Nghề Vương Phi

Chương 157: Tin tức lập phi

Năm tháng sau.
Tần Vũ Lâu đi đi lại lại trong khoảnh sân đang đọng nước, vội vội vàng vàng đến mức váy như quấn cả vào nhau.


“Vũ Lâu, muội đừng đi lại nữa, hoa hết cả mắt ta rồi.” Tần Viễn Địch trách muội muội mình. Nhưng ánh mắt của hắn thì không hề rời khỏi phòng ngủ, vì sốt ruột nên cứ liên tục đưa tay lên lau mồ hôi.
“Huynh còn nói ta, huynh có thể không cắn móng tay nữa được không!” Vũ Lâu đáp trả.


Nghe muội muội nói, Tần Viễn Địch vội vàng ngồi ngay ngắn lại. Nhìn biểu hiện của hai huynh muội, Tần Khải Canh thở dài: “Hai đứa đúng là không có tiền đồ gì cả, nhất là con đấy, Viễn Địch, chẳng giống cha chút nào, nhớ năm đó, khi mẹ con sinh muội muội con, cha còn đang ở ty bộ binh, nghiên cứu chiến lược tác chiến, quyết định thắng bại của quốc gia. Con nhìn con xem, chẳng bình tĩnh gì cả.”


“Lúc mẹ sinh muội muội thì điều kiện thế nào? Có tới mười mấy bà mụ. Giờ thì sao, ở nơi rừng núi hoang vắng này, tìm mãi mới được một bà đỡ mắt mờ chân chậm, lo lắng cũng là chuyện thường tình.”


Vũ Lâu muốn làm dịu không khí nên trêu ghẹo: “Ca ca, mắt mù chân chậm, từ này rất hay. Huynh học cách nói của Liêu Đông cũng không tệ.” Vừa nói xong, nàng liền bị ca ca và cha lườm cho một cái. Nàng khụ khụ một tiếng: “Hai người đừng trừng con, con nói con biết y thuật, muốn đỡ đẻ cho chị dâu, tại hai người không cho đấy chứ, không thì việc gì phải lo lắng thế này. Con có thể giúp được, để con vào đi.”


“Không được! Không được! Con còn chưa sinh con bao giờ, sao có thể đỡ đẻ cho người khác, điềm xấu điềm xấu.”
“Con vốn đã rất không may mắn rồi mà……”


Đột nhiên, tiếng trẻ con khóc ré lên thông qua cửa sổ nhà tranh đơn sơ, xuyên thẳng vào tai mọi người bên ngoài. Người phản ứng đầu tiên là Tần Viễn Địch, hắn kích động đến rơi nước mắt: “Ta làm cha rồi, ta làm cha rồi.” Hắn bước vài bước chạy nhanh đến cửa, ghé vào khe cửa hỏi: “Là con trai hay con gái?”


Tần Khải Canh nói: “Đúng là không có tiền đồ.” Lúc cầm đao giết địch, rong ruổi trên chiến trường, đâu thấy hắn vội vàng sợ hãi như thế chứ.


Vũ Lâu cũng không kiềm chế được tâm tình kích động, nuốt nước miệng. Lúc này, cửa phòng mở ra, Chân thị cười toe toét: “Là một bé trai, mẹ tròn con vuông.” Rồi vội tránh người ra để con trai đi vào phòng. Giờ thì đến lượt Tần Khải Canh kích động: “Ta làm ông nội rồi…… Ta phải đi báo cáo với tổ tiên.” Nói rồi vội vàng đi về phía sương phòng bày bài vị tổ tiên.


Tất cả mọi người đi hết, Vũ Lâu đứng một mình trong viện, nụ cười dần tắt. Nhìn cửa phòng chị dâu, nàng khẽ lẩm bẩm: “Thật tốt quá…..” Qua phút giây vui mừng, nàng lại nhớ đến tình trạng của mình, khổ sở bước ra khỏi tiểu viện, dựa vào bức tường nhỏ, trong lòng cảm thấy vô cùng áp lực.


“Vũ Lâu?”


Chợt nàng nghe có người gọi tên nàng, tay phải đưa lên che ánh nắng chói trang, đang lúc mờ ảo, hình dáng của người kia khiến nàng kinh ngạc, mừng rỡ: “Lam Tranh?” Đến khi người đó cúi người tới gần nàng, nàng nhìn rõ tấm áo trắng trên người hắn, mới biết mình nhìn lầm, vội vàng đứng thẳng dậy, cung kính nói: “Dân nữ tham kiến Tấn vương điện hạ.”


Diệp Thành vội đỡ nàng lên: “Mau đứng dậy đi, không cần phải giữ lễ tiết với ta như thế.”


Vũ Lâu vẫn hơi cúi đầu, không nhìn thẳng hắn, nói: “Hôm nay điện hạ không bận việc công sao?” Tấn vương bị Hoàng đế phái tới Liêu Đông để đôn đốc việc luyện quân đã hơn một tháng rồi, hắn thường xuyên cưỡi ngựa trốn ra khỏi quân doanh để đến gặp Vũ Lâu. Nhưng thái độ của Vũ Lâu lần nào cũng vậy, không lạnh không nóng, duy trì khoảng cách với hắn.


Từ khi hắn biết Tần Vũ Lâu dùng băng lụa để làm khó dễ Huệ vương, khiến Huệ vương mất hết thể diện, chán nản quay về Hoàng cung, hắn đã không thể kìm chế sự vui sướng trong lòng, lập tức khẩn cầu phụ hoàng phái hắn đến Liêu Đông, nhưng mục đích cũng chỉ vì chuyện nữ nhân.


