Mưa nhỏ hồng trần

CHƯƠNG 28

Docsach24.com

ứa Dực Trung giật mình, mím môi. Anh nhìn Nghiêu Vũ qua gương chiếu hậu, vẫn vẻ lơ đãng, nhàn tản, ánh mắt như cười như không. Cô nói câu đó cho ai nghe? Cô muốn đưa Đồng Tư Thành về nhà thật sao?

 

Bố Nghiêu Vũ dè dặt liếc nhìn con gái, thong thả nói: “Nghiêu Nghiêu hôm nay chú Hoàng bảo gặp con ở ngoài đường đi với một cậu rất bảnh trai, cậu ta là ai?”

“À, một người bạn ở thành phố A”. Nghiêu Vũ vừa thu dọn đồ vừa trả lời.

“Bạn trai của Đỗ Lối?”.

Nghiêu Vũ để món đồ trên tay xuống, chăm chú nhìn ông: “Ấy, bố đừng đoán lung tung, chỉ là bạn, chuyện anh ta và Đỗ Lối không liên quan đến con”.

“Bao giờ con cũng mang bạn trai về?”.

Nghiêu Vũ nhăn nhó, Hứa Dực Trung nói đúng, thì ra bố mẹ cô cũng sốt ruột. “Bao giờ tìm được con sẽ mang về”.

“Ừ, vậy con đã nghĩ ra chưa, Đồng Tư Thành…”.

“Bố! Cứ chai nước nào chưa mở nắp là mang về sao?!”. Cô sầm mặt, không nói nữa.

Bố cố hơi hoảng, “Bố không có ý đó, nhưng con nên nghĩ cho thông nếu vẫn còn thích nó. Không tha thứ cho nó được sao? Người ta muốn vươn tới một cuộc sống tốt có gì không hay? Coi như vẫn có chí tiến thủ. Con người ta chẳng có lúc sai, biết sai mà sửa là tốt, nếu thực lòng không thích, thì tìm người khác”.

Nghiêu Vũ thở dài, “Cứ để con tự giải quyết. Bố mẹ lo vừa thôi, con nói trước, không ai được xen vào!”.

Bố cô cười: “Được, bố tin con mắt Nghiêu Nghiêu nhà ta, con định vẫn tiếp tục làm ở công ty đó à?”.

“Mẹ nói với bố rồi à?”.

“Ừ, đằng nào con muốn làm gì, bố mẹ cũng không ngăn cản, đừng có để mình quá mệt là được”.

Nghiêu Vũ đến ôm bố nũng nịu, “Bố bao giờ cũng tốt nhất”.

“Đến lúc đó đừng khóc nhè”.

“Ha ha, nếu không nuôi được mình con sẽ quay về”.

Đỗ Lối xám mặt nghe điện thoại của bố. Chủ nhiệm Đỗ trách con gái: “Thật ấu trĩ, sao lại nhờ Nghiêu Vũ đưa Dực Trung đi mua đồ? Con nên đi với nó. Buổi tối hai đứa đến đây, bố đã chuẩn bị ít quà để Dực Trung mang về biếu ông cụ bên đó”.

Đỗ Lỗi giận sôi người, sao anh ta có thể vừa quay người đã đi tìm Nghiêu Vũ? Lại rất mực thân thiết. Nghiêu Vũ đã làm gì cho anh ta? Đỗ Lỗi không tin cô lao tâm khổ tứ vẫn không làm Hứa Dực Trung động lòng. Cô sẽ dốc sức thúc đẩy Gia Lâm đầu tư vào thành phố này. Cô đã nhận ra vẻ phấn khởi và thái độ tán thưởng của Hứa Dực Dương, cô nhất quyết không bỏ qua.

Nhấn chuông phòng Hứa Dực Trung, nghĩ tới thái độ của Nghiêu Vũ hờ hững chào một câu rồi dắt chó đi, cô không kìm được, lại cười.

“Có chuyện gì? Đỗ Lối?”.

Đỗ Lối ngẩng nhìn anh, mỉm cười, “Dực Trung, ngày mai về rồi, bố mẹ em muốn gặp anh, còn chuẩn bị quà để anh mang về”.

Hứa Dực Trung thở dài, “Đỗ Lối, sao phải phiền hà như vậy? Lần này đến gặp bố em tôi đã rất khó xử”.

“Em cũng không biết tại sao như thế, tưởng là sau Tết anh không cần lộ diện, không ngờ lại có chuyện đầu tư này. Lúc đầu em chỉ nghĩ tập đoàn đầu tư cũng có lợi, nên hối thúc coi như làm việc tốt cho thành phố mình. Em đâu dám nói với bố chuyện kia là giả, bố sẽ tức chết mất!”.

