Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 487: Quên Quá khứ 1

Tiêu Lạc ngây dại ra.
Một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại, thở một hơi thật sâu.
Sau đó, anh ta mắt chặt hai mắt cười rộ lên.
"Ha ha ha.... ........ha ha ha.... .... Hận anh sao? Phải không? Em hận anh sao?"
Tiếng cười lạnh lẽo, âm trầm như vậy thật quá dọa người.


Ngũ Y Y bị bộ dáng của Tiêu Lạc dọa sợ hãi tới mức ôm hai tay lui về phía sau.
Bộ dạng này của Tiêu Lạc thật xa lạ!
Cả người đều tỏa ra hơi thở thật đáng sợ.
Giống như một ác quỷ satan lên cơn.
Đây vốn là nụ cười ấm áp khiêm tốn của người này sao?


Ngũ Y Y sợ tới mức toàn thân nổi da gà!
Xoẹt! Tiêu Lạc chợt mở mắt ra, ánh mắt tinh quang nhìn xung quanh, rồi nhìn Ngũ Y Y.
Ngũ Y Y sợ tới mức run bắn người.
"Nói cho anh biết, hiện tại em rất hận anh phải không?"


Tiêu Lạc tiến lên một bước, động tác sắc bén và nhanh nhạy, chớp mắt đã xê dịch đến trước mặt Ngũ Y Y, hai tay bắt lấy hai cánh tay cô, cúi thấp người, yên lặng nhìn chằm chằm vào cô.


Tuy rằng giờ phút này Ngũ Y Y hơi sợ hãi Tiêu Lạc, vẫn kiên trì gật đầu: "Ừ, hận anh, hận anh tàn nhẫn với Ngũ Nhân Ái như vậy. Nếu không anh cho rằng lúc đầu anh cho cô ta một chút hi vọng, cô ta cũng sẽ không tuyệt vọng đến chết, đều oán hận anh."


Tiêu Lạc cười nhẹ: "Còn nhớ rõ ban đầu không? Em si mê anh, lúc anh hôn em, em ngây ngô như vậy, giống như quả táo xanh, vừa kích động vừa hoảng loạn. Em còn nhớ rõ không?"
Trong ánh mắt Tiêu Lạc đều rơi vào ký ức tốt đẹp.


Ngũ Y Y lắc đầu: "Nhưng cái đó đã qua rồi, qua rồi thì anh không nên nhắc lại, hiện tại tôi cũng không còn thích anh nữa."
"Ha ha ha ha ha..."


Tiêu Lạc như gông xiềng xiết chặt Ngũ Y Y, anh ta nâng cằm cô lên, cười lạnh vài tiếng rồi dừng lại, liếc qua liếc lại đôi mắt đẹp, nhìn Ngũ Y Y" Em chỉ có thể là người phụ nữ của anh, em chỉ có thể yêu một mình anh, anh sẽ không cho em ở với người khác. Làm sao bây giờ? Hiện tại em hận anh, anh làm sao có thể biến em thành bảo bối của một mình anh?"


Tiêu Lạc cười nhẹ nói, Ngũ Y Y sợ tới mức run bắn người.
Vì sao cô lại có cảm giác sởn gai ốc như vậy chứ? rõ ràng Tiêu Lạc đang cười mà.


"Tất cả đều đã qua rồi, anh tuấn tú như vậy, nhất định sẽ có rất nhiều cô gái tốt thích anh, không nhất thiết phải là tôi. Trước tiên anh hãy buông tôi ra, anh làm tôi đau quá."


Tiêu Lạc si ngốc nhìn chằm chằm Ngũ Y Y, giống như muốn đem Y Y nuốt vào bụng mình: "Thật không muốn dùng cách này để buộc em lại, nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể làm như vậy thôi."
"Hả? Anh muốn làm gì?"


Ngũ Y Y mở to hai mắt, dùng sức tránh né, nhưng sức lực Tiêu Lạc rất lớn, gắt gao ôm chặt lấy cô.


"Chỉ có thể hủy bỏ hết trí nhớ ban đầu của em, để cho quá khứ của em trống rỗng. Khi đó ở bên cạnh em chỉ có mình anh, em không có quá khứ, chỉ có em và anh cùng nhau đi đến tương lai. Như vậy em sẽ hoàn toàn thuộc về anh, em mới chính là người yêu của Tiêu Lạc này."
"A, anh không nên nói bậy."


"Làm sao bây giờ, ai bảo anh yêu em như vậy, không muốn rời xa em, anh làm sao có thể trơ mắt nhìn em thuộc về người khác, em đi theo người khác chứ?"
Tiêu Lạc cười một chút rồi im lặng, một tay anh cầm lấy cánh tay Ngũ Y Y, một tay rút ống tiêm ra.
Trong chớp mắt Ngũ Y Y nhìn thấy ống tiêm thì lập tức hiểu rõ.


Tiêu Lạc muốn tiêm vào người cô một loại thuốc làm cho cô quên hết quá khứ.