Mưa nhỏ hồng trần

CHƯƠNG 36

Docsach24.com

hi toàn thân Nghiêu Vũ ép xuống mặt đất, cuối cùng cô đã cảm nhận được phục khấn thành kính hơn quỳ khấn rất nhiều, đó là toàn thân nằm phục xuống đất, dùng phương thức hèn kém nhất để cầu xin thần linh.

 

Nghiêu Vũ thôi việc, chuyển về nhà bố mẹ được gần một tháng, không liên lạc với ai. Con chó vàng nằm bên dưới, gối đầu lên chân cô. Nghiêu Vũ vừa liếc nó một cái, nó lập tức đứng lên, nhìn cô với ánh mắt tha thiết.

Cô thở dài, đưa tay vuốt ve nó. Lát sau rời bàn máy tính: “Đi thôi, hư quá cả ngày chỉ biết chơi!”.

Cô dắt chó ra ngoài. Xung quanh vô cùng yên tĩnh, Nghiêu Vũ hít một hơi thật sâu. Sự yên tĩnh một tháng nay quả thực dễ chịu đến tận xương.

Thôi việc, cô ngồi nhà viết bản thảo, lòng thanh thản, ngón tay như múa trên bàn phím, đắm chìm trong niềm vui khi tư tưởng thỏa sức tung hoành. Bố mẹ trước giờ luôn ủng hộ Nghiêu Vũ, mẹ cô bảo: “Chẳng qua là thêm bát thêm đũa, nếu bí quá thì đem bốn vạn tiền của con gửi ngân hàng lấy tiền ăn hàng ngày, mỗi tháng năm trăm đồng, con cũng có thể ở ăn chơi sáu, bảy năm. Ở nhà sung sướng bao nhiêu, hai mẹ con mỗi người một máy tính, cùng làm việc, lại có người bầu bạn!”.

Bố cũng phải bó tay với hai mẹ con. Trong nhà đã có hai phiếu bầu, ông là thiểu số. Suy nghĩ kĩ, ông thấy Nghiêu Vũ làm gì cũng tốt, chỉ cần làm việc, có mục tiêu, có hi vọng. Ăn uống chẳng đáng là bao, còn về sau thế nào, ông mỉm cười, Nghiêu Vũ đã sống tự lập bên ngoài hai năm, hoàn toàn có thể tự kiếm sống. Nên cũng tán thành quyết định của con gái, để cô trở thành người tự do thực sự.

Đi đến vườn hoa, Nghiêu Vũ thả chó ra. Ngoan Ngoan sung sướng chạy vút đi. Cô ngồi trên ghế đá, nhìn về phía hồ sen. Sen đã qua thời kì đẹp nhất. Lác đác đã có những chiếc lá tàn. Nhưng khi gió thổi qua vẫn dập dờn làn sóng xanh, trái tim yên ả của cô lại dậy sóng.

Mở chiếc hộp Đồng Tư Thành tặng, nắp hộp vừa bật, cô lại lập tức đóng vào. Nghiêu Vũ đã mấy lần muốn xem, cuối cùng vẫn từ bỏ. Bất kể trong chiếc hộp đựng gì, cô chỉ biết một điều, anh tặng chiếc hộp này, chỉ có một mục đích, khiến cô cảm động.

Một tháng nay cô hoàn toàn hiểu sự tận tâm của Đồng Tư Thành. Trước khi về nước, mỗi tuần anh gửi một bức thư, nhắc cô anh sắp về, sau khi về không lập tức đến tìm cô là muốn theo cô, muốn quấy đảo trái tim đã bình yên của cô. Nhưng anh cũng không ép cô trả lời, chỉ dịu dàng làm cô mềm lòng. Những lời anh nói với cô, những nơi anh đưa cô đến đều với dụng ý muốn cô hiểu, thông cảm và tha thứ cho anh.

Sau đó, trước khi đi công tác, anh tặng cô chiếc hộp này. Nửa năm sau, Đồng Tư Thành đã dùng thời gian nửa năm, theo đuổi cô lần nữa, bằng cách khác.

Những nỗ lực của anh, cô hiểu. Nếu anh không trở về, sao có thể để cô chờ đợi? Khi đó, chính anh cũng không xác định có về nước hay không. Điều kiện gia đình anh, mơ ước của anh, cô hiểu hết.

Lúc đứng ở xưởng in của trường cũ, Nghiêu Vũ đã tha thứ cho anh.

Cô chỉ không tìm thấy cảm giác ngày xưa.

Không còn cùng nhau cười phá lên, không còn những xúc động mãnh liệt bất ngờ, đam mê đã mất. Nhớ lại cảnh Hứa Dực Trung và Đỗ Lối trong lễ cưới của Điền Viên, lại thấy khó chịu.

Đồng Tư Thành rất hoàn hảo, nói như Tuệ An, có một người đàn ông ưu tú tận tâm đối với mình là hạnh phúc của phụ nữ. Cô nên nắm lấy vận may mới phải!

Con chó Ngoan Ngoan lại nhảy nhót quay về, nó đã mệt, lưỡi lè dài, ý chừng muốn uống nước. Nghiêu Vũ đứng lên, nhìn hồ sen một lần nữa, thở dài dắt chó về nhà.

Lúc ăn tối, Nghiêu Vũ nói với bố mẹ: “Đồng Tư Thành là người có chí. Con muốn tiếp xúc lại với anh ấy xem sao”.

