Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 548: Nhất định phải mạnh mẽ 5

Còn chưa trả lời vấn đề của mình.
Ngũ Y Y còn sót lại một chút ý thức tức giận nghĩ.
Chúng ta đang làm chúng ta đang làm.
Chúng ta đang làm gì!
Đột nhiên tốc độ Hoắc Phi Đoạt nhanh hơn.
Mông hẹp nhanh chóng được kích thích.
Cuối cùng chạy nước rút, phun ra tất cả dục vọng.


Đồng thời đưa Ngũ Y Y lên mây.
Một khắc kia, Ngũ Y Y mới thật sự hiểu ý tứ của Hoắc Phi Đoạt.
Chúng ta không phải đang làm sao?
Là làm cái gì?
Là yêu!
Hướng về lồng ngực ấm áp.
Ngũ Y Y bị Hoắc Phi Đoạt kéo lại.
Khuôn mặt dán vào lồng ngực nóng bỏng của anh.


Thậm chí có thể nghe được tiếng trái tim của anh đập thình thịch.
Ngũ Y Y dán lỗ tai vào đó, cẩn thận nghe.
“Làm gì đó?”
Hoắc Phi Đoạt nhìn cô nhóc không nói gì, liền hỏi.
“Xuỵt! Tôi đang nghe tiếng tim anh đập.”
Hoắc Phi Đoạt nở nụ cười.


Bé ngốc, nghe cái này cũng có thể nghiêm túc như vậy.
“Phi Đoạt, tim của anh đập thật chậm.”
Ngũ Y Y ngẩng đầu chống lên cằm Hoắc Phi Đoạt.
Vô cùng hiếu kỳ nói.
“Anh sờ một cái xem tôi đây….”
Nói xong đem tay Hoắc Phi Đoạt để trước ngực của mình.
Hoắc Phi Đoạt nhíu chặt mày.


Cô nhóc này chắc chắn là cố ý.
“Sáng sớm như vậy đã đói rồi sao?”
Ánh mắt Hoắc Phi Đoạt chứa ý cười hỏi.
“Hả? Tôi không có đói bụng. Tối ngày hôm qua nói rất nhiều.”
“Không, ý anh là em ăn anh còn chưa đủ sao?”


Lúc này Ngũ Y Y mới ý thức được vốn là tay Hoắc Phi Đoạt kiểm tra nhịp tim.
Hiện tại lại bắt đầu vuốt ve mình.
“Ai nha, anh thật đáng ghét!”
Ngũ Y Y lấy tay bụm mặt, xấu hổ chui vào trong mền.
Nếu bị người này làm một lần nữa, chỉ sợ bản thân sẽ rời ra thành từng mảnh.


Ngũ Y Y thật sự là không còn một chút sức lực nào.
Nhưng Hoắc Phi Đoạt hình như vẫn rất hăng hái.
“Tôi hỏi anh rốt cuộc một ngày anh muốn, muốn cái kia mấy lần!”
Ngũ Y Y đem khuôn mặt nhỏ nhắn từ trong chăn lộ ra.
Cong môi nói.
Thấy bộ dạng đáng yêu này của cô.


Hoắc Phi Đoạt liền cúi người hôn xuống.
Tiến quân thần tốc, lưỡi dài thăm dò vào trong miệng của cô.
Tìm lấy chất lỏng ngọt ngào nhất.
“Ừ….Ưhm…..”
Ngũ Y Y bị anh hôn tới mức thở gấp.
Sau lại một phen mây mưa.
Cuối cùng kết thúc.
Ngũ Y Y hoàn toàn không còn chút sức lực.


Giống như thành kem ly ở trong quán bị ánh mặt trời phơi.
Trên thân thể màu trắng có vô số điểm hồng.
Những thứ kia đều là kiệt tác của Hoắc Phi Đoạt.
Đem Ngũ Y Y ôm vào trong bồn tắm.
Hoắc Phi Đoạt nhẹ nhàng rửa sạch thân thể cho cô.
Cô nhóc lười biếng Ngũ Y Y, có người phục vụ.


Vô cùng xinh đẹp.
Nằm ở bồn tắm không nhúc nhích.
Hoắc Phi Đoạt đối với cô vừa yêu vừa hận.
Đột nhiên Ngũ Y Y lên tiếng.


“Phi Đoạt, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi vì sao tim của anh lại đập chậm như vậy. anh có phải hay không là một ông già, sau đó đi làm phẫu thuật thẩm mỹ. Dù sao anh là người có tiền, nhất định là đi phẫu thuật, nếu không làm sao tim lại đập chậm như vậy.”


Bĩu môi, Ngũ Y Y mở đôi mắt to nhìn Hoắc Phi Đoạt.
Hoắc Phi Đoạt cảm thấy nhất định trước sau gì cũng bị cô nhóc này làm cho tức chết.
Truy vấn ngọn nguồn coi như xong.
Dám nói mình là một lão già.
“Em có gặp qua lão già nào có khả năng như vậy sao?”


Hoắc Phi Đoạt một bên để cho cô đập bọt xà phòng vừa dùng giọng tự hào nói.
“Anh chỗ nào thì có khả năng chứ?”
Ngũ Y Y từ chối cho ý kiến.
Nhưng lời vừa nói ra khỏi miệng lập tức hối hận.
“Nghĩ muốn một lần nữa sao?”


Lúc này thân thể trần truồng của Hoắc Phi Đoạt đang ở trước mặt Ngũ Y Y đứng lên.