Ngôn Ngữ Hoa Hồng

Chương 4: 4: Hoa Hồng

Sợ anh hiểu lầm, Lâm Khinh đáp: "Anh Lạc, anh đừng lo lắng, tôi sẽ không từ chối quyết định của anh."
Tiếng thở dài của cô giấu kín, chỉ lộ ra một chút sau âm cuối cùng, nhưng Lạc Dĩ Hành vẫn nhận ra.
Cái chân không bị thương khẽ nhúc nhích, anh nắm lấy tay cầm xe lăn, giọng nói có chút khàn.


"Xin lỗi, cô giận sao?"
Giọng nói cũng không quá lớn rơi vào trong tai Lâm Khinh.
Sau khi xác định chắc chắn trong đầu rằng cô không nghe lầm, cô ngạc nhiên lắc đầu, "Không có, quyền quyết định là ở chỗ anh, tôi sẽ không ép buộc anh, chỉ là đưa ra một chút lời khuyên thôi."


Ngồi trước mặt cô là ông chủ của một doanh nghiệp, chắc chắn là một người đàn ông vô cùng thành đạt, nhưng một người như vậy lại đang hỏi cô có đang tức giận hay không.
Đây gọi là tương phản sao?
Lâm Khinh phân tâm.
Cuối cùng, cô hồi phục lại đáp một tiếng "Vâng."


Lời muốn nói cũng đã nói xong, theo đạo lý thì lúc này Lâm Khinh nên mời họ ra ngoài, nhưng nhìn môi anh đã mất đi huyết sắc, nên cô vẫn im lặng không nói ra.


"Đề nghị của tôi là không cần đổi bệnh viện, bây giờ đổi bệnh viện sẽ làm tốn thời gian của anh..., nhưng mà đó chỉ là một đề xuất, quan trọng vẫn là ý anh."
Thư ký Vương nãy giờ không tạo ra cảm giác hiện diện cuối cùng cũng đứng lên.


Anh ta nhìn ông chủ, lại nhìn Lâm Khinh, cuối cùng khó xử ghé vào lỗ tai Lạc Dĩ Hành, "Ông chủ, nếu không đừng đổi nữa, vị bác sĩ Lâm này nhìn cũng rất tin cậy, tuy là hơi trẻ."
Giọng của anh ta không lớn, nhưng cả căn phòng rất yên tĩnh, Lâm Khinh vẫn có thể nghe được rất rõ ràng.


Cô dùng đầu ngón tay gõ lên bàn, quay đầu sắp xếp đồ đạc không nhìn bọn họ.
Lạc Dĩ Hành sau khi nghe xong hơi nhíu mày, nhưng lúc này lại bị thư ký Vương lý giải thành không tín nhiệm Lâm Khinh.


Nghĩ một chút, anh ta lại khuyên nhủ: "Vị bác sĩ này trẻ, nhưng chắc cũng là người tài, ông chủ, nếu không đừng đổi?"
"Được." Lạc Dĩ Hành vươn tay ngăn lại, liếc mắt ra hiệu anh ta im lặng.
Thư ký Vương vừa nhận được ánh mắt liền đứng thẳng người, chắp tay trước mặt ngừng nói, rất ngoan ngoãn.


Lâm Khinh cũng thu dọn xong đồ đạc, lại nhìn về phía họ thêm lần nữa.
Không tín nhiệm vào bác sĩ là cảm xúc của đại đa số bệnh nhân, điều này cô có thể hiểu được.
Tuy nhiên rất ít người nói thẳng ra.


Lâm Khinh nhìn vào người đàn ông đang đứng thẳng, tuổi cũng không lớn, đánh giá giọng điệu nói chuyện vừa rồi của Lạc Dĩ Hành, có lẽ là thư ký của anh ta
"Còn có vấn đề gì sao? Không có chuyện gì nữa hai người có thể đi rồi."