Bố mẹ nhìn nhau, bố cô trìu mến nói: “Nghiêu Nghiêu, con nghĩ kĩ là đúng, người ta phải tiếp xúc mới hiểu nhau. Tiếp xúc lâu sẽ nảy sinh tình cảm. Huống hồ Tư Thành rất tốt với con, nó suy nghĩ hơi thực tế, nhưng thực tế được cũng tốt, chỉ còn xem ý con thế nào”.

Gần nhau lâu sẽ nảy sinh tình cảm? Tình cảm có đúng là có thể nuôi dưỡng nên không? Nghiêu Vũ nhìn mẹ. Mẹ cô bĩu môi: “Vậy thì cứ tìm đại một người chẳng phải cũng như nhau, có thể nuôi dưỡng được tình cảm mà. Mẹ quen nhiều chàng trai lắm, Nghiêu Nghiêu, con trồng tất vào một mảnh vườn, xem ai có thể ra hoa kết trái!”.

Bố cô yên lặng.

Nghiêu Vũ phá lên cười, cô thích câu nói của mẹ.

Nghiêu Vũ muốn đi Tây Tạng. Từ lâu nghe nói Tây Tạng là vùng đất sạch cuối cùng, lòng đã thầm ngưỡng mộ. Cô muốn đến mảnh đất sạch yên bình đó để tĩnh tại tâm hồn sóng gió của mình.

Cuối tháng tám, mùa đẹp nhất của Tây Tạng sắp đi qua. Nghiêu Vũ chuẩn bị hành lí đi du lịch. Trước khi đi, gọi điện cho Thiên Trần: “Dạo này cậu và Tiêu Dương vẫn tốt chứ?”.

“Ôi chao, Tiểu Vũ, mình sắp bị Đồng Tư Thành và Hứa Dực Trung chất vấn phát điên. Cậu ác thật, di động cũng không dùng”. Thiên Trần trách vài câu lại cười, “Mình và Tiêu Dương chẳng thế nào hết, chỉ có điều không thể vui lên được. Vui một lát, lại cười không nổi. Tiêu Dương hình như có tâm sự. Nhiều lúc cứ lặng lẽ ngẩn ngơ, ngày càng ít nói. Mẹ mình đã ra thông điệp cuối cùng, lấy ai cũng được, trừ Tiêu Dương. Không trì hoãn còn biết làm sao?”. Giọng Thiên Trần rất uể oải, dường như đã quá mệt vì chuyện đó.

“Thiên Trần, mình muốn đi Tây Tạng, hay là cậu xin nghỉ phép đi cùng mình? Biết đâu không khí bình yên ở đó sẽ làm cậu suy nghĩ thoáng hơn!”.

Thiên Trần do dự một lát, nói: “Thôi, bây giờ đi, có khi bố mẹ lại tưởng mình bỏ trốn với Tiêu Dương. Họ sợ nhất chuyện đó. Cậu đi bao lâu, Tiểu Vũ?”.

“Chưa biết, đằng nào mình cũng không phải xin phép ai, mình vẫn được mẹ bao ăn, tiền tiết kiệm chưa không động tới. Cứ đi, rồi tính”. Nghĩ đến sắp được đến Tây Tạng, lòng cô lại náo nức.

“Nếu hai người đó hỏi thì nói sao?”.

Nghiêu Vũ im lặng một lúc: “Thiên Trần, đừng nói với Đồng Tư Thành, mình chỉ muốn yên tĩnh”.

Cô cũng không hiểu sao lại nói thế, có phải trong tiềm thức vẫn chưa chấp nhận Đồng Tư Thành? Không muốn anh quấy rầy chuyến du lịch tĩnh tâm của cô. Nhưng, nói thế với Thiên Trần, khi biết cả hai người đàn ông cùng mong tin, có phải lòng cô đã nghiêng về một người?

Xuống máy bay, gió lồng lộng mang hơi thở của cao nguyên. Cuối tháng tám, ở đây đã xuất hiện những làn gió mát mà thành phố cô chỉ cuối thu mới có. Cái trong lành vô cùng đặc biệt, khoáng đạt và bao la khác thường.

Sân bay Gonggar không lớn lắm, nhưng du khách vẫn cảm giác mênh mang. Trời cao, xanh ngắt, một vẻ trong lành tinh khôi không bao giờ có ở đô thị, đứng ở đây phóng tầm mắt ra xa, dãy núi trập trùng tựa con rồng xanh phục trên mặt đất. Diện mạo độc đáo của cao nguyên bất giác làm lòng người phơi phới.

Nghiêu Vũ hít một hơi thật sâu, chợt bàng hoàng, đúng như đến một thế giới khác. Du khách xung quanh cũng ngơ ngẩn nhìn, mắt sáng bừng phấn khích, sung sướng vì đã đến mảnh đất được coi là sạch sẽ cuối cùng của nhân loại. Cô nghĩ đó chính là hiệu ứng cao nguyên, tiếng nói cười xung quanh, đoàn người đi qua, tựa như cách một tầng khí quyển, cách một thế giới.

Chuyển máy bay, bay thêm ba tiếng đồng hồ, là một vùng trời đất khác. Lùi một bước là trời cao biển rộng? Con người nếu có thể bước ra khỏi cõi lòng, có ứng với câu nói đó?

