Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 587: Cô gái thần bí 6

Vừa nói xong, bên dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Hàn Giang Đinh vỗ tay nhanh đến mức muốn sưng lên.
Ngũ Y Y không thể không cảm thán thêm lần nữa: Cô gái này thật sự rất có khí chất.
Nghĩ nghĩ, lại bổ sung thêm một câu: Hàn Giang Đình căn bản không xứng với cô ấy.


"Cảm ơn mọi người đã cổ vũ cho tôi, vậy, bây giờ mọi người hãy thay quần áo, chúng ta lập tức bắt đầu luyện tập."
Nguyễn Lâm Tịch nhìn mọi người bên dưới khán đài, nhưng ánh mắt của cô ấy rất giỏi, vừa nhìn thoáng qua đã nhìn thấy sự tồn tại của Ngũ Y Y.


Cô cũng đến tham gia sao? Nguyễn Lâm Tịch thầm nghĩ.
Nhưng Ngũ Y Y lại khiến cho Nguyễn Lâm Tịch cảm thấy khϊế͙p͙ sợ.
Thì ra Tiêu Lạc say đấm một cô bé.
Lớn lên trông rất đáng yêu, dáng người nhỏ nhắn, làm người ta có cảm giác muốn bảo vệ cô ấy.
Rốt cuộc cô là người như thế nào.


Sau khi gặp được người thật, cho dù Ngũ Y Y cái gì cũng không biết nhưng Nguyễn Lâm Tịch vẫn tiền hành theo kế hoạch rất tốt.
Trên đường đi thay quần áo, Hàn Giang Đình hưng phấn khoa tay múa chân.
"Y Y, thế nào, người đẹp của tôi có phải đẹp hơn cậu không?"


Hàn Giang Đình một bộ dạng đắc ý hả hê.
"Này, làm gì vậy, cậu nghĩ cái gì vậy? Người ta xinh đẹp lại có khí chất như vậy, quan trọng nhất là còn biết võ, cậu có chỗ nào xứng đáng với người ta chứ?"


"Tôi, sao tôi lại không xứng với cô ấy. Tôi, tôi có một tấm lòng chân thành tha thiết." Hàn Giang Đình đột nhiên nói lắp bắp.
"Ơ, làm sao vậy, Hàn lão sư đa tình của chúng ta sao lại nói chuyện lắp bắp như thế! Ha ha ha.... ......"


Ngũ Y Y cười to đi vào phòng thay đồ nữ, sau đó còn thò đầu ra làm mặt quỷ với Hàn Giang Đình.
Hàn Giàng Đinh có cảm giác bị bạn bè chơi xấu.
Đúng vậy, nếu như chơi xấu bạn bè mà được khen thưởng.... .....Cậu ta nhất định sẽ thưởng cho cô bé Ngũ Y Y này.


Rất nhanh, mọi người đã thay xong quần áo của mình rồi đứng trên sân luyện tập rộng lớn.
Nguyễn Lâm Tịch chia mọi ngươi ra thành nhiều tổ, bao vây xung quanh cô.
Tất nhiên là Hàn Giang Đình cùng tổ với Ngũ Y Y, trong tổ nhỏ của họ có hai nam sinh.
Một người là con trai của tài phiệt, dáng vẻ hung hăng kiêu ngạo.


Hàn Giang Đình rất khó chịu khi nhìn thấy cậu ta.
Một người khác thì rất xấu hổ, chỉ nhìn đến Ngũ Y Y là lập tức đỏ mặt không dám ngẩng đầu lên.
"Mọi người im lặng một chút, hãy nghe tôi nói!"
Giọng nói này vừa vang lên, trên sân luyện tập vốn đang ồn ào lập tức yên tĩnh lại.


Đúng là người luyện võ có khác.
"Từ hôm nay trở đi tôi muốn cho mọi người một bộ sách dạy võ thông thường, thuật tiếp cận trong chiến đấu."
Thuật tiếp cận trong chiến đấu? Dường như mọi người chưa từng nghe, đều bàn tán sôi nổi.


Ngũ Y Y đang định hỏi Hàn Giang Đình nghe nói đến cụm từ này chưa, quay đầu nhìn cậu ta, lại thấy cậu ta đang trưng ra vẻ mặt háo sắc lầm bầm: "Nữ thần của tôi có khác, vừa dạy đã nói qua những điều mà chúng ta chưa từng nghe!"


Tên công tử tài phiệt đứng bên cạnh Hàn Giang Đình nghe cậu ta khen ngợi. Vẻ mặt khinh bỉ nói: "Ngay cả điều này cũng không biết, đúng là ngu ngốc!"
Tuy giọng nói rất nhỏ, nhưng vẫn bị Ngũ Y Y nghe được.


Trong lúc này Hàn Giang Đình vẫn còn trong trạng thái háo sắc nên không nghe thấy tên kia gây sự, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào Nguyễn Lâm Tịch.
"Này! Anh vừa nói gì đó?"
Ngũ Y Y chính là như vậy, muốn làm tổn thương đến bạn bè của cô, cái gì cô cũng có thể nói được.