Đem tài liệu trên tay đưa cho bọn họ, Lâm Khinh cười nhìn hai người, trên mặt không để lộ ra chút bất mãn.
"Xin lỗi, cậu ấy không giỏi ăn nói.
Chúng tôi không thay đổi bệnh viện, vừa rồi chỉ là hơi do dự.
Thật xin lỗi." Lạc Dĩ Hành nói.


Thư ký Vương vừa nghe thấy lời này, anh ta lập tức tròn mắt kinh ngạc nhìn sếp.
Vừa rồi không phải anh là người không chút do dự muốn đổi bệnh viện sao? Tại sao còn đột ngột thay đổi?
Đây có phải là suy nghĩ của người có tiền không? Đoán không ra, đoán không ra.


Anh ta nhìn về phía cô, trong mắt mang theo chút đáng thương không thể nói ra sự thật.
Lâm Khinh hơi sửng sốt, sau đó lập tức thu tay về.
Đáp lại là nụ cười rất quen thuộc với anh.
"À, tôi biết rồi."
Cảm xúc khiến trái tim anh bắt đầu loạn nhịp, Lạc Dĩ Hành xoa tay cầm trên tay, buộc mình phải quay mặt ra chỗ khác.


Thư ký Vương trông còn trẻ, hiệu quả công việc vẫn rất cao, sau khi chuyện này được quyết định xong, một loạt thủ tục nhập viện cũng được hoàn thành rất nhanh, tới lúc cô tan làm, Lạc Dĩ Hành đã thu dọn đồ đạc và nhập viện.


Vật dụng anh mang đến không nhiều, chỉ có một ít đồ dùng vệ sinh đơn giản.
Lâm Khinh đến gặp anh trước khi tan làm, cũng chỉ có ở một số nơi cô mới có thể thấy anh thực sự là một người đàn ông giàu có nổi tiếng.


Ví dụ như phòng bệnh đơn của anh, ví dụ như một nhóm y tá tranh nhau khám bệnh cho anh ở trước cửa và vô số bệnh nhân và bác sĩ tới tìm cô để hỏi thăm tình hình.
Lâm Khinh vỗ nhẹ đầu, đang muốn rời đi nhưng đã bị Lạc Dĩ Hành chú ý đến.


Cô sững sờ một chút, sau đó cong môi cười với anh, vẫy vẫy tay rồi xoay người rời đi.
"Này, cậu có cho rằng bác sĩ mới tới có lai lịch gì không? Hôm nay đến đây thật lỗ mãng."
Lâm Khinh vừa cởi áo blouse trắng, mới mở cửa đã nghe thấy âm thanh từ cầu thang.


Tay ngừng lại động tác xoay nắm cửa, cô cụp mi xuống, nhìn xuống đất, bên tai vang lên cuộc đối thoại của bọn họ.
"Tôi không biết, nhưng cô ta dường như có chút quan hệ với viện trưởng."
"Hừm, nhỏ giọng thôi, lỡ bị người khác nghe thấy thì làm sao?"


"Nghe thấy thì nghe thấy, dù sao thì thân chính không sợ bóng tà, nếu không làm thì nghe thấy cũng không chột dạ." Y tá kia sửng sốt, sau đó "ậm ừ" nói tiếp: "Ngày đầu tiên đã đến trễ hơn một tiếng đồng hồ.
Hơn nữa cô ta cũng phụ trách chữa trị cho Lạc Dĩ Hành, cho nên nói không có quan hệ tôi không tin."


"Lỡ như thật sự có bản lĩnh thì sao, hình như ở nước ngoài trở về."
"Trẻ như vậy? Cô xem bệnh viện chúng ta có mấy người bác sĩ trẻ được bổ nhiệm đặc biệt.
Ở nước ngoài du học ai biết học cái gì."
"Tôi thấy cô chỉ là chua ngoa.
Được rồi, đừng nói nữa.


