Nếu Đời Anh Vắng Em

Chương 26: Những điều tốt đẹp từ trên trời rơi xuống

Như vậy, đây là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Trái đất: một quả cầu tĩnh lặng màu xanh trong sáng, lơ lửng trong bầu khí quyển bằng ête. Còn tôi, một đốm bụi mỏng manh mang tâm hồn, tôi âm thầm bay lượn trong khoảng không, ra đi từ khối màu xanh xa xôi này để ném mình vào chân trời vô định.

William HOPE HODGSON

Khu vực xuất phát

23h 46

Vòm trời là nhà hàng sang trọng bậc nhất trong Khu vực xuất phát.

Ba chục chiếc bàn tròn phủ khăn vải màu kem được bố trí hài hòa trong một căn phòng đẹp với thiết kế hiện đại và lịch sự. Một bức màn tuyệt đẹp căng trên tường được dệt từ hàng trăm sợi tơ phản quang bao bọc căn phòng trong bầu ánh sáng dìu dịu, tạo ra một không khí ấm cúng và tinh tế.

Ở chính giữa gian phòng, một lò sưởi hiện đại mang đến cho gian phòng vẻ tiện nghi ấm áp.

Ngay cả tại đây, ngưỡng cửa thiên đường, khách hàng trông vẫn giống khách ở mọi khách sạn cao cấp khác: đám tỷ phú mới nổi người Nga và Trung Quốc, những ông trùm dầu mỏ Trung Đông, những người thành đạt và thời thượng bậc nhất diện đồ Louis Vuitton...

Giữa đám người này, Martin và Archibald ngồi tại một bàn gần cửa sổ lớn, nơi tràn đầy ánh sáng hắt vào từ đường băng, ngoài đó những chuyến bay vẫn liên tục khởi hành không ngừng nghỉ, cho dù đã rất khuya.

- Trông cậu không ổn lắm, cậu bé, Archibald vừa nhận xét vừa hào hứng ăn món ức ăn kèm với mì ống do nhà hàng tự làm và nấm rừng.

Martin chỉ ănv ài miếng thịt cừu Aveyron.

- Thật dễ dàng lấp đầy cái bụng rỗng khi ông biết chắc ông sẽ thoát chết! Nhưng tôi phải nhắc để ông nhớ, tôi sắp chết.

- Ai mà chẳng có một ngày phải chết, không hôm nay thì hôm khác, Archibald vặc lại.

- Đúng, nhưng tôi phải chết vào sáng ngày mai!

- Cậu nói đúng, điều đó thật bất công, tên trộm thừa nhận. Tôi gấp đôi tuổi cậu và tôi cũng phải thừa nhận rằng chính tôi đã lôi cậu vào vụ rắc rối này...

Hắn tự rót cho mình một ly rượu vang và đặt chai rượu trên bàn chờ nằm sát bàn ăn. Mouton-rothschild 1945, Romanée-conti 1985: những loại rượu vang dang giá nhất cho một buổi tối cực kỳ đặc biệt.

- Cậu có chắc là không muốn nếm thử chút rượu Bourgogne không? Archibald hỏi lại. Thật đáng tiếc nếu chết mà không thử nếm qua thứ rượu lừng danh này.

- Ông cứ việc cuốn xéo đi với thứ rượu của ông! Martin trả lời bằng giọng mệt mỏi.

Đầu dựa vào người anh, Lizzie đã ngủ thiếp đi trên ghế. Trước mặt cô bé là phần còn lại của cái bánh Burger Royal được cho thêm giăm bông hun khói và pho mát dê.

Archibald lấy từ trong túi áo ra một hộp diêm và dùng dao vót thành tăm, một thói quen cũ thật tương phản với một nơi tinh tế và kín đáo như chỗ này.

- Tôi đang tự hỏi trước khi dùng tráng miệng, tôi có nên để mình bị cám dỗ bởi món chim bồ câu rút xương nhồi gan ngỗng béo không, hắn vừa nói vừa giở cuốn thực đơn. Cậu nghĩ sao?

