Nam Thành Gió Nổi

Quyển 5 - Chương 24: {Ngoại truyện Cố - Triệt}

Cố Kỳ Viễn lần thứ nhất ý thức được tâm ý của mình đối với A Triệt, là sau khi Nam Úc Thành trở lại tháng thứ ba.

Khởi đầu Cố Kỳ Viễn chỉ là coi A Triệt giống như em trai của mình mà chăm sóc. Sau đó không biết làm sao thứ bên trong thứ tình cảm này lẫn vào một chút ý tứ hàm xù khác.Vừa mới bắt đầu Cố Kỳ Viễn còn không có chú ý, mãi đến tận một ngày nào đó được Lâm Hành nhắc nhở, Cố Kỳ Viễn mới bỗng nhiên ý thức được chính mình dĩ nhiên đối với A Triệt sinh ra một loại dục vọng chiếm hữu không thể khống chế.

Đàn ông, vĩnh viễn là sinh vật vô cùng nghe theo bản tính. Dục vọng chiếm hữu thường thường xuất hiện ở ham muốn của bản thân hoặc là dưới tình huống phối ngẫu (tình cảm vợ chồng) mới có thể sản sinh. Nhưng là... Đối với A Triệt sản sinh dục vọng chiếm hữu? Cái ý niệm này khiến Cố Kỳ Viễn tàn nhẫn mà nổi da gà đến một tuần, đến cuối tuần thứ hai, hắn rốt cục tuyệt vọng thừa nhận sự thực này.

Sau khi ý thức được tình cảm của mình đối với A Triệt, Cố Kỳ Viễn cũng không nhanh chóng hành động thực thi. Đương nhiên, chuyện này không có nghĩa là hắn không có dự định —— trên thực tế, sở dĩ không hành động thực thi nguyên nhân chủ yếu có hai cái: Một là bởi vì gần nhất công ty đang trù bị một sản phẩm mới ra thị trường, Cố Kỳ Viễn thực sự quá mực bận bịu; hai, thì lại là bởi vì A Triệt thật sự là quá... Chậm chạp.

Trì độn đến mức Cố Kỳ Viễn phát hiện bản thân không biết làm sao đối xử với A Triệt, tựa hồ A Triệt mãi mãi không bao giờ có chuyện cậu ta sẽ sản sinh ra tình cảm yêu đương.

Đương nhiên, chuyện này cùng A Triệt vốn là lcó quan hệ rất lớn. Làm một con quỷ, mục đích A Triệt được chế tạo ra là vì phục vụ Cố gia, tuy rằng trong quá trình này tính cách của A Triệt khả năng xuất hiện một số sai lệch kỳ lạ, thế nhưng cái này cũng không ảnh hưởng cậu ta thực sự là quỷ.

Coi như A Triệt cuối cùng biến thành người bình thường, thế nhưng đã làm quỷ rất lâu rồi tư tưởng cũng không dễ gì bị thay đổi.

—— dù sao, A Triệt đã làm quỷ có lịch sử ngàn năm, mà thời gian làm người, vẫn chưa tới ba năm.

Lúc Cố Kỳ Viễn tranh thủ lúc rảnh rỗi, vô số lần công khai ám chỉ, A Triệt vẫn là thờ ơ không động lòng, Cố Kỳ Viễn rốt cục nổi giận.

Vừa vặn lúc đó công ty cũng bước vào giai đoạn nghỉ ngơi, lại qua một tháng, Cố Kỳ Viễn triệt để hết bận nhàn rỗi, liền cùng Lâm Hành đặt trước một kế hoạch du lịch.

Dựa theo ý nghĩ Lâm Hành, vốn là kế hoạch xuất ngoại du lịch một lần. Thế nhưng cân nhắc đến A Triệt là lần thứ nhất xa nhà, phải tha hương đi đến nơi đất khách quê người có thể sẽ không quen, bởi vậy liền đổi địa điểm thành thành phố ven biển phía Nam.

Du lịch ngày thứ nhất, A Triệt bởi vì ngày hôm trước buổi tối ăn quá nhiều đau bụng mà bỏ lỡ chuyến bay đặt trước, bốn người cực kỳ chật vật một lần nữa đặt xong vé máy bay, đợi đến đến khi đến nơi đã đến buổi tối.

