Mộng Dục

Chương 22: Đạt cao trào

Trịnh Liệt dường như muốn nổ tung khi hoa huyệt dưới thân càng thêm ướt át, huyệt thịt còn co thắt có quy luật miết lên dương vật của hắn.

Hắn biết rõ giai đoạn chật vật nhất đã qua, nên bất động thang sắc thong thả động, chậm rãi đen côn thịt rút ra, cho đến khi quy đầu thối lui đến cửa động, lại cắm toàn bộ vào, lặp lại mất lần, tiến vào mật huyệt càng lúc càng thông thuận, mật dịch cũng càng lúc càng nhiều, khiến toàn thân gậy đều ướt rượt nước.

Chỉ mới đưa đẩy biên độ nhỏ như vậy, cũng khiến Trịnh Liệt thể nghiệm đến nghiện, hắn thấp giọng nói: “Bảo bối em thật chặt, tuyệt vời!”

Lâm Vĩnh Túc nheo đôi mắt lại, tuy rằng còn có chút đau, nhưng so với trước còn có điểm tê dại, lúc hắn tiến vào, cô liền cảm thấy cả người căng tràn, lúc hắn rút ra, lại có cảm giác không quen, tiểu huyệt cũng hẫng đi.

Cô theo bản năng co lại muốn giữ hắn lúc hắn sắp rời đi, nhưng Trịnh Liệt lại xấu xa bất động, chỉ dừng lại trong thủy huyệt của cô, cảm giác thiếu thốn khiến bên trong càng co thắt hi vọng hắn có thể thỏa mãn mình.

Thấy Lâm Vĩnh Túc cuối cùng cũng hoàn toàn thích ứng, vui mừng áp lên môi cô: “Bảo bối, bắt đầu nhé!”

Lâm Vĩnh Túc còn chưa phản ứng kịp đã bị một luồng lực mạnh mẽ tiến vào, “A…”

Kêu xong, cô rốt cục không ngừng được cảm giác nửa đau nửa sung sướng này. “Ừm… Mạnh quá… Sâu quá…”

Trịnh Liệt tăng tần suất, dùng sức đâm vào trong hoa huyệt của cô, hắn bây giờ bất chấp tất cả, cô mềm mại bao bọc lấy hắn, còn hút lấy, bên trong thật mềm thật nóng, Trịnh Liệt không thể chịu đựng được nữa, gầm lên như dã thú, nâng đùi cô lên, cuồng mãnh xông vào.

“AAAA…Ưm!” Lâm Vĩnh Túc hưng phấn thét lên, vặn vẹo thân thể.

Trịnh Liệt kịch liệt đưa đẩy, thảng như muốn ma sát đến tóe lửa vách thịt mềm mại của cô, mà mỗi lần hắn dùng sức thẳng tiến, là hoàn toàn lấp đầy âm đạp nhỏ hẹp của cô, va chạm đến hoa tâm non nớt trong cơ thể cô, đảo loạn khiến toàn thân cô tê dại, khoái cảm kịch liệt từ nơi hai người ma sán khuếch tán ra, lưu chuyển trong cơ thể cô, khắc sâu trong linh hồn cô.

“A…Đừng… tôi chịu không nổi… Xin anh!”

Nước mắt lóng lánh lại chảy ra từ hốc mắt, nhưng lần này không phải nước mắt đau đớn, mà từ tình cảm sung sướng cực hạn chảy ra. Khoái cảm tê dại không thể hình dung công kích thân thể với thần kinh mẫn cảm của cô, cô dần dần học cách thả lỏng thân thể, phối hợp với nhịp độ lên xuống của Trịnh Liệt. “

A…Lần nữa…” Cô ngửa đầu, để mặc côn thịt thô to của hắn mãnh liệt va chạm trong mật huyệt.

Trịnh Liệt đổ mồ hôi, nghe trong tiểu huyệt phát ra từng đợt tiếng lách tách lưu động kèm theo va chạm, tiểu yêu tinh này thế mà lại nhiều mật dịch đến vậy, xem đi, mỗi lần hắn rút ra cự long, đều có một phần dâm thủy theo ra, vương trên đùi cô hoặc đùi hắn, gối đầu bên dưới và trải giường đều ướt cả, hắn trầm thấp giọng ghé sát tai cô thì thầm: “Cô gái, em ướt quá!”

Lâm Vĩnh Túc đã sớm mụ mị đầu óc, nghe dâm ngữ của hắn, cũng bất giác đáp lại: “Ưm, sướng lắm… Mạnh nữa! Nữa!”

Trịnh Liệt nghe tiếng rên rỉ của cô kèm với lực hút mãnh liệt của bảo huyệt thì nhịn không nổi, mạnh mẽ đưa đẩy thêm càng mạnh, trên sống lưng nổi một trận khoái cảm tê dại, tức thì đầu óc trống rỗng, đâm thật mạnh lại thật mạnh vào tận sau trong cô, chôn vùi trong đó.

Lâm Vĩnh Túc là quá khoái hoạt mà gào thét chói tai: “Aa...không...mạnh quá...tôi...tôi không được rồi...Aaaaa....”

Sau một khắc, cả cô và hắn đều hét lên một tiếng, ngay sau đó tinh dịch nóng rẫy thi nhau bắn vào trong cơ thể cô.

Lâm Vĩnh Túc hưởng thụ khoái cảm đưa đẩy không gì sánh nổi, chỉ cảm thấy hoa tâm được một luồng nhiệt dịch cọ rửa, tràn đầy, khoái cảm đến tột đỉnh, cao trào đến rút cạn sức lực cô.

Thở hắt một hơi, Lâm Vĩnh Túc mơ mơ màng mang, đôi mắt đầy nước quay đầu sang bên, định bụng sẽ ngủ một trận đến chết đi sống lại, lập tức nghe thấy tiếng điện thoại của mình vang lên.

Là một dãy số lạ.

Lâm Vĩnh Túc khẽ nhíu mày cầm ghé sát tai: “Alo...” Một giây sau, cô dường như là bật dậy từ trên giường với sắc mặt trắng bệch, khiến Trịnh Liệt co chút kinh ngạc nhìn theo.

Hắn vừa định mở miệng hỏi có chuyện gì thì đã thấy Lâm Vĩnh Túc như gặp phải chuyện gì rối rắm mà nhanh chóng mặc lên bộ quần áo đã có chút nhàu nát, sau đó mở cửa xe chạy vội đi mà không nói với hắn một tiếng nào.

Cô gái này...rốt cuộc lại có chuyện gì chứ?

Trịnh Liệt không nhanh không chậm cầm lên điện thoại di động của mình ở một bên, gọi một cuộc điện thoại cho quản gia của Trịnh gia.

Chưa đợi tới hai giây sau đã lập tức có người bốc máy: “Alo...thiếu gia ạ.”

“Điều tra về cô gái vừa rồi ở trên xe tôi.”

Nói xong không đợi bên kia trả lời, Trịnh Liệt đã nhanh chóng dập máy, vứt điện thoại sang một bên, bấm vào nút màu đỏ ở gần tay lái, không gian trong xe lại trở về hình dáng của một chiếc xe ban đầu.

Trịnh Liệt xoay chìa khoá, khởi động xe, rồi cho xe rời đi, bỏ lại đằng sau một làn bụi dày đặc.