Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 29

Hiển nhiên Lục Cận Thanh không biết điều này, ngay sau đó lại gửi thêm một tin qua.

【 nhưng người mới này là người mà người đại diện khác muốn kí cơ. 】

Trì Yên nhìn chằm chằm hàng chữ trên màn hình kia, lại chợt cảm thấy xuất hiện tầng tầng lớp lớp hình ảnh chồng chéo lên nhau, cô nhắm mắt lại lại mở ra, chỉ để nhìn rõ những chữ này mà phải mất những nửa phút.

Tống Vũ bên cạnh hình như cũng phát hiện cô có chút kì lạ, duỗi tay sờ vào trán cô, “Yên Yên, chị không thoải mái sao?”

Rõ ràng lời nói vang lên ngay bên tai, vậy mà vào trong tai Trì Yên lại xa vời như thế.

Cô hít một hơi thật sâu, quay đầu nhìn cô nàng khẽ mím môi: "Chị không sao."

Lại quay đầu lại, nhìn hai hàng chữ dài trên màn hình

【 buổi chiều có thể tới công ty không? 】

Dường như bởi vì Khương Dịch nên Lục Cận Thanh nói chuyện với cô vẫn luôn rất khách khí, 【 nếu không em đi đón chị nhé? 】

Cơ hội tốt như thế tất nhiên không thể lãng phí, huống chi nếu đã không cần Khương Dịch mở cửa sau cho cô thì cũng chả cần chần chừ nữa, Trì Yên chẳng do dự nữa, tuy rằng trong lòng vẫn hơi vướng mắc một chút, nhưng vẫn nhanh chóng trả lời đồng ý.

Tâm trạng Trì Yên không được tốt lắm, từ sau khi nhắn tin cùng Lục Cận Thanh, càng chẳng có tâm tình nào cả.

Lúc hơn 11h, Lục Cận Thanh lại up một bài Weibo, vẫn là kịch bản cũ, nhưng lần này lại @ một cái tên khác.

Đỗ Vũ Nhu.

Là một bài đăng nữa cố ý tag tên người mới muốn kí hợp đồng.

Từ tận đáy lòng Trì Yên vốn dĩ còn có chút mong đợi, lúc này tất cả đều bởi vì ba chữ kia thiêu đến một mẩu cũng chả còn.

Lần phát Weibo lần này của Lục Cận Thanh có một chỗ tốt duy nhất, đại khái là đã kéo Trì Yên từ hot search kéo xuống dưới được rồi.

Coi như là một cách làm sáng tỏ bị biến tướng một chút, Trì Yên nhìn qua, cô lại vừa có thêm một lượng fans, có dân mạng bình thường, kéo xuống chút nữa, còn có thể nhìn thấy mấy minh tinh đang có độ nổi tiếng.

Trì Yên không thế nào quen được, liền lướt qua mấy người đó luôn.

Nhưng lượng fans có tăng lên cũng không thể làm tâm tình của cô trở nên tốt hơn được, tâm tình Trì Yên vẫn kém như cũ, kém đến mức giữa trưa cũng chả nuốt được miếng cơm nào.

Cơm hộp của đoàn phim vốn dĩ cũng chả có tí dinh dưỡng nào, thoạt nhìn thanh thanh đạm đạm, Trì Yên lay hai chiếc đũa, thật sự khó có thể nuốt xuống, nhưng lại không thể lãng phí, dứt khoát bưng hộp cơm ra bên ngoài phim trường đi đút cho đám mèo hoang.

Này nơi dường như là nơi có nhiều mèo hoang tụ tập.

Trì Yên ngồi xổm ven đường thất thần, trên người chỉ mặc một chiếc quần đùi và chiếc áo T-shirt cực kì đơn giản, trên tay bên trái có chú mèo hoang đang ăn uống đến quên mình, bên phải lại cầm nhánh cây ngắn vẽ vài nét bút lên mặt đất.

Tên Đỗ Vũ Nhu, lại xóa, sau đó là tên Khương Dịch.

Lại sau đó, Trì Yên còn không có chưa kịp xóa đi, phía sau đã vang lên một giọng nam: “Em đang làm gì thế?”

Trì Yên theo bản năng dùng thân thể ngăn trở tầm mắt người nọ, nhấc chân lên cọ xóa mấy chữ kia, Lục Chi Nhiên nghiêng nghiêng đầu, “Khương…… Khương gì thế?”

Vẫn là bị anh ta thấy rồi.