Ban đêm, Lâm Hành tự nhiên là cùng Nam Úc Thành ở chung một phòng, A Triệt cùng Cố Kỳ Viễn thì bị phân đến phòng đối diện.

Đối với điểm này, A Triệt còn biểu hiện ra bất mãn mãnh liệt A Triệt đối với chuyện có thể đi du lịch cùng Lâm Hành phi thường mong mỏi mãnh liệt, trong đầu óc của cậu đã lên kế hoạch có thể cùng anh trai nhỏ cùng giường cùng gối, cùng nhau thảo luận cảnh đẹp bên đường. Bởi vậy khi cậu vào ở khách sạn, lại phát hiện mình cùng Cố Kỳ Viễn chung phòng, A Triệt mặt đen, cậu cảm giác mình rất muốn về nhà.

A Triệt bất mãn mà gỡ bỏ hành lý của mình, từ bên trong móc ra một đống lớn gì đó ném vào trên giường, sau đó liền chạy tới trên ban công hóng mát.

Phòng Lâm Hành thì ở phòng bên cạnh, từ trên ban công phòng của A Triệt vừa vặn có thể nhìn thấy ban công bên ngoài của phòng Lâm Hành.

Lúc này phòng Lâm Hành đang đóng cửa sổ, bên trong cửa sổ có ánh sáng xuyên thấu qua rèm cửa sổ chiếu tới trên ban công, A Triệt có thể thấy rõ ràng bên cửa sổ có hai bóng người đang ôm nhau.

Được rồi... Xem phân lượng của Nam Úc Thành thật vất vả mới trở về.

A Triệt nhẫn nhịn.

Ở ngoài ban công thổi một hồi gió lạnh, không phải không thừa nhận một vùng thành phố cạnh biển vào buổi tối khiến người ta cảm thấy vô cùng thư thích. Bọn họ vào ở khách sạn đối diện bờ biển, từ trên ban công là có thể nhìn thấy sóng biển cách đó không xa ở trong màn đêm thâm thuý mà mê người. A Triệt vốn là mang theo chút tức giận từ trong phòng lao ra, không nghĩ tới lập tức nhìn thấy cảnh này, cảm thấy tâm tình mình tốt hơn rất nhiều, ngoắc ngoắc tay đem Cố Kỳ Viễn gọi lại đây.

Cố Kỳ Viễn đi tới đơn giản nhìn cảnh sắc bên ngoài, hiển nhiên sự chú ý của hắn cũng không tập trung vào phong cảnh, ngược lại đối A Triệt nói: "Đi thu thập một chút đồ vật của cậu đi, tắm rửa nghỉ ngơi sớm một chút."

"Gấp cái gì, tí nữa đi cũng được." A Triệt vung vung tay, ánh mắt đột nhiên thoáng nhìn nơi nào đó phía dưới: "Ai, anh xem chỗ đó, nơi đó là suối nước nóng? Chúng ta có thể đi ngâm hay không?"

Cố Kỳ Viễn theo phương hướng cậu chỉ nhìn lại, ở giữa trung tâm khách sạn cách đó không xa có một suối nước nómh, hoàn cảnh nhìn qua cũng không tệ lắm, vị trí cũng không coi là xa xôi, Cố Kỳ Viễn liếc mắt nhìn thời gian, liền liếc sang ban công bên cạnh, trong đầu chuyển qua một ý nghĩ, nửa ngày, mới mặt không thay đổi nói: "Là suối nước nóng. Cậu bây giờ muốn đi?"

A Triệt kỳ thực chính là thuận miệng vừa hỏi, cũng không muốn lập tức liền đi, không nghĩ tới Cố Kỳ Viễn đã vậy còn trả lời, A Triệt lúc này cười nói: "Được a, được a, hiện tại liền đi! Tôi đi gọi anh trai nhỏ bọn họ!" Nói liền chuẩn bị chạy sang phòng ben cạnh, Cố Kỳ Viễn đem người kéo lại, thần sắc nghiêm túc nói: "Bọn họ đã nghỉ ngơi rồi."

A Triệt mờ mịt phản bác: "Không có a, tôi vừa nhìn thấy bọn họ còn đứng ở bên cửa sổ." Nói liền nhìn lại bên công phòng bên cạnh, đã thấy không biết khi nào phòng đối diện dĩ nhiên đã tắt đèn.

