Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh

Chương 15: Mang thai và bệnh ung thư

Lúc này, trong mắt cô ta là Ngôn Tiểu An sợ hãi rụt rè, nhưng vẫn thẳng lưng nói: “ Khi người cả thế giới này chửi mắng tôi âm mưu đẩy em họ đi, tôi không hề phản bác, có lẽ, dù cho tôi phản bác, cũng sẽ không có ai tin lời tôi nói.

Lục Vân Trạm cực kỳ chán ghét tôi, tôi biết, anh ấy hận tôi, tôi cũng chưa bao giờ đi giải thích, tôi đang đợi Lục Vân Trạm nhận thức được con người chân chính của tôi, tôi luôn đợi anh ấy chủ động tin tưởng tôi.”

Ngôn Tiểu An cười cười, nụ cười đau khổ có chút buồn bực: “ Nhưng, có lẽ tôi không đợi được nữa.”

Dạ dày đau một cách kinh khủng, trán cô lấm tấm mồ hôi, dường như có thể nhìn thấy gân xanh nổi dưới da thịt mỏng manh.

Đáy mắt An Lan hoảng loạn, khó có thể dùng ngôn ngữ gì để miêu tả.

Cô ta cho rằng Ngôn Tiểu An, bỉ ổi vô liêm sỉ.


Ngôn Tiểu An trước mắt.....hơi ngốc ngếch, cùng với Ngôn Tiểu An mà cô ta quen biết đó, có chút không giống.

“ Cô An, câu trả lời của tôi, đã làm hài lòng trí tò mò của cô chưa?” Ngôn Tiểu An cắn rắn, cố nở nụ cười, hoặc là cô không có cách nào để xinh đẹp tao nhã như An Lan, hoặc là cô không có khí chất xuất chúng như An Lan......nhưng, ít nhất, cô còn có thể cười sáng lạn một chút.

“ Thế thì, tạm biệt.......”

An Lan bất ngờ nhìn Ngôn Tiểu An, người phụ nữ trước mặt, bóng dáng giống như kẻ điên ngã nhào xuống đấy. An Lan không còn kịp nghĩ nhiều, chạy lại gần, giữ người phụ nữ suýt nữa ngã xuống đất: “ Này! Này! Cô tỉnh lại đi! Này! Ngôn Tiểu An! Ngôn Tiểu An!”

Trước khi Ngôn Tiểu An nhắm mắt, nhìn thấy bóng dáng An Lan chạy lại, cô nhìn thấy trên mặt An Lan lộ vẻ hoảng sợ, cô nhìn thấy miệng An Lan không ngừng mấp máy, nhưng, cô không nghe thấy âm thanh gì hết, cuối cùng, trước mắt là một mảng màu tối tăm.

“ Mau đi lái xe!” An Lan nói với người quản lý: “ Mau đi!”

..........

Trong bệnh viện

Ngôn Tiểu An từ từ tỉnh lại.

Mở mắt ra, nghi ngờ nhìn An Lan ngồi bên cạnh mình.

“ Tôi đang ở bệnh viện sao?” Đôi mắt Ngôn Tiểu An chuyển động, nhìn xung quanh, yếu ớt hỏi.


“ uhm.”

“ Ồ........”

“ Ồ?” An Lan cau mày lại, “ Cô không có gì muốn hỏi sao?”

Có gì muốn hỏi?.......... Ngôn Tiểu An không hiểu lắm, bỗng nhiên hiểu ra, nói với An Lan: “ Cảm ơn cô đưa tôi đến bệnh viện.”

“ Như thế thôi à? Không còn gì muốn hỏi sao?”

Có gì khác muốn hỏi? Nói gì chứ?

An Lan nhìn bộ dạng Ngôn Tiểu An, đột nhiên cười khẩy một tiếng: “ Cô mang thai rồi, ba tháng.”


Ngôn Tiểu An mở trừng mắt, mắt đầy ngạc nhiên vui mừng, nhìn An Lan, cô ta lại nói: “ Đứa trẻ không giữ được, cô bị ung thư dạ dày, giai đoạn cuối.”

“ Tôi? Ung thư dạ dày? Giai đoạn cuối?” Cô sững người, tinh thần bất ổn.

“ Hiệu suất chữa ung thư dạ dày giai đoạn cuối gần như không có, đứa trẻ trong bụng cô, nhất định phải bỏ, nếu không, cô thật sự không sống nổi.” Nhìn người phụ nữ trước mặt, trong lòng An Lan không biết là mùi vị gì...... “ Cô không biết mình mang thai? Cũng không biết cô mắc bệnh ung thư dạ dày sao?”

Ngôn Tiểu An dường như không nghe thấy lời An Lan nói, mãi hồi lâu, mới ý thức được, Ngôn Tiểu An nắm lấy tay An Lan nói: “ Đừng nói cho người khác, tôi xin cô.” Còn tay kia, đặt lên bụng mình với tư thế bảo vệ.

An Lan cảnh giác nhìn Ngôn Tiểu An, “ Cô muốn làm gì? Muốn sinh đứa bé này sao?”

“ An Lan, xin cô, giúp tôi, tôi nhất định sẽ sống đến ngày đứa bé sinh ra.” Ngôn Tiểu An tha thiết nói: “ Xin cô thay tôi giữ bí mật, đừng nói cho bất cứ ai.”