Lúc ra khỏi sân bay, Nghiêu Vũ nhìn thấy một cây bạch dương ở bên trái phòng đợi. Cô hiếu kì đi đến gần, thân cây toàn một màu vàng kim, nghĩ tới cây bạch dương làm cô say mê trong bộ phim Anh hùng của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Nghiêu Vũ chụp mấy kiểu ảnh, một cây cũng thành rừng, cô quyết định sau này sẽ quay lại Tân Cương để ngắm cả rừng bạch dương.

Lên xe bus, hai tiếng đồng hồ từ sân bay đến Lhasa, Nghiêu Vũ dường như không chớp mắt. Tầm nhìn khoáng đạt, con đường dài hút không thấy điểm cuối, hai bên đường, loang loáng những đỉnh núi tuyết ẩn hiện phía xa. Trên băng tuyết thiên cổ không tan, không hề có dấu chân con người. Tại sao người ta coi Tây Tạng là vùng đất sạch, chính là rất nhiều nơi vẫn còn hệ sinh thái nguyên sinh, chưa có dấu vết bàn tay con người.

Nghiêu Vũ cười, cuộc đời con người giống như bức vẽ trên trang giấy trắng. Thêm dần từng nét nội dung, lúc rời khỏi thế giới này, có những bức trở thành kiệt tác, có những bức lại chỉ toàn những hình lộn xộn.

Nghiêu Vũ cảm thấy mình chắc chắn thuộc trường phái ấn tượng, chỉ vẽ những đường nét và màu sắc theo cách của mình.

Một người có thể ngưỡng mộ cô, nhất định sẽ hiểu hàm ý bức tranh của cô, không cần giải thích, nhìn là hiểu, là có thể yêu.

Theo cô nếu có sự đồng điệu, sợi chỉ trắng mong manh vô hình giữa hai trái tim mới là sợi chỉ đỏ se duyên của ông tơ.

Tìm một khách sạn thuê phòng, uống thuốc nam an thần, ngủ một giấc. Thức dậy lúc hoàng hôn, hiệu ứng cao nguyên không còn nữa. Nghiêu Vũ rất hài lòng, khoác ba lô đi dạo khu trung tâm.

Mặt trời cuối ngày vẫn rực rỡ, chưa rụng xuống dãy núi phía tây. Bóng mặt trăng lờ mờ đã rõ dần trên bầu trời xanh nhạt. Cung điện Potala trước quảng trường Lhasa với những bức tường cao sừng sững uy nghiêm. Bạch cung và Hồng cung uy nghiêm mà phóng khoáng. Trên quảng trường, có những gian hàng chưa đóng cửa, Nghiêu Vũ tiến lại xem, thì ra lại là triển lãm nhà ở. Bước chân tự đưa cô vào, lại nhìn thấy biển quảng cáo cỡ lớn của tập đoàn Gia Lâm.

Trên cao nguyên cách mấy ngàn cây số, hồi ức lại ùa về.

Nghiêu Vũ ngẩn người đứng ngây.

Trong đêm mưa đó, anh đã thức cùng cô, mang tài liệu giúp cô, ngồi trong phòng nghe cô kể lai lịch những chiếc ly rượu, sáng tinh sương đã mua bữa sáng mang đến, nhất định bắt cô dự tiệc Giáng sinh, lấy trộm cho cô chiếc giá nến, tặng cô món quà có tên “Anh đã yêu em”, lại còn giả bộ không có tiền thanh toán, bỏ trốn để trêu cô, đưa cô thăm lại trường cũ... nhẫn nại tìm mọi cách làm cô vui, anh luôn giữ lời, anh nói đã theo đuổi cô từ lâu...

Khoảng cách về không gian, gián đoạn của thời gian không làm phai kí ức sâu đậm trong lòng cô. Từng chút một, vô tình khắc vào lòng cô. Những dấu ấn nông sâu đó dịu dàng ve vuốt trái tim cô, làm nó se sẽ rung, se sẽ đau.

Men theo con đường, chầm chậm đi về phía khách sạn, vào sân, vừa ngẩng đầu một bầu trời sao rực rỡ, trăng tròn vành vạnh sáng rõ ràng, nhìn rõ những bóng mây xung quanh, rõ đến mức có thể giơ tay là chạm tới, nhưng lại xa vời.

Đêm đầu tiên trên cao nguyên, Nghiêu Vũ không ngủ được.

Ngày hôm sau, cô đi Namco[1].

Thảo nguyên hai bên đường lùi về sau, trải dài vô tận, xe đi theo quốc lộ Thanh Tạng hướng về phía Namco. Ven đường thỉnh thoảng lại thấy những mục dân đang ăn trưa trên bãi cỏ, ngồi thảnh thơi dưới bầu trời xanh ngắt, miệng cười, vẫy tay với khách trên xe.

Nghiêu Vũ im lặng suốt chặng đường. Không lâu sau, xe đã dừng bánh trên thảo nguyên Đương Hùng. Hướng dẫn viên để khách xuống xe, chụp ảnh núi Đường Cổ La.

Trước mắt là hơn trăm ngọn núi tuyết thẳng đứng quần tụ. Cô ngồi xuống, nhìn thấy không xa phía trước một đàn bò ung dung gặm cỏ bên mép nước, không khí tinh khiết như lọc, mặt đất bao la. Cô lại nhớ tới lá kinh phạn ngũ sắc nhìn thấy lúc đi qua Sơn Khẩu, lá cờ nhỏ hình tam giác với các màu trắng, đỏ, vàng xanh, lục bên trên viết sáu chữ chân ngôn: “Ông ma ni bại mị mu”. Nghe nói mỗi làn gió lay kinh phạn là mang một lời cầu xin chân thành đến thần linh.