Trì Yên đứng lên, bởi vì ngồi xổm hơi lâu, hai chân có chút tê dại, không tự giác ngã về phía trước một chút, may mắn được người đàn ông đỡ mới không bị ngã, cánh tay Trì Yên trực tiếp tiếp xúc lên tay anh, không đến vài giây lập tức rút tay về.

Chỉ nháy mắt thế thôi, nhưng rất nhanh lại có ánh đèn flash lóe lên cách đó không xa.

Trì Yên nheo mắt, lúc ngẩng đầu lên, chỉ có thể thấy được cửa sổ xe mau chóng đóng lại.

Khoảng cách không gần, cô đến biển số xe cũng thấy không rõ.

Lục Chi Nhiên hiển nhiên cũng không ngờ lúc này sẽ có paparazzi, nhìn chằm chằm về phía cái đuôi xe đaz chạy ra xa xa kia mấy lần, sau đó mới cúi đầu nhìn Trì Yên.

Trì Yên cau mày rũ mắt, khóe miệng nhấp, môi mím chặt, giống như bị ủy khuất vậy.

Anh vốn cho rằng cô để ý đến loại chuyện bị chụp lén như thế này, không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, giơ tay muốn xoa xoa tóc cô.

Hoàn toàn là động tác dựa theo bản năng mà ra.

Trước khi làm thế, đến chính Lục Chi Nhiên cũng chẳng nghĩ được gì.

Nhưng lại đúng lúc Trì Yên tránh đi, tay anh lướt nhẹ qua trán cô chỉ cách có mấy tấc, rốt cuộc Lục Chi Nhiên cũng nhận ra điểm không thích hợp, thu tay lại che bên khóe môi, “Xin lỗi.”

Trì Yên nhăn cái mũi, “Không sao.”

Cô cảm thấy, Lục Chi Nhiên cùng vị ảnh đế mà cô biết, chẳng giống nhau chút nào cả.

Nhưng lại chẳng thể nói rõ là không giống chỗ nào cả.

Trì Yên rất không thích loại hành động dễ gây hiểu lầm cho người khác kiểu này, cô lấy di động ra, mượn việc xem thời gian mà bỏ qua ánh mắt của anh.

Trì Yên cảm thấy không thích hợp lắm, loại cảm giác không thích hợp này vẫn cứ theo cô liên tục đến khi cô quay xong cảnh cuối.

2h15" chiều, trước một giây lúc Trì Yên đi ra khỏi phim trường, Tống Vũ chạy tới ghé lỗ tai cô: "Cả buổi chiều Lục Chi Nhiên cứ nhìn chị suốt."

Từ trước đến nay, Tống Vũ vẫn luôn lén lút gọi Lục Chi Nhiên tùy tiện như vậy.

Trì Yên quay đầu nhìn Lục Chi Nhiên đang trò chuyện cùng đạo diễn cách đó không xa, "Em đừng nói bậy."

“Thật đấy…… ước chừng chính là mười phút một lần đi.”

“……”

“Dù sao mỗi lần em quay đầu, chỉ cần anh ta không quay, thì nhất định là đang nhìn chị.” Tống Vũ dừng một chút, “Có phải anh ta có ý với chị không?”

Bọn họ trong nghề này, nói “Thích” có vẻ quá thuần khiết mà cũng rất tùy tiện.

Trì Yên hướng cô nàng ngoắc tay một cái, chờ cô thò qua mới nhẹ giọng nói: “Tống Vũ, về sau đừng nói mấy lời như thế.”

Tống Vũ kinh ngạc, vừa muốn hỏi “Tại sao?”, lại nghe Trì Yên nói tiếp: "Nói trộm cho em biết, chị có bạn trai rồi."

Mắt cô khẽ đảo, “Ân…… Chính là cái người trong bữa tiệc chúc mừng đóng máy lần trước lôi kéo chị đó.”

·

3h kém 10", Trì Yên chạy tới công ty Lục Cận Thanh.

Đoạn đươngc hoàng kim ở giữa trung tâm thành phố, lầu cao san sát, Trì Yên đi thang máy thẳng lên tầng cao nhất chẳng ngừng lại chút nào.

Lúc thư kia đưa cô vào văn phòng, bên trong đã có bốn người đang ngồi.

Lục Cận Thanh, cùng ba người phụ nữ.

Tầm mắt Trì Yên nhìn lướt qua người từ gần mình nhất đến ngưòi ở phía xa nhất, người nọ cũng vừa hay đang nhìn cô.

Trong khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, hai người đều ngẩn ra một chút.

Trì Yên không ngờ Đỗ Vũ Nhu cũng ở đât.

