Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh

Chương 33: Em sắp chết rồi, xin anh nói yêu em

Đột nhiên có cảm giác kích động, cô bò dậy, đến giày cũng không đi, chạy chân đất lao ra ngoài.

Trước khi Lục Vân Trạm rời đi, cô chạy đến trước mặt ngăn anh ta lại.

Ngôn Tiểu An dang cánh tay ra, ngăn ở trước cửa chính: “ Lục Vân Trạm, em không để anh đi!”

Nét mặt Lục Vân Trạm lập tức sa sầm lại: “ Tránh ra.”

“ Không!” Cô ngẩng cổ lên, ngẩng đầu nhìn anh ta, cô có chút sợ hãi, bộ dạng trầm mặt của anh ta, có chút đáng sợ, nhưng....... “ Lục Vân Trạm, em xin anh, tối nay ở lại với em có được không?”

“ Không được.” Môi người đàn ông khẽ mấp máy: “ Tinh Tinh bị thương rồi, còn đang ở bệnh viện, cô đừng có làm loạn lên nữa. Quay về ngủ đi.”


Ngôn Tiểu An lắc đầu: “ nếu như em không để anh đi thì sao?”

“ Tinh Tinh bị thương rồi!” Lục Vân Trạm nghiến răng nghiến lợi gằn giọng nói.

“ Cô ấy chỉ là bị trẹo chân mà thôi!”

“ Cô ấy trẹo chân, còn cô vẫn khỏe mạnh, nói như thế, cô càng không cần tôi ở bên.”

Ngôn Tiểu An nhìn người đàn ông trước mặt, đã mất tính kiên nhẫn, đột nhiên, cô ngẩng cổ lên, lớn tiếng nói với anh ta: “ Lục Vân Trạm! Tôi sắp chết rồi!”

Lục Vân Trạm hơi giật mình, nhưng ngay sau đó lại nói giọng chế nhạo: “ Ngôn Tiểu An à, cô được đấy, để giữ tôi lại, lời nói dối nào cô cũng có thể nói ra. Đáng tiếc, dù cho cô sắp chết, cũng không bằng Tinh Tinh bị trẹo chân.”

Trái tim như có gì đó đâm vào, tai Ngôn Tiểu An như ù đi. Sững sờ đứng nhìn khuôn mặt đã mất kiên nhẫn của Lục Vân Trạm.

Đột nhiên. Cô tránh người đi. Cúi đầu xuống, đứng sang một bên, nhường lối cho Lục Vân Trạm.

Lục Vân Trạm kéo cửa, cứ thế đi.

Ngôn Tiểu An đột nhiên chạy ra cửa, nhìn người đàn ông đã vào trong thang máy, cô đứng ngoài hành lang, lớn tiếng nói: “ Lục Vân Trạm, em sắp chết rồi, anh có thể nói một câu yêu em không?” Cô nói: “ Lục Vân Trạm, đây là lần cuối cùng em xin anh, sau này cũng sẽ không bao giờ có nữa, cho nên, xin anh.” “ Dù cho là lừa em cũng được. Lục Vân Trạm, xin anh lừa em một lần thôi.”


Ngôn Tiểu An quay vào trong nhà, từ trong phòng để đồ lấy ra một chiếc hòm, bề mặt chiếc hòm đầy bụi bám, đã rất lâu không mở nó ra rồi.

Đêm khuya, Ngôn Tiểu An kéo theo chiếc hòm, bắt taxi, đến nhà An Lan.

Ding dong dingdong.

“ Ai thế, muộn thế này rồi......” Cửa mở ra, An Lan mặc quần áo ngủ, nhìn Ngôn Tiểu An ngoài cửa, khó hiểu hỏi: “ Muộn thế này rồi, cô còn đến sao?”

Ánh mắt liếc nhìn chiếc hòm Ngôn Tiểu An kéo trong tay.

“ Cô đây là?”

“ Chiếc hòm này, nhờ cô giúp tôi giữ hai ngày.”


“ Cô muốn làm gì?”

Ngôn Tiểu An mỉm cười nói, “ An Lan, giấc mơ của tôi, tỉnh rồi.”

Nụ cười của cô, khiến An Lan khẽ run lên......Đây đâu phải nụ cười vui vẻ chứ? Đây là nụ cười giấu đi nước mắt.

An Lan thở dài một hơi, bước lên trên ôm lấy người phụ nữ mấy ngày gần đây càng ngày càng gầy: “ Ngốc ạ, đã nghĩ sẽ đi đâu chưa?”

Ngôn Tiểu An muốn rời đi, An Lan cảm nhận rõ ràng tâm trạng ly biệt.

“ Uhm, tôi muốn đi một nơi có biển. Thời tiết nóng nước, khiến người ta không ngừng chảy mồ hôi, người ta sống ở dưới mặt trời giống như có sức sống mãnh liệt mà không cần gì hết.” Cô còn nói: “ An Lan, có phải con người đến lúc sắp chết, đặc biệt thèm muốn ánh sáng mặt trời và mùi thơm? Thích tất cả những thứ mang đầy sức sống?”