Lần này, Martin quyết định không đáp lại lời khiêu khích.

Qua cửa sổ, anh nhìn lên bầu trời và những ngôi sao. Hơn bao giờ hết, anh bị cuốn hút bởi quầng sáng mà thoạt nhìn anh ngỡ là mặt trăng, song có lẽ đó chính là Trái đất: một hành tinh màu xanh lơ lửng, xa xôi, với những người sống trên đó đang yêu nhau, giết hại lẫn nhau và cũng đang dần hủy hoại luôn cả hành tinh.

Trên hành tinh đó, anh đã luôn cảm thấy mình cô đơn, nhưng anh lại không đang tâm rời bỏ.

- Chúng ta cần nói chuyện, cậu bé...

Martin nhìn lên. Phía trên những chiếc ly pha lê, ánh mắt của Archibald lấp lóa như một ngọn lửa. Các đường nét trên mặt hắn sắt lại, trên gương mặt hốc hác đó người ta không còn thấy vẻ đùa giỡn nữa.

- Ông muốn chúng ta nói chuyện gì bây giờ?

- Nói về Gabrielle.

Martin thở dài:

- Ông muốn biết gì? Bản chất những mục đích của tôi?

- Chính xác.

- Những mục đích của tôi bao giờ cũng cao thượng hết mức, nhưng dù sao, đối với tôi, mọi chuyện cũng đã qua rồi...

Anh quyết định uống một ly rượu vang trước khi tiếp tục:

- Hơn nữa, ông biết không: con gái ông quả là nguy hiểm. Cũng nguy hiểm như ông! Một người điên rồ đang tâm phá hủy hạnh phúc ngay khi nó vừa ló dạng.

Một người phục vụ dọn bàn cho họ. Archibald bỏ qua món tráng miệng và gọi hai tách cà phê mà không cần hỏi ý anh.

- Đêm nay, tôi có một tin tốt và một tin xấu cho cậu, chàng trai.

Martin thở dài:

- Trong tình cảnh của tôi hiện giờ, ông nên bắt đầu bằng tin tốt.

- Tin tốt, cậu vẫn luôn là người đàn ông duy nhất được con bé yêu.

- Ông thì biết gì về chuyện đó chứ? Ông chưa hề quan tâm tới con gái của ông trong suốt ba mươi năm qua! Ông có biết gì về cô ấy đâu.

- Đó là cậu tưởng như vậy. Nhưng tôi sẽ cho cậu biết một vài điều.

- Ông nói đi...

- Cho dù nhìn bề ngoài có vẻ không phải, nhưng tôi hiểu rõ Gabrielle hơn bất cứ ai.

- Hơn cả tôi?

- Tất nhiên, nhưng điều này có gì quá phức tạp đâu.

Nhìn thấy ánh mắt giận dữ của Martin, Archie giơ bàn tay ra dấu xoa dịu:

- Gabrielle là một người phụ nữ rất đặc biệt. Xem ra, cậu đã nhận ra điều đó từ khi còn rất trẻ và điều này ở cậu thật đáng nể...

Biết rằng người này rất hiếm khi khen ai, Martin chấp nhận lời khen với vẻ hài lòng.

- Gabrielle rất kiên định, chân thành và rộng lượng, Archie tiếp tục. Đôi khi hơi phức tạp khó hiểu, giống như mọi phụ nữ khác...

Martin gật đầu. Về điểm này, cánh đàn ông luôn đồng tình với nhau.

- Gabrielle, Archie tiếp tục, là người phụ nữ đáng gắn bó cả một đời, một viên đá quý độc đáo, còn hiếm thấy hơn cả viên kim cương tôi từng định đánh cắp.

Người phục vụ mang hai tách expresso kèm theo một khay đồ ngọt. Archie nhặt lấy một miếng mứt quả việc ả.

- Gabrielle là người có nghị lực và cá tính, nhưng nếu chịu khó dành thời gian để tìm hiểu bên trong vẻ bề ngoài, có thể đoán nó đã phải chịu nhiều tổn thương trong cuộc sống. Và ngay cả điều này, tôi biết cậu dã hiểu ra từ đầu.