"Ồ, sớm như vậy liền ngủ?" A Triệt lẩm bẩm: "Lẽ nào bọn họ rất buồn ngủ?"

Cố Kỳ Viễn ý vị thâm trường nói: "Hết thảy người đang yêu đều dễ dàng mệt rã rời." Nói, vỗ vỗ đầu A Triệt: "Đi thôi, đi dọn dẹp đồ vật, chúng ta đi xuống lầu."

Hai người thu thập xong đồ vật chuẩn bị xuống lầu, một bên khác trong phòng tắt đèn Lâm Hành đang nghe trộm bọn họ nói chuyện, lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường.


Cậu quay đầu đâm đâm Nam Úc Thành: "Ai, anh có phát hiện hay không, Kỳ Viễn đang chuẩn bị hạ thủ đúng không?"

Nam Úc Thành đang gửi tin nhắn, nghe vậy cười cười: "Đương nhiên, nếu không em cho rằng cậu ta làm gì chợt nghĩ đến mời chúng ta ra ngoài du lịch?

Lâm Hành vừa nghĩ, cũng đúng. Ở trong ấn tượng của cậu Kỳ Viễn tựa hồ xưa nay chưa từng làm chuyện như vậy. Nghĩ như vậy Kỳ Viễn thật sự rất coi trọng A Triệt, Lâm Hành trong lòng cũng thanh thản rất nhiều. Cậu chạy tới ngồi vào bên cạnh Nam Úc Thành, nhẹ giọng nói: "Anh có phát hiện, hai năm qua tính cách Kỳ Viễn thay đổi rất nhiều hay không? Thật giống như... sáng sủa hơn?"

Nam Úc Thành hàm hồ "A" một tiếng, không tỏ rõ ý kiến.

Lâm Hành đến gần nhìn một chút điện thoại di động trong tay anh, thấy Nam Úc Thành tựa hồ đang giúp Dương Dương phân tích một vụ án nào đó, rõ ràng biết mình lúc này không nên quấy nhiễu mà Lâm Hành vẫn còn có chút không nhịn được.

Cậu đến gần ở trên bả vai Nam Úc Thành cắn nhẹ, nói lầm bầm: "Em cũng muốn ngâm suối nước nóng."

Nam Úc Thành không để ý tới cậu. Một lát sau, gửi xong tin nhắn, ném điện thoại sang một bên, xoay người lại ôm Lâm Hành ném lên giường: "Ngâm suối nước nóng gì, ngủ."

Khác với bầu không khí ngọt ngào của Nam Úc Thành và Lâm Hành, bầu không khí giữa A Triệt cùng Cố Kỳ Viễn thì lại có vẻ hơi vi diệu.

Sau khi đến suối nước nóng, Cố Kỳ Viễn rất nhanh giải quyết xong các loại thủ tục. Xuất phát từ một loại tâm lý nào đó không muốn người ta biết, Cố Kỳ Viễn không có lựa chọn công khai, mà là đơn độc chọn một cái phòng riêng. Phòng riêng đại khái khoảng hai mươi mét bằng phẳng, có phòng vệ sinh và phòng nhỏ dùng để thay quần áo.

Bố cục của phòng riêng là phòng bán lộ thiên, bên trong góc trồng một gốc cây anh đào, dưới tàng cây là cục đá xây thành hồ nước nóng, trên mặt nước sương mù mịt mờ, A Triệt vừa đi vào liền rất thích thú, hét lên một tiếng nhanh chóng cởi quần áo ra lại nhảy vào trong hồ.

Cố Kỳ Viễn đứng ở một bên đang muốn nói cái gì cũng không kịp mở miệng liền bị bắn một thân nước ấm: "..."

Hai người phục vụ hướng dẫn: "..."

A Triệt ngâm mình ở bên trong suối nước nóng hồn nhiên hí hửng: "Gào gào gào gào gào gào gào gào gào gào!"

"Thôi, hai người đi ra ngoài trước đi." Cố Kỳ Viễn nhức đầu đối với người phục vụ nói, thông báo vài câu, mãi luôn nhấn mạnh không muốn người khác tới quấy rầy, lúc này mới đóng cửa lại, đi phòng thay đồ thay quần áo.

