Nam Chủ, Nữ Chủ Mau Click Back!

Chương 54: Nhật kí

Mạc Linh nằm một hồi, nghe tiếng điện thoại Châu Quang Khải không ngừng run, cuối cùng chịu không nổi ngồi dậy lần nữa.

"Nếu anh có việc thì đi trước đi, một lát nữa người nhà tôi sẽ đến đón tôi."

"..."

Châu Quang Khải gật đầu, đứng dậy đi ra ngoài.

Từ khi nào hắn trở nên ít nói như vậy? Đúng là khi làm việc hắn chỉ nói lời kịch của mình, nhưng không phải là hắn không biết cách trò chuyện cùng người khác, tại sao hôm nay hắn lại như một tên ngốc chỉ biết ngồi một chỗ mà nhìn thế này?

Cô nhất định sẽ nghĩ hắn là một tên ngốc! Nhất định!

Vò rối tung mái tóc đã được cẩn thận chải chuốt, Châu Quanh Khải chán nản nhấc điện thoại gọi cho quản lý.

"Ngài đang ở đâu vậy đại nhân của tôi?! Ngài định cho tôi ôm hết cực khổ sao? Ngài định thách thức sức chịu đựng của tôi sao?!" Thanh âm nức nở gào thét của quản lý xuyên qua điện thoại trực tiếp hủy hoại dây thần kinh thính giác của hắn.

"Xin lỗi, Trịnh tỷ, tôi sẽ đến ngay." Châu Quang Khải chỉnh lại nón cùng khẩu trang, đảm bảo mình sẽ không bị phát hiện mới bước ra khỏi bệnh viện "Nhân tiện, cô có biết một nữ nhân đột ngột thay đổi thất thường là vì sao không?"

Hắn làm như tùy ý hỏi, quản lý Trịnh vốn đang nhăm nhe mắng vừa nghe hắn hỏi liền nghẹn lại, xấu xa cười.

"Ôi chao? Khải Khải nhà ta biết để ý tới nữ nhân rồi sao? Là ai vậy? Bạch muội muội lúc trước đi với cậu sao?"

"Không phải." Hắn gần như ngay lập tức phủ nhận, sau lại nhận ra nụ cười của quản lý Trịnh trở nên càng thêm biến thái mới bất đắc dĩ mặc kệ "Nói chung chính là vậy đấy, cô ấy rất thất thường."

"Thất thường như thế nào?"

"Chính là... hôm trước gặp còn dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn cô, hôm sau lại lạnh nhạt dùng lưng nói chuyện với cô..."

Quản lý Trịnh nén cười, nghe Châu Quang Khải miêu tả như trẻ con bị mất đi đồ chơi yêu thích vậy, hắn rất để ý nữ nhân đó sao? Nữ nhân đó chắc chắn không phải là Bạch Liên Hoa kia rồi, Bạch Liên Hoa rất ngốc, sẽ không biết dùng ánh mắt lạnh nhạt mà nhìn người khác, luôn ngây ngô cười, thật ra cũng là một đối tượng phù hợp với tính khí bá đạo của Châu Quang Khải hắn.

"Quản lý Trịnh?" Châu Quang Khải có chút sốt ruột.

"À, có hai trường hợp." Quản lý Trịnh hồi thần, vội vàng nói "Một là, cô ấy muốn cậu để ý tới cô ấy nhiều như cô ấy đối với cậu cho nên mới vờ thờ ơ chờ phản ứng của cậu, hai là, cô ấy đã mệt mỏi nên không muốn theo đuổi cậu nữa, chuyển sang đối tượng khác, dựa vào sức quyến rũ của Khải Khải nhà tôi, tôi sẽ chọn trường hợp trước."

"..."

Châu Quang Khải ra vẻ đã hiểu, ngắt điện thoại, nhìn về bệnh viện một lần nữa mới lái xe rời đi.

Hắn có cảm giác, dường như cô là trường hợp sau...

....................................

"Linh, trước khi nhập viện, em có xảy ra chuyện gì không?" Đồng Phù đeo kính, che giấu đi tia sáng bất thường trong mắt.

"Hình như là không..." Mạc Linh chỉ cảm thấy đầu óc hỗn độn, cần thời gian sắp xếp lại.

Đồng Phù cũng biết khi nhớ lại thì trí nhớ có chút lộn xộn, điều hắn có thể làm là giúp cô sắp xếp lại. Nếu cô thật sự nhớ ra chuyện lúc trước nhưng lại quên đi hắn...

Mạc Linh nhìn thấy Đồng Phù như muốn dán mắt vào cái bàn trước mặt, không hiểu ra sao nhìn theo.

Ừm, ngoại trừ chất liệu gỗ rất tốt, màu sắc sạch sẽ, ấm áp ra thì nó không khác những cái bàn thông thường là bao. Hắn có ham mê đối với bàn từ khi nào thế?

Ừm, mặc kệ hắn đi.

Mạc Linh quyết định chui vào trong chăn, muốn ngủ thêm một chút trước khi ông Mạc cho người đến.

"Linh, anh hy vọng em có thể bình tĩnh suy nghĩ lại mọi việc, hoặc là tìm trong những ngăn tủ của mình thử xem, có thể em có viết nhật kí chẳng hạn, như vậy sẽ giúp cho em rất nhiều đấy."