- Đúng vậy, nhưng ông đang muốn dẫn câu chuyện đến đâu đây? Martin nổi cáu uống một hơi cạn sạch tách cà phê nóng bỏng.

- Tôi muốn cậu dẫn câu chuyện tới đâu ư, cậu bé? Không thể nói cậu là người sâu sắc được, đúng không? Gabrielle không cần một anh chàng non chẹt cứ đau đáu với những vấn đề quá khứ. Con bé không cần thêm một người đàn ông khiến nó phải đau khổ hơn cả những người đàn ông khác. Nó cần một người đàn ông có thể là mọi thứ đối với nó: một người bạn, một người tình, người tri kỷ, người yêu và thậm chí đôi khi còn là kẻ thù của nó... Cậu có hiểu điều tôi nói không?

- Một người đàn ông đúng như tôi, một gã ngu xuẩn, mà khéo hôm nay tôi vẫn còn đóng vai ấy nếu như ông không tới giở trò phá bĩnh.

Bực mình, Martin đứng dậy rời khỏi bàn và...

° ° °

Bệnh viện Lenox

1h09

- Tỉnh dậy đi, bác sĩ Giuliani!

Cô y tá bật hết đèn neon trong căn phòng nhỏ dành cho các bác sĩ trực. Claire mở mắt. Cô không hề ngủ. Nói đúng ra đã nhiều năm nay cô không hề ngủ được tử tế. Chỉ vài giấc chợp mắt chớp nhoáng từ đêm này sang đêm khác. Những giấc ngủ vụn vặt chẳng đủ để cô lấy lại sức và in lại quanh mắt cô những quầng thâm thường xuyên chẳng có cách nào xóa mờ di được.

- Đây là kết quả chụp phim của Martin Beaumont. Huyết áp của anh ta đang tăng!

Claire đeo kính vào và chăm chú nhìn bản phim chụp trong ánh đèn neon. Bản chụp phim thứ hai này quả là đáng báo động: máu đã ứ đọng giữa màng cứng và não bộ, tạo thành một cục máu bầm có kích thước đáng lo ngại. Giữa màng não, nhiều động mạch nhánh đã vỡ cùng lúc gây xuất huyết. Cục máu đông đã chèn vào não bộ bên trong hộp sọ, và nếu không được phẫu thuật ngay lập tức, đến lượt các mạch máu sẽ co lại, chặn đường không cho ô xy tới các tế bào não và điều này sẽ gây ra những tổn thương không thể cứu vãn.

Cần phải phẫu thuật ngay lập tức mới có thể có cơ may làm tan máu bầm, nhưng cơ thể Martin đã quá yếu nên Claire sợ rằng anh không thể qua khỏi.

- Báo với bác sĩ gây mê, chúng ta chuyển bệnh nhân lên phòng mổ!

° ° °

Khu vực xuất phát

1h12

Archibald mở cửa quán bar Harry"s Bar.

Bầu không khí ấm cúng, được cách âm gợi nhớ tới các câu lạc bộ của London, với tường lát gỗ gụ, ghế da cũ kiểu Chesterfield và những ghế dài bọc vải nhung màu đỏ Bordeaux.

Hắn băng qua chỗ dành cho người hút thuốc và đến gần chỗ Martin đang ngồi nhấm nháp một ly mojito.

Nhìn ly cocktail của anh chàng cảnh sát trẻ, hắn bĩu môi vẻ hoài nghi không che giấu:

- Thứ đồ uống này dành cho đàn bà chứ, phải không?

Martin cố tình lờ đi.

Archibald săm soi quầy rượu bằng con mắt của người sành sỏi, một dãy dài những chai rượu whisky được xếp đều tăm tắp sau quầy bar như những giá sách cổ trong thư viện. Đột nhiên, hắn sáng mắt lên khi thoáng nhìn thấy báu vật: một chai Glenfiddich loại quý hiếm, được sản xuất năm 1937, nhãn rượu scotch lâu đời nhất trên thế giới.

