Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh

Chương 36: Ngôn Tiểu An biến mất rồi

“ Ngôn Tiểu An? Ngôn Tiểu An? Cô ra đây cho tôi! Tôi biết cô ở đây!” Lục Vân Trạm vòng qua Ngôn Chi Tinh, trong đầu anh ta bây giờ đều là hình ảnh Ngôn Tiểu An, anh ta muốn tìm được Ngôn Tiểu An, những việc khác không quan trọng!

Mắt Ngôn Chi Tinh nheo lại.....lòng bàn tay, đã nắm chặt lại thành nắm đấm.

Nhìn bóng dáng vội vàng của Lục Vân Trạm, trong ánh mắt cô có vẻ gì đó khác lạ.

Bước lên trước, Ngôn Chi Tinh đưa tay kéo Lục Vân Trạm lại: “ Vân Trạm, chị không về nhà. Anh đừng lo lắng, chị sẽ không có chuyện gì đâu.”

Cô mềm mỏng an ủi Lục Vân Trạm, nhưng Lục Vân Trạm đã không còn nghe thấy lời cô nói đằng sau, chỉ nghe thấy một câu, Ngôn Tiểu An không về nhà.

Cô ấy không về, nếu như cô ấy không về nhà họ Ngôn, cô ấy sẽ đi đâu chứ?

Cô ấy còn có thể đi đâu được chứ?


Lục Vân Trạm gắng sức nhớ lại, nhưng nghĩ không ra bất cứ nơi nào, đột nhiên lúc này, Lục Vân Trạm mới phát hiện, anh ta hiểu cô quá ít.

“ Chị của em nếu như quay về, em gọi điện cho anh.” Lục Vân Trạm nói một câu rồi vội đi.

Bước chân gấp gáp, không nhìn thấy vẻ oán hận vẻ không cam lòng trong mắt Ngôn Chi Tinh.

............

Dường như cả một ngày, Lục Vân Trạm ngồi trong nhà ở “ Lan Uyển”, trong không khí vẫn còn có mùi hương của người phụ nữ đó, nhưng người thì đã không thấy đâu rồi.

Đúng, không nhìn thấy nữa rồi!

Cả một con người như thế, tại sao lại không thấy đâu!

Còn anh ta, bận cả một ngày, mới phát hiện, tốn công vô ích.

Trong căn phòng trống rỗng, nói không ra đó là cảm giác gì.

Ở bên cạnh ba năm, anh ta hiểu cô ít đến mức đáng thương.

Lục Vân Trạm vò đầu bứt tai, đứng lên, đi đến trước tủ lạnh, mở cánh cửa nhìn thấy bên trong trống rỗng, anh ta nặng nề đóng cửa tủ lạnh lại.

“ Sao hôm nay lại rảnh rỗi mời bọn mình uống rượu thế?”


Trong căn phòng ở tầng ba của ‘ Sắc đêm’, một đám thanh niên ngồi tụ tập uống rượu.

Lục Vân Trạm nâng ly rượu lên, thứ chất lỏng màu đỏ, sóng sánh, dốc một hơi hết ly: “ Nói nhiều làm gì, hôm nay vui, nào, cạn ly.”

Ba người khác ngồi trước mặt nhìn nhau.

Nụ cười chế giễu nở trên môi Mộ Dung Túc, một người thanh niên có khuôn mặt đẹp trai: “ Vui sao? Mình thấy cậu như đang uống rượu giải sầu vậy?”

Một người ở bên cạnh đẩy Mộ Dung Túc: “ Sao không nói ra? Chưa nhìn thấy bộ dạng Lục Vân Trạm thế này bao giờ?”

“ Bộ dạng gì chứ?” Lục Vân Trạm loạng choạng đứng lên: “ Mình vui, vui có hiểu không? Bộ dạng mình thế nào chứ?”

“ Cậu ấy say rồi, nói linh tinh rồi.” Ngụy Đồ Phong nói.

“ Tôi chưa say, ai nói tôi say chứ, hôm nay tôi vui, rất vui! Con đàn bà Ngôn Tiểu An đó, cuối cùng cũng biến mất trước mặt tôi. Không muốn nhìn thấy cô ta từ lâu rồi.”

Trong phòng, mấy người đặt ly rượu trong tay xuống, đều nhìn về phía Lục Vân Trạm không bình thường.


Mộ Dung Túc cười ha ha: “ Nghe xem, thì ra là vì phụ nữ, có điều Ngôn Tiểu An biến mất trước mắt Lục Vân Trạm rồi sao? Mình có chút không dám tin, Ngôn Tiểu An đó! Người phụ nữ đó coi Lục Vân Trạm như con mắt của mình, vậy mà lại rời xa Lục Vân Trạm sao?”

“ Không bình thường, quá không bình thường.” Ngụy Đồ Phong lắc đầu.

Trong góc, Thẩm Việt khẽ cười nói: “ Uhm, đúng là rất không bình thường, có điều không bình thường chính là Lục Vân Trạm.”

Hai người kia vừa nghe, đột nhiên tỉnh ngộ......đúng thế, không bình thường nhất là Lục Vân Trạm.

Thẩm Việt cầm ly rượu trong tay Lục Vân Trạm: “ Lục Vân Trạm, mình đã nói với cậu từ lâu rồi, bảo cậu đừng giữ người phụ nữ Ngôn Tiểu An đó ở bên cạnh. Nếu như muốn giữ người ta ở bên cạnh, thì đối với người ta tốt một chút.

Đã nói với cậu từ lâu rồi, cậu đối với người ta như thế, sớm muộn có một ngày, cậu sẽ hối hận.”

“ Mình hối hận sao? Mình hối hận gì chứ? Lục Vân Trạm tôi cả đời này sẽ không hối hận!”