Mùa Xuân Của Người Qua Đường Giáp

Chương 11

Quản gia liên hợp cùng đầu bếp, người làm vườn cùng lái xem bốn người đồng thời xuất động cũng không đuổi kịp Triệu bác sĩ, vẻ mặt thất bại trở về. Nhìn đến ta cư nhiên còn giữ vững trận địa, ông một mặt cảm động. Nhưng nhìn ta cầm túi phía sau Lâm Tiễn, mặt lại trắng bệch. Ta một giây cũng không nghĩ ở trong này ngây người, nắm ba lô lên nói, “Nếu Triệu bác sỹ đi trước một bước, tôi đây cũng nên về nhà.”

Quản gia vừa nghe liền kích động, không đợi ông nói gì, Lâm Tiễn đứng cách ta chậm rãi mở miệng, “Đã đến giờ này, nào có để khách nhân bụng rỗng đi, trước ăn cơm đi.”

“Không cần, tôi còn phải về nhà ăn, trong nhà tôi đã nấu cơm.” Ta vội vàng giải thích, nhưng người ta không thèm để ý, tự mình hạ lệnh, “Lão Khương, kêu phòng bếp nhanh chút, tôi đói bụng.” Vừa nói một bên thùng thùng đi lên lầu.

Ta nhìn về phía Diêu Chính xin giúp đỡ, “Mẹ tôi thật sự nấu cơm, đưa tôi trở về.” Diêu Chính còn chưa kịp mở miệng, tiếng Lâm Tiễn liền từ phía trên đè ép xuống, “Diêu trợ, thay tôi tiếp đón Hách tiểu thư, đừng chậm trễ.” Diêu Chính nhạ nhạ lên tiếng, thật đồng tình nhìn ta, “Cô xem…”

Ta xem như đã nhìn ra, Lâm Tiễn người này chính là lợi dụng việc tư trả đũa, tuyệt đối không thể có việc khinh địch như vậy thả ta đi. Nếu đều đụng phải, lại né tránh càng khó nhìn. Dù sao trước Lâm Trạm cam đoan, ta cũng không sợ hắn cùng ta khó xử. Lại nói như thế nào, Lâm gia vẫn là lão đại làm chủ.

Lúc Lâm Tiễn xuống lầu, đã là 7 giờ 30. Người này đổi một bổ quần áo trắng hưu nhàn, thoạt nhìn thật ở nhà. Lâm gia tam huynh đệ diện mạo không giống nhau lắm, Lâm Trạm uy nghiêm lạnh lùng, Lâm Hủ tinh xảo xinh đẹp, Lâm Tiễn diện mạo có chút tây hóa, da hắn ở thành phố có màu đồng cổ hiếm thấy. Lông mi đen đặc luôn hơi hơi nhướn lên, như là đối với cái gì đều xem không vừa mắt, khóe miệng lại ẩn ẩn cất giấu nụ cười gian. Được ta thừa nhận, so sánh với Lâm Trạm thành thục tao nhã, Lâm Tiễn tồn tại cảm giác càng mãnh liệt.

Lâm Tiễn xuống lầu, ta đặc biệt chú ý tư thái hắn đi, rất bình thường, hoàn toàn không có bộ dáng chỗ yếu hại bị thương nặng. Ta nhẹ nhàng thở ra, Diêu Chính thật là người thích khuếch đại.

Lâm Tiễn liền ngồi xuống trước mặt ta, một cỗ bạc hà nhẹ nhàng khoan khoái đập vào mũi, xoang mũi ta bị nghẹn lạnh cả người. Ta cúi đầu uống trà, làm bộ như không nhìn thấy hắn. Ngược lại ánh mắt hắn cứ dán chặt trên người ta, không che giấu độ lượng. Ta khóe mắt dư quang nhìn Diêu Chính đang từ hoa viên tiến vào, thấy ta cùng Lâm Tiễn ngồi đối diện nhau, hỗn đản này cư nhiên còn giả vờ như không thấy, quay đầu bước đi.

Đang nghiến răng nghiến lợi, nam nhân ngồi đối diện mở miệng, “Hách tiểu thư vất vả.”

Ta uống một ngụm trà, cười mỉa, “Không vất vả, không vất vả.”