Hắn gọi một ly và ngắm nghía, vẻ hài lòng, thứ chất lỏng quý giá màu hổ phách.

- Cứ để luôn chai rượu trên bàn, cậu bé! hắn tuyên bố với nhân viên quầy bar.

Martin liếc mắc quan sát hắn. Lúc này, Archie đang hít hà ly rượu của mình với vẻ hào hứng không hề che giấu, thưởng thức mùi hương caramel, sô cô la, đào và quế. Sau đó, hắn nhấp một hớp rượu và khoan khoái tận hưởng những hương vị tinh tế.

Hắn rót thêm một ly, đưa cho Martin:

- Hãy thử một nhấp xem, chàng trai! Cậu sẽ thấy: nó khác hẳn cái thứ nước có ga của cậu.

Martin thở dài, nhưng Archibald đã khơi dậy sự tò mò của anh.

Đến lượt mình, anh nhấp một ngụm whisky và, cho dù chẳng phải một chuyên gia, anh vẫn bị cám dỗ bởi những hương vị hòa quyện của thứ rượu mạnh này.

- Thế nào? Cậu thấy sao?

- Đúng là xé họng! Martin thừa nhận và uống một hơi cạn ly scotch.

- Cậu có biết tôi bắt đầu thấy thích cậu không! Thôi nào, giờ thì chúng ta sẽ tìm chỗ nào yên tĩnh mà ngồi, hắn vừa đề nghị vừa mang chai Glenfiddich đi.

Martin do dự không muốn theo. Anh căm hận Archibald ghê gớm, nhưng anh lại không có đủ can đảm ngồi một mình trong suốt những giờ cuối cùng này. Và việc ngồi cùng với kẻ thù truyền kiếp vừa khiến anh hài lòng lại vừa làm anh khó chịu.

Hai người đàn ông ngồi xuống chiếc trường kỷ bọc da, đặt quanh một chiếc bàn thấp bằng gỗ keo và gỗ xoài đánh vecni.

Với nội thất sang trọng, khung cảnh nơi này nhuốm vẻ "câu lạc bộ dành cho các quý ông", theo kiểu "thời xa xưa", nơi những người đàn ông thường tụ tập để thưởng thức một điếu xì gà và một ly cognac trước khi bắt đầu một ván bài bridge trong lúc nghe nhạc của Sinatra.

- Tôi mời cậu một điếu xì gà chứ?

Martin từ chối:

- Ông có biết niềm vui nào khác trong cuộc sống ngoài uống rượu, hút thuốc hoặc ăn trộm những bức tranh không?

- Ồ, thôi đi, cậu đừng có giảng cho tôi nghe những giáo lý ẩm ương kiểu Coca không đường của cậu. Cậu cứ làm như nó tốt hơn cho sức khỏe thật ấy!

Martin cau mày, Archie khẽ nhếch miệng cười:

- Phải, tôi cũng biết được đôi điều về cậu, Martin Beaumont...

- Thực ra ông biết được những gì?

- Tôi biết cậu là người dũng cảm và chân thành. Tôi biết cậu sống bằng lý tưởng, rằng người ta có thể đặt lòng tin ở cậu và theo cách riêng của mình, cậu là một người có tâm.

- Nhưng...

- Nhưng sao?

- Thường khi người ta mở màn bằng một tràng những lời khen ngợi, chắc chắn là để rào đón cho một loạt những lời chỉ trích, có đúng không?

Archie trợn mắt nhìn.

- Chỉ trích? Phải, nếu cậu muốn tôi cũng có thể nói.

Martin sẵn sàng tiếp chiến:

- Mạnh dạn lên, ông không phải ngại.

- Trước hết, cậu không hiểu gì về phụ nữ.

- Tôi không hiểu gì về phụ nữ ư!

- Không. Suy cho cùng, cậu nhìn thấy ở họ những điều mà người khác không nhìn thấy, song cậu lại không hiểu chút gì về những điều phụ nữ nói. Cậu không biết cách giải mã.

