Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Chương 126: Ngươi là đồ Bại hoại

Cùng cái ngày mà huynh đệ họ Bạch vội vàng bỏ trốn, chính trị Ninh quốc nội loạn, chưa kịp triệu tập vây cánh cũ, thì Kỉ quốc đã thâu tóm Ninh quốc, hai huynh đệ cũng từng nghĩ đến việc đầu nhập tân chủ, nhưng nhờ những đồng liêu cũ thám thính nhiều ngày, đến lúc có được hồi âm thì tâm tình họ đều chán nản.

Toàn bộ những dụ lệnh linh tinh ban hành khi Cảnh Hòa đế còn tại vị đều bị Thái tử Kỉ quốc hạ lệnh thu hồi, chỉ mỗi lệnh truy nã huynh đệ họ Bạch vì tội phản nghịch chẳng những không được hủy bỏ, mà ngược lại còn thêm nghiêm lệnh cho các bộ phải mau chóng bắt hai người về quy án.

Rơi vào đường cùng, huynh đệ họ Bạch quyết định nhờ vả Thành quốc, tuy hai huynh đệ là năng thần danh tướng nổi tiếng trong bảy nước, nhưng nói cho cùng cũng không có căn cơ ở Thành quốc, lúc đến lại mang thân phận khâm phạm phản thần, trong tối ngoài sáng đều phải chịu không ít ánh mắt trào phúng. Lần này đến Phồn Tinh cốc bắt người, Bạch Chí Dao đã sớm quyết tâm phải đánh đến cùng, ở trên đường chế phục Dịch Thanh Vân, cướp lấy Ninh Nguyệt, sau đó triệu tập vây cánh cũ tổ chức quân đội mới, lấy Phồn Tinh cốc làm cứ điểm, một đường đánh trở lại kinh thành, dứt khoát đoạt lấy vị trí Hoàng đế Ninh quốc, do chính huynh đệ mình đảm đương.

Đại ca Bạch Chí Tiêu tuy là một dũng tướng, nhưng sách lược mưu mẹo thì thua xa mình, nếu tiết lộ kế hoạch này cho hắn quá sớm, ngộ nhỡ hắn hành động có sơ hở, như vậy sẽ không hay. Lần này mang quân đến, ngoài huynh đệ mình, còn có hai quan viên và một nhóm cao thủ Thành quốc khác, đều không phải là kẻ vô dụng hơn nữa không phải là không có ý giám thị, nếu chưa chuẩn bị kĩ càng, tuyệt đối không thể mạo hiểm một cách tùy tiện.

Dịch Thanh Vân đuổi Tăng lão bá về nhà nghỉ ngơi, lại ba lần bảy lượt cam đoan nhất định sẽ mang Tiểu Tuyết bình an trở về.

Vì huynh đệ họ Bạch trấn giữ ở ngay bên cạnh cửa của con đường đá, nếu như không đi qua đường đá mà vượt núi ra ngoài, chỉ sợ sẽ không kịp, Dịch Thanh Vân chỉ còn cách tin tưởng Triệu Kiến Thận, cùng ở lại Thiên Hương viên chờ tin tức hồi báo của thám tử Trầm thị.


Lạc Dương đã sống tại Phồn Tinh cốc nhiều năm, tuy rằng không quen thân với những người trong cốc nhưng hai bên cũng quen thuộc lẫn nhau, biết được bọn họ xảy ra chuyện, rất sốt ruột. Nhìn bộ dạng thoải mái, chuyện không liên quan đến mình của Khiết Cẩn Minh, không nén được có chút tức giận, một tay đẩy hắn ra, tự mình đi tìm Dịch Thanh Vân thương lượng. Nếu lỡ nhất thời không có cách cứu được con tin, thì phải đuổi theo huynh đệ họ Bạch đến Thành quốc, trên đường sẽ tập kích cứu người như thế nào, vân vân.

