Mọt Sách Đua Xe

Chương 30-2: Mỹ nhân cứu anh hùng (2)

Nghe thấy cái giọng giả say của cô khiến Harry mém tý bật cười. Nhưng cậu lập tức lấy lại bình tĩnh, đáp vọng ra.

"Có. Anh đang ở trong này"

David khẽ nhíu mày lại. Lý ra nên kiếm căn phòng nào đó cách âm.

"Cho cô ta vào"

David ra lệnh. Ông muốn xem thử hai đứa trẻ này định bày trò gì.

Bình An bước vào với dáng vẻ xiêu vẹo. Đôi mắt hơi nheo lại hướng về phía Harry, rồi lại thình lình quay mặt sang ngài David đáng kính, cúi đầu, cười rõ tươi.

"A. Cháu chào bác ạ. Hơ hơ... Ra là bác đang nói chuyện với anh ấy... Làm cháu tìm..."

"Ồ vậy sao? Xem chừng cháu có vẻ say lắm rồi. Để ta cho người đưa cháu về"

"Dạ thôi. Nếu bác và anh Harry đang nói chuyện thì cháu cũng không làm phiền. Cháu... Cháu gọi bạn đến đón... ha..."

Rồi không để ai kịp nói gì thêm, Bình An gục đầu xuống nhìn nền đất, rồi thình lình ngước lên, giọng lè nhè, lắc lắc đầu.

"Harry... Anh không nên ôm cột mà nói chuyện với ba mình như thế. Thật hư hỏng"


David khẽ nhếch mép. Đứa trẻ này cuối cùng cũng lộ ra ý định của mình. Tuy nhiên, cô ta diễn kịch lại quá dở, chẳng chút thuyết phục nào. Ông đã đoán được phần nào diễn biến tiếp theo của vở kịch này.

Cô ta sẽ rút điện thoại ra.

Gọi điện thoại cho một người cả hai đứa cùng quen.

Kể về việc ông và đứa con trai của mình nói chuyện.

Nhờ người đến đón và.... Ngất sao?

Cả hai cha con Harry đều giật mình khi thấy cô nhóc lăn đùng ra, ngất.

David hạ lệnh ngầm cho tên vệ sĩ bên cạnh mình tiến lên nhặt điện thoại của cô và trả lời thay. Vừa kiểm tra tình hình của Bình An hiện tại, tên vệ sĩ vừa đáp cho người ở đầu dây bên kia về việc cô bị ngất vì quá say. Xong xuôi, hắn tiến đến trước mặt David, báo cáo.

"Thưa ông chủ, hình như cô ta ngủ thật rồi"

Đôi mắt của David khẽ nheo lại. Sau vài giây im lặng, ông ta bỗng bật cười, đứng lên vỗ vỗ vai Harry.

"Ha ha, con đã kiếm được một cô gái thú vị đấy"

Nói đoạn, ông bèn gỡ dây trói cho Harry.


"Con vất vả rồi. Đưa cô ta về chăm sóc cho tốt"

Sau khi được chính tay cha của mình thả ra, Harry bèn cúi đầu, cười nói như thường lệ.

"Hôm nay thật sự đã phiền cha rồi. Con xin phép đi trước, thưa cha"

Rồi cậu tiến về phía Bình An, bế cô lên và đi thẳng.

Khi cậu vừa bước ra đến của phòng, David bỗng cất tiếng nói.

"Con hay nhớ rằng sẽ không có chuyện này lần hai. Ta sẽ luôn theo sát con. Hi vọng lần tới gặp, con có thể đến đây cùng với thứ đó"

"Chắc rồi, thưa cha"

Sau khi hai người đi khỏi, tên vệ sĩ bên cạnh liền hỏi ông chủ của mình.

"Ngài David, ngài có thể để cậu ấy đi dễ dàng như vậy sao? Ngài cần biết là cái thẻ nhớ đó vô cùng quan trọng..."

David nhún vai cười đáp.


"Dĩ nhiên rồi. Nó không có cái thẻ nhớ, giữ lại chỉ vô ích. Nếu ông chủ của ngươi nôn nóng đến vậy, sao không kêu ông ta tự tìm đi? Hưm?"

Nhận thấy ánh mắt không hài lòng của David, tên vệ sĩ lập tức cúi đầu.

"Xin lỗi về thái độ vừa rồi của tôi, thưa ngài"

David làm lơ tên vệ sĩ, suy nghĩ về chuyện hôm nay. Quả thật nếu con trai của ông ta không bày mưu đưa cô gái đó đến, chưa chắc rằng ông đã tin rằng nó không có cái thẻ nhớ. Tuy nhiên, lần này nó lại phải viện đến sự giúp đỡ của một cô gái, vậy thì khả năng lớn là chính nó cũng không biết được cái thẻ nhớ đang ở đâu. Vấn đề là rõ ràng cái thẻ nhớ đó đã từng nằm trong tay Harry, tại sao bây giờ lại không?