“Nếu có, thì làm sao đến thăm nàng được.” Diệp Thành giao ngựa cho hộ vệ, định đi vào trong viện. Vũ Lâu vội ngăn hắn lại: “Không vào được, điềm xấu…… Chị dâu ta vừa sinh xong……”


“Để chúc mừng cho quý tử của Tần huynh…” Diệp Thành nói: “Bản vương sẽ sắp xếp cho nhà nàng một chỗ ở mới.”


Không dám tùy tiện nhận đồ của người khác, Vũ Lâu lập tức nói: “Không phiền điện hạ lo lắng, chúng ta ở đây đã rất ổn. Việc ngài đặc xá cho cha và ca ca ta khỏi phải tòng quân, ta đã vô cùng cảm kích ngài rồi.” Diệp Thành nghiêng đầu, nhìn nàng cười: “Vậy ta sẽ bắt nàng phải mắc nợ ta nhiều thêm một chút.”


Vũ Lâu nghiêm mặt nói: “Xin điện hạ hãy thu hồi những lời này. Ta rời khỏi kinh thành, không phải vì muốn đến Liêu Đông để cho điện hạ kim ốc tàng kiều.”


Hắn cười khẽ: “Ta không thích ép buộc, nàng đã không muốn tiếp nhận thì thôi. Hôm nay, chủ yếu là ta tới để gặp nàng…… Nếu không tiện vào nhà, thì nàng theo ta ra ngoài nói chuyện một chút cũng được.”


Vũ Lâu không có cách nào từ chối, đành phải đi dạo cùng hắn trên con đường nhỏ ẩm ướt vì tuyết tan. Những cành liễu ven đường bắt đầu đâm chồi nảy lộc, trong khung cảnh mờ mịt này, lại khiến cảnh sắc xung quanh có sức hấp dẫn hơn rất nhiều. Vũ Lâu nhìn chúng cười: “Nhanh thật, chớp mắt đã sắp hết mùa đông rồi. Nhưng mùa đông năm nay lạnh thật, suýt thì lạnh chết ta luôn.”


Diệp Thành liếc nhìn dung nhan kiều diễm của nàng xong, mới ngẩng đầu nhìn những cành liễu đang trổ lộc: “Mùa xuân ở đây đến chậm hơn, chứ ở kinh thành, chắc xuân đã về, hoa đã nở rộ rồi.” Lần này hắn đến, cũng không phải đơn giản chỉ để gặp nàng, mà có rất nhiều tin tức muốn nói cho nàng biết. Hắn làm ra vẻ vô tình, lạnh lùng hỏi: “Đúng rồi, nàng có biết thân thể Huệ vương có gì kỳ quái không? Nghe nói năm ngoái hắn lại xảy ra chuyện không may, ngã bị thương, còn nói mê sảng nữa…… Hoàng hậu phải triệu tập tất cả danh y trong thiên hạ đến xem bệnh cho Huệ vương, nàng có biết kết quả thế nào không?”


Vũ Lâu giả vờ không biết: “Kết quả thế nào?”


“Huệ vương dường như thay đổi thành con người hoàn toàn khác, thông minh hơn rất nhiều.” Diệp Thành nói: “Năm năm trước vì chuyện ngoài ý muốn mà trở nên ngốc nghếch, năm năm sau lại vì ngoài ý muốn mà khôi phục……” Hắn thấy sắc mặt Vũ Lâu bình tĩnh liền truy hỏi: “Nàng không ngạc nhiên sao?”


“A!” Vũ Lâu giống như người vừa tỉnh mộng: “Kinh ngạc chứ, thật thần kỳ.”


“Hắn nhớ rõ chuyện của năm năm vừa rồi, không sót điều gì. Chỉ riêng chuyện của nàng là không nhắc đến.” Diệp Thành buồn bã nói: “Ta cứ tưởng sau khi hắn khôi phục, đầu tiên là sẽ đến Liêu Đông đón nàng, khiến ta rất lo lắng, kết quả, là mấy hôm trước hắn lại liền một lúc lập hai trắc phi.”


Vũ Lâu kinh ngạc khẽ nhếch miệng, hai mắt mở to: “Lam…… không, Huệ vương nạp phi?”


“Ừ.” Diệp Thành thấy nàng rốt cuộc cũng có phản ứng, cảm thấy chuyến đi này cũng không uổng công: “Hai vị trắc phi đó, mặc dù không phải con của chính thất, nhưng cũng đều xuất thân từ gia đình danh giá, cũng có chút địa vị, chắc là do Hoàng hậu cẩn thận lựa chọn. Năm đó, không phải chính bà đã chọn trúng nàng, cướp nàng khỏi tay ta đó sao.”


“Ha ha……” Vũ Lâu gượng cười: “Rốt cuộc hắn cũng có thể sống cuộc sống bình thường……”


Diệp Thành kéo nàng lên, nhìn thẳng vào hai mắt nàng: “Vậy còn nàng thì sao? Đến bao giờ nàng mới muốn có một cuộc sống bình thường?” Bỗng nhiên, hắn thấy hai mắt nàng trở nên mờ sương, ánh sáng trong đôi mắt kia như phai nhạt đi, vội buông nàng ra: “Ta không có ý ép buộc nàng.”


Vũ Lâu cười lau nước mắt: “Ngài không cần lo lắng, không phải tại ngài, là tại mắt ta có bệnh, rất dễ chảy nước mắt, thật sự xin lỗi, thật sự xin lỗi…… Ta thật vô dụng…… Đã nói kiếp này sẽ không gặp lại nữa, mà vẫn còn rơi nước mắt vì hắn……” Nàng nói xong lời cuối, thì nụ cười cũng không giữ được nữa. Nàng hoàn toàn sụp đổ……


***