Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 551: Người này là ai 2

Dùng sức ném, cô gái kia liền bị Tiêu Lạc hung hăng ném lên trên đất.
Không còn kịp để thở dốc, tung ra một chưởng đánh xuống.
Cô gái kia liền hôn mê bất tỉnh.
Tiêu Lạc vốn định cho nàng một kích trí mạng .
Nhưng không biết làm sao như vậy, anh cũng không muốn giết cô gái này.


Tiêu Lạc nhanh chóng lên lầu.
Âu Dương Chấn Đình nghe được tiếng mở cửa.
Nhưng ông không quay đầu lại.
Chỉ là đứng trước cửa sổ, giống như không quan tâm đến chuyện gì.
"Ngài Âu Dương!"
Tiêu Lạc lên tiếng gọi.
Âu Dương Chấn Đình không trả lời.


Trong lòng suy nghĩ, sợ rằng đây là kẻ thù tới tìm ông.
"Có thể tìm tới nơi này, đúng là không phải người bình thường."
Âu Dương Chấn Đình âm thanh khàn khàn vang lên.
"Ha ha, đúng vậy, tôi chính là không có ít bản lĩnh."
Tiêu Lạc cười nói.
"Muốn động thủ cũng nhanh động thủ đi!"


Âu Dương Chấn Đình căn bản không nghĩ tới nói nhảm.
Hiện tại trong cơ thể ông đã lặng lẽ vận khí.
"Ngài Âu Dương, tôi nghĩ ông đã hiểu lầm."
Âu Dương Chấn Đình ngẩn ra.
Chậm rãi quay đầu lại.
Thấy ý cười nhã nhặn trên mặt Tiêu Lạc.


"Vậy là cậu tới đây để làm gì?"
Nếu không phải tới giết của mình, chẳng lẽ là tới cứu mình sao?
"Tôi là tới để dẫn ông đi."
Âu Dương Chấn Đình không dám tin vào lỗ tai mình.
Trước mắt xem ra người thanh niên nho nhã này muốn đưa mình rời đi.


"Ha ha, người trẻ tuổi, nên biết tự lượng sức mình rồi."
Âu Dương Chấn Đình nói.
Ông có thể dễ dàng rời đi như vậy.
Ông biết rõ Hoắc Phi Đoạt là người như thế nào.
Cậu ta có thể giam mình tới nơi không ai biết được này.
Nhất định có thể dễ dàng bắt ông trở lại.


Hắn hiểu rất rõ Hoắc Phi Đoạt.
Hoắc Phi Đoạt bây giờ, chính là Âu Dương Chấn Đình hai mươi năm trước.
"Ngài Âu Dương, tôi nghĩ ông không tin tưởng tôi, nhưng, nếu tôi có thể vào được nơi này, nhất định có năng lực mang ông rời khỏi đây."
Khuôn mặt Tiêu Lạc nở nụ cười.


Âu Dương Chấn Đình không nói gì.
Tiêu Lạc nói tiếp.
"Tôi nghĩ, tôi và ông có cùng chung một kẻ thù. Tôi cần sự giúp đỡ của ông."
Thời điểm nói lên câu này, vẻ mặt Tiêu Lạc trở nên rất đáng sợ.
Dĩ nhiên bị Âu Dương Chấn Đình nhìn thấy được.


Người trẻ tuổi này rốt cuộc có lai lịch như thế nào.
Làm sao lại hận Hoắc Phi Đoạt như vậy.
"Ngài Âu Dương, thời gian không nhiều lắm."
Tiêu Lạc biết, qua một lúc nữa.
Hoắc Phi Đoạt sẽ nhận được tin tức.
Sau đó lập tức tăng thêm người tới trợ giúp.


Như vậy đến lúc đó chính bọn họ.
Có chạy đằng trời!
"Được, tôi đi cùng với các người."
Âu Dương Chấn Đình suy nghĩ liên tục, quyết định đi cùng người trẻ tuổi này.
Dù sao, chính ông, đối với Hoắc Phi Đoạt cũng ghi hận trong lòng.


Coi như không có quan tâm tới chuyện khác, hiện tại giờ phút này là quyết định tốt nhất.
Tiêu Lạc hài lòng đi trước mở đường.
Phía ngoài trang viên các bảo vệ đã bị giết hầu như không còn.
Tiêu Lạc rất hài lòng lần hành động này.
Bọn họ ngồi lên xe, đi mất.


Hoắc Phi Đoạt nắm tay lại kêu lên răng rắc.
A Trung ở bên cạnh cũng cắn răng nghiến lợi.
Tiêu Lạc, nhất định phải chết.
Hoắc Phi Đoạt ở trong lòng thề.
"Lão đại, hiện tại chúng ta nên làm cái gì."
A Trung lo lắng hỏi thăm.
"Ở trang viên, có còn ai sống sót hay không?"
Hoắc Phi Đoạt hỏi.


"Trang viên 14 người, bị giết 13 người, một không thấy."
A Trung báo cáo.
"Hả?"
Hiển nhiên không thấy người mà Hoắc Phi Đoạt coi trọng.
"Chính là cô gái huấn luyện viên võ thuật, Hạc Tâm."
"Hạc Tâm."
Hoắc Phi Đoạt ở trong miệng lẩm nhẩm cái tên này.


"Lập tức điều tra một chút tại sao lại không thấy cô ấy."