- Thật sao? Ông hãy thử nói rõ hơn một chút...

Archibald nheo mắt cố tìm một ví dụ.

- Khi một người phụ nữ nói không với cậu, điều đó thường có nghĩa là có, nhưng em sợ.

- Ái chà, tiếp đi.

- Khi phụ nữ nói có thể, điều đó thường có nghĩa là không.

- Thế khi phụ nữ nói có?

- Khi phụ nữ nói có, điều đó có nghĩa là có lẽ được.

- Thế như thế nào mới là có?

Archie nhún vai.

- Đơn giản nói có là điều không tồn tại trong từ điển của phụ nữ.

Martin ngờ vực:

- Theo tôi, ông là một tên trộm thì tài ba hơn là một nhà tâm lý học...

- Có lẽ vì tôi thiếu những kinh nghiệm mới mẻ, Archibald thừa nhận.

- Sao chúng ta không nói về Gabrielle?

- Chúng ta đang nói về con bé đấy thôi, cậu bé, tôi cứ nghĩ là cậu đã hiểu ra rồi chứ...

- Tại sao ông lại tìm cách chia rẽ chúng tôi?

Archie đưa mắt nhìn lên trời.

- Hoàn toàn ngược lại, đồ ngốc! Chính tôi đã tới tìm cậu, chính tôi đã làm mọi thứ để cậu lao mình theo dấu vết của tôi, chính tôi đã lôi cậu đến San Francisco để cậu gặp lại con bé, vì tôi biết nó vẫn chưa quên được cậu!

Hắn bắt đầu cao giọng.

- Rồi sao nữa? Martin hỏi.

- Sau đó, đúng là tôi cảm thấy sợ hãi và tôi muốn thử thách cậu, Archibald thừa nhận.

- Ông đã phá hoại tất cả mọi thứ!

- Không đúng, bởi vì nếu không có tôi, cậu sẽ không bao giờ có đủ can đảm quay lại tìm con bé! Đó mới chính là vấn đề của cậu, Martin Beaumont: cậu sợ!

Martin không chắc mình đã hiểu. Archie nhấn mạnh:

- Cậu có biết câu nói của Mandela: chính ánh sáng của chúng ta; chứ không phải bóng đêm của chúng ta, mới làm chúng ta sợ hãi nhất. Điều khiến cậu sợ hãi, chàng trai, không phải là những điểm yếu, mà chính là những phẩm chất của cậu. Thật đáng sợ, đúng không, khi thấy rằng mình sở hữu quá nhiều ưu điểm? Thà tắm mình trong sự tầm thường để nguyền rủa cả thế giới còn dễ chịu hơn...

- Ông đang cố nói gì với tôi vậy?

- Tôi muốn cho cậu một lời khuyên: hãy quên đi nỗi sợ hãi của cậu và dám mạo hiểm đi tìm hạnh phúc.

Martin nhìn Archibald. Trên khuôn mặt hắn, không hề có nét đe dọa hay hằn học. Chỉ có sự cảm thông. Lần thứ hai, Martin cảm thấy như giữa anh và hắn có một mối liên hệ gắn kết như tình bằng hữu.

- Lúc nãy, ông nói ông có hai tin, một tốt và một xấu.

- Đó chính là điều tôi muốn nói.

- Thế tin xấu là gì?

Archibald để anh hồi hộp rồi mới tuyên bố:

- Tin xấu là cậu sẽ phải quay lại đó, chàng trai ạ! Hắn vừa nói vừa đặt trước mặt anh tấm thẻ lên máy bay giống như người ta hạ một con át chủ bài.

Điểm xuất phát Điểm đến NgàyGiờ Số ghế

Khu vực xuất phát Sống 26/12/2008 07h05 32F

- Tôi không hiểu.

- Cậu tưởng là cậu đã kết thúc chuyện yêu đương và phiền não sao? Không, mọi chuyện không thể dễ dàng như vậy được: cậu sẽ quay trở lại thay tôi.