Chờ Cố Kỳ Viễn thay xong quần áo đi ra, A Triệt đã không còn hưng phấn như lúc đầu, đang dựa vào bên cạnh hồ, hai má đỏ bừng bừng nhìn cây anh đào trên đỉnh đầu, biểu tình nhộn nhạo mười phần.

Cố Kỳ Viễn giật mình trong lòng, giả bộ trấn định xuống nước.

A Triệt nhìn thấy hắn lại đây, con ngươi sáng ngời, lại chạy tới, đến bên cạnh Cố Kỳ Viễn, nịnh nọt hỏi: "Ai, Cố Cố, chúng ta sẽ ở đây ở mấy ngày?"

Cố Kỳ Viễn liếc hắn một cái: "Một tuần đi, làm sao?"

"Vậy..." A Triệt nuốt nước miếng một cái, lấy lòng nói: "Tôi có thể mỗi ngày buổi tối đều tới nơi này không?"

Cố Kỳ Viễn làm bộ trầm tư, thấy A Triệt khẩn trương nhìn mình, chậm rì rì nói: "Suối nước nóng nơi này rất nổi danh."

"Ồ." A Triệt mờ mịt gật đầu.

"Cho nên..." Cố Kỳ Viễn mạn điều tư lý nói: "Giá tiền của nó cũng rất đắt."

A Triệt gật đầu động tác ngừng lại.

"Cậu bình thường ở nhà tôi ăn mặc chi phí đều là tiền từ trên người tôi bỏ ra." Cố Kỳ Viễn tiếp tục mặt không đổi sắc dao động: "Đến đây du lịch còn muốn hưởng thụ loại phục vụ đắt giá này..." Vừa nói, một bên hài lòng nhìn thấy A Triệt sắc mặt dần dần mà thay đổi: "Cậu lẽ nào không có cảm thấy xấu hổ?"

"Tôi trước đây cũng vì Cố gia làm rất nhiều chuyện!" A Triệt bất mãn phản bác: "Nhiều năm như vậy! Tôi vẫn luôn đàng hoàng cùng Cố gia, bảo tôi tới hướng đông tôi tuyệt đối không đi hướng tây! Vẫn luôn rất nghe lời!"

"Nhưng là đó là lúc cậu làm quỷ." Cố Kỳ Viễn không mặn không nhạt nói: "Hiện tại cậu chính là một người bình thường, ăn uống tiêu dùng cũng là tôi bỏ tiền ra, cậu nói tôi nuôi cậu làm cái gì?"

A Triệt kinh hãi: "Anh đang chuẩn bị vứt bỏ tôi?!"


Cố Kỳ Viễn còn không có gật đầu, A Triệt liền đột nhiên từ trong hồ đứng lên, tức giận đến cả người run lên: "Cố Cố anh quá đáng vừa thôi! Tuy rằng tôi bây giờ không có tác dụng gì, nhưng là, nhưng là tôi vẫn có thể học! Tôi sẽ cố gắng! Tôi tốt xấu cũng theo anh thời gian dài như vậy, từ nhỏ nhìn anh lớn lên, không có công lao cũng có tâm sức, anh làm sao có thể nhìn tôi công cao chấn chủ* liền tá ma giết lừa*, giao thổ tử tẩu cẩu phanh, cao điểu tận, lương cung tàn, địch quốc phá, mưu thần vong*."

(*Công cao chấn chủ: người có công với đất nước)

(*Tá ma giết lừa: mượn cối say giết con lừa)

(*Giảo thố tử, tẩu cẩu phanh; cao điểu tận, lương cung tàn; địch quốc phá, mưu thần vong": "Thỏ khôn chết, chó săn bị mổ làm thịt; chim bay cao hết, cung tốt vất bỏ; nước địch phá xong mưu thần bị giết".)

Cố Kỳ Viễn vừa mới bắt đầu thấy A Triệt phản ứng lớn như vậy còn có chút bận tâm chọc A Triệt thật sự tức giận, dù sao Cố Kỳ Viễn sở dĩ nói như vậy kỳ thực cũng chính là muốn biến tướng cùng A Triệt bàn điều kiện mà thôi. Không nghĩ tới A Triệt lại giận đến mức như vậy, "Tá ma giết lừa", "Giảo thổ tử, tẩu cẩu phanh" còn miễn cưỡng có thể chấp nhận, nhưng là "cao điểu tận, lương cung tàn; địch quốc phá, mưu thần vong" rốt cục có liên quan gì tới chuyện này.

