Nghề Vương Phi

Chương 105: Con gái tốt cũng sợ sói quấn thân [3]

Dù có là sắt đá mà bị Lam Tranh bám dính cũng phải đầu hàng, nói gì người thường. Vũ Lâu đành phải chịu, chỉ mong hắn đừng có quậy nữa. Lam Tranh thấy nàng có biến đổi, dán vào nàng một lúc, cũng không có hành động quá đáng gì. Vũ Lâu nhớ đến hà bao của công chúa Hâm Nghi vẫn còn đang ở phường thêu, liền đứng dậy định đi lấy. Lam Tranh nghĩ đến hà bao đó là do Tấn vương đưa, tức giận chế nhạo: “Cái đồ hỏng đó, mà sao ngươi coi như bảo bối vậy, có phải là của tình lang tặng không?”


“Là của công chúa Hâm Nghi đấy.” Vũ Lâu trừng hắn: “Nhưng mà là Tấn vương đưa đến, thì sao hả?”
Lam Tranh tức muốn ói máu: “Ngươi dám nhận rồi hả?”
“Ta không làm chuyện gì thương thiên hại lý, thì có gì mà không dám nhận?”


Lam Tranh thấy nàng có vẻ tức giận thật sự, lại có ý khác. Hắn làm ra vẻ sợ hãi, nhỏ giọng nói: “Cáu cái gì chứ, ta chỉ hỏi chút thôi mà.”


Vũ Lâu ném cho hắn một cái nhìn khinh thường, định xuống giường chạy đi. Lam Tranh ngăn nàng lại: “Ta phái người đi lấy, hôm nay nóng thế này, đừng đi.” Lam Tranh xuống giường, gọi một tên thái giám tin cậy, thấp giọng nói: “Ngươi đi lấy hà bao Vương phi để lại ở phường thêu, giao cho tú nữ khác sửa lại. Sau đó đem trả cho Hâm Nghi công chúa.”


Chờ thái giám lĩnh mệnh đi rồi, Lam Tranh lại quay về nằm ôm Vũ Lâu, nhì nhèo nài nỉ nàng sinh con cho hắn. Vũ Lâu nghe cũng đã mềm lòng, nhưng vẫn còn băn khoăn, nên chưa đáp ứng hắn.


Đến lúc ăn cơm tối, vì tất cả món ăn đều là đồ được chuẩn bị sẵn để trị bệnh cho Vũ Lâu, nên Lam Tranh ăn cũng không hợp khẩu vị, ăn bừa vài miếng rồi ném đũa không ăn nữa. Hắn quay sang muốn đút canh gà cho Vũ Lâu. Nàng thấy hắn ân cần, lại nghĩ hắn định gây rối gì đó, nên nói sao cũng không chịu uống. Đẩy qua đẩy lại, canh gà văng hết cả lên người Lam Tranh.


Dù hắn có tốt tính, cũng không nhịn được nữa. Vuốt mặt, tức giận nói: “Ta có lòng tốt mà bị ngươi xem như lòng lang dạ thú, ngươi nghĩ gia đây yêu thích ngươi hay sao. Ở đâu thì quay về đó đi!” Vũ Lâu chỉ chờ hắn nói những lời này, lập tức ném đũa, đứng dậy bước đi.


Đúng lúc này, tiểu thái giám chạy vào bẩm báo: “Vương gia, người ở Cảnh hoa cung tới truyền ý chỉ của Hoàng hậu nương nương, tuyên Tần thị yết kiến.”
Trong lòng Vũ Lâu hơi lo lắng. Sợ cái gì thì cái đó đến. Chắc chắn là Hoàng hậu trách phạt tội nàng dám rời khỏi phường thêu rồi.


Đều là tại Lam Tranh hết, nàng oán hận nhìn hắn. Mặt Lam Tranh căng thẳng, đến gần nàng, bốn mắt nhìn nhau. Đột nhiên, hắn đặt hai tay lên vai nàng, cúi xuống ʍút̼ vào cổ nàng một cái thật mạnh. Nàng đưa tay đẩy ra, sau đó xoa xoa chỗ vừa bị hắn hôn: “Ngươi làm gì vậy?!”