Điều gì khiến mọi người ở đây thành tín thần linh như thế? Khiến cả du khách cũng tin theo. Chỉ cần thành tâm cầu nguyện, là được như ý.

Nghiêu Vũ thở một hơi dài, lên xe tiếp tục cuộc hành trình.

Ôi Namco, thiên đường trần gian.

Một ca từ đơn giản, cô đọng ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy Namco. Trên đường chân trời không xa có một vệt xanh nhạt, giống như loại ngọc trong nhất khảm giữa mây trắng. Xe đi vòng quanh hồ nước xanh, dân địa phương có câu, ngắm núi chết ngựa. Đúng như vậy, Namco như ngay ở bên, nhưng còn xa mới tới.

Đồng Tư Thành cũng vậy, như ở ngay bên, lại như ở mãi chân trời. Anh đã trở về bên cô, nhưng trái tim không thể trở lại ngày xưa.

Bây giờ anh còn tận tình hơn, nhưng Nghiêu Vũ không thể tìm lại cảm xúc ngày nào.

Lá cờ kinh phạn ngũ sắc cắm bên hồ, tầng tầng lớp lớp những mảnh đá nhỏ chất thành núi chứa đựng bao lời nguyện ước. Nghiêu Vũ thành tâm đặt một mảnh đá kinh vào đó, cô chọn mảnh đá màu nâu đỏ, trên đó dùng dao khắc một hàng chữ, thầm nghĩ sau này khi quay lại nơi đây nhất định cô sẽ tìm thấy nó. Đi mấy mét ngoảnh lại nhìn, mảnh đá màu nâu đỏ của cô nổi bật trên đống đá ước nguyện, thầm cười đắc ý, thần linh nhất định nhìn thấy ngay mảnh đá ghi ước nguyện của cô.

Bên hồ có trò cưỡi ngựa. Đa số chỉ là để du khách ngồi trên lưng ngựa, do một người Tạng dắt đi để chụp ảnh. Nghiêu Vũ nhìn ngọn núi màu tím nhạt ven hồ phía xa, đi đến hỏi, hỏi liệu có thể cưỡi ngựa chạy ven hồ. Người Tạng giơ tay chỉ khoảng cách trên đường, khoảng hai trăm mét. Nghiêu Vũ mặc cả giá xong, nhảy lên ngựa, kẹp chân vào bụng ngựa cho phi nước kiệu.

Gió mang theo không khí như men say của Namco, cách xe đô thị ồn ào, cách xa những nhà cao tầng, cách xa mọi dục vọng, bon chen.

Phi ngựa vun vút bên bờ nước biếc mênh mông, chưa đến mười phút, Nghiêu Vũ phi hai vòng, cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Cô nghĩ, trong lòng cô trước sau sẽ luôn có chỗ bình yên như vậy để tâm hồn bay bổng.

Sau khi quay trở lại Lhasa, cô không đi đâu nữa, chỉ dạo loanh quanh khu trung tâm thành phố. Đi thăm cung điện Potala hai lần, mỗi ngày cô đều đến đền chùa Đại Chiêu thắp hương, mỗi ngày đều nằm rạp khấu đầu. Nghe nói, một người Tạng trong cả đời sẽ có mười vạn lần nằm rạp khấu đầu để đổi lấy cùng một lời chúc phúc như thế.

Khi toàn thân nằm ép xuống đất, cuối cùng cô đã cảm nhận được sự thành tâm của lối cầu khẩn này hơn hẳn khi quỳ khấn. Toàn thân phải nằm rạp xuống đất, dùng phương thức thấp kém nhất cầu xin thần linh.

Trong Thần thoại Hy Lạp, Nghiêu Vũ rất thích Achilles, đó là do sức hấp dẫn của Brad Pitt trong phim Truyền thuyết thành Troy. Tương truyền chàng là con trai của nữ thần Đất, có thể thu hút sức mạnh của đất, chỉ cần đứng trên mặt đất, không ai thắng nổi chàng.

Khi Nghiêu Vũ cũng dập đầu khấn như những người Tạng, cô hi vọng được mẹ Đất ban cho sức mạnh như chàng Achilles.

Những tảng đá xanh nhẵn bóng như gương, bên tai là những tiếng khấu đầu rì rầm, Nghiêu Vũ đứng dậy chăm chú nhìn rất lâu.

Lúc ra khỏi chùa Đại Chiêu, cô đột nhiên thấy hoa mắt, thầm nghĩ có lẽ mình khấu đầu quá nhiều nên mới xảy ra hiệu ứng cao nguyên như lúc vừa xuống máy bay, cảnh tượng trước mắt xa vời như cách một thế giới.

Trong làn khói hương mịt mờ, Đồng Tư Thành dáng vẻ mệt mỏi xuất hiện dưới ánh mặt trời vàng rực như nắng mùa thu của Lhasa.

“Nghiêu Nghiêu, anh đã tìm em khắp các khách sạn ở Lhasa”. Đồng Tư Thành bước về phía cô, nét mặt, ánh mắt và giọng nói đều mệt mỏi.

Trái tim cô bị bóp mạnh, đau nhức. Nhìn màn khói xanh mù mịt, sau khi nằm phục trên mặt đất cầu nguyện, thần linh đã đưa anh đến chăng?

