạng Anh thì ngón tay giữa của Giang Hải Phong đột nhiên bật thẳng ra.

Hạng Anh đang bị lửa tình thiêu đốt trong lòng thì làm sao ngờ. Ngô Lão Khâu đứng bên cạnh nhìn thấy vậy thì chợt cảm nhận được sự bất ổn, lão vội lớn tiếng nói:

- Hạng Anh chú ý!

Hạng Anh vội co tay lại nhưng đã quá muộn.

Nàng cảm thấy một luồng chỉ phong sắc như đao bắn thẳng vào giữa lòng bàn tay mình, sau đó song mục nàng trợn trừng rồi ngã ngửa ra đất.

Ngô Lão Khâu quát lớn một tiếng rồi bổ nhào đến chỗ Hạng Anh, lão cúi xuống nhìn kỹ thì thấy song mục của ái đồ nhắm nghiền, sắc diện lúc xanh lúc đen, rõ ràng tính mạng đang rất nguy cấp.

Ngô Lão Khâu vô thê bất tử, đơn độc trên thế gian và chỉ có một đồ đệ này, do vậy mà lão yêu quý Hạng Anh như con, bây giờ thấy vậy thì toàn thân bất giác run lên, suýt chút nữa là hôn mê bất tỉnh.

Hồi lâu sau, Ngô Lão Khâu trấn định tinh thần rồi quát lớn:

- Giang Hải Phong, ta phải lấy mạng ngươi!

Lời phát thì người cũng lướt tới, song chưởng một tả một hữu, từ hai bên mà hợp vào giữa rồi đẩy thẳng tới trước.

Giang Hải Phong cũng phất song chưởng ra, tứ chưởng cách không đối nhau, kình lực tỏa ra ngoài khiến toàn bộ gian phòng phải chấn động.

Sau đó, song phương lại phân ra, mỗi người lướt qua một bên.

Ngô Lão Khâu lập thế định công kích lần nữa thì chợt nghe Giang Hải Phong cười sang sảng và nói:

- Đạo nhân, không lẽ lão muốn nhìn cô ta chết như thế?

Ngô Lão Khâu vốn đã nhớm gót, nhưng nghe vậy thì bất giác kiềm chân, lão trừng mắt nhìn Giang Hải Phong, khí hận phát lên khiến thân người run bần bật.

Giang Hải Phong mỉm cười, nói:

- Chuyện này cũng chẳng có gì, lấy đạo của người mà khống chế người mà thôi.

Ngô Lão Khâu ngẩn người, mắt trợn tròn miệng há hốc, lão dậm chân thình thịch rồi quay sang Hạng Anh, lão đưa tay vạch mắt nàng xem kỹ rồi lại bắt mạch cho nàng.

Kỳ quái là dường như lão không biết ái đồ của mình thọ thương ở chỗ nào.

Giang Hải Phong cười nhạt, nói:

- Đạo nhân, lão không thấy cô ta thọ thương chỗ nào thì sẽ khiến cô ta chết sớm hơn một chút đấy.

Ngô Lão Khâu vội đứng lên và nói:

- Thế cô ta thọ thương ở chỗ nào?

Giang Hải Phong cười cười, nói:

- Rất đơn giản, đưa tờ chứng cứ cho tại hạ thì tại hạ sẽ giải cứu lệnh đồ miễn phí, bảo đảm là hoàn trả cho lão một đồ đệ khỏe mạnh.

Ngô Lão Khâu giận tái cả mặt, lão quát lớn:

- Được! Tiểu tử ngươi khá lắm!

Giang Hải Phong thản nhiên nói:

- Cái này tùy ý lão vậy, một khi cô ta chết rồi thì trang giấy chứng cứ đó còn có ích gì, đạo nhân lão sao không suy nghĩ cho kỹ?

Sắc diện của Ngô Lão Khâu xanh xám như tro, lão thở dài một hơi rồi nói:

- Được rồi! Được rồi! Chứng cứ đây!

Nói đoạn lão lấy tờ chứng cứ đưa ra và nói:

- Nhưng ngươi phải nói cho ta biết thương thế ở chỗ nào?

Giang Hải Phong mỉm cười, nói:

- Tại hạ dùng Tiên Thiên Nhất Chỉ điểm vào Lục Âm Ma Mạch của cô ta, nếu không giải cứu kịp thời thì sinh mạng của cô ta chỉ có thể tồn tại một canh giờ nữa mà thôi.

Ngô Lão Khâu rùng mình, nhất thời ngẩn cả người ra.

Giang Hải Phong lại nói tiếp:

- Đạo nhân, cách này có thể nói là lợi hại hơn Mộc Đan Trùng của lão nhiều đấy.

Ngô Lão Khâu tự biết là không thể cứu sống Hạng Anh, vì sự lợi hại của Lục Âm Ma Mạch rất vi diệu, là một loại công phu độc môn.

Ngô Lão Khâu có công lực cao thâm như vậy mà cũng không tìm ra được cách giải, lão thở dài rồi nói:

- Xem như là ngươi lợi hại hơn ta. Cầm lấy!

Nói đoạn lão quăng tờ giấy ra. Giang Hải Phong đưa tay bắt lấy, chàng mở ra xem và thấy không sai thì mới cất vào người. Đoạn chàng mỉm cười, hỏi:

- Chỉ có như thế thôi sao?

Ngô Lão Khâu quát hỏi:

- Ngươi còn muốn giở trò gì nữa?

Giang Hải Phong cười nhạt, nói:

- Chẳng có gì khác, cũng giống như tại hạ vừa rồi, lão cứ chiếu theo đó mà làm.

Ngô Lão Khâu nộ khí quát:

- Nhưng rốt cuộc ngươi muốn ta làm gì chứ?

Giang Hải Phong cười cười, nói:

- Tại hạ còn muốn lão làm gì nữa? Đạo nhân, lão cũng viết cho tại hạ một tờ chứng cứ, điều này tại hạ vừa mới học của lão đấy thôi.

Ngô Lão Khâu ngớ người, lão dậm chân kêu trời một lúc rồi nói:

- Được rồi, ta sẽ lập chứng cứ cho ngươi… Lão cắn chặt môi và căm hận nói tiếp:

- Nhưng ngươi phải chịu trách nhiệm về sinh mạng của đồ đệ ta, chỉ cần có một chút gì bất trắc thì ta thề không đội trời chung với ngươi.

Giang Hải Phong thản nhiên nói:

- Chuyện này xin lão yên tâm!

Ngô Lão Khâu bước đến bên bàn, lão ngồi xuống và cầm lấy bút chuẩn bị viết, nhưng Giang Hải Phong lại nói:

- Khoan đã!