Mười Năm Thương Nhớ

Quyển 1 - Chương 34-2

“Ngôn Hi, dạo này, đang vẽ tranh, nghe nói tác phẩm được đặt tên là Ánh bình minh. Hằng ngày, cứ ba rưỡi sáng anh ấy mới đi ngủ, trước khi đi ngủ, uống hai túi sữa vị sô cô la,mười một giờ dậy, sau khi dậy, uống một cốc sữa ấm, thường nghe bài hát Long long way to go. Một ngày ba sữa, không có thịt là ăn không no. Tóc mọc rất nhanh, sắp che hết mắt rồi.” Cô kể với giọng đều đều.


“Anh không hỏi những chuyện này.” Tư Hoán quay đầu với vẻ ngại ngùng.
“Hơ hơ, em xin lỗi, tự nhiên em nhớ đến mà thôi.” A Hoành mỉm cườirồi bước vào siêu thị.
Cô cau mày ngắm kệ hàng hóa hồi lâu và phát hiện ra rằng, loại sữa mà Ngôn Hi thích uống đã bán hết.


“Sữa vị dâu tây có được không?” Tư Hoán cầm túi sữa màu hồng phấn cũng hãng đáo lên, đưa cho A Hoành.
“Em không biết.” A Hoành thật thà đáp, cô nhớ đến cảnh Ngôn Hi khen sữa vị sô cô la, nước miếng văng tứ tung.


“Thôi tìm siêu thị khác vậy?” Tư Hoán cườ, chắc anh cũng liên tưởng đến cảnh tượng đó.
Chủ nhật siêu thị rất đông, lúc Tư Hoán kéo A Hoành đi ra, cúc ống tay áo chẳng may bị bung vì chen chúc.
“Đợi em một lát.” A hoành nhăt chiếc cúc áo lên rồi lại chen vào bên trong.


Tư Hoán ngồi đợi trên chiếc ghế băng ngoài cửa siêu thị. Khi A Hoành đi ra, trên tay là bộ đồ kim chỉ vừa mua xong.
“Anh đưa đây.” A Hoành thò tay ra.
“Gì cơ?” Tư Hoán ngơ ngác.
Cô liền chỉ vào áo khoác anh.


Tư Hoán nhìn người ra ra vào vào siêu thị, tính anh hay xấu hổ, ngập ngừng một lát mới cởi ra.
A Hoành cúi đầu, nheo mắt xâu kim, động tác nhanh thoăn thoắt.
Nắng chiều ấm áp hắt xuống mái tóc cô.


Tư Hoán nhìn A Hoành hồi lâu rồi quay đi chỗ khác. Anh nhớ đến lời Trần Quyện: “Tư Hoán, rồi cậu sẽ hốihận. Cô ấy là con gái.”
Đó khi Trần Quyện biết chuyện Tư Hoán nhiệt tình ủng hộ việc A Hoành đến nhà Ngôn Hi ở và giữ Ngôn Hi lại.


Lúc ấy, anh đã cười nhạo khi nghe Trần Quyện nói như vậy. Bây giờ nhìn cô, trái tim anh lại như bị một vật nhọn đâm từng nhát.
Cô ấy là con gái, thế nên anh không thể lấp đầy khoảng cách mà anh cảm thấy khó khăn giữa hai người, vậy mà cô có thể lấp đầy một cách dễ dàng.


Từ đó về sau, anh không bao giờ mặc chiếc áo khoác đó nữa, cho dù đường kim mũi chỉ rất đều đặn, đẹp đẽ.
Khi gặp cô Lâm mà mọi người trong nhà hay nhắc đến, A Hoành liên tưởng đến rất nhiều mĩ từ, nhưng cuối cùng đã bị hương thơm thoang thoảng trong không khí nhấn chìm.


Người phụ nữ ấy mặc bộ sườn xám trắng được tô điểm bởi những bông mai thấp thoáng, cần cổ trắng ngần, tai đeo trang sức kim cương đắt tiền.
Tư Hoán và Tư Nhĩ đều rất quý người phụ nữ này. Cô ấy nhìn họ cười với ánh mắt rạng ngời ánh sao.