“Tôi hôm nay mới biết cô đến hỗ trợ Tiểu Hủ trị liệu, sở dĩ qua đây xem.” Lâm Tiễn rót thêm trà vào tách của ta, “Đứa nhỏ này thật sự làm cô thêm phiền toái.”

“Không phiền toái không phiền toái, tiểu thụ… tiểu Hủ rất đáng yêu.” Đầu lưỡi có chút cứng, nói chuyện cũng không chịu khống chế.

“Hách tiểu thư làm gì?” Lâm Tiễn đột nhiên vòng vo đề tài, khẩu khí tràn ngập hứng thú.

“Ta nghĩ kĩ nghĩ kĩ mới cẩn thận nói, “Trong nhà làm tiểu sinh ý.”

“Nga. Dạng tiểu sinh ý gì?”

“Mở cửa hàng.”

“Kinh doanh cái gì?”

“Loại văn hóa.” Ta lập lờ, “Tiểu bản sinh ý.”

“Ngày khác bái phỏng chút, tôi rất thích giao tiếp cùng người làm công tác văn hóa.”

Lâm Tiễn lời này rất ứng nhân, ta nhịn không được nói, “Tôi không phải người làm công tác văn hóa, tôi chính là người làm ăn rất tục.”

Lâm Tiễn trong tay thả ấm trà xuống, tựa tiếu phi tiếu, “Chúng ta đẫy vẫn là đồng hành.”

“Sao có thế nói vậy? Tôi bất quá tiểu đánh tiểu nháo, kiến tiềm mua đồ ăn thôi. Sao có thể so cùng ngài, Lâm Thị một ngày buôn bán đủ để tôi ăn tam bối tử có thừa.” Ta đánh ha ha, “Không đồng dạng như vậy.”

“Tục khí giống nhau thôi.” Lâm Tiễn đáp lại thật tự nhiên, không giống tự giễu hay châm chọc, hoàn toàn nghiêm cẩn. Ta cười cạn vài tiếng, không nói tiếp tâm sự. Cũng vừa đúng lúc quản gia phía sau đến thông tri, có thể ăn cơm. Lâm Tiễn đứng lên, nghiêng người làm thủ thế ‘thỉnh’.


Thân ảnh hắn cao lớn đè ép lại đây, trước mặt ta bỗng tối sầm, biết vậy nên hít thở không thông.

Lâm gia nguyên quán vùng Chiết Giang, Sính đầu bếp cũng là người địa phương, món ăn Chiết Giang khẩu vị thiên về nhẹ, nguyên liệu nấu ăn rất lạ trông cũng ngon lành. Ta tuy rằng cũng là người phía nam, nhưng mấy năm gần đây đắm mình trong món ăn Tứ Xuyên, tuy rằng không đến nông nội không cây không vui, khẩu vị cũng nặng rất nhiều. Hơn nữa ngồi đối mặt với Lâm Tiễn, thường thường cùng ánh mắt hắn chạm nhau, tuy rằng người ta cười, nhưng luôn luôn có cảm giác là lạ.

Ăn một chút cơm ta bị đau dạ dày, thầm nghĩ chấm rứt sớm rời đi nơi này. Thật vất vả dùng xơm xong, ăn hết đồ ăn xong lại thấy Lâm Tiễn đứng dậy lấy bàn. Chủ nhân không đứng dậy, ta khách nhân đương nhiên cũng không thể động. Diêu Chính ngồi cạnh Lâm Tiễn, hắn hướng ta nháy mắt mấy cái, môi mấp máy ‘Món điểm tâm ngọt’. Ta quẫn một chút, ăn cơm Trung sao còn có món điểm tâm ngọt, chẳng ra cái gì cả.

Quả nhiên, một thoáng chốc món điểm tâm ngọt liền bưng lên. Là món đậu đỏ điểm chút ở giữa, đặt trên đĩa nhỏ, xép thành nột đoàn. Hương vị lại hấp dẫn, ta ăn ngon không nhịn được kinh hô xuất ra.

“Hách tiểu thư thật thích món điểm tâm ngọt.” Lâm Tiễn dùng khăn tiêu độc lau tay.