Còn về cô gái đó, cô ta là ai? Ông thật sự tò mò muốn biết. Việc cô ta có thể mò đến căn phòng này, lại vào đúng lúc những tên vệ sĩ khác bị điều đi, chứng tỏ, thủ phạm gây ra chập điện chính là cô ta. Nếu cô ta là người của "nơi đó" thì hẳn cô ta đã có ý định khống chế ông cùng đám vệ sĩ còn lại để cứu Harry. Điều đó lý giải cho việc gây chập điện. Cô ta muốn càng ít đối thủ càng tốt. Nhưng cô ta lại bày ra cái trò say xỉn để lừa ông. Mà lại vô cùng lộ liễu. Hay chăng cô ta chỉ là một đứa con gái khá thông minh, được đứa con trai của ông nhờ đến giúp? Chỉ có duy nhất một điều ông chắc chắn, đó là cô ta hoàn toàn không phải là bạn gái của Harry. Bởi vì, nếu đúng thế, đứa trẻ đó sẽ không để cô ta dính vào một chuyện nguy hiểm như thế này.

Về phía Harry và Bình An, sau khi lái xe rời khỏi tòa nhà đó một lúc, cô gái nhỏ mới tỉnh dậy.

"Còn tưởng cô tính ngủ đến sáng mai?"

Bình An ngáp ngáp, dụi dụi mắt.

"Đâu có. Tôi đã căn lượng thuốc rồi"

"Mà cô lấy thuốc ngủ ở đâu vậy?"

Cô gái nhỏ nhún vai, đáp.

"Cái này là bí mật"


Thực ra bởi vì sau tai nạn của anh trai, cô thường bị mất ngủ. Cho nên thành thói quen luôn mang thuốc bên cạnh mình. Không ngờ hôm nay lại dùng đến vì chuyện này.

"Được rồi. Nhưng cô có thể nói cho tôi nghe về cái kế hoạch vừa rồi của mình chứ? Tôi khá tò mò. Bởi vì nó khá là lộn xộn và... lộ liễu"

"Hờ hờ, lộ vậy mà vẫn giúp anh thoát ra khỏi đó mà, đúng không? Sự thật là tôi đã cố tình khiến kế hoạch trở nên lộn xộn như thế. Dù tôi không biết cha anh là người thế nào. Nhưng ông ấy là một doanh nhân thành đạt, cho nên suy nghĩ sẽ vô cùng phức tạp. Dùng kế dụ mấy vệ sĩ khác rời khỏi đó, chẳng qua là để tạo bối cảnh. Càng ít người thì càng dễ diễn mà. Hơn nữa, ông ấy có thể suy nghĩ kiểu như "a, con nhỏ này hẳn là người của một tổ chức cấp cao nào đó", đại loại là làm ông ấy bối rối chút"

"Vậy còn cái vụ say xỉn đó? Lại còn ngất nữa?"

Bình An khẽ cắn môi, nhưng bộ dạng lại hết sức tự đắc.

"Thì cần phải diễn lộ đôi chút chứ. Nếu ông ấy nghĩ theo chiều hướng kiểu như tôi là một cô gái thông minh thì có thể, ông ấy sẽ nghĩ rằng thân phận của tôi khá cao siêu như điệp viên chẳng hạn. Còn nếu ông ấy nghĩ thấp thấp chút, ông ấy sẽ cho rằng tôi khá thông minh, nhưng chưa đáng để quan tâm. Kiểu nào cũng là một điều tốt cho tôi, đúng không?"

Harry "ồ" lên một tiếng thán phục. Cậu cứ nghĩ rằng cô gái này chỉ là một mọt sách ráng trở thành một tay đua. Nhưng xem chừng, cái tính tinh quái này không hề khác tên Lâm Bình đó một chút nào. Thời gian ngắn vậy mà có thể lên được một kế hoạch rất chu toàn.

"Cũng phải kể đến việc ba của anh kể từ lúc tôi bước vào căn phòng đó là đã có ý thả anh đi rồi. Nếu không, ông ấy cũng chẳng ngồi xem tôi diễn kịch, chúng ta càng không dễ rời khỏi đó như vậy. Lại nói..."

Bình An ngừng lại một chút rồi quay mặt về phía Harry.

"Anh cho tôi nghe cuộc đối thoại của hai người là có ý gì? Tôi đoán là không phải để nhờ sự giúp đỡ. Hẳn anh cũng đã có sẵn chuẩn bị khác rồi. Đúng chứ?"

Harry khẽ thở dài rồi tấp vào lề, dừng xe.

"Đúng. Tôi đâu thể giao mạng của mình cho một cô gái chứ. Tôi phải thừa nhận là cô khá thông minh. Nhưng dù sao cũng chỉ là một cô nhóc chưa trải đời mà thôi. Qua cuộc đối thoại của tôi với người đàn ông đó, chắc cô cũng biết là không nên dính vào loại người như tôi. Về vị trí mà cô đề nghị, tôi sẽ kêu Long sắp xếp giúp cho một người khác đảm bảo hơn. Giờ là yêu cầu tôi muốn cô thực hiện như đã hứa trong bữa tiệc tối nay: Xóa bỏ bản hợp đồng giữa chúng ta, ok?"