Trong mắt Đồng Tư Thành ánh lên đốm lửa đèn dầu leo lét, anh lặng lẽ đứng trước mặt cô, môi thoảng nụ cười như mặt hồ gợn sóng.

Anh xuất hiện như thế sao?

Nghiêu Vũ ngây người nhìn anh, có phải đã mặc định cô phải chấp nhận sự theo đuổi của anh? Vô thức nhìn xung quanh, trong đám người qua lại, ánh mặt trời chói mắt... Lòng se sẽ thở dài, cô ngẩng khuôn mặt tươi cười, nói: “Tư Thành, em muốn đi dạo phố Bát Giác”.

Đốm lửa đèn dầu đó bỗng bùng ra một đóa hoa lửa. Nghiêu Vũ nói, cô muốn đi dạo phố Bát Giác, không phải cần mà là muốn! Chỉ khác một chữ, mà ý nghĩa quyết định. Đồng Tư Thành từ từ mỉm cười, dắt tay cô: “Được, anh đưa em đi”.

Khoảnh khắc nắm tay nhau, Nghiêu Vũ bỗng có ảo giác, ngón tay Đồng Tư Thành giống như móng vuốt con kền kền trên cao nguyên, cứng và khô, còn tay cô lại mềm như miếng thịt bị nó quắp lấy.

Phố Bát Giác, lúc nào cũng đông người, nhìn kĩ cũng chẳng có gì đáng mua, nhưng đi dạo rất dễ chịu. Đồng Tư Thành nắm tay cô, như có cánh cửa mở trong lòng, ánh nắng rực rỡ tràn vào, từ từ đẩy lùi bóng tối, nụ cười trên mặt cũng sáng như bầu trời nơi đây.

Nghiêu Vũ cười hỏi anh: “Sao anh ngốc thế, nghe Thiên Trần nói em ở đây, vậy là chạy đến? Nếu em không ở đây thì sao?”.

“Ừ, anh ngốc thật, chim ngốc thường bay đầu đàn”. Đồng Tư Thành nói một câu đầy ẩn ý, “Tìm không thấy lại ngốc nghếch bay về”.

“Tư Thành, nhìn kìa, đeẹp không?”. Sắc mặt Nghiêu Vũ như ánh nắng Lhasa, trong veo bộc lộ niềm vui hồn nhiên, dường như không để ý câu nói ẩn ý chua chát của anh.

Anh nhìn theo hướng mắt cô, miệng vẫn cười, cuối cùng thốt lên: “Đẹp thật, màu sắc tươi sáng, nổi bật giữa không khí nơi đây”.

Nghiêu Vũ cười luôn miệng, cầm lên mấy cái vòng tay ướm thử, những vòng này nghe nói đều là trân châu, đá lục tùng, san hô tự nhiên... xâu chuỗi, nổi bật làn da trắng tuyết, cô nghiêng đầu ngắm nghía. “Đẹp không? Em mua nhé?”. Nghiên Vũ giơ tay ra.

Ánh mắt Đồng Tư Thành thoáng tư lự, nắng loang loáng thu hút mắt anh. Nghiêu Vũ đứng quá gần, cơ hồ không nhìn thấy thoáng tư lự đó, nhưng nhìn kĩ, trong đôi đồng tử đen thẫm đó chỉ phản chiếu khuôn mặt tươi cười của cô.

Anh kéo tay Nghiêu Vũ nhìn lại chiếc vòng, rút ví trả tiền. Tay vẫn nắm tay cô, có một chút mồ hôi, kiên định và chắc chắn, Nghiêu Vũ có cảm giác kì quặc như tay cô bị trói chặt, không thể thoát ra. Chỉ khi cúi đầu, né tránh ánh mắt áp lại gần của anh, cô mới thở phào.

Nghiêu Vũ không biết, phía sau cách họ không xa, Hứa Dực Trung đang lặng lẽ nhìn hai người tay trong tay, rồi bỏ đi.

Hứa Dực Trung gặp Đồng Tư Thành ở sân bay, hai người cùng đáp một chuyến bay đến đây. Đồng Tư Thành nói thẳng: “Tôi đến Tây Tạng đón Nghiêu Vũ, còn anh?”.

“Tôi đến vì cuộc triển lãm nhà ở tổ chức tại Lhasa. Ở đây có gian triển lãm của chúng tôi”.

Hứa Dực Trung nói xong, khẽ gật đầu, lên chiếc xe đến đón anh rời đi. Anh phải vặn hỏi Thiên Trần hai ngày, mới biết Nghiêu Vũ đi Lhasa.

Đồng Tư Thành tìm cô ba ngày, anh cũng tìm ba ngày.

Cả hai người đều không nghĩ Nghiêu Vũ có thể trọ ở nhà dân. Tây Tạng vào tháng bảy, các khách sạn, nhà nghỉ hầu như chật cứng. Còn những nhà dân dành mấy phòng cho thuê lại rất nhiều, tại sao không ở.

Hai người đó, một người đến phố Bát Giác, một người đến chùa Đại Chiêu. Một người gặp cô trước, một người nhìn họ nắm tay nhau đi.

Hứa Dực Trung lặng lẽ nhìn theo, ánh mắt cay nóng dừng trên bàn tay nắm chặt của họ. Nụ cười của Nghiêu Vũ vẫn trong veo, không gợn ưu phiền. Ánh mắt anh dần dần ấm lại. Ý muốn xông tới giằng họ ra, lúc trước còn bừng bừng như lửa lại nhanh chóng nguội đi.