Bị trình độ ngữ văn của A Triệt sâu sắc đánh bại Cố Kỳ Viễn trầm mặc, hắn bắt đầu suy nghĩ mình có phải là nên trước tiên bồi dưỡng lại trình độ học văn của A Triệt, ngay cả nói chuyện luyến ái cũng văn chương như thế? Coi như biện hộ cho lời nói A Triệt chỉ sợ cũng nghe không hiểu đi, đến tột cùng phải làm gì, bằng không trước tiên tìm cho cậu ta lớp học thêm..?

Cố Kỳ Viễn khó giải thích được rơi vào trầm tư bắt đầu ở suy nghĩ càng ngày càng xa, mà A Triệt nhìn thấy Cố Kỳ Viễn không có phản ứng tâm cũng dần dần mà nguội lạnh. Vừa nãy dưới cơn nóng giận cậu cũng không biết mình nói cái gì, chờ lấy lại tinh thần thấy Cố Kỳ Viễn dáng vẻ ấy A Triệt trong lòng cũng là hồi hộp một tiếng, sợ mình mới vừa nói mấy lời đó triệt để chọc giận Cố Kỳ Viễn.

Nghĩ tới đây, A Triệt lửa giận lập tức tản đi sạch sành sanh, tâm lý ngược lại oan ức.

A Triệt sống nhiều năm như vậy, cho tới nay bị Cố gia trói buộc, lúc chân chính vui vẻ kỳ thực rất ít. Mãi đến tận khi oán linh thể bị tiêu diệt, A Triệt có thân thể con người, mới dần dần mà cảm giác mình cũng có thể sinh hoạt giống như người bình thường.

Chuyển biến như vậy khiến A Triệt cảm thấy vui sướng trước nay chưa từng có, nhưng cùng lúc bởi vì thân phận thay đổi, A Triệt không có cách nào giống như trước đây làm việc cho nhà họ Cố, điểm này A Triệt tuy rằng chưa bao giờ nói qua, nhưng trong lòng dù sao cũng hơi tự ti, lúc đối mặt với Cố Kỳ Viễn kỳ thực cũng không giống như trước tự tại như vậy. Thế nhưng thái độ Cố Kỳ Viễn bình thường đối xử A Triệt so với lúc trước cũng không có khác biệt quá lớn, lúc này mới khiến A Triệt không có suy nghĩ nhiều. Không nghĩ tới hôm nay nghe khẩu khí của Cố Kỳ Viễn giống như là ghét chính mình đã lâu, trong lúc nhất thời A Triệt đau đớn, hơn nữa Cố Kỳ Viễn thật lâu không có trả lời, A Triệt rút lại ở một bên, bắt đầu ủy ủy khuất khuất khóc nhè...

Vì vậy, chờ Cố Kỳ Viễn từ trong suy nghĩ tỉnh hồn lại, lại phát hiện mới vừa rồi A Triệt còn mạnh bạo mắng hắn, lúc này lại núp ở cách đó không xa che mặt ngồi khóc, uỷ khuất mà nhìn hắn, một bên nhìn một bên hít cái mũi, dáng dấp đáng thương cực kỳ.

Cố Kỳ Viễn nhận thức A Triệt lâu như vậy, nhìn thấy A Triệt khóc số lần kỳ thực cũng không nhiều, đồng thời A Triệt trong tình huống bình thường đều là một bên khóc một bên nháo, yên tĩnh như vậy rút lại ở trong góc rơi nước mắt chuyện như vậy thực sự hiếm thấy, Cố Kỳ Viễn mới nhìn liền lập tức đau lòng. Tuy rằng không tìm được manh mối, nhưng vẫn là theo bản năng hướng về A Triệt tới gần.

"Làm sao lại khóc?" Cố Kỳ Viễn ôn nhu nói.

A Triệt giật giật cái mũi: "Anh không phải ghét bỏ tôi không bản lĩnh."

"... Tôi nói đùa thôi." Cố Kỳ Viễn lúng túng.

