Mười Năm Thương Nhớ

Quyển 1 - Chương 42-2

Cô tưởng mình sẽ được lên tàu chiến, mẹ liền cười. “Đúng là trẻ con, chỗ đó con đâu có được lên.”
Sau đó mới biết, vốn là cha cũng được nghĩ tết, nhưng một người bạn thân ở quân khu miền nam đã mời cha tới chơi từ lâu, và hình như cũng có chuyện quan trọng nên cha mới ở lại.


Lúc xuống tàu, con không nhìn thấy cha đâu, chỉ gặp một anh chảng mặc quân phục giơ cao một tấm biển, bên trên là hai chữ rồng bay phượng múa được viết bằng bút lông rất mềm mại: Ôn Hoành.


Sau này, mỗi lần nhớ đến, A Hoành lại thấy xấu hổ, cô chưa bao giờ nghĩ tên mình lại có thế viết được đẹp đến như thế.
Anh chàng kia có dáng dấp cao ráo, đàn ông, mặc bộ quân phục trông đầy nhuệ khí.


Cô bước đến trước mặt anh ta, lưỡng lự không biết tự giới thiệu thế nào, dù gì cũng là người xa lạ nên thấy hơi ngại ngùng.
“Chào anh.” A Hoành mỉm cười.
Anh chàng kia không nói gì mà chỉ nhìn cô chằm chằm, sau đó mới bình thản lên tiếng: “Em là Ôn Hoành, con gái chú Ôn An Quốc hả?”


A Hoành gật đầu, đến khi ngước mắt lên, cô mới giật bắn mình. Mặt anh chàng đỏ rực, chi chít mụn.
“Đi theo anh.” Anh ta quay đầu và bước đi.
A Hoành lẽo đẽo kéo va li theo sau, cô chỉ cười mà không nói gì. Chắc là cũng không đến nỗi lọt vào đường dây buôn bán người đâu.


Về sau nghĩ lại, cô cũng cảm thấy thắc mắc, tại sao lúc đó mình lại không hỏi tên ngời ta mà đã đi theo rồi.
Sao lại... dễ mắc lừa thế chứ!


Vài năm sau đó, người ấy và cô cùng biến thành con kiến leo trên một sợi dây, những lúc muốn đá cô từ sợi dây xuống, người ấy thường hỏi: “Ôn Hoành, em có biết điểm nào ở em làm người ta ghét nhất không?”
Cô liền lắc đầu, dĩ nhiên là không biết rồi.


“Nghe lời. Anh chưa bao giờ thấy có cô gái nào nghe lời như em!”
A Hoành thắc mắc lắm, tại sao nghe lời cũng bị người ta ghét chứ...


Trên đường đi, A Hoành định bắt chuyện mấy lần, nhưng anh chàng mặc quân phục kia lườm một cái, cô lại đành thôi. Không hiểu tại sao cô lại nhớ đến đôi mắt trợn ngược của Ngôn Hi, vì thế khi nhìn anh chàng này, cô chỉ muốn bật cười.


Haizz, không cẩn thận lại bị mọi người hiểu lầm là mắc bệnh tâm thần chứ chẳng chơi.
Cô chỉ nghĩ vậy rồi mơ màng dưa vào cửa kính, ngủ thϊế͙p͙ đi.
May mà anh chàng này không phải là mtộ tay lừa đảo.
Khi tỉnh dậy, người đầu tiên mà cô nhìn thấy chính là cha cô.


“A Hoành, sao con ngủ say vậy? Tiểu Bạch cõng con lên phòng mà con cũng không biết gì.” Ông Ôn An Quốc mỉm cười.
A Honstrong xấu hổ, mặt đỏ rần lên, một lát sau mới sực nhớ ra. “Ơ, Tiểu Bạch là ai ạ?”


Một người đàn ông tuổi trung niên mặc quân phục bước từ phía sau ông Ôn An Quốc ra, nụ cười hiền lành, mắt to mày rậm, quân hàm trên vai sáng lấp lánh.
“Anh chàng đưa cháu về đây là cháu trai của chú.” Người đàn ông cười, mùi thuốc lá sực mũi, chắc là nghiện thuốc nặng.


A Hoành nhìn xung quanh, định cảm ơn thì không thấy bóng anh chàng mặc quân phục đâu.
“Dạ, bác là...” Cô bò dậy, đứng nghiêm sau lưng cha.
Ôn Ôn An Quốc liền vỗ vai con gái. “Bác Cố - Tham mưu trưởng quân khu, bạn thân của cha hồi học ở trường quân sự, bác mời ba con mình đến đây chơi.”


“Cháu chào bác ạ.” A Hoành mỉm cười, nhanh nhảu chào hỏi.
Những ngày ở quân khu, A Hoành cảm thấy vô cùng thoải mái, cha và bác Cố thích ngồi uống rượu với nhau. Thấy cô chơi một mình buồn, các cô gái đoàn văn công thường kéo cô ra chơi cùng, mấy đứa cùng tuổi nên cũng dễ thân nhau.


Bọn họ nhập ngũ từ khi còn rất trẻ nên chín chắn hơn nhiều so với các cô gái học trường phổ thông, lúc nào cũng nhẫn nại dẫn dắt A Hoành hòa nhập với cuộc sống trong quân đội, rất thân thiện, ấm áp. Có điều khi nhắc đến những chàng trai mà mình thích, ai cũng bẽn lẽn như trẻ con.