Sau khi Mạc Linh mất trí nhớ, Đồng Phù đã tặng cô một quyển sổ, chủ yếu là để ghi lại sinh hoạt hằng ngày của cô, vì lúc đó cô còn chưa ổn định, có khả năng gặp thêm chuyện không hay bất cứ lúc nào cho nên hắn mới đề phòng vạn nhất cô có chuyện thì còn có thứ gì đó để nhớ lại. Hiện tại vừa vặn, quyển nhật kí đó có tác dụng rồi.

"Nhật kí? Tôi đâu có viết nhật kí bao giờ?" Mạc Linh ngờ vực nhìn hắn.

"Em cứ tìm thử đi, có thể nó sẽ giúp em trong khoảng thời gian này nhiều lắm đấy." Đồng Phù đã bảo cô giấu nó ở nơi chỉ cô biết, giờ cô lại thế này một lần nữa, có trời mới biết cô cất nó ở đâu.

Mạc Linh nhíu mày, càng nghe càng thấy phi lý. Cô mệt mỏi rồi, cả một ngày mọi người đều nói cô mất trí, ai cô cũng nhận ra cả, như thế mà là dấu hiệu của mất trí sao?

Nhưng nhìn lại những gì Đồng Phù nói, cô lại cảm thấy có thể mình mất trí thật, nếu không tại sao hắn nói là tiếng người mà cô lại nghe không hiểu gì cả thế này?

Đồng Phù nhìn Mạc Linh chui rúc trong chăn, bất đắc dĩ xoa xoa trán. Cô từng nói với hắn cô ghét nhất là bị ép buộc, và hắn biết mình vừa ép buộc cô. Nhưng nếu không ép cô nhớ lại, hắn tin chắc bản thân sẽ điên mất, hắn không nghĩ mình sẽ làm hại cô, cho nên, Linh, em mau chóng trở lại bình thường đi.

Người đang chui rúc trong chăn ấm khẽ rùng mình, càng dùng sức cuộn chặt hơn. Quái lạ, sao hôm nay cô luôn cảm thấy âp suất không khí thấp đến thế này nhỉ?

.......................................

Đợi khi Mạc Linh được tài xế Đinh đưa về nhà đã là chuyện một giờ sau đó.

Nhìn bó hoa trắng muốt trên tay, Mạc Linh có cảm giác bất thường. Những y tá trong bệnh viện từ khi nào thì có nghi thức tiễn bệnh nhân xuất viện bằng hoa hồng trắng thế này? Nếu cô nhớ không lầm thì ban đầu khi họ nhìn cô đều mang theo, ừm... một chút sát khí, nhưng khi cô xuất viện lại nhiệt tình cười không ngớt, hại cô đều luống cuống tay chân không biết nên làm ra biểu cảm gì mới phải.

"Tiểu thư, cô khỏe hơn chưa? Tôi đi làm cho cô một chút cháo nhé? Gần đây cô vào bệnh viện còn nhiều hơn là đến công ty nữa đấy!" Đông mẹ lo lắng hết xoa trán lại ôm tay cô, dù cô nói gì cũng nhất quyết đi vào bếp bắt đầu hầm canh.

"Linh nhi, con lên phòng nghỉ đi, chắc là mệt lắm rồi nhỉ?" Ông Mạc xoa đầu cô, thúc giục cô trở về phòng.

"Vâng, cha cũng nghỉ sớm một chút." Mạc Linh có cảm tưởng như đã thật lâu rồi không gặp ông, không kiềm được ôm lấy ông một cái mới chịu ngoan ngoãn về phòng.

"Nhật kí... nhật kí..."

Mạc Linh cũng không có nghe lời ông Mạc nghỉ ngơi sớm mà đi vòng quanh phòng, bắt đầu lục tìm mọi ngóc ngách. Phải hơn chục phút sau cô mới nhìn thấy một quyển sổ lạ ở ngăn tủ cuối cùng trong góc phòng.

Quyển sổ màu xanh nhạt, gần như màu của bầu trời, rất đơn giản, ngoài một cây viết màu trắng gắn bên sổ cùng với dòng chữ "Sky" màu lam trên sổ ra thì không còn gì nữa.

"Thật sự có một quyển sổ như vậy a." Mạc Linh nằm lên giường, bắt đầu cẩn thận lật xem.

Những chuyện trong này dường như không phải cô từng trải qua, nhưng rõ ràng nét chữ cùng cách viết là của cô, hơn nữa còn thường xuyên thêm vào vài gương mặt biểu cảm kì quặc.

Có điều...

Ở bên cạnh Phù trong bệnh viện. Cùng Tiểu Quan đi mua sắm. Cùng Nhi đến Mạc thị làm việc. Đối mặt với Bạc quỷ súc. Còn có...

Mạc Linh mặt đỏ bừng dùng sức đóng mạnh quyển sổ lại. Điên cuồng ôm lấy chăn cuộn thành một con sâu lớn lăn qua lộn lại.

Chết tiệt! Cùng Ken XXOO là cái quỷ gì thế này?!!!

Tác giả có lời muốn nói:

Chính là như vậy, chúng ta tiếp tục đi trên con đường JQ không lối về

Mọi người mạnh khỏe, dạo này ôn ôn ôn ôn ôn ôn ôn ôn ôn ôn ta đều mau điên mất rồi a! QAQ~