Tan làm rồi, nói về cô ta có lợi gì."
Tiếng huyên thuyên dần dần nhỏ đi, đến khi hoàn toàn không nghe được, Lâm Khinh mới chớp chớp mắt, xoay tay, bước ra ngoài.
Ngay lối lên cầu thang có một ô cửa sổ nhỏ, từ đó có thể nhìn thẳng ra bầu trời màu vàng mờ ảo bên ngoài.


Lâm Khinh dừng ở trước cửa sổ, nhìn màu vàng mềm mại thở dài.
Cô đưa tay ra xoa xoa má mình, thịt má mềm mại bị đẩy lên đẩy xuống, sau khi buông ra đã để lại một cái dấu đỏ ửng.


Cô lấy điện thoại di động ra chụp ảnh hoàng hôn, sau đó cầm thẻ công tác chụp ảnh trước mặt trời, Lâm Khinh mở vòng bạn bè, suy nghĩ một hồi mới viết một câu.
—— Ngày đầu tiên, điểm danh!


Trong bức ảnh, khóe miệng của cô có độ cong vừa vặn, nhìn không ra có chút khó chịu, ánh chiều tà rơi xuống khuôn mặt cô, điềm tĩnh mang theo nét dịu dàng.
Xác nhận đã đăng, cô cất điện thoại đi xuống lầu.


Nói không buồn thì chắc chắn là dối lòng, nhưng buồn thì có ích gì, còn không bằng nghĩ xem ngày mai phải làm gì.
Khi về đến nhà Hà Thần Kiều vừa mới thức dậy.
Cô ấy mặc một bộ đồ ngủ màu hồng nhạt, ngồi trên sofa vội vàng viết bản thảo.


Thấy cô trở về chỉ gật đầu sau đó chỉ chỉ vào bàn.
Đây có thể coi là một ám hiệu nho nhỏ giữa họ, khi mới sống chung thì vẫn nấu ăn cùng nhau, dần dà theo thời gian thì trở thành Hà Thần Kiều nấu ăn, cô phụ trách rửa bát.
Đối với lý do tại sao...!


Luôn luôn có những thứ mà người ta giỏi và không giỏi, chẳng hạn như Lâm Khinh có thể cầm dao mổ, nhưng cô không thể cầm dao làm bếp.
Nấu ăn là một cái gì đó đôi khi phụ thuộc vào tài năng.
Nhìn hai món đơn giản và một canh trên bàn, chóp mũi Lâm Khinh đột nhiên đau xót.


Có lẽ những điều đơn giản đời thường lại dễ gây xúc động, cô liếc mắt nhìn Hà Thần Kiều, bảo đảm cô ấy không phát hiện mới xoa mắt ngồi xuống ăn cơm.


Tối nay Lâm Khinh ngủ rất sớm, sau khi bận rộn cả một ngày cô rất mệt mỏi, tưởng mình sẽ còn trằn trọc trở mình khó ngủ nhưng không ngờ dựa vào gối không bao lâu đã ngủ.
Chờ Hà Thần Kiều viết xong, Lâm Khinh đã ngủ được ba tiếng.


Khi cô ấy tới gần, nhìn thấy quầng thâm quen thuộc trên mặt Lâm Khinh, Hà Thần Kiều thở dài, kéo chăn bông cho cô rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Sáng hôm sau, Lâm Khinh nhớ ra, liền đi ra ngoài sớm hơn một chút, lần này rốt cục an toàn đến bệnh viện, không có sai sót.


Không kịp nghỉ ngơi sau khi chấm công, cô liền vội vàng đi thông báo cho Lạc Dĩ Hành.
Ca mổ dự kiến là chín giờ rưỡi sáng nay, bây giờ cô phải bắt đầu chuẩn bị.
Khi đến phòng bệnh, Lạc Dĩ Hành đang dựa vào gối đầu đọc sách.
Anh thẳng lưng, chỉ hơi cúi đầu, ánh mắt chậm rãi quét qua trang sách.


