Ngự Phật

Chương 45: Không thể không đi

Không thể không đi

Nói là một bước lên trời thì có hơi khoa trương, nhưng với số tuổi hiện nay của nàng, cùng với tu vi này mà tính, miễn miễn cưỡng cưỡng cũng có thể phân cao thấp với con khổng tước bảnh chọe Khổng Uyên kia.

Dĩ nhiên, trong lòng Hoa Liên cũng rõ ràng, mình đột phá thuận lợi như vậy, thứ nhất là có liên quan đến Phong Biệt Tình, thứ hai nhất định không thoát khỏi liên quan đến Ân Mạc.

Phía Ân Mạc, vì đã thành thói quen rồi, cho nên Hoa Liên cũng chẳng thấy mất tự nhiên chút nào. Chẳng qua là ân tình này của Phong Biệt Tình, thực sự không nhỏ. Cố tình nàng lại không sao nhớ ra nổi, Phong Biệt Tình tại sao phải giúp mình như thế.

Sau khi đột phá, vốn tưởng rằng hư thể sẽ tăng lên, ai ngờ cuối cùng lại dung hợp lại thành một. Có điều bây giờ sức tấn công hư thể của nàng đã được chừng bảy thành của bản thể. hơn nữa Khổng lão quản gia đã từng dạy nàng vài bí quyết khống chế phân thân, trên căn bản không có mấy người có thể nhìn thấu đó không phải bản thể của nàng.

Như vậy tương đương với nhiều thêm một cái mạng, cho dù thế nào, đối với Hoa Liên mà nói cũng là tin tốt.

Cuộc sống của những tăng nhân trong Kim Luân tự này thực ra cũng rất phù hợp với thói quen sinh hoạt của Hoa Liên, thiếu sót duy nhất chính là Hoa Liên không thể nào trao đổi được với bọn họ. Trên thực tế, những tăng nhân này dù vì Ân Mạc nên không gây khó dễ cho nàng, nhưng thái độ hết sức rõ ràng, chính là người và yêu không đội trời chung.

Đặc biệt là mấy tăng nhân ở Giới Luật viện, chỉ thiếu nước xách đuốc bao vây cả ngọn núi lại mà thôi. Có điều, chủ nhân như Ân Mạc còn chẳng nói câu nào, Hoa Liên làm khách đương nhiên cũng coi như không thấy gì hết.

Người duy nhất có thể hòa hợp với nàng, chắc cũng chỉ có sư điệt Thiên Luân kia của Ân Mạc, Thiên Luân hầu như hễ rảnh rang là lại chạy qua chỗ này, kéo Hoa Liên đánh cờ với hắn.

Mặc dù nàng không cần phải trong tu tâm ngoài tu thân như những người tu tiên bình thường khác, nhưng tâm cảnh cũng rất quan trọng với nàng, việc này quyết định con đường tương lai của nàng. Nàng không biết Thiên Luân ngày ngày đến tìm nàng là vô tình hay cố ý, túm lại, hai người đánh cờ mấy ngày liền, trái lại khiến cho tâm cảnh của Hoa Liên bình ổn không ít.

Đúng vào lúc nàng tưởng Ân Mạc thực sự định bắt nàng ở đây cho đến ngày nàng tin Phật mới thôi, hắn đột nhiên lại nói với Hoa Liên muốn đưa nàng đi. Lúc ấy, Hoa Liên kích động chỉ kém không phun ra một câu Phật tổ phù hộ.

Rời khỏi Kim Luân tự không bao lâu, Ân Mạc liền chia tay với nàng để đến Thạch Hải. Nghe nói có Ma Tu ở đó phát hiện ra di tích Thái cổ, bên trong dường như còn có vật sống, hiện giờ cả Tu Chân giới đều đang chấn động, hầu hết các phái các giáo đều phái người đến nơi đó.

Nàng chẳng hề có hứng thú gì với vật sống của Thái cổ, trên thực tế, chính nàng chẳng phải cũng là một vật sống từ Thái cổ xa xưa hay sao, cũng chỉ có hai con mắt một cái mũi, có khác gì mấy đâu.


Có điều nhờ có chuyện này, hễ Hoa Liên đến chỗ tụ cư nào của Yêu tộc, đều có thể nghe được rất nhiều tin tức về nơi đó. Gần đây nhất là tin một trong Tứ Hoàng của Yêu tộc, Khổng Tước Hoàng, bị thương rời khỏi Thạch hải. Mà những tu sĩ ôm tâm trạng đi dò xét bước vào đó, phần lớn đều chẳng còn mạng mà ra.

Xem ra, bọn họ đã đào ra một thứ chẳng hay ho gì.

Nếu như ngọc giản truyền tin của nàng không vang lên, chỉ e Hoa Liên đã sớm quăng cái tên Khổng Uyên này ra sau gáy rồi, nề hà, Khổng Uyên hình như cũng không tính cứ thế mà bỏ qua cho nàng.

Lần đầu tiên, cảm giác được thần niệm của Khổng Uyên dao động trên ngọc giản truyền tin, Hoa Liên chẳng nói hai lời ném thẳng vật kia vào trong nhẫn chứa đồ, kết quả nàng đi chưa được nửa dặm đường đã bị người ta chặn lại. Sau đó bọn họ dùng tư thế vô cùng không ưu nhã khiêng Hoa Liên đến trước mặt Khổng Uyên.

Thế gian lớn như vậy, nàng chỉ đi lung tung mà cũng có thể đụng phải Khổng Uyên, thực không hiểu sao nàng lại xui xẻo đến mức này.

Không biết bị bọn họ khiêng đi bao lâu, lúc Hoa Liên được đặt xuống, nàng đã ở trên một chiếc thuyền. Thuyền này trang trí cực kỳ xa hoa, trong khoang thuyền từng tràng sáo trúc du dương vang lên, bay theo làn gió thơm.