Trên mặt anh là nụ cười thảm hại. Hai người cùng đến đây, nhưng thần linh lại ban may mắn cho anh ta. Thần linh đã chọn Đồng Tư Thành, cho anh ta đến trước anh một bước, nắm chặt tay Nghiêu Vũ.

Hứa Dực Trung chua chát tự an ủi, cô ấy vốn đã không quên được anh ta, không phải sao?

Anh lại nhớ hôm sinh nhật Nghiêu Vũ, cô say rượu, vừa khóc vừa mắng Đồng Tư Thành. Nhớ lúc cô khóc, từ sân vận động trường đại học chạy ra. Đồng Tư Thành đã cho cô bốn năm tươi đẹp và một vết thương. Bây giờ, anh ngẩng nhìn mặt trời, nắng chói làm mắt anh nhắm lại. Mặt trời nơi này quá nóng, đủ để là phẳng vết thương trong lòng anh.

Nghiêu Vũ cười đẹp như thế. Mái tóc ngắn lộ ra khoảng gáy trắng muốt, hàm răng nhỏ đều tăm tắp cũng như phát sáng, chân nhảy nhót hân hoan. Nụ cười như thế chỉ nở trước mặt Đồng Tư Thành, còn anh, anh chỉ đứng sau mặt trời, trông ngóng từ xa, khát khao dõi nhìn.

Hứa Dực Trung giơ hai tay về phía trước, một lúc đã cảm thấy nóng, giơ tay ra là cảm thấy nóng, tại sao anh không thể đi về phía đó, giơ tay nắm tay cô trước mặt Đồng Tư Thành để được ấm nóng hơn nữa? Anh bàng hoàng bước lên hai bước, lại dừng.

Khuôn mặt hân hoan của Nghiêu Vũ vụt hiện trước mắt, cô vui như con chim nhỏ. Chìa tay trước mặt cô là có thể khiến cô cười. Cả hai người chìa tay, cô còn cười được không? Hứa Dực Trung nhắm mắt, nếu cô vui, anh sẽ từ bỏ. Vừa nghĩ vậy, bức tường trong lòng anh đột nhiên sụp đổ. Tình yêu kìm nén bao ngày như nham thạch bỏng rẫy trào ra, tràn khắp, chảy tới đâu là lòng anh nứt toác bốc khói xanh.

Anh thở gấp, muốn hét lên thật to, lại cố kìm. Khi cô nắm tay Đồng Tư Thành, sự xuất hiện của anh chỉ làm cô khó xử, chỉ khiến cô một lần nữa từ chối anh. Đàn ông mấy ai có thể yêu sâu nặng như Đồng Tư Thành? Hứa Dực Trung nghĩ, nếu là anh, anh cũng không thể đưa ra sự lựa chọn.

Nghiêu Vũ tuyệt nhiên sẽ không đưa ra bất cứ một sự lựa chọn nào, làm tổn thương một trong hai người.

Anh đứng lặng rất lâu. Du khách tấp nập đi qua, họ trầm trồ, ngạc nhiên, mãn nguyện, anh nghĩ, anh cũng trầm trồ, mãn nguyện, ra đi mang theo nỗi đau chỉ mình anh biết.

Ăn cơm xong, Đồng Tư Thành đưa hành lí đến. Nhà trọ không còn phòng trống. Nghiêu Vũ nghĩ một lát nói: “Em ngủ trên giường, anh ngủ dưới sàn, đằng nào thảm cũng rất dày”.

Đồng Tư Thành cười vang, cúi đầu nói thầm vào tai cô: “Em không sợ dẫn sói vào nhà?”.

“Anh sẽ không thế”. Nghiêu Vũ nghiêng đầu tránh. Nếu tình không còn nặng, chung phòng với ai cũng thế, lửa tình dù cháy, nhưng trái tim cô đã đóng băng ngàn dặm, cũng vô ích.

Đúng, anh sẽ không thế, thực ra anh có thể, chỉ là bây giờ thì không. Đồng Tư Thành mỉm cười, bước vào phòng, bế Nghiêu Vũ ném lên giường.

Cô hét lên, còn chưa kịp phản úng, anh đã đè lên cô: “Em nói anh sẽ không?”. Nói rồi, cúi xuống hôn cô.

Nghiêu Vũ ngoảnh mặt sang bên, cười cười ngăn anh: “Cao nguyên thiếu khí, chớ vận động mạnh!”.

Đồng Tư Thành ngẩn người, trở mình nằm lăn ra giường, ngực phập phồng, thở hổn hển, mặt đỏ lựng. Anh nỗ lực kìm chế, thở thật mạnh, giận dữ nói: “Ai nói nơi này lãng mạn?!”.

Nghiêu Vũ cười khanh khách. Đồng Tư Thành lật người, nằm nghiêng, tay chống đầu nhìn cô, sắc mặt Nghiêu Vũ vẫn bình thường, mắt anh cuối cùng hiện lên nụ cười: “Đi, mình ra ngoài ngắm trăng”.

Trời đêm cao nguyên trong và rất sáng, trăng tròn rực rỡ, sao từng cụm lấp lánh. Hai người lặng lẽ ngồi trên đài thiên văn.

