Nghề Vương Phi

Chương 27: Làm nũng (1)

Từng dòng hồi ức như hiện lên trước mắt khiến Lưu Hi rùng mình một cái, nét mặt càng lúc càng méo mó, nghẹn một lúc mới nói: “…Trước kia điện hạ là người thế nào… giờ có nói cũng không có ý nghĩa gì cả.”


“Aizz… Đúng vậy.” Danh y khắp thiên hạ đều không trị được, thì bản thân nàng có khả năng gì mà chữa khỏi được cho hắn: “Ta cũng không muốn cứ mơ mơ màng màng vô dụng thế này, dù sao giờ Vương gia cũng không chán ghét ta nữa, lần này quay về, sẽ cố gắng ở cùng hắn thật tốt.”


“Khụ, nô tài có câu này, không biết có nên nói không.” Lưu Hi giống như có chút sung sướng khi thấy người khác gặp họa: “Nếu Vương gia mà chán ghét, vứt bỏ Vương phi có khi lại tốt hơn, nếu mà thân thiết với người, thì đó mới là phiền toái.”


“Nói rõ xem nào?” Nàng không thấy có gì không ổn cả.
“Chẳng lẽ người không phát hiện ra? Thật sự người không phát hiện ra?” Lưu Hi ngạc nhiên lặp lại.
“Nói mau, không được thừa nước đục thả câu.”
“Thì là…”


Đúng lúc này, từ phòng trong truyền đến tiếng kêu to của Lam Tranh: “Vũ Lâu — Vũ Lâu — ngươi ở đâu?”
Lưu Hi cười thầm, đẩy cửa phòng, làm động tác mời: “Vương gia kêu người kìa.”


Nàng thấy Lam Tranh đang sờ sờ mép giường gọi, bèn đi đến phía sau nói: “Đừng tìm nữa, ta ở đây.”
“Vũ Lâu, ngươi đi đâu thế?”


“Ngươi xem ngươi kìa, nô tỳ nào mặc quần áo cho ngươi mà lại thế này, hai vạt trung y cũng khép sai, phải là bên phải đè lên bên trái chứ, mau cởi ra mặc lại đi, lát nữa mà cha mẹ nhìn thấy, lại nghĩ ta không chăm sóc tốt cho ngươi.”


Tật xấu hay để ý tỉ mỉ của Vũ Lâu lại tái phát, đưa tay cởi áo, giúp hắn chỉnh trang lại.
“Ách… Bổn vương thấy ngươi rất tốt.”
Hừ, giờ mới biết ta tốt sao! Nàng cười: “Cảm ơn điện hạ coi trọng.”


Từ ngoài cửa chợt truyền đến tiếng cười gian của cha nàng: “A ha ha — hình như vi phụ tới không đúng lúc?”


“…” Tần Vũ Lâu sống trong một gia đình có phụ thân giảo hoạt gian trá, mẫu thân thô bạo nghiêm khắc như vậy, mà còn có thể trưởng thành đến bây giờ, thực sự là một kỳ tích. Nàng có chút xấu hổ: “Làm sao cha vào được đây? Mấy tên thị vệ ngoài kia thật vô dụng.”


“Ha ha, ta là nhạc phụ mà.” Tần Khải Canh cười đáp, thi lễ với Lam Tranh rồi túm Vũ Lâu qua một bên: “Phương Bàng đến đây, con đi gặp hắn đi.”
“Con gặp hắn làm gì, bảo hắn về đi.”


“Đừng vô tình vậy chứ, năm đó hắn cầu hôn với con, đã quỳ suốt một đêm trong ngày đại tuyết.” (ngày đại tuyết: một trong 24 tiết, thường vào khoảng 6, 7, 8 tháng 12, là ngày tuyết rơi nhiều, trong 24h rơi dày khoảng 5mm)


Đúng thế, quỳ suốt một đêm đại tuyết, khiến ngón tay đông lạnh lại hỏng mất một ngón, nên ở Thái Y viện có tên gọi là Cửu chỉ Thần y.


Nhắc tới người này, ngay cả sức để mắng Tần Vũ Lâu cũng không có: “Cha, người nói thì phải nói cho đủ, đó là hắn cầu hôn giúp cho đệ đệ của hắn, mà đệ đệ của hắn, cả kinh thành người người đều biết hắn có long dương phích.” (thích nam giới – gay ạ 
 )


Cái loại người thần kinh gì mà đi quỳ suốt một đêm đại tuyết để cầu hôn cho tên đệ đệ đoạn tụ chứ!


Lam Tranh loáng thoáng nghe được hai chữ cầu hôn, ít nhiều cũng hiểu được hàm nghĩa trong đó, lại thấy cha con Tần gia thần thần bí bí, nhíu mày lại gọi Vương phi của mình: “Vũ Lâu, các ngươi đang nói gì thế?” Tần Vũ Lâu liếc mắt nhìn hắn một cái, thuận miệng trả lời: “Không có gì, việc vặt vãnh trong phủ thôi.”


“Ngươi lừa ta.”
Vũ Lâu phát huy nguyên tắc cư xử độc đoán một cách trọn vẹn, thầm nghĩ, lừa ngươi thì sao chứ. Nhưng ngoài mặt vẫn trấn an hắn, cười làm lành: “Thật sự không có gì mà, điện hạ mau mặc quần áo đi, đến giờ dùng bữa tối rồi.”


Lam Tranh cũng không dễ bị lừa như thế, lại nói, mỗi lần hắn làm nũng thì nàng luôn nhượng bộ, nên lần này hắn cũng giở trò cũ, nói thế nào cũng không chịu khoác áo, trừ khi Vũ Lâu nói rõ ràng cho hắn biết vừa rồi nàng nói gì với cha.
Vũ Lâu kiên nhẫn khuyên bảo mà không có tác dụng gì.


Lam Tranh lại càng làm nũng hơn, ôm lấy chăn nằm lăn ra giường. Lăn qua, lăn lại: “Ngươi không nói ta sẽ không mặc, nói cho ta biết, nói cho ta biết, nói cho ta biết…”
Sở trường làm nũng đại pháp của hắn nói đi nói lại tra tấn lỗ tai nàng đây rồi.
Tần Vũ Lâu: “….”