Bị giải xuống khoang thuyền, Hoa Liên vừa mới nhìn đã thấy Khổng Uyên nửa nằm trên nhuyễn tháp, bên cạnh còn có mấy Hồ yêu ăn mặc hở hang vây xung quanh.

Những hồ yêu này vẫn chưa hoàn toàn biến thành hình người, còn giữ lại lỗ tai và đuôi, nghe nói có vài người đam mê mấy thứ này. Xem ra, Khổng Uyên hiển nhiên cũng thích bộ dạng kia của các nàng.

“Tiểu Hoa Hoa, sao trùng hợp vậy, chúng ta lại chạm mặt nhau ở đây.” Thấy Hoa Liên đi tới, Khổng Uyên cười hì hì ngồi dậy, ôm choàng lấy nữ yêu ngồi bên cạnh, uống thứ rượu nàng ta đút cho tận miệng.

Hoa Liên liếc mắt, nếu như không phải thủ hạ của hắn bắt cóc mình đến đây, bọn họ tuyệt đối sẽ không chạm mặt nhau ở chỗ này!

“Ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Ngồi trên chiếc ghế mềm nha hoàn đặc biệt mang tới cho nàng, giọng nói Hoa Liên có chút khó chịu.


“Ngươi đột nhiên mất tích ở thành Nam Khê sơn, ta lo cho ngươi ấy mà.” Khổng Uyên phất tay một cái, thoáng chốc, những kẻ dư thừa trong khoang thuyền đều rút ra ngoài. Sau đó, sắc mặt hắn trở nên nghiêm túc, “Ta nghe nói, trên đường ngươi trở về Hồ tộc, bị hòa thượng của Kim Luân tự đưa đi, thật hay giả?”

“Ngươi thấy thế nào?” Hoa Liên hờ hững nhìn Khổng Uyên một cái, “Đừng nói với ta là, ngươi định đưa ta về Hồ tộc đấy.”

“Tạm thời còn chưa có ý nghĩ này, hơn nữa, giờ này chắc Hồ hoàng cũng chẳng rảnh rỗi mà bận tân chuyện của ngươi đâu. Có điều về chuyện của ngươi, ở Đại Hoang sơn đồn đại ầm lên rồi.” Thấy Hoa Liên không muốn nhiều lời, Khổng Uyên cũng không hỏi tới cùng.

“Chuyện của ta? Có gì hay mà đồn.”

“Hồ hoàng cố ý kết thân với tộc Bạch Hổ, vừa vặn vị hôn thê của Bạch Y chính là con gái út của Bạch Hổ hoàng Ngạo Nghiệp. Bạch Y đi đón ngươi, kết quả thiếu chút nữa toi nửa cái mạng, hôn thê Ngạo Nguyệt của hắn đá đánh tiếng, chỉ cần ngươi tiến vào Đại Hoang sơn, nàng nhất định sẽ không để cho ngươi yên ổn.” Khổng Uyên cười hà hà nói, giống như thấy Hoa Liên gặp phiền phức, hắn sẽ vô cùng vui vẻ vậy.

“Yêu tộc ở Đại Hoàng sơn mà cũng vô lý như vậy sao?” Hoa Liên cười lạnh, chỉ e là do thấy nàng dễ đối phó thì có, hơn nữa, cho dù có động tới nàng, bên phía Hồ tộc cũng sẽ chẳng thực lòng che chở. Nói cho cùng, cũng là chọn quả hồng mềm mà bóp thôi.

“Dĩ nhiên không phải rồi, ngươi còn chưa thấy thế nào mới là vô lý chân chính đâu.” Khổng Uyên cười đến càng vui vẻ, những Yêu tộc thế gia có tư cách ở lại trong Đại Hoang sơn, có ai là không có địa vị hơn người. Nơi đó cũng giống như kinh thành của loài người, tùy tiện bốc một người ra cũng không thể đắc tội.

“Ngươi nói với ta những chuyện này thì có ích gì, ta cũng đâu có đến Đại Hoang sơn.”

Khổng Uyên lắc đầu, “Lần này, e là ngươi thực sự phải theo ta một chuyến. Giao Hoàng trúng mai phục của Kim Luân tự ở Thạch Hải, con trai ruột chết ở trong đó, vừa đúng lúc Bạch Y lại nói, người động thủ chính là gã hòa thượng có quan hệ thân thiết với ngươi hắn đã gặp ngày hôm đó.”

“Cho nên ta phải gánh cơn tức của Giao Hoàng thay kẻ khác?” So với vị Giao Hoàng này, cô con gái của Bạch Hổ hoàng kia thật sự không tính là vô lý quá.

“Dĩ nhiên không phải thế, nể mặt Hồ Hoàng chắc Giao Hoàng cũng không làm gì ngươi đâu, chỉ muốn hỏi ngươi chút chuyện thôi.”

“Chỉ vậy?”

“Dĩ nhiên.”

“Nếu ta không đồng ý thì sao?”

Khổng Uyên nhún nhún vai, “Nếu ngươi không đồng ý, ta dĩ nhiên sẽ không bắt ép ngươi, có điều, lần sau người tới chỉ e sẽ là thủ hạ của Giao Hoàng.” Trong Tứ Hoàng của Yêu tộc, tính tình của Giao Hoàng là ngoan độc nhất, Hoa Liên rơi vào tay bọn họ, không cần nghĩ cũng biết sẽ có kết quả thế nào.

“Ta đi với ngươi.” Nàng thực hối hận, sao hôm đó không để Ân Mạc giết quách tên Bạch Y kia đi cho rồi.

_________________