Nghề Vương Phi

Chương 45: Ác ma sống lại (2)

Hắn híp mắt nhìn nàng: “Vũ Lâu? Tần Vũ Lâu?” Nàng không biết trả lời như thế nào, hơi gật đầu thừa nhận thân phận của mình. Hắn bật cười: “Lão già Tần Khải Canh này, to gan thật, dám gả con gái cho ta à?”


“Lam Tranh, ngươi thật kỳ quái, có cần gọi y quan không?” Có phải vì bị kích thích mà giờ ý thức lại càng mờ mịt không.


Lam Tranh vừa nghe nàng nói thế, liền thu lại nụ cười, tay ôm lấy trán: “Đầu ta vẫn còn hơi đau… Phải nghỉ ngơi một chút, ngươi đừng làm phiền ta, đi ra ngoài mau đi.” Hắn liếc qua khe hở của bàn tay, nhìn trộm Vũ Lâu, thấy nàng bất động, giọng điệu lại càng cứng rắn: “Ngươi không nghe thấy gì sao, ta bảo ngươi đi ra ngoài!”


Quả nhiên là nàng lo lắng thừa rồi, tên nhóc này vẫn đáng ghét như trước đây. Mới vừa rồi suýt chút nữa là chảy nước mắt vì hắn rồi, thật là cực kỳ ngu xuẩn mà. “Thϊế͙p͙ cáo từ, Vương gia nghỉ ngơi đi.”


Ra khỏi phòng ngủ, nàng không biết đi đâu, lại qua chỗ Phi Lục. Làm Vương phi như nàng thật uất ức, đêm động phòng thì loạn cả lên, cuộc sống bây giờ cũng lộn xộn rối tung.


@Phi Lục thương tiểu thư nhà mình, lại học theo Chân thị định thuyết phục Vũ Lâu: “Tiểu thư, đêm qua ả Băng Sơ đã mò lên giường Vương gia rồi, ngài cũng không quản, em thấy, đúng là ngài không thích Vương gia thật, nếu đã vậy, sao không dao sắc chặt đay (giải quyết dứt khoát), chấm dứt tất cả đi. Sau khi hồi phủ, để phu nhân tìm cho tiểu thư một hôn sự khác tốt hơn.” 


Vũ Lâu đang tức giận không có chỗ xả, đưa tay bóp lấy mặt Phi Lục nói: “Không được có ý tưởng đen tối giống nương ta. Tần Vũ Lâu ta biết thua bao giờ chứ, dù là ta muốn đi, cũng không phải bây giờ. Bị người ta bắt nạt, thì phải bắt nạt lại. Thẩm Băng Sơ dám làm cho ta bị khinh thường, ta cũng sẽ phải cho nàng ta biết tay!”


“Tiểu thư, người thật oai phong!” “Đừng có nịnh bợ, ta bảo em đi điều tra về Thẩm Băng Sơ, kết quả thế nào rồi?” 


“Tiểu thư mà không nhắc thì em quên khuấy mất. Triệu Cửu nói, Thẩm Băng Sơ thỉnh thoảng có đi đến một tiểu viện ở trong một ngõ nhỏ, còn về phần tiểu viện đó là của ai, thì vẫn đang điều tra.” 


“Hừ.” Vũ Lâu cười: “Không cần tra ta cũng có thể đoán được, chỉ sợ là…” Nàng ghé sát vào tai Phi Lục: “Có lẽ Vương quản gia để nàng ta đi ra ngoài mua tiểu viện. Vì ta muốn kiểm tra sổ sách, hắn thấy sắp bại lộ, không bằng tiên hạ thủ vi cường, (ra tay trước thì chiếm được lợi thế), gọi ả hồ ly Thẩm Băng Sơ này về gây phiền phức với ta, muốn ép ta rời đi đây mà, nằm mơ đi!” 


Qua hơn mười năm không ngừng đấu tranh cùng cha mẹ, tính dai dẳng của Vũ Lâu được bồi dưỡng rất tốt. Hôm sau, Vũ Lâu đúng giờ mẹo thức dậy, tránh cho Thẩm Băng Sơ đến tìm Lam Tranh. Hắn vẫn ngủ nướng như thường ngày.


“Vương gia, Vương gia, dậy thôi.” Lam Tranh nằm trên giường, càng cuộn người vào trong chăn làu bàu: “Thật phiền phức…” Vũ Lâu gọi hai tiếng không thấy hiệu quả, chán nản ngồi bên cạnh giường, thúc thủ vô sách, (bó tay không có cách nào), bỗng bị hắn ôm lấy kéo vào trong giường. 


“Vũ Lâu, ngủ cùng ta một lúc…” Nàng giãy dụa: “Mau thả ta ra!” “Không thả!” Lam Tranh trả lời dứt khoát, ôm chặt lấy nàng không buông, vùi đầu vào ngực nàng: “Không cho ngươi đi!” 


Hắn cứ dán chặt lấy nàng như vậy, giống y như bộ dạng lúc trước khi bị ngất, bao nhiêu công lao của nàng chảy hết về biển Đông mất rồi, hắn không thay đổi chút nào cả.
Nàng cũng không muốn hết hy vọng nhanh như thế, thử thăm dò: “Lam Tranh, ngươi có nhớ cây quạt đó không?” 


“Hả? Quạt gì?” Quả nhiên là quên rồi, lại hỏi: “Chuyện tối hôm qua, chắc ngươi nhớ rõ chứ.” 
“Đêm qua làm sao?” Được lắm, tên này phát bệnh xong lại quên sạch rồi, Tần Vũ Lâu buồn bực, thở dài, thật uổng công.


“Vũ Lâu, Vũ Lâu, ngươi làm sao vậy?” Hắn dụi tới dụi lui, cười hỏi. Bà đây đương nhiên là vì tên không tim không phổi nhà ngươi mà tan nát lòng đây! Nàng hết cả hy vọng, đẩy hắn ra, nằm ngay đơ như cá chết: “Để ta chết đi cho xong…” Lam Tranh đưa tay sờ sờ ngực nàng: “Để ta sờ sờ xem tim ngươi còn đập không.” 


Vũ Lâu xấu hổ đẩy tay hắn: “May dậy đi còn dùng bữa sáng.”