- Đánh tráo ư?

- Phải. Các tấm thẻ lên máy bay chẳng hề ghi tên. Không có gì cấm được chúng ta đổi cho nhau.

- Tại sao ông làm như vậy?

- Ồ, cậu đừng tưởng rằng tôi phải hy sinh. Phần tôi, đằng nào tôi cũng chẳng còn sức và cũng không còn khả năng thực hiện những giấc mơ của mình.

- Ông đang bị ốm sao?

- Bị kết án thì đúng hơn: căn bệnh ung thư khốn kiếp.

Martin lắc đầu, trong khi một tấm màn buồn bã buông xuống trước mặt anh.

- Vậy... sao lại là tôi?

Lúc này, quầy bar đã vắng hẳn. Chỉ còn những nhân viên quầy rượu đang tiếp tục lau các loại ly cốc phía sau quầy.

- Bởi vì chỉ có cậu, chàng trai ạ, chỉ có cậu mới có thể giải được phương trình này. Cậu đã đủ can đảm theo tôi đến tận đây. Bởi vì cậu thông minh hơn lũ FBI, bọn mafia Nga và tất cả cảnh sát trên thế giới cộng lại. Bởi vì cậu không dùng đầu để nghĩ, mà còn dùng cả trái tim. Bởi vì cậu đã từng bị đấm vào mặt nhiều lần, nhưng cậu vẫn đứng trơ trơ. Vì theo một kiểu nào đó, cậu chính là tôi, ngoại trừ việc cậu sẽ thành công ở nơi mà tôi đã thất bại: cậu sẽ tìm thấy tình yêu...

McLean dốc cạn chai whisky cho đầy hai ly cuối cùng của họ. Họ giơ cao ly rượu, cụng ly rồi đổi vé cho nhau.

Sau đó, Archie nhìn đồng hồ rồi đứng lên khỏi ghế.

- Thứ lỗi cho tôi, nhưng tôi không còn nhiều thời gian và tôi còn có một việc cuối cùng phải làm trước sáng mai.

Hắn khoác áo măng tô lên mình rồi nói, sau thoáng do dự:

- Cậu biết không, về Gabrielle... Bề ngoài nó có thể tỏ ra phức tạp, nhưng thực chất nó rất đơn giản rõ ràng. Đừng làm cho nó đau khổ, cho dù chỉ là một phút.

- Tôi hứa, Martin nói.

- Được, tôi không có khiếu lắm trong việc nói lời tạm biệt...

- Chúc may mắn.

- Chúc cậu may mắn, chàng trai.

Điểm xuất phát Điểm đến Ngày Giờ Số ghế

Khu vực xuất phát Chết 26/12/2008 9h00 6B

Chỉ còn ba tiếng nữa. Chỉ còn ba tiếng nữa là đến giờ...

- Sữa chua Hy Lạp, dâu tươi, vải, bánh mì nướng và một ly sô cô la thật nóng! Martin vui vẻ nói và đặt lên bàn một khay đồ ăn sáng.

Anh mỉm cười với cô bé rồi ngồi xuống chỗ bên cạnh trên ghế dài và bắt đầu làm cho cô bé một miếng bánh mì phết bơ.

Cô hớp một ngụm cacao rồi cắn một miếng bánh mì nướng thật to. Con người không thể chỉ sống bằng tình yêu và nước lã, ngay cả trong khu vực xuất phát này...

- Này, người đưa thư đã ghé qua đây, anh nói đùa và chìa cho cô bé chiếc phong bì.

Ánh mắt lúng túng, cô bé sững người không phản ứng, cứ giữ nguyên chiếc phong bì trong tay.

- Nào, mở ra xem đi!

Cô bé xé phong bì ra và thấy bên trong có một tấm vé máy bay mới.

--- ------ ------ ------ -------

1. Tựa đề một cuốn tiểu thuyết của Dinaw Mengestu lấy cảm hứng từ một câu nói của Dante. (Chú thích của tác giả).