Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 619: Ngoại truyện 12

Hăng hái dâng trào, Hoắc Phi Đoạt thong thả tiến vào.
"Ưm....."
Cô khít chặt khiến Hoắc Phi Đoạt không nhịn được rên lên một tiếng.
Hoắc Phi Đoạt rong ruổi trên người cô, thúc từng cái va chạm mạnh mẽ lên cơ thể mềm mại của cô.
Có lúc Hoắc Phi Đoạt sẽ chậm lại, anh sợ mình sẽ làm cô đau.


Hoắc Phi Đoạt cảm thấy mình đang chìm vào trầm luân.
Đắm chìm trong cơ thể cô, không cách nào kiềm chế lại được.
... ...... ...... ...... ......
Cố Tại Viễn biết ba của Thẩm Mặc Nhiên đã không có cách nào cứu chữa được nữa.


Anh vốn từ chối lời thỉnh cầu của cô, bởi vì cho dù anh có xuất tiền xuất lực, cũng không có cách nào xoay chuyển được sinh mệnh cuối cùng cũng sẽ rời đi.
Nhưng nhìn bộ dạng của cô, nhìn thấy cô khóc, sau đó nhìn cô cười, dường như Cố Tại Viễn thấy được lòng cô đang đau đớn.


Cô bé này, dùng đôi vai gầy yếu để gánh vác cả gia đình.
Cô chôn vùi tất cả đau đớn vào tận đáy lòng, không biểu hiện ra bên ngoài cho ai nhìn thấy.
Nhưng vừa nghĩ đến những điều này, Cố Tại Viễn không nhịn được có ý nghĩ muốn che chở cho cô.


Cô Tại Viễn suy nghĩ, cũng cho rằng bản thân mình quá ích kỷ, giữ cô ở bên người, lại không cứu được ba của cô.
Nhưng cô lại tin tưởng anh, giao mình cho anh.
Đây thì coi là gì? Là tin tưởng anh sao?


Cố Tại Viễn vẫn không quên được khi anh nhìn vào ánh mắt cô rồi nói: "Em yên tâm, tôi nhất định sẽ cứu sống ba em, nhưng em phải vĩnh viễn đi theo tôi!"
Cũng không quên được bộ dáng kiên quyết gậu đầu của cô.
Kể từ ngày đó, số phận của Cố Tại Viễn và Thẩm Mặc Nhiên lại dây dưa với nhau.


... ...... ...... ...... ...... ......
Hoắc Phi Đoạt ngồi trước bàn làm việc, trầm mặc một hồi mới mở miệng nói: "Đi điều tra cô gái bên cạnh Ngũ Y Y!"
"Là cô gái đã cứu tiểu thư Ngũ ở dưới chân núi đó sao?" A Trung hỏi.
Hoắc Phi Đoạt gật đầu, A Trung nhận lệnh.


Hôm đó lúc ở quán bar, thật ra Hoắc Phi Đoạt cũng không nhìn chăm chú vào Ngũ Y Y đang say khướt.
Anh tháo kính đen xuống, che giấu ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chú vào Nguyễn Lâm Tịch.


Giống như Nguyễn Lâm Tịch cảm thấy Hoắc Phi Đoạt có nội lực thâm hậu, sao Hoắc Phi Đoạt không thể nhận thấy cô gái có bộ dạng yếu đuối đang ngồi chỗ kia lại có bản lĩnh không thể bỏ qua được chứ.
Trực giác nói cho anh biết, cô gái này tiếp cận Ngũ Y Y cũng không có ý tốt.


Sao anh có thể cho phép người có lòng dạ xấu xa đối xử với bảo bối anh yêu mến.
Người bình thường khi nhìn thấy Hoắc Phi Đoạt nếu không hét chói tai, thì cũng sẽ bối rối.
Nhưng biểu hiện của Nguyễn Lâm Tịch lại rất bình tĩnh.
Hoắc Phi Đoạt không ngờ, rất lâu mà A Trung vẫn chưa báo cáo.


Dựa theo thực lực của bọn họ, muốn điều tra một người thì dễ như trở bàn tay.
Tất cả mọi người trong cuộc hoặc là ngay cả cô ta đều không biết, đối với một ông chủ tập đoàn Đế Quốc, muốn làm rõ một chuyện gì chỉ là việc đơn giản.


Ánh mắt hẹp dài của Hoắc Phi Đoạt nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ.
"Lão, lão đại!"
A Trung thở hổn hển chạy vào phòng làm việc của Hoắc Phi Đoạt, vẻ mặt hơi khác thường.
Hoắc Phi Đoạt vẫn đưa lưng về phía A Trung.
"Thế nào?"


Giọng nói lạnh lùng, giống như thiết chùy đóng vào cây đinh, chấn động cả căn phòng.
"Này, cái đó. Theo điều tra được, không nhìn ra cô ta có thế lực nào, bối cảnh của cô ta rất sạch sẽ!"
A Trung hơi cà lăm, hiển nhiên đi theo Hoắc Phi Đoạt đã nhiều năm, A Trung biết rõ tính cách của anh.


"Nói chi tiết một chút!"
"Tên của cô ta là Nguyễn Lâm Tịch, sinh ra ở vùng núi phía Nam, cha mẹ là thương nhân, sau đó đi theo cha làm ăn đến nơi này.