“Thế đã là gì, cậu chưa gặp Lục Lưu đấy thôi, cậu mà gặp thằng nhóc đó thì trong mắt còn nhiều sao hơn.”
Đạt Di trề môi, cậu ta không xúm vào với đám Tư Hoán, Tư Nhĩ, có vẻ như không thích người phụ nữ này lắm.


Ngôn Hi lại càng lạ hơn, anh đứng đó nhìn với ánh mắt lạnh lùng, nét mặt hiện rõ vẻ căm ghét.
“Tiểu Hi à, chẳng mấy khi cô về nước, cô cháu gặp nhau mà không ôm một cái sao?” Người đó cười tươi như hoa, dang rộng cánh tay chào đón.


Ngôn Hi lặng lẽ nhìn cô Lâm rồi lùi ra sau một bước, ánh mắt điềm tĩnh, bình thản như mặt hồ lặng sóng.
Lại là tư thế này.
Bốn bề tĩnh lặng như tờ, mọi người đầu tỏ ra ngại ngùng.
“Sao vậy?” Bà Lâm Nhược Mai ngơ ngác nhìn Ngôn Hi.


Tư Hoán liền cười. “Cô Lâm, cô không biết đấy thôi, hai năm nay Ngôn HI mắc chứng bệnh lạ, ngại tiếp xúc với mọi người, đến cháu và Tân Đạt Di lại gần, cậu ấy cũng có thái độ cáu kỉnh.”
“Đặc biệt là con gái.” Ngôn Hi bình thản bổ sung thêm một câu.
Nét mặt Tư hoán hơi khựng lại.


Bà Lâm Nhược Mai mỉm cười hào nhã, nói: “Như thế không ổn đâu. Không tiếp xúc với con gái, sau này Tiểu Hi lấy vợ kiểu gì? Hồi nhỏ cháu chẳng nói với cô là sẽ lấy một người vợ còn đẹp hơn cô còn gì?”


“Đúng đấy, hồi hnỏ Tiểu Hi vẫn thường nói như thế.” Bà Uẩn Nghi cười cười rồi chuyển câu chuyện sang chủ đề khác.
“Đây là A Hoành đúng không?” Bà Lâm Nhược Mai chỉ vào A Hoành, cười nói: “Uẩn Nghi à, cô bé rất giống chị hồi trẻ, em nhìn cái là nhận ra ngay, xinh xắn lắm.”


“Cháu chào cô ạ.” A Hoành rụt rè chào.
Bà Lâm Nhược Mai vỗ vỗ tay cô rồi nói với cụ Ôn: “Bác Ôn phúc lớn thật đấy, cháu trai cháu gái đủ đầy, đứa nào cũng xinh xắn, giỏi giang cả.”


“Ha ha, ba đứa cũng không địch nổi thằng kia nhà cháu, Nhược Mai, có cậu con trai như thế là thỏa mãn lắm rồi.” Ông cụ khéo léo đáp.
Bà Nhược Mai là người rất giỏi trong việc tạo bầu không khí nên bữa ăn diễn ra vô cùng ấm cúng, vui vẻ.


Cà bữa ăn, Ngôn Hi chỉ một mực cúi đầu, ăn các món đặt gần mình nhất. A Hoành thắc mắc lắm, không hiểu Ngôn Hi thích ăn gạch cua từ bao giờ? Mọi ngày anh vẫn thường kêu tanh, chẳng bao giờ động đến một miếng. Cô liền gắp miếng sườn, bỏ vào đĩa của Ngôn Hi.


Ngôn Hi ngẩng lên thì thấy món sườn quen thuộc. Anh liền cầm gặm, không động vào món gạch cua lần nữa.
A Hoành mím môi thở dài.
“A Hoành, cháu thích ăn món sườn lắm đúng không?” Bà Lâm mỉm cười, nhìn sang A Hoành.


A Hoành có vẻ luốn cuống, cô nhìn bà Lâm, nụ cười bẽn lẽn trên môi lập tức biến mất. Rõ ràng là vẻ dịu dàng nhưng lại ẩn chứa cái gì đó rất lạnh lùng, khiến người ta phải rùng mình.
A Hoành cau mày, đang nghĩ không biết nên trả lời thế nào thì ngoài cửa vang lên hai tiếng gõ.