Hứa Dực Trung nhìn vẻ mặt rầu rĩ của cô, vội an ủi: “Cũng tại tôi, nếu không nhận lời cùng em về đây, đã không xảy ra chuyện, đi thôi! Tôi đưa em về, vấn đề đầu tư nếu thỏa thuận được, lần sau để anh trai tôi đến, sau này chỉ cần em có bạn trai là không sao?”.

Chủ nhiệm Đỗ làm cơm thịnh soạn, ông bảo con gái ra ngoài, mình ông muốn uống rượu với Hứa Dực Trung trong phòng ăn: “Đây là rượu tự làm, người một nhà, không cần câu nệ”.

Hứa Dực Trung khoán khái uống hết một cốc, “Chủ nhiệm Đỗ rượu thuốc này rất tuyệt!”.

“Ấy, đến nhà đừng chủ nhiệm, chủ nhiếc gì, gọi chú Đỗ thôi”. Ông lại rót cho anh một cốc, “Tiểu Lối nhà chú tính hiếu thắng. Cháu hơn nó sáu tuổi, nhường nhịn nó một chút, được không?”.

“Đỗ Lối rất thông minh, cũng rất biết điều. Làm việc trong tập đoàn rất có uy tín”.

“Con gái, không cần quá coi trọng sự nghiệp, tìm được người thương mình mới tốt. Chú và mẹ nó ly hôn sớm, không chăm sóc nó được bao nhiêu, sau này cháu nên đối tốt với nó!”. Chủ nhiệm Đỗ càng nhìn Hứa Dực Trung càng ưng. Bất luận về ngoại hình, điều kiện gia đình, hay tiếp xúc trong công việc lần này, năng lực của Hứa Dực Trung hoàn toàn khiến ông hài lòng.

Hứa Dực Trung liên tục nén thở dài, mặt tươi cười, lại cùng ông uống cốc nữa, “Đỗ Lối rất tốt, rất hiểu biết”.

Chủ nhiệm Đỗ đã uống liền mấy cốc, mặt đỏ ửng, vỗ vai Hứa Dực Trung nói thẳng, “Lúc đầu chú không muốn nó ở lại thành phố đó. Không có người chăm sóc, bây giờ thì yên tâm rồi, Tiểu Lối, chú có thể giao cho cháu. Mấy ngày nữa chú đến, nhân tiện thăm ông cụ bên đó”.

Hứa Dực Trung giật mình, thế này thì to chuyện rồi, làm thế nào bây giờ? Anh mập mờ nhận lời, vừa uống rượu vừa nghĩ, lần sau ông đến, bất luận thế nào cũng phải để Đỗ Lối giải thích rõ.

Chủ nhiệm Đỗ rất vui vì con gái tìm được chàng trai tốt như vậy, có hơi men, ông cười sang sảng: “Sau này hai đứa làm đám cưới, chú sẽ mở đại hỉ tiệc trăm mâm cỗ!”.

Chưa chi đã nói tới chuyện cưới xin? Hứa Dực Trung vui vẻ, “Cũng muộn rồi, hôm nay uống rượu rất vui, cảm ơn chú Đỗ. Chú cũng nghỉ sớm đi”.

“Chú không say, đang vui, muốn uống với cháu vài cốc nữa”. Chủ nhiệm Đỗ kéo tay Hứa Dực Trung không cho đi, lại nói tới Đỗ Lối: “Cháu biết không, Tiểu Lối nhà chú xưa này kĩ tính, cháu là bạn trai đầu tiên của nó, nó chịu mang về nhà, không dễ đâu! Tục lệ ở đây, nếu chưa chắc chắn, con gái sẽ không đưa bạn trai về gặp bố mẹ, gặp rồi, nghĩa là đã ưng thuận. Con gái ở đây hai nhăm, hai sáu phần lớn cũng lập gia đình, tuổi cháu cũng không nhỏ, mấy ngày nữa xem ngày, lo liệu chuyện này, chúng tôi cũng yên tâm”.

Hứa Dực Trung không ngờ, ở đây đưa bạn trai về nhà còn có quy định bất thành văn như vậy. Anh thầm trách Đỗ Lối, không nói trước. Thảo nào dạo Tết hai nhà đều long trọng như vậy.

“Đỗ Lối!”. Hứa Dực Trung xông ra khỏi phòng gọi to.

Đỗ Lối đi đến, Hứa Dực Trung lườm cô. Cô nhấc cái cốc trong tay bố, “Bố, ngày mai chúng con đi sớm, tối nay không nên uống nhiều”.