"Nhưng anh nói rất nghiêm túc!" Nhìn thấy thái độ của Cố Kỳ Viễn, sức lực của A Triệt lại tới nữa rồi: "Anh có phải thật sự ghét bỏ tôi hay không! Anh muốn tôi rời bỏ Cố gia đi ra ngoài! Quá mức tôi đi tìm anh trai nhỏ, anh trai nhỏ nhất định sẽ không ghét bỏ tôi!"

Cố Kỳ Viễn: "... Tôi không có."

"Vậy vừa nãy tại sao anh lại nói như vậy!" A Triệt một bước không rời truy hỏi cho bằng được.

"Tôi chính là... Tùy tiện nói một chút." Cảm giác cầm cục đá lên đập vào chân của mình.

Cố Kỳ Viễn khổ không thể tả.

"Không được. Tôi cảm thấy anh nói nghiêm túc. Tôi vẫn là rời đi thôi!" A Triệt lau nước mũi, ánh mắt quả quyết: "Vẫn là anh trai nhỏ tốt, chưa bao giờ ghét bỏ tôi."

"Không cho phép." Nghe đến A Triệt vừa nói như thế, Cố Kỳ Viễn nguyên bản còn có chút lúng túng sắc mặt lập tức chìm xuống: "Em chỉ có thể theo anh ở cùng nhau."

"Tại sao?" A Triệt không hiểu nói: "Tôi đã biến thành người, không còn là quỷ của Cố gia, cùng Cố gia không có bất cứ quan hệ gì, tại sao tôi không thể muốn đi nơi nào thì đi nơi đó?"

A Triệt mấy câu nói nói rất bằng phẳng, Cố Kỳ Viễn càng nghe lại càng cảm giác khó chịu, sau khi nghe đến chỉ cảm thấy tâm lý một cơn lửa giận đang không ngừng chuyển động, nỗ lực dâng trào ra.

Vào lúc này, liền nghe A Triệt dùng một loại ngữ điệu tràn ngập vui sướng mong chờ nói, ở trong lòng Cố Kỳ Viễn yên lặng đổ thêm một thùng dầu: "Ừm! Tôi quyết định cứ làm như vậy! Ngày mai sẽ nói cho anh trai nhỏ!"

Vì vậy, Cố Kỳ Viễn triệt để bị..... đốt

"Nói không cho là không cho!" Cố Kỳ Viễn đột nhiên đem A Triệt kéo vào trong lồng ngực của mình, cúi đầu tàn nhẫn mà ở trên lỗ tai của cậu cắn một cái: "Anh đối với em tốt bao nhiêu em lẽ nào không cảm giác được sao?! Tại sao còn muốn chạy?! Em còn muốn như thế nào?!"

Lần thứ nhất nhìn thấy Cố Kỳ Viễn bạo phát A Triệt triệt để ngây ngẩn cả người.

Cố Kỳ Viễn: "Nếu như em muốn đi, ngày hôm nay trở về anh sẽ đánh gãy chân em! Du lịch cũng không cần tiếp tục, đem em về nhà nhốt một tháng, xem em còn dám đề cập đến chuyện này hay không!"

A Triệt triệt để dại ra: "..."

Cố Kỳ Viễn: "Nói chuyện!"

A Triệt: "... Anh." Hắc hóa nhìn thật là đáng sợ, oa oa oa!

Cố Kỳ Viễn: "..."

Vì vậy, dưới thái độ của Cố Kỳ Viễn hiếm thấy thô bạo, chuyện này tạm thời bị trấn áp xuống.

Nhưng mà, khiến Cố Kỳ Viễn khó chịu là, bởi vì một lần bất ngờ này, dẫn đến kế hoạch ban đầu của hắn hoàn toàn thất bại! Mãi đến tận cuối cùng khi hành trình sắp kết thúc, Cố Kỳ Viễn cũng không tìm được cơ hội khiến A Triệt ý thức được tâm ý của chính mình, trái lại nhờ vào lần bạo phát này, mà khiến A Triệt từ đó về sau trong một quãng thời gian rất dài nhìn về phía Cố Kỳ Viễn trong mắt đều mang một loại cảm giác quỷ dị sợ hãi nào đó.

Cố Kỳ Viễn: "..."

Theo đuổi một người, EQ kém, thông minh cũng thấp thực sự là quá mệt mỏi!