Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 560: Đây là chuyện gì xảy ra 3

Cô cũng không gấp gáp, thầm nghĩ đến những chuyện kia.
Sau khi trở lại biệt thự Vọng Hải.
Ngũ Y Y thấy Hoắc Phi Đoạt đang chờ đợi cô. Giày còn chưa kịp đổi, đã bị Hoắc Phi Đoạt bế cô từ trên ghế lên.
"Ôi, anh làm gì thế?" Ngũ Y Y xấu hổ hỏi.
Hoắc Phi Đoạt bế cô đi lên lầu.


"Đói chết anh rồi!"
Hoắc Phi Đoạt vừa cởi quần áo vừa chau mày nói.
"Đói bụng vì sao không đi ăn cơm?" Ngũ Y Y thật sự không hiểu.
"Anh đói ở đây!"
Hoắc Phi Đoạt chỉ chỉ bụng dưới.
"Anh là con sói sao? Thế nào mỗi ngày đều muốn cũng không đủ vậy?" Ngũ Y Y che mặt.


Rốt cuộc tinh lực của người này mỗi ngày từ đâu mà lớn như vậy chứ.
"Đều bởi vì tiểu yêu này quá mê người."
Hoắc Phi Đoạt cởi bỏ sạch sẽ quần áo trên người mình.
Cơ thể mạnh khỏe cường tráng không một mảnh vải che thân lộ ra trước mặt Ngũ Y Y.


Ngũ Y Y vẫn che mắt lại không dám nhìn thẳng.
"Thế nào, còn không muốn xem hả? Anh nhớ không phải em rất thích sao?" Hoắc Phi Đoạt kề sát vào lỗ tai Ngũ Y Y.
Khí nóng thổi vào làm cả người Ngũ Y Y đều ngứa ngáy.
"Không phải em nói rất thích nơi đó của anh sao?"


Vừa nói vừa nắm lấy bàn tay của Ngũ Y Y tìm kiếm xuống dưới con cự long của mình.
Ngũ Y Y lại càng hoảng sợ.
Đầu tiên phản xạ có điều kiện như cầu một cây thiết côn thô chắc.
Tiếp đó lại bị nhiệt độ nóng hổi dọa sợ hãi.
Chỗ đó của anh ta ngày càng to ra.


Cái đó to như vậy, làm thế nào vào trong người mình được chứ?
Ngũ Y Y nghĩ lại cảm thấy chịu không nổi.
Hôm nay Ngũ Y Y mặc chiếc đầm màu trắng, tựa như cô tiên nhỏ bé.
Hoắc Phi Đoạt không biết nơi nào đó đang rất muốn.
Lại nói: "Y Y, bằng không ngày hôm nay em mặc quần áo làm với anh?"


"Cái gì? mặc quần áo?" Ngũ Y Y chưa từng thử qua.
Gương mặt nhỏ nhắn đã đỏ đến có thể nấu nước rồi.
Cứ như vậy, Hoắc Phi Đoạt không ngừng động tác cởi bỏ quần áo của Ngũ Y Y.
Bàn tay to lớn trượt trên đùi cô. Chậm rãi vuốt ve.
Sau đó từ từ tiến vào bên trong chiếc quần màu trắng.


Sờ lên vùng bụng phẳng lỳ của cô, sau đó là vùng ngọc tuyết cao ngất.
Bàn tay to lớn dùng sức một chút.
Vùng nhỏ bé đáng yêu của Ngũ Y Y đã bị đẩy lên phía trước.
Hai con thỏ nhỏ trắng nõn lọt vào tầm mắt Hoắc Phi Đoạt.
Hoắc Phi Đoạt nôn nóng không chịu được lấy tay phủ lên trên.


Ấn nhẹ vào có cảm giác rất mềm mại, hơn nữa là cô gái trẻ nên có sức đàn hồi vô cùng đăc biệt.
Hoắc Phi Đoạt quả thật yêu thích không buông tay.
Ngũ Y Y ngượng ngùng quay đầu đi nơi khác.
Không biết như thế nào.


Mặc quần áo làm chuyện này với anh, dường như cô cảm thấy càng xấu hổ thêm.
Lúc này Hoắc Phi Đoạt mới để ý đến, tuy anh cùng người trước mắt lên đỉnh Vu Sơn* không biết bao nhiêu lần.
Nhưng đối với con thỏ nhỏ đáng yêu này của cô lại chăm sóc thật tốt.


Hôm nay anh vuốt ve, mới phát hiện ra chúng đáng yêu như thế.
Hoắc Phi Đoạt nghiêng người, lại nâng Ngũ Y Y ngồi lên người anh.
Bây giờ Hoắc Phi Đoạt đang nằm ngửa, Ngũ Y Y dạng chân ngồi trên người anh.
Hai khối tròn chắc nịt vừa rồi bị chấn động làm cho chuyển động lên xuống.


Lúc này gương mặt nhỏ nhắn của Ngũ Y Y vẫn đỏ như trước.
lên đỉnh Vu Sơn* :chỉ chuyện mây mưa ân ái biến ảo kỳ diệu như cảnh núi Vu làm ngơ ngẩn lòng người.