Tiểu Bạch khủng bố lắm! Đây là kết luận chung của họ.
A Hoastrong cảm thấy buồn cười, hỏi bọn họ khủng bố ở đâu.
“Tướng mạo, tính cách, IQ, gia thế, cái nào cũng khủng bố cả!”
Đây là câu trả lời đồng thanh của họ.


Ấn tượng của A Hoành về anh chàng đó khá mờ nhạt, lần đầu gặp mặt, cô chỉ thấy anh chàng nói chuyện rất lạnh lùng, còn lại không có cảm giác gì hơn.
Tướng mạo - “Mặt đầy trứng cá, không khủng bố thì là gì?”


Tính cách - “Đến thăm ông bác nửa tháng mà tổng cộng nói chưa đầy mười câu với bọn tớ, khủng bố không?”
IQ - “Con gái bà mợ của cô ba của cô bạn đồng hương với tớ học đại học với anh chàng, năm mười lăm tuổi đỗ khoa Y trường đại học Z, nghe nói chỉ số IQ là 180 các cậu ạ...”


Gia thế - “Bác anh chàng là tham mưu trưởng của bọn tớ,cha anh chàng là viện trưởng Viện Y trực thuộc trường đại học Z, nếu khuôn mặt đó không chi chít mụn thì các chị em nhất định sẽ tin rằng kể cả có thắp đèn cũng khó tìm thấy tấm thẻ VIP vàng nào sáng giá như vậy...”


Trí tưởng tượng của các cô gái đoàn văn công luôn luôn phong phú.
A Hoành bật cười ngặt nghẽo.


Bất ngờ, mọi người phát hiện ra điều gì đó, vội nhìn ra phía sau lưng cô và hắng giọng, như thể bị ai đó chọc vào cổ họng. A Hoành quay lại, chưa kịp ngừng cười thì nhìn thấy nhân vật nam chính trong câu chuyện mà họ vừa nói tới.


Anh chàng lạnh lùng nhìn cô hồi lâu, các nốt trứng cá trên mặt nổi rõ.
“Em có thư.” Anh chàng đưa cho cô một lá thư rồi quay đầu bỏ đi.
A Hoành thấy áy náy lắm, cảm thấy mình không nên nói xấu một người mình không biết nhiều sau lưng người ta.
Thật lãng nhách biết bao.


“Tiểu Bạch, em xin lỗi...” Cô nói lời xin lỗi rất chân thành.
Anh chàng kia vốn đang cao ngạo bước đi, hai tiếng “Tiểu Bạch” càng khiến anh chang lao vút ra ngoài. A Hoành có ảo giác rằng, gấu tay áo quân phục gần như bị anh chàng phất bay ra ngoài.
Hóa ra đúng là khủng bố thật!


Cứ năm ngày, A Hoành lại nhận được một bức thư từ Vienna gửi đến.


Lá thư thứ nhất là một bức ảnh tuyết phủ trắng trên đỉnh núi. Ngôn Hi trong bộ quần áo thể thao trượt tuyết, người hơi ngả về phía trước, ngón tay tao hình chữ V, mắt đeo kính đen, nhưng cô lại tin chắc rằng anh chàng đang cười rất tươi. Trong thư có ghi dòng chữ: ”A Hoành, tuyết Vienna anh gửi cho em đấy.”


Lá thư thứ hai là ảnh Nhà hát Musikverein rực rỡ, dập dìu tài tử giai nhân, tất cả đều rất sang trọng, quý tộc. Trong ảnh không có Ngôn Hi, chỉ loáng thoáng nhìn thấy một góc áo com lê trắng, dòng chữ thanh tú viết: ”A Hoành, về nhà anh sẽ chơi đàn piano cho em nghe.”


Lá thư thứ ba là ảnh chụp một giàn nho xanh mướt, từng tầng từng tầng, không thể nhìn thấy điểm cuối, một giọt sương mai hiện ra trước mắt. Dưới giàn nho là hình ảnh mấy thanh niên trẻ tuổi, trong đó có một ngườ làm cô thấy chói mắt. Lá thư này, nét chữ viết vội và hào hứng: [i]A Hoành, anh đã uống trộm rượu vang ở đây, loại rượu vang rất ngon đã được ủ sáu mươi năm.”


Lá thư thứ tư là ảnh một cung điện nguy nga tráng lệ, lấp lánh ánh vàng, bên cạnh là con sông, sóng gơn lăn tăn. Lúc này đang bắn pháo hoa chào đón năm mới, ngón tay Ngôn Hi đang chỉ về chiếc đồng hồ điểm mười hai giờ đêm và hét lớn gì đó. Kèm theo dòng chữ: ”A Hoành, happy new year, em lại thêm một tuổi rồi.”


Lá thư thứ năm là hình ảnh bầu trời của Vienna, trong xanh và ấm áp vô cùng. Anh viết: “A Hoành, về đến nhà, người đầu tiên anh muốn nhìn thấy là em.”
Sau đó, cô dụi mắt, nói với cha mà chỉ chực khóc: “Cha, bao giờ mình về nhà, bao giờ mình về nhà hả cha...”


Đó là năm 2000, kết thúc thế kỉ cũ, bước sang thế kỉ mới.