Cho nàng bùa phù hộ, đã không biết ơn lại còn đánh ta nữa!
Lam Tranh giục nàng: “Mẫu hậu gọi ngươi đấy, đi nhanh đi!”
Vũ Lâu lại lườm hắn một cái rồi mới đi theo thái giám.


Mặc dù trời đã về chiều, nhưng vẫn nóng kinh khủng. Lúc đến được Cảnh Hoa cung, hai má Vũ Lâu ửng hồng, nghe thái giám truyền nàng vào, bất chấp mồ hôi đầm đìa, nàng vội cúi đầu, chạy nhanh vào trong, ruột rối như tơ vò.


“Tội thần chi nữ Tần thị khấu kiến Hoàng hậu nương nương. Nương nương thiên tuế.”


Vài canh giờ trước, Hoàng hậu bị Lam Tranh quậy phá, phải đáp ứng yêu cầu của hắn, cho Tần Vũ Lâu đi theo hắn. Nhưng đến khi bình tĩnh lại, lại nghĩ đến lỗi của Tần Vũ Lâu, sợ Lam Tranh mang nàng đi, sẽ bị nàng làm hại. Hơn nữa, vừa mới hạ chỉ phạt nàng chưa được vài ngày, giờ lại được phu quân cũ đưa về bên cạnh, uy nghi của người cũng bị hao tổn. Nên lại cho gọi Vũ Lâu tới, định xem thái độ của nàng có chuyển biến gì hay không, có làm thất vọng tình cảm của Lam Tranh hay không.


Hoàng hậu vừa liếc mắt đã nhìn thấy dấu hôn đỏ ửng trên cổ Vũ Lâu. Nghĩ là biết Lam Tranh làm rồi, tính hắn nôn nóng không nhịn được, lại động vào Tần thị. Nếu Tần thị lại có thai, thì nói sao cũng là huyết mạch của hoàng thất, không thể để lưu lạc. Nhưng nếu bỏ qua cho nàng ta, thì cũng không xong. Người nhìn chằm chằm Tần Vũ Lâu một hồi, rồi phất tay chán nản nói: “Được rồi, đi về hầu hạ Huệ vương đi.”


Nàng còn phải suy nghĩ, bàn tính cho cẩn thận mới được.
A? Vũ Lâu chỉ hận không thể biến ngay trước mắt Hoàng hậu, vội vàng hành lễ rồi bước từng bước nhỏ ra ngoài. Đến khi ra ngoài điện, mới dám đưa tay lên lau mồ hôi lạnh.


Thái giám vừa đưa nàng tới khẽ nói: “Theo nô tài về Sùng Lan cung thôi.” Dù Vũ Lâu không muốn, nhưng vừa rồi Hoàng hậu nương nương đã nói ‘về hầu hạ Huệ vương’, nàng cũng đành phải theo.


“Đừng trách nô tài nhiều chuyện, Hoàng hậu nương nương vô cùng cưng chiều Thái tử và Huệ vương điện hạ. Nếu ngài muốn……” Thái giám vừa đi vừa nói: “Thì nên nghe theo ý chỉ của Hoàng hậu nương nương, hầu hạ Huệ vương thật tốt vào.”


Vũ Lâu bất chấp tất cả, lại bước vào Sùng Lan cung, thấy Lam Tranh cũng không nói gì. Lam Tranh cũng vẫn còn tức vừa rồi nàng vô lễ, hai người giằng co, ai cũng không chịu lên tiếng trước. Rốt cuộc Vũ Lâu không nhịn được hỏi: “Hà bao đã mang đến chưa?”


Ha, câu đầu tiên là hỏi cái thứ quỷ đó hả. Lam Tranh nói: “Ta ném đi rồi.”
“Đó là đồ của công chúa Hâm Nghi, sao ngươi lại ném đi?”
“Nếu nàng ta có tức giận, thì tới tìm ta, ta chịu trách nhiệm.”