Tay nàng chỉ siết chặt chút, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất điều chỉnh lại dáng vẻ bình thường, đi đến bên cạnh Lục Cận Thanh ngồi xuống.

Hơn nữa, trong hai người ở đây, có một người là chị Khương Dịch.

Không khó để phân biệt được.

Trì Yên hướng chị ấy cười một cái, lúc gặp Thẩm Văn Hinh cũng chưa như vậy bao giờ đâu. Cẩn thận tập trung lực chú ý nghe hia người đại diện nói trọng điểm.

Chẳng ai nhặt được thời gian cả, nên mọi người đều nói ngắn gọn, còn cực kì nhanh chóng.

Rất nhanh hợp đồng đã được ký kết.

Khương Vận quản lí cô, mà Đỗ Vũ Nhu thì được một người đại diện khác quản lí.

Hai người đại diện dường như lúc nào cũng ở trong trạng thái như nước với lửa, giống như chả thèm nhìn mặt nhay luôn, có thể là do ghét nhau nên ánh mắt người đại diện kia nhìn Trì Yên cực kì lạnh lùng.

Trì Yên cũng không để trong lòng.

Công việc ký hợp đồng đã sắp kết thúc, dạ dày Trì Yên có chút khó chịu, ra ngoài để đi toilet.

Hẳn là do không ăn cơm trưa rồi, Trì Yên ở toilet nôn khan vài phút, lúc đẩy cửa phòng đi ra bồn rửa tay, lại ngoài ý muốn đụng phải Đỗ Vũ Nhu cũng đang ở trước bồn rửa tay, soi gương trang điểm lại.

Lúc đối phương thấy cô, động tác dừng một chút, sau đó mím môi cười với cô: “Yên Yên.”

“Không ngờ hôm nay sẽ gặp được cậu,” Đỗ Vũ Nhu đóng lại thỏi son, đưa đầu ngón tay lên đếm một chút, “Chúng ta…… Hình như cũng đã chín năm rồi chưa gặp lại.”

Quả thật là chín năm.

Trì Yên vẫn nhớ rõ ràng.

Lúc mười lăm tuổi, Trì Yên mới vừa lên cao trung, ngồi cùng bàn với Đỗ Vũ Nhu, khi đó, tính cách Trì Yên so với hiện tại rất cởi mở, ở bên cạnh cô ấy cũng không tệ lắm.

Trì Yên cũng cười, cúi đầu rửa tay: “Quả thật rất bất ngờ.”

Cô còn cho rằng đời này sẽ không bao giờ thấy được người này nữa chứ.

Sự tồn tại của Đỗ Vũ Nhu với Trì Yên mà nói, cũng không phải một ký ức quá tốt.

Cô rửa tay rất nhanh, lúc ngẩng đầu lên, phát hiện Đỗ Vũ Nhu vẫn đang nhìn cô.

Khuôn mặt cô thanh thuần tú lệ, nhưng là ánh mắt lại mang theo vài phần tối tăm không phù hợp với diện mạo của mình.

Môi Trì Yên mím thành một đường thẳng, sau đó nghe thấy Đỗ Vũ Nhu mở miệng: “Yên Yên, hy vọng cậu sẽ không nói ra chuyện 9 năm trước.”

Trì Yên không đáp.

Đỗ Vũ Nhu: “Cậu cũng là người trong cái nghề hỗn tạp này, hẳn là biết ở nơi này không thể có vết nhơ được, nói ra đối với cậu cũng không phải là chuyện gì tốt cả.”

Đối với Trì Yên là không tốt lắm, nhưng mà đối với chính cô ta càng không tốt.

Rốt cuộc bị cưỡng bức không thành, bị chụp khỏa thân uy hiếp đều là cô ta mà.

Hình như Đỗ Vũ Nhu có ý liếc liếc mắt nhìn xuống bụng nhỏ của cô một cái, “Vết sẹo trên người cậu……”

“Trước kia cũng chưa kịp nói, cảm ơn cậu.”

A.

Trì Yên đột nhiên liền có chút buồn cười, khóe miệng cô giơ lên tới nửa phần, cuối cùng vẫn nhịn xuống, “Yên tâm, tôi không nhàn rỗi thế như vậy.”

Nói xong không hề nhìn cô ta, Trì Yên rút tờ giấy khăn, cọ lau tay sau đó ném vào thùng rác.

Sau đó nhấc chân, đi ra toilet.

Lúc Trì Yên về đến nhà, cả người đều không có chút sức nào.

Chắc là do đói.

