Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 540: Có phải giả vờ mất trí nhớ 3

Lúc cửa đóng lại lần nữa, Ngũ Y Y muốn phản ứng cũng đã không còn kịp.
Bàn tay to lớn của Hoắc Phi Đoạt gắt gao chống lên cửa.
"Anh đi đi, tôi không muốn gặp anh!" Ngũ Y Y lạnh lùng nói, tay cô vẫn còn đang dùng sức mở cửa ra.
"Y Y, chúng ta phải nói chuyện một chút."


"Có gì để nói, giữa chúng ta không có chuyện gì để nói."
Ngũ Y Y không cho Hoắc Phi Đoạt cơ hội nào.
Hoắc Phi Đoạt hơi dùng sức, Ngũ Y Y cũng không phản kháng lại nữa.
Hoắc Phi Đoạt đi lướt qua cửa.
"Y Y, chuyện không phải như em nghĩ đâu."


"Đó là thế nào? Anh Đang chuẩn bị một câu chuyện đề lừa gạt tôi đang bị mất trí nhớ phải không?"
Giọng nói lạnh như băng, hoàn toàn không phải Ngũ Y Y trước đây.
"Anh bắt Tiêu Mai đi, là vì muốn bước Tiêu Lạc trả em lại cho anh."
Hoắc Phi Đoạt giải thích có chút mệt mỏi.


"Nhưng hiện tại bà ấy là vợ của ba tôi, sao anh có thể làm hại người thân của tôi chứ?"
Sỡ dĩ Ngũ Y Y tức giận, là vì nguyên nhân này.
Cô mất đi trí nhớ, nghĩ rằng hiện tại Tiêu Mai là vợ của ba cô, là người thân của mình.


Hoắc Phi Đoạt hít sâu một hơi, sau đó nói tiếp: "Y Y, bà ta không xứng đáng làm người thân của em, bọn họ cũng không xứng!"
Sau khi Ngũ Y Y nghe được câu này, tức giận trong lòng gần như bùng nổ.


"Anh dựa vào cái gì nói bọn họ không xứng? Ai cho rằng anh là ai? Anh dựa vào cái gì mà quyết định cuộc sống của tôi?"
Dường như Ngũ Y Y đã quên mất thân phận của Hoắc Phi Đoạt, cô rống lên một hơi này làm tổn thương Hoắc Phi Đoạt.
A Trung đứng ở cửa ra vào nghe được tiếng hét của Ngũ Y Y.


Anh ta sợ hãi toát mồ hôi lạnh đầy người, sao có người dám nói chuyện với lão đại như vậy.
Cho dù cô ấy là người mà lão đại thích nhất, cho dù.... ...
Lời nói của Ngũ Y Y làm Hoắc Phi Đoạt sững sờ tại chỗ.


Một người đàn ông hô mơ gọi gió trong thương trường, người đứng đầu trong giới xã hội đen người người đều biết, lại bị một cô bé nói làm cho không có cách nào phản bác được.
"Y Y.... ..." Hoắc Phi Đoạt cố gắng ôm chặt Ngũ Y Y.


Lần này Ngũ Y Y không có cách nào trốn thoát, cô đứng im không nhúc nhích như một khúc gỗ.
Đương nhiên Hoắc Phi Đoạt cũng phát hiện ra Ngũ Y Y có chỗ không giống.
"Tôi biết rõ anh muốn nói cái gì, tôi cũng biết cho dù tôi có trốn ở đâu, anh đều tìm ra được tôi."


Ngũ Y Y nói từng chữ, những lời nói đó như một con dao sắc bén đâm vào tim Hoắc Phi Đoạt.
"Tôi đây đã không trốn được. Vậy để cho anh ôm một người đã chết là được."


Hoắc Phi Đoạt biết Ngũ Y Y tức giận, nhưng anh không thể tưởng tượng được những lời nói này lại được nói ra từ trong miệng cô.
Anh chậm rãi thả người trong ngực ra.


Nhìn lông mi thật dài của cô, nhìn cái mũi khéo léo tinh xảo của cô, còn có đôi môi phấn nộn. Tất cả những thứ tốt đẹp này, vốn thuộc về anh.
Hàn Giang Đình xách một túi bữa sáng đến dưới lầu thì nhìn thấy xe của Hoắc Phi Đoạt. Hưng phấn suýt chút nữa đã kêu ra tiếng.


Sư phụ đến đây! Thật tốt quá.
Ba bước làm thành hai bước xông lên lầu, lại bị A Trung ngăn cản ngoài cửa.
"Sư phụ A Trung, ngài cũng đến à. Sư phụ của tôi có ở bên trong không?"
Hàn Giang Đình này là một tên không giữ thể diện, vừa xuất hiện đã khoe khoang không dứt.
"Xuỵt!"


A Trung đưa tay ra hiệu cho cậu ta im lặng một chút.
Hàn Giang Đình hiểu ý gật đầu.
Sau đó đến bên A Trung nói nhỏ vào tai anh ta: "Hắc hắc, có phải hai người đó đang gần gũi không, sư phụ A Trung người ở đây nghe lén à?"


A Trung quay đầu nhìn bộ dạng gian xảo của Hàn Giang Đình. Nhịn không được gõ một cái vào đầu cậu ta.