Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh

Chương 27: Hôn trộm

Chu Nhai quay người, hất cằm: “ Vương Hiểu Hiểu, cô có ý kiến gì, thì đi nói với Lục Tổng ấy, đây cũng không phải yêu cầu của tôi.”

“ Cô đừng lôi Lục Tổng ra đây. Đây chẳng qua là một bộ hồ sơ rác, Lục Tổng cần bộ hồ sơ này làm gì chứ? Lại nói dù cho là cần, hoàn toàn có thể photo, tại sao phải bảo Tiểu An đánh máy từng chữ từng chữ chứ?

“ Tiểu An Tiểu An, xưng hô thân mật quá, Vương Hiểu Hiểu, cô không phải đã quên, Ngôn Tiểu An này là người thế nào?” Chu Nhai nói giọng chế giễu: “ Hừm hừm, ép em họ của mình bỏ đi, thế thì sao chứ? Cho rằng mình có thể ra oai sao? Bây giờ không phải bị đánh cho lộ nguyên hình sao? Gà quê thì vẫn là gà quê, sao có thể bay lên biến thành phượng hoàng chứ. Không phải chỉ làm trò cười cho người ta sao?”

(/)

“ Chu Nhai! Cô quả thật quá đáng quá! Tích đức cho cái miệng đi.”

Ngôn Tiểu An muốn ngăn Vương Hiểu Hiểu định lao lên trên: “ Không sao, dù sao tôi cũng rảnh.” Nói xong, thở dài một hơi, xem ra tối nay phải làm thêm rồi.


Cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho An Lan: Hôm nay phải làm thêm, có lẽ phải 7h mới đến nhà cô được.

Không đến một lúc, An Lan gọi điện thoại đến: “ Làm thêm làm thêm, không làm thêm cô sẽ thiếu miếng thịt à? Mau về sớm đấy!”

Còn chưa đợi Ngôn Tiểu An nói, đầu dây bên kia đã ngắt máy rồi.

Sáu giờ, người của cả công ty về vãn rồi, dù cho có, cũng là mấy người đen đủi giống cô, ở lại làm thêm mà thôi.

Cửa phòng làm việc của tổng tài mở ra, Ngôn Tiểu An làm việc rất chăm chỉ, không nghe thấy tiếng động.

Cho đến khi có một người đứng đằng sau.

“ Cô đang làm gì thế?” Lục Vân Trạm cau mày, nhìn hồ sơ hiển thị trên màn hình máy tính, trí nhớ anh ta rất tốt.....nhớ không nhầm, đây có lẽ là hồ sơ tháng trước bỏ đi, cô ta đang ở đây đánh máy?

Ngôn Tiểu An giật mình: “ Lục Tổng, công việc tôi làm còn chưa xong. Bộ hồ sơ này, còn thiếu một chút là toàn bộ được lưu thành bản điện tử rồi.”

Lục Vân Trạm nhíu chặt mày lại: “ tôi biết cô đang đánh máy, tôi hỏi cô làm cái này làm gì?”


“ A?.........” Đây không phải anh bảo cô làm sao?

Lục Vân Trạm nhìn biểu cảm của Ngôn Tiểu An, có gì đó không hiểu, đau tay day day giữa hai lông mày, có chút mệt mỏi: “ Cô về đi. Sau này những việc này, không phải làm nữa.”

“ Lục Tổng......đau đầu sao?”

Cô cẩn thận dè dặt hỏi: “ Tôi giúp Lục Tổng bóp đầu nhé.”

Lục Vân Trạm vốn dĩ muốn từ chối, đột nhiên nhớ ra gì đó, thay đổi chủ ý: “ Uh.” Trầm lặng trả lời một câu, kéo ghế tựa ở phòng làm việc rồi ngồi xuống.

Ngôn Tiểu An cắn cắn môi......cô chỉ là thuận miệng hỏi mà thôi. Chỉ có thể đưa ngón tay ra, ngón tay lạnh giá, day day vào hai bên thái dương của người đàn ông, người đàn ông ngồi thế, thoải mái thở nhẹ nhõm một hơi.


Ngón tay day thái dương của cô rất thành thạo, rất dễ chịu. Khi người phụ nữ này tiến sát lại gần anh ta, thần kinh căng thẳng của một ngày, bất giác thả lỏng ra.

Lục Vân Trạm nhắm mắt lại, tận hưởng cảm nhận mỗi ngón tay cô chạm vào mình.

“ uhm...........” Lại một tiếng thở thoải mái, nét mặt căng thẳng của người đàn ông dần giãn ra, ánh mắt Ngôn Tiểu An bất chợt liếc nhìn khuôn mặt hấp dẫn tĩnh lặng đó.

Ngón tay, day vào thái dương của anh ta, chầm chậm, lướt trên khuôn mặt đang nhắm mắt lại.

Cúi gập người xuống, hôn nhẹ nhàng lên khuôn mặt đó, sau khi hôn xong, Ngôn Tiểu An lập tức bừng tỉnh! Cô, cô đang làm gì thế?