Trong khoảnh khắc lặng im này, nụ cười trên mặt cô tự nhiên biến mất, cô lặng lẽ lục tìm bóng dáng Hứa Dực Trung ở sâu trong lòng. Buồn, vui và bất lực như sóng dưới đáy đầm sâu cuộn lên khấy động hồn cô.

Anh cũng đến, đứng trên phố Bát Giác, im lìm như một kiến trúc Tây Tạng dưới ánh mặt trời. Cô đã nhìn thấy anh, khi cùng Đồng Tư Thành ngoặt sang phố khác, vô tình ngoái đầu, cô nhìn thấy Hứa Dực Trung quay lưng về phía họ.

Nghiêu Vũ chỉ cảm thấy máu xông thẳng lên đỉnh đầu, không nghe thấy âm thanh, nhìn không rõ cảnh vật quanh mình, cô vô thức bước về phía anh, sau đó chưa kịp bước tiếp, Đồng Tư Thành đã kéo cô rẽ sang phố khác, sang một hướng khác.

Anh kéo rất mạnh, tiếng anh vang trên đầu cô dường như rất tự nhiên: “Nghiêu Nghiêu, nhìn kìa, ở kia có bán ống nhòm. Chúng mình đến mua một chiếc đi?”.

Nghiêu Vũ bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn anh. Đồng Tư Thành không nhìn về phía sau, đang nhìn những sạp hàng ở đầu phố Bát Giác. Có vẻ như quả thật đã phát hiện ra chỗ bán ống nhòm.

Cô cũng không thể ngoái lại. Làm sao cô có thể ngoái lại? Mắt dừng trên bàn tay nắm chặt của hai người, cô có thể hất tay Đồng Tư Thành ra không? Khi anh vất vả mới tìm được cô, liệu có thể cho anh hai giờ sung sướng rồi vứt bỏ anh, lao đến với người khác? Nghiêu Vũ khẽ gật đầu.

Đầu vừa hơi cúi. Cổ lại cứng đờ. Cô liên tục động viên, nhìn về trước, đừng nhìn về sau, hãy đi về phía trước, nhưng không bước nổi, lòng trào một ước vọng mãnh liệt, muốn vùng khỏi tay Đồng Tư Thành, quay đầu bỏ chạy.

Hành động nhanh hơn suy nghĩ, cô hơi rụt tay, Đồng Tư Thành dường như có cảm ứng, xiết chặt hơn, nghiêng đầu nghi hoặc nhìn cô: “Nghiêu Nghiêu?”.

Âm thanh đó đập nát can đảm và xúc động không dễ có của cô. Cô đột nhiên muốn khóc, nhưng không thể. Đằng sau làn khói hương mịt mờ của chùa Đại Chiêu là khuôn mặt mệt mỏi của Đồng Tư Thành chạy tìm cô khắp các khách sạn ở Lhasa, anh đã tìm được cô từ ngàn dặm.

“Liệu có phải hàng thật không?”. Nghiêu Vũ lẩm bẩm.

“Đi xem sẽ biết”. Đồng Tư Thành cười, nắm chặt tay cô rời khỏi phố Bát Giác.

Mỗi bước đi, lòng lại đau. Mỗi bước rời xa phố Bát Giác, lòng can đảm của Nghiêu Vũ lại giảm một phần. Cô dường như cảm thấy những kí ức muốn quên mà không thể, giống như đá rơi xuống vực, không còn cơ hội nổi lên tiếp xúc với mặt trời và không khí. Mắt lại liếc hai bàn tay đan vào nhau của họ. Lòng cô đang gào thét, đang mong có một bàn tay khác cương quyết và xúc động giằng hai bàn tay đó ra.

Ngước nhìn trăng sao trên trời, Nghiêu Vũ biết, mọi tâm tư của cô đều tự bộc lộ, nước mắt bỗng túa ra, nụ cười như mếu.

Cô không sợ Đồng Tư Thành nhìn thấy, nếu nhìn thấy, Nghiêu Vũ chua chát nghĩ, cô sẽ nói với anh, do trăng sáng quá, sao quá chói, chúng đẹp đến nỗi khiến cô thấy buồn.

Nhưng Đồng Tư Thành không hỏi gì, chỉ ôm chặt cô nói: “Buổi tối ở đây vẫn hơi lạnh”.

Đúng, đúng là lạnh. Chiếc áo khoác của cô, lồng ngực ấm nóng của Đồng Tư Thành dường như cũng không ngăn nổi cơ thể cô run rẩy.

Nghiêu Vũ mệt mỏi nhắm mắt: “Tư Thành, chơi đủ rồi, em muốn quay về ăn những món ngon”.

“Được, ngày mai anh đi mua vé máy bay”.

Lúc đầu muốn đến, đến rồi, lại muốn đi.

Nghiêu Vũ tự nhủ, Hứa Dực Trung đến đây là vì triển lãm nhà ở của tập đoàn Gia Lâm trên quảng trường Lhasa. Không phải vì cô, không phải! Vì cô mà đến, chỉ có Đồng Tư Thành, xuất hiện trong làn khói hương ở chùa Đại Chiêu. Chỉ có Đồng Tư Thành...