Ánh mặt trời hắt vào từ cửa sổ, chiếu lên người giống như đang tô thêm một vầng hào quang lên anh, khiến anh càng thêm xa rời phàm tục.
Lâm Khinh liếc nhìn quyển sách trên tay, tựa sách quả thực đối với cô rất xa lạ.
Cô gõ cửa liền thấy vị thần tiên này buông sách xuống, đặt cô vào trong tầm mắt mình.


"Anh dậy sớm vậy sao?" Cô cười xách đồ đi vào.
Đặt cuốn sách trong tay xuống, Lạc Dĩ Hành nhìn Lâm Khinh một cái, không quá ngạc nhiên, "Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng, đợi tới ca mổ chín rưỡi sáng, tôi sẽ tới thông báo cho anh."
"Ừm."


"Tôi đã nói với anh những chuyện cần chú ý trước khi phẫu thuật rồi phải không? Đừng lo lắng, không phải là một cuộc phẫu thuật lớn."
"Vâng, tôi đã biết." Lạc Dĩ Hành nhìn chăn bông, giọng nói nhẹ nhàng, vẫn như bình tĩnh giống ngày hôm qua.


Sau khi giải thích gần xong, Lâm Khinh đang định rời đi thì có một y tá bước vào.
Cô y tá bước đi rất nhanh, vẻ mặt phấn khích, trên tay cô cầm nhiều dụng cụ khác nhau, tình cờ đi ngang qua cô khi cô ấy bước vào.
Sức của cô ấy hơi mạnh, khiến chân Lâm Khinh hơi loạng choạng.


"Anh Lâm, sáng nay chín giờ rưỡi có ca phẫu thuật của anh, anh chuẩn bị xong hết chưa?" Y tá hoàn toàn không nhìn thấy Lâm Khinh, lúc cô đến gặp Lạc Dĩ Hành thì rất vui vẻ.
Có trời mới biết cô đã phải tốn bao nhiêu công sức mới có cơ hội đến phòng bệnh của Lạc tổng!


Nếu cô thể hiện tốt không chừng sẽ là người tiếp theo thăng chức.
Chuyện tiếp theo không cần phải nghĩ, nụ cười trên mặt cô y tá càng sâu hơn, có thể vừa tốt nghiệp nên không giỏi che giấu lắm.
Cũng có thể bởi cám dỗ do mức lương cao quá lớn mà cô ấy quên che đậy nó.


Trí nhớ của Lâm Khinh không tệ, gần như ngay khi nói chuyện, cô đã nhận ra cô y tá này chính là người hôm qua nói chuyện với cô đồng nghiệp về cô ở hành lang.
Tựa khung cửa chỉnh lại quần áo, cô nhìn bóng dáng kia lắc đầu muốn xoay người rời đi.
"Bác sĩ Lâm."
Phía sau Lạc Dĩ Hành gọi cô lại.


"Vâng? Sao vậy?"
"Không có gì, phẫu thuật cố lên, đừng căng thẳng." Anh cười với cô, khoé miệng so với lần trước cong lên hơn nhiều.
Trong đôi mắt đen láy đều là cô, không biết có phải là ảo giác của cô không, đôi mắt anh dường như luôn mang theo điều gì khác.


Tựa như biển rộng, nhẹ nhàng bao bọc lấy cô.
Chẳng trách có rất nhiều fan hâm mộ, ánh mắt thiên thần như vậy cũng không đành lòng.
Lâm Khinh thầm nghĩ, liền cười đáp lại.
Cô làm một cử chỉ cổ vũ cho anh, sau đó quay người và rời khỏi phòng bệnh.


Sau khi cô xoay người rời đi, Lạc Dĩ Hành dùng hai bàn tay siết chặt chăn.
Không ai biết được bây giờ tim anh đập nhanh đến mức nào.
~
Tác giả có chuyện cần nói:
Xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của các bạn, tôi sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ!.