“Được, được!”. Chủ nhiệm Đỗ cười tít mắt.

Hứa Dực Trung vội đứng kên, “Chúng cháu đi đây, chú nghỉ sớm đi ạ”.

Tiễn hai người ra đến cửa chủ nhiệm Đỗ lại kéo tay Hứa Dực Trung, nói một câu đầy hàm ý, “Thành phố này còn rất nhiều dự án có thể làm, nhất định chú sẽ hết lòng tạo điều kiện cho cháu!”.

“Cảm ơn chú!”.

Trở về khách sạn, Hứa Dực Trung thấy đầu hơi váng rượu thuốc ngấm lâu, anh gõ tay vào đầu, lên giường nằm, không nén gọi điện thoại cho Nghiêu Vũ. “Tiểu Vũ, ngủ chưa?”.

Nghiêu Vũ đang tắm, bố cô tiện tay nhấc máy, Đồng Tư Thành? Ông không lên tiếng, đang nghĩ nên nói thế nào, thì thấy giọng đàn ông bên kia lại tiếp, “Ngày mai tôi đến đón em, đừng tắt máy”.

“Nó đang tắm, anh là ai?”.

Hứa Dực Trung giật mình đầu tỉnh hơn, “Xin lỗi, cháu tưởng là cô ấy, cháu là Hứa Dực Trung, ngày mai Nghiêu Vũ đi xe của chúng cháu về thành phố, bác trai phải không ạ?”.

“Để tôi nói lại với nó”. Bố Nghiêu Vũ trả lời vắn tắt, cúp máy, Hứa Dực Trung? Bạn trai Đỗ Lối? Anh ta gọi Nghiêu Nghiêu là Tiểu Vũ? Ngữ khí của người đó có gì không ổn. Ông bỗng nghi ngờ, Nghiêu Vũ vì người này mà do dự chuyện của Đồng Tư Thành?

Nhớ tới có người quen nói gặp hai người trên phố, ông lại thấy lo cho con gái.

Nghiêu Vũ tắm xong đi ra, thấy bố đang ngây người nhìn di động của cô, thấy lạ hỏi, “Bố!”.

“Nghiêu Nghiêu, vừa rồi có Hứa Dực Trung gọi điện thoại, nói ngày mai đón con, con đi nhờ xe anh ta à?”.

“Vâng!”.

“Nghiêu Nghiêu,” Bố cô do dự: “Chủ nhiệm Đỗ rất ưng anh ta, muốn thúc đẩy đầu tư của tập đoàn Gia Lâm.”

“Bố, con nói rồi, chỉ là bạn, không có gì khác”. Nghiêu Vũ nhìn bố, thái độ tự nhiên, ánh mắt trong trẻo.

Bố cô kéo con gái ngồi xuống, âu yếm xoa đầu, “Bố chỉ lo cho con.”

“Vâng, con biết”.

Nghiêu Vũ ngồi dựa vào bố, se sẽ thở dài.

Sáng hôm sau, chủ nhiệm Đỗ và một số quan chức liên quan của thành phố, cùng ăn sáng ở khách sạn với phái đoàn của Gia Lâm, sau đó tiễn họ đi, Nghiêu Vũ từ nhà đến thẳng khách sạn.

Tập đoàn Gia Lâm cho hai xe đến. Hứa Dực Trung tự lái xe của mình, Đỗ Lối ngồi ghế bên cạnh. Nghiêu Vũ chào chủ nhiệm Đỗ xong lên xe. Chủ nhiệm Đỗ vui vẻ nói với Hứa Dực Trung, “Dực Trung, đi đường cẩn thận, Tiểu Đỗ, lên đường cao tốc nhớ thắt dây an toàn. Dực Trung đi chậm thôi, Tiểu Vũ say xe”.

“Vâng, chào chú”. Hức Dực Trung cười trả lời, anh vừa lái xe, vừa liếc bàn tay nắm chặt của Đỗ Lỗi, lại nhìn Nghiêu Vũ qua gương chiếu hậu, hình như cô vừa lên xe đã muốn ngủ. Thật thú vị! Chủ nhiệm Đỗ lại thân thiết và quan tâm Nghiêu Vũ không kém đối với con gái mình. Nghiêu Vũ quan hệ thế nào với nhà Đỗ Lối? Có phải vì thế khiến Đỗ Lỗi không ưa cô?

Nghiêu Vũ giả bộ ngủ, không định nói chuyện trên xe.