“Ôi...”. Nghiêu Vũ nén đủ hơi, lại chỉ thốt ra mỗi một tiếng ngắn ngủi. “Ha ha! Tư Thành! Chuyến đi này em rất vui, nhưng em muốn quay về ăn những món ngon!”. Cô nhảy lên, vươn hai tay, hít thật sâu không khí trong lành, “Em đã khắc một mảnh đá kinh ở Namco, vẫn là màu nâu đỏ, để vào đống đá ước nguyện, em còn mười lần nằm rạp khấu đầu, tương đương khấu đầu cả đời của người Tạng”.

Hai mắt cô lóng lánh, ánh trăng sao bên ngoài bất chợt lu mờ. Đồng Tư Thành âu yếm nhìn cô: “Không có gì nói với anh sao?”.

“Có, sao lại không, em còn... còn được gặp anh, em rất muốn... coi đó là giấc mơ!”. Nghiêu Vũ quay lưng, nhảy nhót đi xuống, nếu Đồng Tư Thành đi theo cô, đứng trước mặt cô, anh sẽ phát hiện, những giọt nước mắt nối nhau như chuỗi ngọc lăn ra từ mắt cô.

Cô thật sự, thật sự muốn coi tất cả là giấc mơ.

Đồng Tư Thành đi mua vé máy bay, Nghiêu Vũ ở trong phòng đợi anh. Bóng Hứa Dực Trung đứng lặng trên phố Bát Giác lại chích vào lòng cô, anh đến tìm cô? Là anh ư? Không phải vì cuộc triển lãm đó, anh đến là để tìm cô... cô không ngừng thầm nhắc những lời đó, lòng lại nóng như có lửa.

Bỗng cô bật dậy, vớ túi xách chạy ra ngoài. Chặn một chiếc taxi chạy thẳng đến quảng trường Lhasa.

Cô muốn nhìn thấy Hứa Dực Trung. Cảm giác nôn nao làm cô bứt rứt không yên. Cô chỉ muốn nhìn thấy Hứa Dực Trung, không biết vì sao muốn, chỉ là rất muốn. Cảm giác đó lấn át tất thảy suy nghĩ khác.

Du khách tấp nập trên quảng trường. Khu vực triển lãm lại càng đông. Nghiêu Vũ đi đến cửa triển lãm, quả quyết đi vào trong. Cũng không chắc có gặp được anh, cô chỉ có thể đến đây tìm.

Gian triển lãm của tập đoàn Gia Lâm rất rộng, đi một vòng, liền nhìn thấy. Nghiêu Vũ không đến gần, chỉ đứng từ xa, lại bắt đầu phân vân. Gặp Hứa Dực Trung sẽ nói gì? Cô đã tát anh, chần chừ một lát, muốn quay đi, nhưng chân không nhấc nổi, tiếng nói trong lòng thầm nhắc, chỉ nhìn rồi đi, nhìn một cái rồi đi.

Não còn chưa kịp phản ứng, chân đã dịch sang bên.

Đỗ Lối và Hứa Dực Trung cười nói xuất hiện. Cũng như cô hôm qua, Đỗ Lối hớn hở chìa cổ tay đeo chuỗi vòng xanh xanh đỏ đỏ trước mặt anh, cũng hỏi anh, đẹp không? Nghiêu Vũ nhìn họ qua đám đông, đột nhiên thấy lạnh, vòng tay ôm ngực, mới nhận ra, quên mặc áo khoác.

Không quan trọng, bất kể anh đến đây có phải vì cô. Một Đồng Tư Thành, một Đỗ Lối tựa như hai chiếc khăn lau bảng, từng nhát từng nhát lau sạch cái tên cô viết kín trong lòng.

Một ý nghĩ mơ hồ lóe trong đầu, nếu... nếu cô đến phố Bát Giác trước rồi mới đến chùa Đại Chiêu? Nghiêu Vũ lắc đầu, sao mình lại có ý nghĩ đó?

Có những lúc đã lỡ là lỡ, bất kể lỡ cách nào.

Cô chen ra khỏi đám đông. Hứa Dực Trung và không khí ồn ào đều cách rất xa phía sau.

“Nghiêu Nghiêu, đi đâu thế? Em lại không dùng điện thoại, anh lo quá!”. Đồng Tư Thành khẽ trách.

“Thấy hơi chán nên em ra ngoài đi loanh quanh, xin lỗi, lẽ ra phải viết giấy để lại cho anh”. Nghiêu Vũ cúi đầu, cảm thấy áy náy. Phải làm sao đây? Anh đến Lhasa, tìm cô khắp mọi khách sạn. Anh, khiến cô không thể chối từ.

Đồng Tư Thành thở dài, dang tay ôm cô: “Anh mua được vé máy bay rồi, chuyến bay chiều. Nghiêu Nghiêu... anh luôn cảm giác không tìm được em. Đừng giận”.

“Không đâu, à bây giờ vẫn còn sớm, mình đi mua ít thuốc Tây Tạng mang về”. Nghiêu Vũ cố gắng kiềm chế nỗi chán chường, mỉm cười nói.

Tuy nhiên, hai tiếng đồng hồ ngồi xe đến sân bay, tất cả đã khác hẳn lúc đến. Từng mảng mây xám lượn lờ rất thấp, những đỉnh núi màu nâu nhạt không còn sinh khí nữa. Nghiêu Vũ lên xe là ngủ, lên máy bay vẫn nhắm mắt.

Đồng Tư Thành cũng ít nói. Ân cần đắp tấm chăn cho cô, không làm phiền cô.

Chú thích


[1] Zhari Namco hay hồ Trari Nam, phía đông nam Tây Tạng.