Một thanh niên tầm hai, ba mươi tuổi bước vào, dáng vẻ rất chính chắn, mắt đeo cặp kính gọng vàng, chắc là thư kí của bà Lâm Nhược Mai.
“Chủ tịch Lâm.’ Anh ta bước đến trước mặt bà Lâm rồi ghé tai nói nhỏ điều gì đó.”


“Đúng lúc này vang lên tiếng bát sứ và thìa sứ rơi xuống đất, vỡ tan.
Ngộn Hi nhìn anh chàng kia, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Bà Lâm nhìn sang, trên môi thấp thoáng nét cười. Anh chàng kia nhìn thấy Ngôn Hi thì nét mặt lộ rọ vẻ sợ hãi, nhưng rồi lại lập tứctrở về vẻ bình thản.


Nhân viên phục vụ thu dọn mảnh vỡ rồi mang đến cho Ngôn Hi bát đũa mới.
Anh lại cúi đầu, cầm đũa tiếp tục ăn.
A Hoành chăm chú quan sát, phát hiện các ngón tay ở bàn tay phải – bàn tay cầm đũa cũa anh đều tái nhợt cả đi.


Cô cúi xuống gầm bạn, hai chân anh lại bắt chéo nhau, khăng khít như không thể chia rẽ.”
Người thanh niên kia đi ra, bà Lâm tiếp tục mỉm cười dịu dàng, tiếp tục niềm nở chúc rượu và tiếp tục mời mọi người dùng bữa.


“A Hoành, ăn xong gạch cua rồi.” Ngôn Hi chỉ vào đĩa thức ăn đã hết trước mặt rồi cười, ánh mắt trong veo.
A Hoành lặng lẽ chờ đợi yêu cầu tiếp theo của anh.
“Anh buồn ngủ rồi.” Anh ngáp ngắn ngáp dài. “Anh muốn về nhà.”


Mọi người đã quen với tính cách thất thường của Ngôn Hi, bà Uẩn Nghi dặn dò mấy câu rồi tìm cớ giải thích với bà Lâm, cho Ngôn Hi về trước.


A Hoành lặng lẽ nhìn Ngôn Hi ra về, trên thân hình gầy gò kia là chiếc áo khoác Calvin Klein màu tím đậm mà họ đã phải dạo phố rất lâu mới mua được. Cô vẫn còn nhớ, lúc ấy cô thích anh mặc chiếc áo màu đen hơn, bàn tay trắng trẻo, thon dài, đôi mắt to tròn, nhìn rất sang trọng. Không giống với chiếc áo màu tím này, rực rỡ, bắt mắt nhưng lại lấn át tâm hồn anh.


Cô khăng khăng với sự lựa chọn của mình, nhưng rồi lại lựa chọn sự lựa chọn của anh.
A Hoành không hề thích món sườn, vừa béo vừa ngấy, nhưng đây lại là mòn tủ cô dùng để phục vụ cho bữa cơm gia đình, không biết từ bao giờ Ngôn Hi lại chính là gia đình của cô.


Ngôn Hi bỗng nhiên quay trở lại, thở hổn hển, tóc ướt đẫm mồ hôi. Anh nhìn cô, cố gắng thở đều, hỏi: “A Hoành, em ăn xong chưa?”
A Hoành mỉm cười, khịt mũi rồi gật đầu.
“A Hoành, em có về nhà cùng anh không?”
A Hoành liền cười, trêu: “À, em biết rồi, có phải về một mình, anh sợ ma không?”


Ngôn Hi nắm lấy tay cô, cười nói: “Đúng rồi, đi một mình nên sợ ma, được chưa?”
“Biết ngay mà, rắc rồi thật!” A Hoành ngoẹo đầu cười rồi vui vẻ nắm tay anh.


Ai đã phàn nàn sau lưng rằng con trai nhà đó ngang bướng, không hiểu phép lịch sự, nhưng lại thoải mái để mình sang nhà đó ở mà không buồn giữ lại? Bọn họ liệu có từng nghĩ A Hoành và Ngôn Hi không hòa nhập với mọi người như thế là vì nguyên nhân gì hay ở sâu trong thâm tâm họ chỉ là sự thờ ơ?!