“Ân, đặc biệt đậu đỏ.” Mỹ thực làm tâm tình ta cực tốt, cũng thả lỏng rất nhiều, “Mỗi lần đều có thể ăn nhiều.”

Lâm Tiễn gật gật đầu, tán dương nói, “Vài đường muội biểu muội đều không thích ăn đồ ngọt, nói là sợ béo phì.” Hắn quay đầu dặn quản gia, “Kêu phòng bếp chuẩn bị thêm mấy phần Hách tiểu thư mang về.” Ta không từ chối, bất quá vài cái điểm tâm, từ chối là làm kiêu.

Kết thúc dùng cơm chính thức, Lâm Tiễn để ta ngồi phòng khách trong chốc lát, lại tự mình pha một bình trà. Tâm ta giống như tên, hơn nữa Lâm Tiễn kỳ quái nhiệt tình làm ta lòng có lưu luyến, thầm nghĩ tìm cớ sớm rời đi, vì thế liều mạng nháy mắt ra dấu Diêu Chính. Nhưng Diêu Chính thủy chung ngồi ngay ngắn ở một bên, lưng thẳng tắp, nhìn không chớp mắt bộ dáng giống cục cưng.

Đến hơn chín giờ, Lâm Tiễn rốt cục nói thời gian không còn sớm, ta chỉ kém không lệ nóng doanh tròng. Bất quá ngay sau đó người ta bồi thêm một câu, “Vừa vặn tôi cùng vào nội thành, tiện đường, tôi đưa cô đi.”

Ta thật sự lệ nóng doanh tròng.

Lâm Tiễn lái một chiếc xe màu trắng trên đường, kiểu dáng phi thường bắt mắt. Thân xe thấp bé cùng đường cong xe cực lực dụ hoặc, khi xe khởi đổng, máu không hiểu tự nhiên sôi trào.

Buổi chiều Diêu Chính đưa ta đến Lâm trạch mất một giờ, Lâm Tiễn đưa ta trở về không đến 30 phút. Người này xe chạy thật sự nhanh, nhưng cũng vững chắc, ngừng nên ngừng, nhường nên nhường. Ngẫu nhiên dừng ngày hay đột nhiên thay đổi gì cũng vung tay lái rõ ràng lưu loát, vượt qua hành lang người ta sắc mặt nửa điểm không thay đổi. Ta so sánh còn kém hơn, người ta bất quá lúc cua đổi tuyến đường, ta kêu như giết heo.

Lớn như vậy, ngồi xe ngồi vào chân nhũn chỉ sợ là lần đầu tiên. Ta bước xuống xe hai chân run run, chống vào cửa xe mới đứng vững. Giương mắt nhìn Lâm Tiễn ở trước mặt, trên mặt không có biểu tình gì hỏi, “Cô có khỏe không.”


Ta hoãn hồi sức, gật đầu, “Không có việc gì. Cám ơn anh, Lâm tiên sinh.” Nói xong thấy tay hắn chống vào cửa xe trước mặt ta không có ý tứ ê dịch, ta nghĩ kĩ, vẫn là làm rõ, “Lần trước ở Hoàng Ngọc đường, cái kia… Tôi thật xin lỗi.”

Ngón tay Lâm Tiễn khẽ gõ có tiết tấu ở cửa sổ xe, “Tôi còn tưởng rằng cô còn giả vờ đâu. Bất quá, ngày đó cô chạy cái gì?”

Chạy cái gì? Đương nhiên là chột dạ mới chạy! Trong lòng ta nghĩ vậy, trên miệng lại nói, “Khi đó tình huống tương đối hỗn loạn, tôi cũng uống nhiều, đầu óc có điểm mơ hồ. Tôi không nghĩ tới đá anh bị thương, thực xin lỗi.”

Lâm Tiễn nhìn ta một lúc lâu, “Đá thương? Ai nói? Tôi chỉ là bị người đụng vào chân, có vài ngày đi đường không tiện.” Ánh mắt hắn dừng trên đùi ta, “Nghe nói chân cô cũng bị thương.”

“Đều là không cẩn thận, hiện tại không có việc gì.” Ta rầu rĩ đáp, xem ra cái buổi tối kia ta cùng Lâm Tiễn đều thật không có gì hay ho.

