Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh

Chương 39: Nói đến tang lễ

Trong lòng Lục Vân Trạm khó chịu. Lời An Lan nói, giống như một quả bom không hẹn giờ, đoàng một tiếng, đột nhiên phát nổ.

Mười ngày trước...... Lục Vân Trạm nheo mắt lại, mười ngày trước.......là tối đêm hôm đó!

Hôm đó, người phụ nữ đó khác thường như thế, về muộn, mặc chiếc váy hai dây màu trắng mà chưa mặc bao giờ.

Hôm đó, người phụ nữ đó ba năm rồi lần đầu tiên cầu xin hắn ở lại.

Lồng ngực co thắt lại. Lục Vân Trạm đưa tay ôm ngực, dường như muốn vứt bỏ nỗi đau đó.

Tại sao lại đau đến thế?

Vì cô?

Tại sao chứ!


Ngôn Tiểu An trước nay là người phụ nữ mà hắn xem thường.

Ánh mắt An Lan, là vẻ sâu xa mà người khác mãi mãi không nhìn thấu được, cô im lặng nhìn Lục Vân Trạm và Ngôn Chi Tinh.

Đột nhiên!

“ Ngôn Chi Tinh, trước khi gặp Ngôn Tiểu An, tôi khinh ghét người phụ nưx này, cảm thấy cô ta là người phụ nữ đê tiện nhất trên thế giới này. Nhưng sau khi gặp, tôi mới hiểu, Ngôn Tiểu An kiếp trước nhất định đắc tội với toàn nhân loại, nếu không, tại sao lại đen đủi gặp phải cô như thế?”

An Lan cười khẩy nói: “ Ngôn Chi Tinh, Ngôn Tiểu An chưa chết, cô ấy còn sống, mỗi năm không cần phải sinh nhật cùng người khác, cô ấy có ngày sinh của chính mình. Cô đừng nói cô vô tội, cô thật sự vô tội sao? Tôi muốn hỏi cô, Ngôn Chi Tinh, rốt cuộc cô muốn làm gì? Để Ngôn Tiểu An mỗi năm vào ngày này đều cùng tổ chức sinh nhật với cô, cô làm như thế là vì cái gì?

Muốn giết cảm giác tổn tại của Ngôn Tiểu An?”

Sắc mặt Ngôn Chi Tinh trắng bệch: “ Cô hiểu lầm tôi rồi........”

“ Ha ha. Tôi có mắt tự nhìn thấy được, có não tự biết suy nghĩ. Cô cho rằng tôi là tên có mắt mà như mù Lục Vân Trạm sao?”

Lúc này đến Lục Vân Trạm cũng bị chửi mắng theo.

Nhưng. Cô chính là muốn chửi mắng.

Đặc biệt hôm nay đến tham gia sinh nhật của Ngôn Chi Tinh.

Lục Vân Trạm lúc này đều không quan tâm lời chửi mắng của An Lan. anh ta lúc này trong đầu đều là hình ảnh người phụ nữ đó.

An Lan......... An Lan!

Đúng rồi! Chính là An Lan này, khoảng thời gian đó và người phụ nữ đó đi lại rất mật thiết!


Nếu như là An Lan, cô nhất định biết Ngôn Tiểu An đi đâu.

Mắt nhìn thấy An Lan sắp đi, Lục Vân Trạm chạy lại, đứng trước mặt ngăn An Lan, ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm vào An Lan: “ Cô ta đâu?”

“ Ai?” An Lan nheo mày thách thức.

“ Ngôn Tiểu An!” Lục Vân Trạm nói từng chữ từng chữ: “ Cô chắc chắn biết cô ấy đang ở đâu, có đúng không!”

“ Dù cho tôi biết cô ấy ở đâu, tại sao tôi phải nói cho anh biết?”

“ Nếu như cô vẫn muốn tiếp tục trong làng giải trí!”

“ Thế thì sao chứ, bà đây cũng vừa quyết định rút lui khỏi làng giải trí rồi.” Uy hiếp ai chứ? Hứ~

Đến từ “ bà đây” chua ngoa cũng được nói ra, Lục Vân Trạm nhìn An Lan không giống đang giả tạo.

Lục Vân Trạm tức đến phát điên, ánh mắt lạnh lùng nhìn An Lan: “ Cô tốt nhất ngoan ngoãn nói cho tôi, cô ta đang ở đâu.”

Trong lòng An Lan vẫn có chút sợ hãi bộ dạng của Lục Vân Trạm.


Nhưng.........đột nhiên cô rất muốn biết, Lục Vân Trạm sau khi biết những tin đó, còn có thể điên thế này không.

Khóe miệng nhếch lên: “ Cô ấy đang ở đâu, tôi cũng không biết. Nhưng có một điểm, tôi có thể bảo cho anh.”

“Cô đừng giở trò.”

“ Lục Vân Trạm, anh gặp Ngôn Tiểu An lần cuối cùng là bao giờ? Cô ấy nói gì với anh?”

Nói cái gì?..........nói... “ Cô ta không nói gì cả.” Không, cô ta nói cô ta sắp chết. Có điều đây chỉ là cái cớ hôm đó muốn giữ hắn lại. cho đến bây giờ, Lục Vân Trạm vẫn cho rằng như thế.

“ Lục Vân Trạm, đêm hôm đó, sau khi anh đi, cô ấy xách theo một chiếc hòm cũ, đêm tối chạy đến nhà tôi. Cô ấy nói với tôi, giấc mơ của cô ấy, tỉnh rồi. anh đoán xem, đêm hôm đó chúng tôi nói những chuyện gì?”

Lục Vân Trạm nghi ngờ nhìn An Lan, không nói gì.

An Lan lại tiếp tục nói: “ Đêm hôm đó, chúng tôi nói đến tang lễ, tang lễ của cô ấy.”