Lúc mặt trời ngả về tây, thám tử Triệu Kiến Thận phái ra gửi thư về, trong thư dùng ám ngữ để viết. Dịch Thanh Vân, Lạc Dương đương nhiên xem không hiểu, toàn bộ đều phải nhờ Triệu Kiến Thận giải thích: “Theo thám tử hồi báo, quân Thành quốc đóng dưới chân núi Lục Hà đại khái có khoảng một ngàn người, trong đó cao thủ do hoàng cung phái ra có hai mươi người. Dẫn đầu là hai quân quan của Thành quốc, tình trạng trước mắt con tin vẫn mạnh khỏe, nhưng bị canh chừng nghiêm mật, thám tử của ta không có cách nào đến gần tiếp xúc với họ, hơn nữa trong quân có trang bị lượng lớn những vật phẩm dùng để phóng hỏa, có lẽ chúng định phóng hỏa cả ngọn núi…”

“Ngươi nói cái gì?” Tuyền Cơ vừa mới tỉnh ngủ đi vào trong sảnh thì nghe được tin tức chấn động như vậy, không nén được cảm giác bàng hoàng.

Tất cả mọi người quay đầu nhìn nàng, không chú ý tới trong mắt Khiết Cẩn Minh hiện lên một tia quỷ quyệt.

Dịch Thanh Vân thấy Tuyền Cơ đã biết chuyện, hơn nữa việc đã đến nước này, có giấu giếm nữa cũng vô dụng, đành kéo nàng sang một bên thuật lại sơ qua cho nàng.


Tuyền Cơ cắn cắn môi, nhìn về phía Triệu Kiến Thận nói: “Không còn cách nào khác để cứu người sao?” Triệu Kiến Thận lắc đầu: “Lần này ta vội vàng tới đây, không mang đủ người, nếu hành động tùy tiện, sợ là bọn chúng sẽ làm cho con tin bị thương…”

Dịch Thanh Vân vỗ vỗ bả vai Tuyền Cơ nói: “Không sao đâu. Ta sẽ đi theo bọn chúng một chuyến. Đường về xa như vậy, chắc chắn trên đường sẽ có biện pháp để cứu người.”

“Tiếc rằng người bọn chúng muốn là Tuyền Cơ chứ không phải ngươi. Không thấy Tuyền Cơ, sợ rằng chúng sẽ không bỏ qua. Ta cẩn thận suy nghĩ, bọn chúng bồi dưỡng một người khó khống chế như ngươi lên làm quốc chủ Ninh quốc, chẳng thà để cho hoàng tử của bọn chúng cưới Tuyền Cơ rồi sau đó đến đoạt lấy ngôi vị Hoàng đế. Bọn chúng nói mời ngươi cùng Tuyền Cơ đến kinh thành Thành quốc, chẳng qua là một cách nói để trấn an ngươi, nếu nói bọn chúng chỉ cần Tuyền Cơ thay cho con tin, ngươi sẽ đồng ý sao? Ngươi cùng đi với Tuyền Cơ, e là được nửa đường chúng sẽ xuống tay với ngươi, hoặc dứt khoát diệt trừ ngươi luôn, hoặc đánh cho ngươi trọng thương tàn phế rồi khống chế…” Triệu đại BOSS không hổ là một vị vua phúc hắc, chỉ chốc lát đã nhìn thấu suy tính của huynh đệ họ Bạch. Mưu tính của Thành quốc và huynh đệ họ Bạch, hắn ngay lúc ấy đã đoán được, khiến cho Dịch Thanh Vân phải đem chuyện này giấu Tuyền Cơ, là vì không muốn cho nàng quá nhiều thời gian để suy nghĩ nước cờ ứng phó.

Sắc mặt Tuyền Cơ thay đổi, biết bản thân gây phiền toái cho Dịch Thanh Vân, bèn nản lòng mếu máo nói: “Đại ca, chúng ta chuẩn bị một chút rồi cùng bọn họ xuất phát đi, trên đường huynh và Lạc Dương đại ca cứ nghĩ biện pháp cứu người trước, đừng lo cho muội, muội sẽ nghĩ cách kéo dài chút thời gian, dù sao bọn chúng cũng không dám làm gì muội đâu. Chờ các ngươi an toàn rồi, lại tìm cách đến cứu muội là được.”

Dịch Thanh Vân nhìn bộ dạng này của nàng, đau lòng muốn chết, vươn tay ra muốn ôm Tuyền Cơ an ủi một chút, tay mới vươn ra nửa đường, bóng người trước mắt chợt lóe, Tuyền Cơ đã bị Triệu Kiến Thận kéo khỏi chỗ cũ.