Cô lái xe vào gara, lười xuống xe, dứt khoát ghé luôn vào trên tay lái đợi.

Cơn buồn ngủ rất nhanh đánh úp lại, Trì Yên ngủ lại cực kì không yên, mới bị một đôi tay chạm vào liền đột nhiên bừng tỉnh.

Khóe mắt dâng lên nước mắt, ánh nước trong suốt.

Trì Yên duỗi tay đẩy anh, vừa mới chạm vài người anh, liền từ trong mộng hồi thần lại, nặng nè hít thở.

Cô thả lỏng dựa vào sau ghế, giọng cực nhẹ, còn có chút suyễn: “Mấy giờ rồi thế?”

Đảo mắt nhìn qua, bên ngoài đã tối đen.

“hơn 9 giờ rồi.” Khương Dịch nói xong muốn ôm cô lên “Về phòng ngủ tiếp.”

“Không cần,” Trì Yên lẩm bẩm, dựa vào lưng ghế cọ cọ, “Anh chờ em thêm lát nữa.”

Khương Dịch liếc nhìn cô một cái thật sâu, thật sự không lay chuyển được cô, chỉ có thể lùi lại chút khoảng cách, một tay chống trên cửa sổ xe, hơi nghiêng đầu nhìn cô, giọng hơi trầm xuống: “Mơ thấy ác mộng sao?”

“Ân……” Trì Yên cũng không phủ nhận, làm như thật gật gật đầu, nhẹ nhàng bâng quơ: “Mơ thấy thiếu chút nữa em đã bị người ta cưỡng bức rồi.”

“Trì Yên.”

Giọng Khương Dịch nặng hơn một chút.

“Nghe em nói.”

Trầm mặc ngắn ngủi, cô nghe thấy tiếng cổ họng Khương Dịch khẽ nuốt “Vậy em nói đi.”

Cô mím môi, hơi hơi xốc vạt áo lên, ngón tay chạm lên vết sẹo kia, "Vết sẹo này là em bị từ 9 năm trước."

“Năm ấy em mới mười lăm tuổi, còn không biết anh là ai.”

Khương Dịch không nói một lời.

“Khi đó em có một người bạn chơi rất thân, cùng nhau học trên lớp, cùng nhau làm bài tập…… Sau đó có một ngày, không biết cô ấy làm sao lại chọc phải một người trong trường…… Một người rất xấu.”

Trì Yên không thể nghĩ ra từ ngữ nào hình dùng tốt hơn nữa.

“Hôm đó em phải giúp thầy giáo làm chút việc, nên không về nhà với cô ấy được, chờ đến buổi tối lúc em từ phòng tự học đi ra, lại phát hiện cô ấy vẫm chưa về, bị mấy người vây lại một chỗ, nam nữ có cả, tầm bảy tám người."

Trì Yên nhớ không rõ.

Cho dù cô so với người khác đều nguyện ý nhớ việc này.

“Khương Dịch, anh biết em thấy cái gì không?”

“Cái gì?”

“Bọn họ cửi hết quần áo của cô ấy, lúc đó cũng đã gần hết rồi, lúc ấy em rất sợ, không có thời gian lật xem số của cậu, cũng chỉ có thể gọi 110 báo nguy trước thôi."

Trì Yên hơi thở nhẹ ra một chút, giọng nói có chút run run: "Sau đó không cẩn thận bị bọn họ nhìn thấy."

Đến bây giờ Trì Yên vẫn nhớ rõ ánh mắt Đỗ Vũ Nhu lúc đó.

Bất lực, tuyệt vọng.

Lúc ấy cô sợ tới mức chân đều phát run, rồi lại không nhấc chân chạy được.

Khương Dịch lại hỏi: “Sau đó thì sao?”

Sau đó…… Trước khi bọn họ phát hiện cô một giây, có một gã con trai đè lên người Đỗ Vũ Nhu, nhìn cô chẳng chút kiên dè.

Lúc ấy Đỗ Vũ Nhu kêu lên một tiếng “Yên Yên”, người nọ tựa hồ liền thay đổi chủ ý, hỏi cô: “Bạn cô em à?”

Là hỏi Trì Yên.

Trong mắt hắn, Trì Yên so Đỗ Vũ Nhu có lực hấp dẫn hơn nhiều.

Rất nhanh hắn buông Đỗ Vũ Nhu ra, giơ tay châm điếu thuốc, hít sâu một hơi sau đó vẫy tay về phía cô: "Lại đây, để ông đây làm phỏng một chút, rồi sẽ thả bạn cô em đi."