Vũ Lâu bị hắn chọc tức, mãi cũng không nói được câu nào, xoay người rời khỏi hắn, ngồi bên thềm đá ngoài đại điện giận dỗi. Đến lúc mặt trời xuống núi, trời đã dần khuya, thị nữ gọi nàng, nói Vương gia tìm nàng, nàng mới cố kéo tinh thần lên, chuẩn bị quay về đối phó với Lam Tranh.


Lam Tranh ngồi trên giường trong tẩm điện, người chỉ mặc mỗi trung y, thấy nàng đến, hắn cười nói: “Ngươi về rồi à.”
Người ta nói, không đánh người tươi cười. Vũ Lâu cũng không thể chống đối hắn được, tùy tiện ứng phó: “Ừ, ta có thể đi đâu được.”


Lúc này, thị nữ bưng một chậu nước vào, Lam Tranh rửa sạch tay, nói với nàng: “Phải bôi thuốc rồi, mau cởi xiêm y ra.” Vũ Lâu lại xấu hổ, nghe lời hắn, để hắn lại bôi thuốc cho nàng giống lúc trưa.
Vũ Lâu đang muốn mặc lại y phục, thì bị Lam Tranh giữ lại: “Đừng mặc, cởi hết ra đi, để ta xoa bóp cho ngươi.”


“…… Không, không……” Vũ Lâu xấu hổ: “Ta muốn đi tắm.”
“Phương Bàng nói, ngươi không được ngồi thùng tắm, sẽ bị viêm đấy……” Lam Tranh nói: “Nếu không được tắm, để ta lau rửa cho ngươi.”


“Trong cung nhiều người như vậy, ta sai thị nữ làm là được rồi, hoặc tự làm cũng được, không phiền đến ngươi.”


“……” Lam Tranh nhìn Vũ Lâu, ánh mắt vô cùng chân thành: “Ngươi để ta làm đi, đều là tại lá thư ta viết không tốt, khiến nhà các ngươi thê thảm như vậy…… Ngươi để cho lòng ta được thanh thản một chút đi, được không, được không, được không…….”


“Được, được!” Đừng có lặp đi lặp lại nữa.


Nói rồi nàng cởi xiêm y để hắn lấy khăn lau người cho mình. Tuy Lam Tranh đã nói, trên người nàng có gì hắn chưa từng thấy qua đâu, nhưng hắn nhìn lâu như vậy, lại cứ động chạm vào nàng, hắn cũng không chịu nổi. Thân mật với nàng thì không được, chịu không nổi cũng không có cách nào. Nhịn thật là khó chịu, hắn ném khăn đi: “Mệt quá, không lau nữa, ngươi tự làm đi!” Hắn quay đầu nằm xuống giường.


Kế hoạch của hắn vốn là như thế này. Không phải Tần Vũ Lâu nàng muốn bỏ rơi hắn, tìm cành cao khác hay sao. Hắn sẽ đối xử thật tốt với nàng, để nàng có hy vọng lại được trở lại làm Vương phi, sẽ cư xử tốt lại với hắn. Không phải nàng muốn thông đồng với Tấn vương hay sao, thế thì hắn sẽ quản lý nàng thật chặt chẽ, để ngay cả thái giám nàng cũng không thể gặp được. Không phải dám giết đứa con của hắn sao, thế thì hắn sẽ lại làm cho nàng mang thai lại một lần nữa. Không phải nàng rất ghen tị hay sao, chờ khi nàng sinh đứa bé xong, đừng nói là khôi phục thân phận, hắn sẽ cưới nữ nhân khác, để Tần Vũ Lâu nàng cái gì cũng không thể đạt được. Đuổi nàng đi Liêu Đông, làm một nữ nhân bị chồng ruồng bỏ.


Nhưng mà…… có lẽ hắn đã đánh giá thấp sức ảnh hưởng của Vũ Lâu với hắn.


Hắn buồn bực, rối rắm quay lại, liếc mắt nhìn “kẻ gây họa”, thấy nàng xiêm y hững hờ, trần ra nửa tấm lưng thon và bờ vai xinh đẹp, dáng người yểu điệu, yêu kiều, đầu hắn ong một tiếng, chờ đến lúc hắn hồi phục lại tinh thần, thì người đã đặt dưới thân hắn rồi.