“Nàng sao không nghĩ đến chuyện nhờ ta giúp đỡ? Ta mới là trượng phu của nàng đó.” Triệu Kiến Thận cười khổ.

Tuyền Cơ bình tĩnh nhìn hắn, bỗng nhiên nói: “Ngươi là đồ bại hoại!” Dứt lời một tay đẩy hắn, xoay người bỏ chạy ra ngoài.

Dịch Thanh Vân dậm chân một cái rồi cũng chạy đi.

Khiết Cẩn Minh tìm một lý do bừa bãi đuổi Lạc Dương đi, bước đến bên người Triệu Kiến Thận nói: “Sử dụng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, ha ha, ngươi quả đúng là tên bại hoại!”

Triệu Kiến Thận lạnh lùng liếc nhìn hắn, nếu là người bình thường, chỉ sợ đã bị ánh mắt này hù dọa mà lùi lại ba bước.

Đáng tiếc Khiết Cẩn Minh không phải người thường, chẳng những không hãi, mà còn ung dung trêu chọc: “Theo tính cách của ngươi, bên ngoài Lục Hà sơn này phải có ít nhất năm mươi cao thủ của Trầm thị tùy thời đợi mệnh, địch ngoài sáng ta trong tối, những cao thủ của Thành quốc có nhiều thêm hai mươi người nữa cũng đối phó được. Lá thư vừa nãy, bọn họ không hiểu, nhưng ngươi và ta đều hiểu, căn bản chẳng có những thứ dùng để phóng hỏa… Ừm, hỏa công quả thật là cách tốt nhất để đối phó với Phồn Tinh cốc, may nhờ ngươi nghĩ ra. Ngươi cực khổ hao phí tâm tư như vậy giúp huynh đệ họ Bạch của Thành quốc đạt được mục đích, đến tột cùng là vì điều gì? Chẳng lẽ ngươi chán nữ nhân kia rồi, muốn đẩy nàng đến tuyệt lộ, đổi sang người mới?”


Triệu Kiến Thận cười ôn nhu nói: “Nhị đệ muốn phá hư chuyện của ta sao?”

Khiết Cẩn Minh hiển nhiên có chút kiêng kị đối với nụ cười của hắn, hừ lạnh một tiếng: “Chỉ cần chuyện ngươi làm không gây nguy hiểm cho Lạc Dương, ta mới lười đi để ý đến ngươi!”

Vừa đúng lúc nhân cơ hội này lừa Lạc Dương trở về, cái vai người xấu này cứ để cho tên huynh trưởng âm hiểm làm là tốt nhất, nghĩ như vậy, tâm tình Khiết Cẩn Minh trở nên cực tốt.

“Như vậy rất tốt.” Triệu Kiến Thận cũng không nhiều lời, an tọa ở một bên bưng chén trà đã nguội lạnh uống từng ngụm, hương vị chua xót theo đầu lưỡi thấm dần vào tận nội tâm.

Là hắn quá nóng vội, khiến Tuyền Cơ nhìn ra manh mối, nữ tử này hiểu hắn nhiều hơn hắn tưởng tượng. Quả thật là hắn đã giúp huynh đệ họ Bạch tiến sát từng bước, nhưng điều hắn muốn chẳng qua là làm cho nàng hiểu rằng, trên đời này ngoại trừ ở bên cạnh hắn, chẳng còn nơi nào khác là an toàn cả, nơi bí ẩn như Phồn Tinh cốc cũng có thể dễ dàng bị tiêu diệt! Không một ai có thể bảo vệ nàng khỏi bị tổn thương hiếp bức được như hắn.

Sâu xa hơn nữa, là khiến Tuyền Cơ ý thức được, nàng ở cạnh Dịch Thanh Vân, sẽ chỉ thành trói buộc đối với hắn, gây phiền phức cho hắn, nếu nàng quan tâm đại ca như vậy, thì nên sớm rời xa Dịch Thanh Vân, đến bên hắn, tiếp nhận sự che chở tỉ mỉ chu đáo của hắn.