Đỗ Lối không ngủ, tinh thần rất tốt, tìm chủ đề nói chuyện với Hứa Dực Trung, không e ngại có Nghiêu Vũ trên xe, còn nói đùa cả chuyện Hứa Dực Trung đóng giả bạn trai cô. Đỗ Lỗi nhìn Hứa Dực Trung chăm chú lái xe, mặt tươi như hoa: “Dực Trung, nếu bố em đến thành phố chúng ta thật thì làm thế nào?”.

“Em tìm một bạn trai dẫn đến gặp ông ấy, nói đây mới là nhân vật chính, đã sớm đá bay tôi rồi”.

“Chủ ý này không tồi. Ở thành phố chúng em dân tình bảo thủ, con gái hai nhăm hai sáu phần lớn đã kết hôn, cho nên bố mẹ sốt ruột, phải không, Nghiêu Vũ?”.

“Ừ!” Nghiêu Vũ mắt lim dim, gật gù. Đỗ Lối nóng vội thế sao? Cảm thấy một sự chán ghét ngấm ngầm, lúc này cô rất buồn ngủ. Nhưng Đỗ Lối không định để cô yên.

“À, Nghiêu Vũ, bố mẹ cậu đã giục chưa?”.

“Chưa, ở nhà, mình là người quyết định, cậu cũng biết”. Nghiêu Vũ thủng thẳng trả lời.

Đỗ Lối cười, “Mình không tin, bố mẹ nào chẳng sốt ruột?”.

Cô ta muốn nghe điều gì? Hoặc là cô ta muốn Hứa Dực Trung nghe điều gì? Nghiêu Vũ dứt khoát ngồi thẳng ngươi, cũng cười nói, “Đúng, lần này mình về bố mẹ cũng hỏi rồi? Mình bảo, lần sau sẽ đưa Đồng Tư Thành về, đơn giản, khỏi cần mất công suy nghĩ”.

Hứa Dực Trung giật mình, mím môi. Anh nhìn Nghiêu Vũ qua gương chiếu hậu, vẫn vẻ uể oải, lơ đãng, ánh mắt như cười như không. Cô nói cho ai nghe? Cô định đưa Đồng Tư Thành về nhà thật sao? Anh bỗng thấy ghét hai người, bọn họ bỗng dưng trở nên lắm điều, nói đủ thứ chuyện, cười cợt rất đáng ghét, anh liên tục bấm còi, tăng tốc vượt qua xe trước.

Đỗ Lỗi liếc anh, cười như hoa mùa xuân, miệng vẫn nói không ngớt, “Mình đã bảo mà, hai người tình cảm sâu nặng như vậy, hèn nào có thể quay lại với nhau, may mắn hơn mình nhiều, một nửa của mình không biết còn đang ở đâu?.”

“Biết làm thế nào, tiêu chuẩn của cậu quá cao”.

Đỗ Lối than thở, “Cũng chưa tìm được ai nặng tình như Đồng Tư Thành!”.

Nghiêu Vũ không tiếp lời, nhắm mắt ngủ.

Hứa Dực Trung đến thẳng công ty. Hứa Dực Dương nhìn tư liệu, phấn khởi gật gù: “Tốt, có thể làm được, phải họp bàn thảo luận”.

“Anh à, chuyện này em không tham dự nữa, quá phiền phức”.

“Dực Trung, thực ra anh đã nói với bố chuyện này, bố rất vui, em chỉ một lần giả làm bạn Đỗ Lối là có thể mang cơ hội cho tập đoàn, sau này vẫn nên dùng nam nhân kế. Nói thật, anh thấy Đỗ Lối rất khá, gia đình cũng được. Có nên xem xét?”. Hứa Dực Dương cười hỉ hả nói đùa cậu em.

“Đừng nhắc nữa, anh trai, vì việc này, em đã rơi xuống hố. Tiểu Vũ chắc chắn không chấp nhận em, nhà cô ấy rất quen Đỗ Lối”.

“Gọi cô ta là Tiểu Vũ?”. Hựa Dực Dương mặt nhăn nhở, cuối cùng biết tâm sự của cậu em.

“Anh đừng nói với bố, chuyện chưa đâu vào đâu, khó khăn lắm”. Hứa Dực Trung lòng rối như tơ nghĩ tới lời Nghiêu Vũ, định đưa Đồng Tư Thành về nhà, “Anh à, dịp này giao cho em ít việc thôi”.

“Anh nghĩ lại, đợi chuyện đó qua rồi hãy tính”. Hứa Dực Dương nghiêm nghị nhìn em trai.

“À, em đang định hẹn Trương Lâm Sơn”.