“Hách tiểu thư, tôi có thể hỏi cô một vấn đề không?”

Ta gật gật đầu.

“Tối hôm đó, cô đã làm gì đệ đệ tôi?” Lâm Tiễn ngũ khí thật bình thản, nhưng ánh mắt hắn đảo qua một mảng lạnh lùng.

Ta thế nào không nghĩ tới hắn gọn gàng dứt khoát như vậy, xem ra hắn đoán được chút gì. Cũng phải, đêm đó điện thoại của hắn là ta tiếp, nói vậy lúc ấy hắn liền cảm thấy không thích hợp. Ta nghĩ đến tình trạng Lâm Hủ hiện tại, nếu Lâm Tiễn thực muốn cùng ta tính làm rõ, ta đây vô luận như thế nào cũng không bồi nổi.

Ta chính trực thẳng người, rốt cục giả chết, “Tôi cứu cậu ấy.”

“Trừ cái đó ra?”

“Tôi tiếp điện thoại của anh.”

“Còn có đâu?” Hắn khí thế bức người.


“… Không có.”

Ánh mắt Lâm Tiễn mang theo hàm xúc ý tứ xem kĩ, “Kia tiểu Hủ luôn luôn nói đất đầy ruột là chuyện gì xảy ra?”

Ta không tự giác run lên một chút, miệng thật cứng, “Cái gì ruột? Tôi không biết.”

Lâm Tiễn nhẹ nhàng nở nụ cười, tay nắm thật chặt trên cửa xe, khẩu khí cũng trở nên mềm nhẹ, “Hách tiểu thư, làm người phải thành thực.”

“…”

“Hách nha đầu.”

Lúc ta bị Lâm Tiễn ép hỏi cấp đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Phạm Tạp xuất hiện hợp thời, người này một tay xách một túi nước quả, một tay cầm hai cuộn giấy gió.

“Muội hôm nay buổi chiều đi đâu vậy? Hảo hảo thế nào trông quán?” Phạm Tạp chậm rãi đến gần, miệng càng không ngừng BLABLa, “Mệt huynh còn mang vịt nướng qua, kết quả ăn bế môn (trông cửa) canh.”

Ta nhẹ nhàng thở ra, tận lực đem Lâm Tiễn gạt sang một bên, “Buổi chiều có chút việc nhỏ, đi ra ngoài một chuyến.” Nói xong liền tiếp tay, tiếp nhận giấy vệ sinh cùng ánh mắt dùng lại. Phạm Tạp thế này mới chú ý tới Lâm Tiễn, “Nha đầu, vị này là…”

“Một bằng hữu, tiện đường đưa muội trở về.” Ta nói được thật có thứ tự, cũng cười cười với Lâm Tiễn, “Lâm tiên sinh, hôm nay thật sự là phiền toái anh.” Ngươi nha thức thời liền lăn nhanh!

Lâm Tiễng nâng cằm, trong mắt hiện lên chê cười, phảng phất đang nói ngươi không cần nói sang chuyện khác, kỹ xảo của ngươi ta đã biết.

Ta cùng Lâm Tiễn ánh mắt đối chọi nhau, đùng rung động, sát khí bốn phía. Phạm Tạp cũng cảm thấy không thích hợp, tìm cớ đem ta cấp tha đi.

Ta buồn bực ngập đầy, nghe tiếng xe phía sau, càng phiền chán.


Xe Lâm Tiễn chạy qua bên cạnh ta, bỏ lại một câu, “Ngủ ngon, Hách tiểu thư. Nhớ thời gian ngày kia, không bị muộn.”

Nói xong thằng nhãi này liền đạp ga đi thật xa, bụi đất cuồn cuộn nổi lên làm ta bị nghẹn hắt xì một cái. Đột nhiên ta linh quang chợt lóe, đột nhiên phản ứng. Mao cái meo, ta nói Lâm Tiễn mặt thế nào nhìn quen mắt vậy, người này không phải ở 99 độ nhã bĩ nam khinh bỉ ta sao?

Da hắn thế nào lại thành màu đồng cổ? Là bị nướng qua sao?